Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Chương 12: Biểu ca, biểu muội một nhà thân nhau



Lý Nguyệt Nga khép áo choàng lông hồ ly, hai màu kim ngân quấn quanh nhánh hoa trên áo, ngồi ở chính sảnh bên trong sưởi ấm, giữa phòng đặt một lò sưởi bằng đồng khắc chữ phúc không ngừng tản ra nhiệt khí.

Âu Dương Noãn phân phó Hồng Ngọc chuẩn bị không ít điểm tâm và trái cây bày kín một bàn. Lý Nguyệt Nga nhìn bàn tay Âu Dương Noãn tùy ý đặt trên bàn, ngón tay tinh tế mượt mà bóng loáng như ngọc, móng tay trong suốt màu hồng nhạt, vừa nhìn đã biết là đại tiểu thư sống an nhàn sung sướng, nghĩ đến số phận khó khăn của mình liền thở dài, càng nhìn không thấu nữ tử nhà cao cửa rộng này làm sao có thể nhẫn nại nói chuyện bầu bạn cùng với mình, một người tứ cố vô thân mồ côi cha mẹ.

“Đa tạ áo choàng của đại tiểu thư, ta thật sự rất cảm ơn!” Nếu ở trước mặt Lý thị, đại tiểu thư này thể hiện ra ba phần thân thiết báo đáp ân tình thì có thể hiểu. Thế nhưng hiện tại không có mặt người ngoài, nàng vẫn đối đãi với vẻ mặt ôn hòa thì thật làm người ta cảm thấy khó hiểu. Dù sao khi thấy biểu tình của nhị tiểu thư cùng Lâm thị, rõ ràng biết mình là muốn nhờ cậy người thân tìm nơi nương tựa, ngay cả nửa con mắt cũng chưa nhìn qua.

“Cô Cô sao lại nói như vậy, người đã mệt mỏi đi đường xa từ phía nam đến kinh đô này, chắc hẳn không biết không khí ở đây rất lạnh, chúng ta vẫn sớm nên chuẩn bị tốt!” Âu Dương Noãn nói xong, thản nhiên cười.

Đúng vậy, người sớm nên vì khách nhân chuẩn bị chu đáo nên là đương gia chủ mẫu Lâm thị, thế nhưng bà ta lại cái gì cũng không làm, Lý Nguyệt Nga tự nhiên đối với Lâm thị có ba phần không vui.

Trong phòng chỉ để lại hai người là Phương mama cùng Hồng Ngọc, Phương mama nhiệt tình rót cho Lý Nguyệt Nga một ly trà, nói: ”Lý gia cô nương lần này đến kinh đô, là muốn ở lại bao lâu?”

Nét mặt Lý Nguyệt Nga ngừng một chút, lập tức có điểm khó nói, Âu Dương Noãn oán trách: ”Mama, cô cô đến nhà chúng ta, giống như là về nhà thôi, về sau sẽ không đi nữa, có thể cùng bầu bạn với tổ mẫu, lại có thể chỉ bảo ta kỹ năng thêu thùa, thật đúng là chuyện tốt”

Sắc mặt Lý Nguyệt Nga lập tức hòa hoãn lại, gương mặt tái nhợt có vài phần sức sống: ”Đại tiểu thư, ta…”

“Trăm ngàn lần đừng gọi con là đại tiểu thư, gọi Noãn nhi là được rồi. Tổ mẫu cùng phụ mẫu đều bảo con như vậy, chúng ta là người một nhà, nên xưng hô như vậy mới thân thiết!” Âu Dương Noãn mỉm cười, ánh nắng mặt trời mùa đông chiếu vào phòng, chiếu lên người nàng, làn da trong suốt dưới ánh sáng, đôi mắt lại như hồ sâu yên tĩnh, lại mơ hồ phát ra ánh lửa kiều diễm, sáng tối luân phiên, biến hóa bất thường.

Lý Nguyệt Nga lúc này mới có chút tự nhiên nở nụ cười, thái độ với Âu Dương Noãn cũng khác lúc đầu. Hai người còn nói thêm vài câu về chuyện thêu thùa, Âu Dương Noãn đột nhiên thở dài một tiếng: ”Đáng tiếc cô cô tương lai rồi cũng phải lập gia đình, không thể ở trong nhà giúp con mãi được!”

Lý Nguyệt Nga còn chưa nói, nha đầu Bội nhi đã cười hì hì nói: ”Đại tiểu thư nói phải, lão phu nhân vừa bàn với tiểu thư nhà chúng ta về hôn sự đấy!”

Mặt Lý Nguyệt Nga lập tức đỏ bừng, trách mắng: ”Tiểu Chân, không được nói lung tung!”

Âu Dương Noãn nghe xong liền lộ ra biểu tình hứng thú: ”Ôi!Là nhà ai? Cô cô không cần thẹn thùng, con tuy rằng không thường ra ngoài nhưng sống ở kinh đô nhiều năm, dù là gia đình như thế nào, con cũng có thể giúp đỡ hỏi thăm!”

Tâm Lý Nguyệt Nga khẽ động, tuy rằng hôn sự của nữ nhi xác thực không nên nhiều lời, thế nhưng Âu Dương Noãn không chỉ là đại tiểu thư Âu Dương gia, mà còn là cháu ngoại ruột thịt của lão thái quân Hầu gia, thân phận ở kinh đô cao quý như vậy tất nhiên có thể lấy được những tin tức trực tiếp, hôn sự của mình…

Bội nhi nhìn chủ tử mình trầm ngâm không nói gì, lập tức đã nhìn ra tâm tư của nàng ta, liền nhanh nhảu nói: ”Một bên là Tam công tử thứ xuất Vương gia Trung Mục Giam, một bên là Đại công tử con vợ cả thượng dược cục tư y”

Âu Dương Noãn vừa nghe, tươi cười trên mặt tựa hồ phủ một tầng băn khoăn, nhìn Lý Nguyệt Nga muốn nói lại thôi, Phương mama ở một bên líu lưỡi nói: ”Nhân phẩm Lý cô nương tốt như vậy sao đám người này có thể xứng được!”

Lý Nguyệt Nga nghe vậy liền kinh hãi, bất chấp ngượng ngùng: ”Tại sao mama lại nói như vậy?”

Âu Dương Noãn thấp giọng trách cứ: ”Mama, ngươi không cần hồ ngôn loạn ngữ. Người không tốt sao tổ mẫu có thể kết duyên cho cô cô chứ?”

Trung Mục Giam là lục phẩm, tuy rằng là con vợ kế, nhưng lại mang dòng dõi cao quý. Còn Thượng dược cuc tư y là bát phẩm, mặc dù dòng dõi không cao, nhưng lại là công tử con vợ cả. Nếu hai nhà này không phải là xem xét phân thượng ở Âu Dương gia, thành thật mà nói thì sẽ không đồng ý hôn sự này. Mà cho dù là vì thế thì Lý Nguyệt Nga vẫn là trèo cao, nhưng tại sao Phương mama lại nói như vậy?

“Người không biết đâu, Vương gia công tử kia là ngươi ăn chơi không từ bất cứ chuyện xấu nào. Tôn gia đại công tử thân thể nhiều bệnh, vẫn nghĩ là cưới vợ xung hỉ, các cô nương ở kinh đô này có ai là muốn gả cho hai nhà họ đâu?”

Trách không được, trách không được bọn họ lại nguyện ý tới cửa cầu hôn! Sắc mặt Lý Nguyệt Nga lập tức trắng bệch…Nay đã biết gia thế dòng dõi nhà họ như vậy, có thể bước vào danh môn thì sao? Thà là gia đình nghèo hèn, nàng có thể cắn răng âm thầm chịu đựng, nhưng muốn đi chịu khổ nàng ta tuyệt đối không nguyện ý!

“Cô, người vẫn nên vì bản thân mà suy tính nhiều hơn mới phải” Âu Dương Noãn thập phần quan tâm nói, nhìn đến sắc mặt Lý Nguyệt Nga thập phần khó coi, mỉm cười, vẫy tay bảo Hồng Ngọc đem đến cái tráp nạm vàng khảm đá bảo thạch: ”Đây là lễ vật mà phụ thân mấy ngày trước sai người đưa đến. Ngày thường con cũng đã có không ít, tráp này tặng cho người, xem như con tạ lễ việc người chỉ bảo con thêu thùa!”

Hồng Ngọc cầm cái tráp đi đến trước mặt Lý Nguyệt Nga, thuận tay mở ra, Lý Nguyệt Nga nhìn thoáng qua thì thấy bên trong toàn là vàng ngọc lấp lánh, nhất thời hoảng sợ: ”Như vậy sao được!”

“Cô cô đã vào Âu Dương gia thì chính là người một nhà, cái này chỉ là một chút tâm ý của con. Nếu người không chịu nhận, con sẽ rất thương tâm.” Âu Dương Noãn cười vỗ vỗ tay nàng ta, nhìn thấy ánh mắt nàng ta không ngừng nhìn đến cái tráp, tươi cười càng sâu hơn.

Hai người hàn huyên một hồi, Lý Nguyệt Nga liền đứng dậy cáo từ.

Âu Dương Noãn cũng không nhiều lời giữ lại, chỉ mỉm cười đứng dậy tiễn khách, ai ngờ ra tới cửa lớn, Lý Nguyệt Nga thiếu chút nữa đụng trúng một người. Người kia khoảng ba mươi tuổi, dáng người cao lớn, tác phong nhẹ nhàng, thập phần nho nhã, đúng là Âu Dương lão gia Âu Dương Trì, vừa từ bên ngoài trở về nhìn có vẻ phong trần mệt mỏi.

Thời gian vừa khéo!

“Phụ thân” Âu Dương Noãn mỉm cười, nhìn Lý Nguyệt Nga bên cạnh giới thiệu: ”Đây là biểu cô Lý gia!”

Lý Nguyệt Nga không ngờ là sẽ gặp được Âu Dương Trì, vừa rồi thiếu chút nữa đã ngã vào lòng hắn, trên mặt không khỏi đỏ hồng: ”Bái kiến biểu ca!”

Âu Dương Trì không ngờ người mình đụng phải ở cửa lại là một đại mỹ nhân yểu điệu, nhất thời sửng sốt, ánh mắt không khống chế được bất giác dừng trên người Lý Nguyệt Nga, phải đến khi Âu Dương Noãn nhẹ nhàng ho khan một tiếng hắn mới lấy lại phản ứng, nghĩ đến Lý Nguyệt Nga là một cô nương chưa có chồng, mặc dù là biểu huynh cũng không tiện nhiều lời, chỉ có thể cười nói: ”Biểu muội ở đây có quen không? Nếu thiếu cái gì, thì cứ sai người nói với biểu tẩu ngươi là được!”

Lý Nguyệt Nga không hiểu vì sao lại cảm thấy trên mặt nóng nóng, cúi thấp đầu nói: ”Vâng, đa tạ biểu ca!”

Âu Dương Noãn tiễn Lý Nguyệt Nga ra ngoài, cười nói: ”Cô nghỉ ngơi trước đi, ngày mai con lại tìm người nói chuyện!”

Lý Nguyệt Nga vội hỏi: ”Được rồi, bên ngoài lạnh lắm, Noãn nhi nhanh về đi, biểu ca…giống như đang chờ con ở viện đấy!”

Nàng ta nhanh chóng đi ra ngoài, chờ khi tránh được tầm mắt của Âu Dương Noãn, liền tìm một chỗ vắng người mở cái tráp ra, bên trong là một cây trâm hoa mai khảm phỉ thúy, một cái thoa cài đầu thạch bảo màu lục hình giọt lệ, một đôi vòng tay bằng vàng ánh kim ước chừng nặng ba lượng, một chuỗi vòng phỉ thúy xanh biếc, một đôi khuyên tai Đông Châu…chiếu lên ánh mắt nàng, ước chừng nửa hộp.Bội nhi kinh hô một tiếng: ”Đại tiểu thư thật là hào phóng!”

Lý Nguyệt Nga lần đầu tiền nhìn thấy hộp châu báu này không khỏi líu lưỡi, cảm thán Âu Dương gia thật sự không phải là nhà bình thường, thì thào nói: ”Ngươi nói xem, nếu ta được gả cho nhà phú quý như vậy thì tốt biết bao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.