Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Chương 174: Ai là trư ai là hổ (2 + 3)



Âu Dương Noãn nhìn đối phương, không chút để ý hỏi ngược lại: “Biểu tỷ không phải đã đoán ra được rồi sao?”

“Đúng vậy, thật sự là khinh người quá đáng! Nhị phòng ngày thường đã đủ hoành hành, nay lại muốn đem tội danh trộm cướp vu oan cho muội! Thật sự là đáng giận! Hừ, nay bọn họ trước mặt nhiều người như vậy gặp hạn, thật sự là thống khoái!”

Lâm Nguyên Hinh cẩn thận suy nghĩ, không khỏi nở nụ cười: “Muội cũng thật thông minh! Có thể đoán ra được túi hương kia có vấn đề! Mà, làm sao muội lại đoán được?”

Âu Dương Noãn thản nhiên nói: "Ta ban đầu chỉ nghĩ Lâm Nguyên Nhu đẩy tỷ trên cầu kia chỉ là vì cho hả giận. Hiện tại nghĩ lại chỉ sợ là đã sớm tính kế rồi. Đầu tiên là Lâm Nguyên Nhu đến khiêu khích, tiếp theo bọn họ sẽ mượn cơ hội tự mình tới cửa xin lỗi, cố ý tặng túi hương cho chúng ta!”

"Điều này sao có thể? Nàng ta tuyệt đối sẽ không muốn mất mặt trước mọi người a!”

Âu Dương Noãn thản nhiên cười nói: "Là vì nàng đoán chắc chúng ta nhưng lại tính không ra bọn người Hoàng trưởng tôn cũng xuất hiện bờ bên kia. Đây là ngoài ý muốn. Tỷ ngẫm lại xem, từ khi nhận lấy túi hương, Lâm Nguyên Nhu liền theo ta từng bước không rời, thậm chí còn không cho phép ta rời khỏi tầm mắt. Còn với tỷ thì không sao cả, vừa rồi khi ta cố ý chạm vào túi hương của tỷ, Lâm Nguyên Nhu cũng không có nửa điểm phản ứng. Khi đó ta càng thêm tin tưởng, túi hương tặng cho ta có vấn đề!”

Nói xong nàng nhìn thoáng qua Hồng Ngọc, Hồng Ngọc mỉm cười thấp giọng nói: “Lúc tiểu thư đem túi hương cho nô tỳ, liền ra dấu bảo nô tỳ kiểm tra cẩn thận. Còn thừa dịp không ai chú ý liền tìm một hạt châu trên tay nô tỳ thay thế. Nô tỳ liền đoán tiểu thư muốn mượn cơ hội để nô tỳ đem thứ bên trong tráo lại cho Nhu tiểu thư, nên liền theo phân phó trở về lặng lẽ đem minh châu trong túi hương dùng sợi tơ xuyến gắn trong mẫu đơn. Như vậy mới tránh được một kiếp, nếu không bọn họ bắt người, phát hiện minh châu trên người tiểu thư, khi đó mới thật sự nguy hiểm!”

Âu Dương Noãn cười lạnh nói: "Trong cả quá trình, Lâm Nguyên Nhu chỉ lo nhìn ta chằm chằm, nhưng lại không phòng bị người khác. Nếu như nàng ta đề phòng cả Hồng Ngọc thì một ván này có khả năng ta liền thất bại!”

Lâm Nguyên Hinh không khỏi lộ vẻ sợ hãi than: "Ta thật sự là không thể tưởng được! Noãn Nhi, sao muội biết trong túi hương kia là minh châu?”

Âu Dương Noãn lắc đầu, nói: "Không! Ta cũng không biết trong túi hương là cái gì. Ta chỉ phân phó Hồng Ngọc đem thứ trong túi hương đó đổi cấp cho Lâm Nguyên Nhu. Biểu tỷ ngẫm lại xem, bọn họ xem chúng ta như cái đinh trong mắt, nay bỗng nhiên lại thân thiết như vậy chắc chắn là có ý đồ. Ta làm sao có thể khinh địch mà tin tưởng nàng như vậy?”

“Vậy vì sao vừa rồi muội không đem hết thảy nói ra?” Lâm Nguyên Hinh tiếp tục truy vấn: “Nếu muội đem tất cả nói ra chẳng phải có thể chứng thực tội danh của bọn họ sao?”

“Không có chứng cứ ta không thể tùy tiện mở miệng. Huống chi….để chính bà ta đứng ra thừa nhận tội danh trộm cắp không phải tốt hơn sao?” 

Oán, hận, sợ….những cảm xúc đó lúc này trên mặt Âu Dương Noãn hóa thành tươi cười thản nhiên.

Lâm Nguyên Hinh mặc dù cảm thấy Âu Dương Noãn đang cười nhưng bên trong lại ẩn chứa một loại bi thương, không tự chủ được vươn tay cầm lấy tay nàng: “Tóm lại, muội không có việc gì là tốt rồi!”

Trong lòng đột nhiên xuất hiện một nỗi lo lắng, Âu Dương Noãn gật gật đầu trấn an đối phương. Đúng lúc này một nha đầu đi tới cười nói: “Biểu tiểu thư, Đại phu nhân mời ngài cùng qua bên kia!” Âu Dương Noãn gật gật đầu, nhìn Lâm Nguyên Hinh rồi xoay người rời đi.

Lúc này đại bộ phận nữ quyến đã rời đi, còn mấy người Hoàng trưởng tôn tốp năm tốp ba đứng nói chuyện. Khi Âu Dương Noãn đi qua bọn họ Tiếu Thanh Bần liền muốn tiến lên nói vài câu nhưng lại bị Tiếu Thanh Huyền kéo qua một bên.

Đúng lúc này có người đột nhiên chắn trước mặt Âu Dương Noãn, nhẹ giọng nói: “Lúc nãy, Âu Dương tiểu thư là vì Lâm phu nhân mà thương tâm sao?”

Âu Dương Noãn không nghĩ tới Tiếu Trọng Hoa thế nhưng lại lên tiếng, nàng cố gắng khắc chế nét mặt, thản nhiên nói: “Ngài nói xem, Lâm phu nhân là cửu mẫu của ta, người gặp chuyện không may, ta tất nhiên thương tâm!”

Nàng hơi hơi hé mắt, tận lực không chạm vào ánh mắt hắn. Lông mi thỉnh thoảng hơi động, vẻ mặt mềm mại, mềm mại giống như một đứa nhỏ: “Làm phiền quận vương lo lắng!”

Thanh âm Tiếu Trọng Hoa có một tia khó thể nắm bắt: “Vì sao ta cứ cảm thấy chuyện hôm nay cùng Âu Dương tiểu thư có liên quan?”

Trong mắt hắn ẩn ẩn hiện ra u quang khiến Âu Dương Noãn có cảm giác như bản thân bị xé ra khiến đối phương nhìn rõ nội tâm nàng. Nàng cúi đầu thưởng thức những lời hắn nói, ý tứ là hắn đã sinh ra hiềm nghi với nàng. Âu Dương Noãn mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Là do quận vương suy nghĩ nhiều quá thôi!”

Tiếu Trọng Hoa nhìn gương mặt thanh lệ của Âu Dương Noãn, hắn khẽ thở dài giống như gió mát lành thổi qua, nhỏ giọng nói: “Mặc kệ nàng vì lý do gì mà muốn làm như vậy, nhưng….” Hắn lắc đầu: “Phải cẩn thận một chút!”

Âu Dương Noãn nhướng mày, hơi hơi lộ ra thần sắc nghi hoặc. Tiếu Trọng Hoa nhìn thoáng qua gương mặt âm trầm của Lâm Văn Uyên đang hướng lại đây. Trong nháy mắt Âu Dương Noãn liền hiểu được ý tứ của hắn. 

Nàng nhíu mày ức chế xúc động, khóe môi vẫn là nụ cười như có như không: “Ngươi không tính toán làm hại hổ, hổ nào có ý đả thương người. Nếu như ngươi cứ cố chấp muổn nhổ răng mãnh thú, rốt cuộc một ngày nào đó nó sẽ khiến ngươi bị thương!”

Ý cười nàng mơ hồ, tao nhã mà tự nhiên, đang chân thành nhìn hắn. Trong đối mắt ẩn ẩn có đốm lửa sáng ngời.

Khoảng cách hai người không tính là gần nhưng hương thơm trên người nàng vẫn sâu kín như cũ từng đợt từng đợt thấm vào tâm can. Thái dương hắn co rút đau đớn, ánh mắt của nàng như con dao sắc bén lại lạnh lùng, mang theo một loại xâm nhập mãnh liệt khiến Tiếu Trọng Hoa không khỏi ghé mắt.

Không chờ hắn trả lời, Âu Dương Noãn đã bước qua, cử chỉ như mây bay nước chảy lưu loát sinh động hành lễ nhẹ với hắn rồi không nửa phần lưu luyến rời đi. Hắn không tự chủ được mà quay đầu, xa xa nhìn nàng, hơi hơi xuất thần.

Lúc nàng nói chuyện thanh âm thực ôn nhu nhưng lại không hề có độ ấm. Chính như lòng của nàng, giống như vĩnh viễn không ấm áp được.

Trầm thị tiễn nữ khách xong, đang quay đầu an ủi Lâm Nguyên Nhu, mắt thấy Âu Dương Noãn đến thì cười nói: “Noãn Nhi, tỷ tỷ ngươi cứ khóc không ngừng, mau qua đây giúp ta khuyên nhủ nàng!” Nói xong liền đầy thâm ý nhìn Âu Dương Noãn.

Âu Dương Noãn khẽ nhìn Lâm Nguyên Nhu đang chằm chằm trừng mắt với mình, trong suốt nở nụ cười, đôi mắt cong cong, bộ dáng thập phần ngây thơ nhu hòa: “Nhu tỷ tỷ đừng thương tâm. Nhị cửu mẫu phạm sai lầm, quay đầu chúng ta nghĩ cách xử lý tốt là được. Ngươi cứ thương tâm như vậy cũng vô ích, ngược lại còn khiến bản thân mệt mỏi!”

Lâm Nguyên Nhu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, giương môi cười, châm chọc nói: “Âu Dương Noãn, ngươi thật sự là có thủ đoạn!”

Âu Dương Noãn ủy khuất, tựa hồ như đang tận lực nhẫn nhịn: “Tỷ tỷ nói gì vậy? Sao lại trách muội? Ai…ta thật sự không biết bản thân làm gì sai đắc tội với tỷ. Cho dù ta có chỗ nào vô tình đắc tội cũng xin tỷ xem như muội muội còn nhỏ không hiểu chuyện mà bỏ qua, không nên trách muội!”

“Ngươi!” Lâm Nguyên Nhu mạnh mẽ hướng Âu Dương Noãn xông đến. Xương Bồ vẫn luôn yên lặng đứng phía sau Âu Dương Noãn bước lên nắm lấy bả vai nàng ta.

Âu Dương Noãn mỉm cười, nhẹ nhàng tới gần, chậm rãi nâng tay sửa sợi tóc rối loạn trên đầu Lâm Nguyên Nhu. Người ngoài xa xa nhìn chỉ thấy một bộ dáng tỷ muội tình thâm: “Ta muốn là ngươi…”

Nhìn đôi mắt đang phẫn hận vô cùng của Lâm Nguyên Nhu, Âu Dương Noãn nheo mắt lại, nhẹ giọng nói: “Giả khổ giả sở thì sẽ không có việc gì sao? Hay ngươi nghĩ dựa vào mẫu thân ngươi thì chuyện có thể nhanh chóng qua đi?”

Lâm Nguyên Nhu đột nhiên trợn to hai mắt, như là hoảng sợ vô hạn. Âu Dương Noãn cười khẽ rồi mềm nhẹ bỏ thêm một câu: “Phẫn trư cật lão hổ, chỉ bằng ngươi sao?”

Lâm Nguyên Nhu không dám tin nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn. Giống như là lần đầu nhìn thấy nàng. Âu Dương Noãn phủi nhẹ mấy vết bẩn trên người Lâm Nguyên Nhu rồi nói: “Tỷ tỷ, từ nay về sau tỷ hãy học cách ngoan ngoãn một chút!” Nói xong liền nhìn Xương Bồ: “Buông ra đi!”

Xương Bồ thả tay, Lâm Nguyên Nhu lập tức ngã ngồi trên ghế, ánh mắt gắt gao nhìn Âu Dương Noãn như cũ. Nhưng lần này là hàm chưa sợ hãi vô hạn.

Đúng lúc này, một nha đầu vội vàng từ bên ngoài tiến vào, lập tức lệ đầy mặt quỳ xuống trước mặt Trầm thị. Âu Dương Noãn xa xa nhìn lại, thấy nha đầu kia vừa mới nói mấy câu, tươi cười trên mặt Trầm thị lập tức tiêu biến…..

Chỉ trong nháy mắt, tâm Âu Dương Noãn chợt trầm xuống. Đó là đại nha đầu của Tĩnh tâm các. 

Âu Dương Noãn không tự chủ nhìn Lâm Văn Uyên phía xa xa, đã thấy đối phương hướng mình tươi cười. Loại tươi cười này âm lãnh, độc ác khiến người khác không nhịn được mà da đầu run lên. 

Âu Dương Noãn đột nhiên tỉnh ngộ lại, hóa ra….hóa ra không chỉ là nội viện, chỗ Đại cửu cửu Lâm Văn Uyên cũng hạ thủ. Nàng chỉ lo thoát thân, lại không nghĩ tới đối phương thế nhưng lại có bước tiếp theo. 

Trong nháy mắt, nàng nắm chặt tay, chỉ cảm thấy hàn băng phô thiên cái địa trực diện đánh úp lại, từ tâm đến thân, tính cả hồn phách cũng đều lạnh lẽo.

Vội vàng tiến vào cửa Tĩnh tâm các, ngày xuân lanh lảnh sáng tươi bên ngoài hoàn toàn tương phản với nội thất yên tĩnh ảm đạm bên trong khiến Âu Dương Noãn rùng mình một cái. 

Nàng bước nhanh vào trong, chợt nghe tiếng khóc không thể ức chế của Lâm Nguyên Hinh rấm rứt truyền đến. Nàng không khỏi luống cuống tay chân, cứ thế mất đi sự bình tĩnh vốn có.

“Người vẫn còn thở, khóc lóc cái gì….” Lão thái quân nghiêm khắc quát lớn, bà nhìn chung quanh liếc mắt một vòng tất cả mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người San Hô: “Rốt cuộc là như thế nào?”

San Hô quỳ xuống, sợ hãi hồi bẩm: “Sáng nay Hầu gia vẫn còn rất tốt. Nhưng sau khi trở về từ yến hội, bỗng nhiên nói khó thở, ngực đau, đầu óc choáng váng. Nô tỳ lập tức mời đại phu đến, ông ta nói…..nói tình hình Hầu gia rất nghiêm trọng. Nô tỳ liền đi hồi bẩm Đại phu nhân…”

Lão thái quân nhìn trên giường, khuôn mặt Lâm Văn Long vặn vẹo, hô hấp dồn dập, toàn bộ thân mình như co thành một đoàn. Đại phu còn đang bắt lại mạch, Lão thái quân cách mành kêu lên: “Đại phu?”

Mành nhẹ vén lên, đại phu đi ra nói: “Lão thái quân!”

Lão thái quân nhìn hắn, mày nhíu chặt lại: “Sao rồi?”

“Chứng bệnh này tới quá đột ngột, lại không giống với bệnh cũ….Lão phu nhất thời cũng không có cách nào….” Đại phu khó khăn nói.

Trầm thị sầu lo, bất chấp dáng vẻ, lo lắng hỏi: “Đột ngột là như thế nào? Buổi sáng vẫn còn tốt, ngài mau nghĩ biện pháp a!”

Ban đầu Thái y trong cung đã kê đơn thuốc, hơn nữa còn cam đoan chỉ cần dựa theo đơn thuốc đúng giờ dùng thì ít nhất ba, bốn tháng tới không có vấn đề gì. Lúc đó hôn sự của Lâm Nguyên Nhu cùng Lâm Chi Nhiễm cũng không bị ảnh hưởng. Nhưng bây giờ…

Lâm Chi Nhiễm cười lạnh: “Chuyện này thật sự là kỳ quái, phụ thân vẫn đang tốt đẹp tham dự yến hội, quay về liền ngã xuống. Lại còn thống khổ không chịu nổi như vậy….” 

Đôi mắt hắn đều hồng lên, trong thanh âm lại phá lệ nghiêm nghị. Hắn dừng một chút rồi tiến lên vài bước, nhìn thẳng vào Lão thái quân nói từng chữ một: “Lão thái quân, con hoài nghi có người động tay!”

Trầm thị kinh hãi nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn nói không ra lời. 

Lâm Chi Nhiễm nói tiếp: “Phụ thân ra đi, hôn sự của con cùng muội muội đương nhiên phải trì hoãn. Người đó dụng tâm như vậy, thật sự độc ác không tưởng được!”

Đối với một người đã sắp chết, Lâm Văn Uyên còn ngoan độc như vậy. Âu Dương Noãn chỉ cảm thấy trong đầu vô số âm thanh ầm ầm vang lên, liên tục liên tục ập vào đầu nàng không còn chỗ trống.

Lâm Nguyên Hinh chần chờ nói: "Nhưng mà trên yến hội có nhiều khách nhân như vậy. Thức ăn nước uống đều phải trải qua kiểm tra, tại sao có thể có độc?”

Lâm Chi Nhiễm lạnh lùng nở nụ cười: "Cẩn thận mấy cũng có sai sót! Người bên ngoài chung quy vẫn có lúc sơ sẩy!”

Lão thái quân nhìn chằm chằm Đại phu: “Thật sự là trúng độc?”

Đại phu không chắc nói: “Cái này…thứ cho lão phu kiến thức hạn hẹp. Thật sự nhìn không ra nguyên nhân. Giống như…không phải trúng độc!”

Trước ngực Âu Dương Noãn như bị khoét rỗng đau đớn, nàng chậm rãi mở miệng, bởi vì đau đớn, thanh âm có vài phần khàn khàn: “Đại phu, cửu cửu còn có thể chống đỡ được bao lâu?”

Đại phu nhìn thoáng qua Lâm Văn Long còn nằm trên giường, bất đắc dĩ lắc đầu.

***

Đứa con thân sinh có thể lập tức mất đi, Lão thái quân rốt cục cũng không chịu nổi nữa, cố gắng quay sang bên cạnh, cắn răng nói: “Đi mời Hoàng trưởng tôn đến đây!”

Lâm Nguyên Hinh gắt gao cắn môi, ngực phát đau mãnh liệt, hai vai run run.

Lâm Văn Long có thể chống đỡ bao lâu? 

Có lẽ là một canh giờ. Cũng có thể là ngay lúc này, sẽ chết.

Âu Dương Noãn biết, tử thần đang ngày càng gần Lâm Văn Long. Nàng giống như nhìn thấy một bóng đen âm trầm, dần dần che đi tất cả ánh sáng trước mắt khiến nàng không thể nhúc nhích. 

Nàng bắt buộc bản thân phải trấn định lại, nhưng thân thể vẫn không nhịn được mà phát run rất nhỏ. Nàng nhẹ giọng nói: “Lão thái quân, ý người là….”

Lão thái quân lại nhìn phía ngoài cửa sổ, hơi hơi nhắm mắt nói: “Hiện tại chờ một chút!”

Chờ? Bây giờ cửu cửu vẫn còn thời gian để chờ sao? Âu Dương Noãn nhìn về phía giường, từng trận rên rỉ thống khổ đánh thẳng vào tai. Trong ánh mắt nàng xẹt qua một tia không đành lòng.

Tiếu Diễn rất nhanh đã tới. Nhưng khiến người ta kinh ngạc hơn là, bên người hắn thế nhưng còn có Tiếu Trọng Hoa.

Sắc mặt Minh quận vương như thiển ngọc, đáy mắt như hồ sâu. Hắn bước nhanh vào, nhìn thoáng qua Âu Dương Noãn rồi đến thẳng giường, cẩn thận xem xét bệnh trạng Lâm Văn Long. 

Lát sau, hắn quay đầu, sắc mặt trầm xuống: “Hầu gia bị trúng độc một loại thảo dược!”

Thanh âm hắn trầm thấp, rất trầm, lại mang theo một loại chắc chắn tự tin.

Lâm Nguyên Hinh kinh ngạc nhẹ giọng nói: “Chẳng lẽ thật sự là Nhị thúc….” Nói được một nửa liền tự giác bản thân lỡ lời, liền cắn môi. Sắc môi trắng bệch ban đầu lúc này lại thêm một mảng màu đỏ.

Tiếu Diễn nhìn Lâm Nguyên Hinh, cúi đầu nói: “Đừng lo, ta sẽ nghĩ cách!”

Lâm Nguyên Hinh nhìn vào mắt hắn, chỉ cảm thấy cặp mắt vốn trong trẻo lạnh lùng đó lúc này lại phá lệ mang theo sự thân thiết nhẹ nhàng, không hề che dấu.

“Người đâu, mau mang Nhị tiểu thư trở về!” Trầm thị lau nước mắt, trầm giọng nói.

Lâm Nguyên Hinh rất nhanh sẽ gả vào phủ Thái tử, ở lại đây lâu sẽ không được thỏa đáng. Nhưng Tiếu Diễn lại nâng tay ngăn cản: “Việc cấp bách, mọi việc đều có ngoại lệ. Không cần quá để ý!” Nói xong hắn lại nhìn Tiếu Trọng Hoa: “Ngươi xác định?”

Tiếu Trọng Hoa gật gật đầu, nhìn mọi người nói: “Sau tai Hầu gia có một điểm đỏ. Nếu ta không nhìn lầm thì đó là phấn hoa một loại thực vật, tên là phiên mộc. Loại phấn hoa này mỗi khi đến mùa xuân sẽ theo gió phiêu tán khắp nơi. Người bình thường hít phải thì sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu là người thân thể suy nhược liền sẽ đau đầu chóng mặt, cuối cùng vì hít thở không thông mà chết. Thực tế mà nói thì đây chỉ là một loại phấn hoa bình thường, không thể nói rõ là độc dược nên dùng ngân châm thì không thể nghiệm ra. Nhưng thân thể Hầu gia suy nhược như vậy, chỉ cần dính một chút thì sẽ mất mạng!”

“Làm sao có thể? Nếu thật sự như vậy, lão phu sao lại chưa từng thấy qua?” Đại phu kinh ngạc nói.

Tiếu Trọng Hoa nhìn hắn, thản nhiên nói: “Thực ra rất ít người biết đến tác dụng của loại phấn hoa này. Trong quân doanh từng có không ít binh sĩ bị thương vì hít phải loại phấn hoa này mà chết. Người bình thường tuyệt đối không thể nhận biết được, lại càng không hiểu được cách sử dụng!”

“Là hắn! Nhất định là hắn!” 

Hoài nghi trong lòng Lâm Chi Nhiễm đã được xác định, hắn nhanh chóng xoay người bước nhanh ra ngoài. Lão thái quân lớn tiếng nói: “Mau trở lại cho ta!”

Thế nhưng Lâm Chi Nhiễm lại nửa điểm cũng không để ý. Ngay lúc đó một bóng người nhanh nhẹn chắn trước mặt hắn: “Biểu ca! Huynh không có chứng cớ, cứ như vậy mà đi tìm hắn cũng vô dụng!” 

Thanh âm Âu Dương Noãn rất lạnh, lạnh đến gần như là vô tình. Nhưng bên trong dường như hơi hơi phát run, trong mắt cũng hàm chứa nước mắt, chỉ có Lâm Chi Nhiễm đang đứng rất gần nàng mới có thể thấy được.

Hắn nhìn thật sâu vào mắt nàng, cơ hồ như bị đau xót trong đó đả động…Cuối cùng hắn hít sâu một hơi, rất nhanh liền quay người lại lớn tiếng nói: “Minh quận vương, ngài có biện pháp gì không?”

Tiếu Trọng Hoa nhìn thoáng qua sắc mặt tuyết trắng, lần đầu tiên mất đi bình tĩnh trước mặt người khác của Âu Dương Noãn, lẳng lặng nói: “Hầu gia thân mình quá suy yếu, đã không còn phương pháp cứu mạng. Chỉ có thể dùng cỏ linh chi ngàn năm để duy trì!”

“Vậy có thể duy trì được bao lâu?” Lão thái quân ngưng thanh hỏi, trong ánh mắt hàm chứa bi thương sâu sắc.

“Nhiều nhất là mấy ngày….!” Tiếu Trọng Hoa nói được một nửa, giương mắt thấy thần sắc Âu Dương Noãn càng thêm tái nhợt, lời còn chưa nói cũng không tính nói nữa.

“Vài ngày?” Ngón tay Lão thái quân càng nắm chặt, nhanh đến mức bàn tay bắt đầu run nhè nhẹ. Cuối cùng phía cuối móng tay cũng không chịu được lực ‘tách’ một tiếng bị bẻ gãy. 

Âm thanh này thật nhẹ nhưng lại giống như tiếng sấm nổ vang đánh thẳng vào ngực Âu Dương Noãn khiến nàng đau đớn. Nàng bước nhanh đến bên người Lão thái quân: “Ngoại tổ mẫu, người hãy bảo trọng…”

Trầm thị bên kia đang dồn dập phân phó nha đầu đi lấy cỏ linh chi ngàn năm đến. Lão thái quân mệt mỏi lắc đầu rồi đột nhiên ngẩng mạnh đầu trịnh trọng thi lễ với Tiếu Diễn. Hắn liền hoảng sợ vội hỏi: “Ngài có gì cứ nói thẳng là được rồi, không cần làm vậy!”

Lão thái quân nhẹ nhàng cười, tươi cười kia lại giống như hồ nước bị đóng băng vạn năm, hàn khí lan vào trong mắt: “Cầu điện hạ trước tiên nhanh chóng tổ chức hôn lễ!”

Hôn lễ? Lâm Nguyên Hinh ở một bên nghe vậy. Trong mắt đau đớn chợt lóe, chỉ cảm thấy ngay cả hô hấp cũng đều có hương vị chua xót chắn mạnh nơi yết hầu, khàn khàn nói: “Lão thái quân! Phụ thân sinh tử chưa biết, con sao có thể….”

Âu Dương Noãn đúng lúc bắt được cánh tay đối phương, ngăn không cho nàng ta nói tiếp.

Tiếu Diễn trầm tư một lát rồi trịnh trọng gật gật đầu với Lão thái quân: “Ngài yên tâm. Bên phía Thánh Thượng, ta sẽ tự mình đi nói!”

Hôn kỳ phải do khâm thiên giám hạch chuẩn, một khi đã đính hạ thì là đại sự không thể tùy ý sửa đổi. Tiếu Diễn hứa hẹn như vậy, nhất định là đã có chuẩn bị để vượt qua hết thảy khó khăn. 

Âu Dương Noãn nhìn nam nhân này, lần đầu tiên đối với hôn nhân của Lâm Nguyên Hinh có một chút tin tưởng.

“Như thế, ta đây xin bái tạ!” Lão thái quân không để ý Tiếu Diễn ngăn trở, lại thi lễ.

Trầm thị thật cẩn thận mở miệng: “Trịnh gia nơi đó...”

Âu Dương Noãn nghe vậy, trong lòng tuy rằng cũng kinh nhảy một chút nhưng lại cẩn thận hơn quan sát vẻ mặt của Lâm Chi Nhiễm. Nhưng vẻ mặt hắn lại thập phần lạnh nhạt, dường như chuyện đó cùng hắn không có nửa điểm vấn đề. 

Tiếu Diễn nói: “Trịnh gia….ta sẽ nhờ người đức cao vọng trọng đi nói tốt một chút!”

Sinh tử phụ thân, nhưng nơi này ưu tiên lo lắng không phải làm sao để trị liệu mà là làm sao để kéo dài thời gian một chút, nhanh chóng tổ chức hôn sự cho nữ nhi. 

Lâm Nguyên Hinh tuy rằng có thể hiểu được nhưng tình cảm là không thể nào che dấu cho nên không khỏi cảm thấy bi thương. Nàng dùng khăn tay che mặt, cúi đầu lặng lẽ khóc.

Lòng Âu Dương Noãn cũng tràn đầy bi thương, nhưng ánh mắt lại không một gợn sóng. Nàng nhẹ nhàng đến bên cạnh Lâm Nguyên Hinh, không tiếng động đem đối phương ôm chặt.

Cha mẹ mất đi, con cái phải túc trực bên linh cữu. Cứ như vậy Lâm Nguyên Hinh gả vào phủ Thái tử, Lâm Chi Nhiễm lấy Trịnh tiểu thư không thể không hoãn. Đây là vấn đề thực tế, Âu Dương Noãn so với ai khác đều rõ ràng. 

Những chuyện này hết thảy là âm mưu của Lâm Văn Uyên, càng là như thế càng không thể để âm mưu của hắn được thực hiện. Nghĩ đến đây nàng mấp máy môi, nỗ lực duy trì thanh âm bình tĩnh: “Biểu tỷ, ta đưa tỷ về….”

Lâm Nguyên Hinh mê man nhìn nàng một cái, mờ mịt lắc lắc đầu. Âu Dương Noãn thở dài cũng không hề khuyên bảo.

“Vậy…thù của phụ thân? Chẳng lẽ tùy ý hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?” Lâm Nguyên Hinh kìm lòng không đậu mà hỏi.

Ánh mắt Lão thái quân kiên định nói: “Chuyện này…..Tuyệt đối phải xem như gặp chuyện không may!”

Trầm thị không dám tin nhìn Lão thái quân: “Ngài muốn mặc kệ sao?”

“Phải!” Lão thái quân trầm ngâm một lát, sau đó quyết đoán nói tiếp: “Chuyện này không có bằng chứng, ai có thể chứng minh là do hắn làm? Nếu lúc này truy cứu khiến hắn chó cùng rứt giậu, chỉ sợ hôn sự của Nhiễm Nhi, Hinh Nhi cũng bị hắn phá hư!” Lão thái quân mặt mang ưu sắc.

Mắt Lâm Chi Nhiễm lộ ra hàn quang: “Tổ mẫu muốn qua loa áp chế việc này, cứ như vậy khiến phụ thân uổng mạng?”

Thanh âm Lão thái quân lạnh lùng: “Chuyện này phải ghi tạc trong lòng, một ngày nào đó sẽ tính với hắn!”

Từ Tĩnh tâm các đi ra, tất cả mọi người đã không còn tâm tư để nói chuyện. Âu Dương Noãn đi cuối cùng, lúc đi xuống bậc thang đột nhiên bước hụt, thiếu chút nữa là ngã. Một cánh tay đúng lúc đỡ lấy nàng: “Cẩn thận!” 

Tiếu Trọng Hoa vốn đi phía trước lại quay lại giúp đỡ nàng. Mắt Âu Dương Noãn thẳng tắp nhìn hắn, đột nhiên mỉm cười. Lần này không hề có uyển chuyển thản nhiên, có chăng chính là vài phần bi ai.

Tiếu Trọng Hoa sửng sốt, nhẹ giọng nói: “Nàng…..Chỉ là cửu cửu mà thôi, nhưng lại bi thương đến thế sao?”

“Quận vương, hôm nay ngài không phải đã thấy được tình cảnh của ta sao? Nếu không phải ta tỉnh táo, hiện tại người bị giam giữ chờ xử lý bên kia chính là ta! Thân bại danh liệt cũng là ta, ta từng giờ từng khắc luôn phải đối mặt với đám sài lang này bất cứ lúc nào, ngài không phải cũng thấy sao?” 

Nói xong nàng rũ mắt xuống, lông mi thật dài che đi ánh mắt, thế nhưng vẫn không ngăn được nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống, chậm rãi thấm vào vạt áo nàng, biến mất như chưa từng tồn tại.

“Nàng muốn ta làm gì cho nàng?” Trong lòng Tiếu Trọng Hoa nóng lên một chút, ánh mắt nhìn nàng lại bình thường.

“Nếu tương lai có một ngày có thể báo thù cho cửu cửu. Ta mong quận vương có thể đứng ra làm chứng!”

Tiếu Trọng Hoa chậm rãi thu tay lại, giường như có chút không thể tin mà bật cười: “Nàng quả nhiên đối với ta có sở cầu khác!”

Hắn chớp mắt nhìn chằm chằm Âu Dương Noãn, mày không khỏi nhíu lại chặt hơn. Đôi mắt đen híp lại, nhưng vẫn không dấu được tinh quang như cũ: “Cầu Hoàng trưởng tôn không phải tốt hơn sao?”

Âu Dương Noãn nhẹ giọng nói: “Không! Người tìm ra được nguyên nhân là ngài. Chuyện này, chỉ ngài mới có thể làm!”

Ánh sáng lạnh trong mắt lập tức chuyển động, nhưng Tiếu Trọng Hoa lại nở nụ cười: “Muốn ta giúp nàng, hãy cho ta một lý do thuyết phục!”

“Ta cũng không có lý do nào có thể thuyết phục ngài. Bất quá chỉ là xin ngài rủ lòng thương hại mà thôi!” 

Âu Dương Noãn liền lẳng lặng nhìn hắn. Rồi lại rũ lông mi xuống, nước mắt lại lần nữa chảy xuống. Lần này Tiếu Trọng Hoa lại thấy rõ ràng nó chảy xuống thấm vào y phục đẹp đẽ của nàng. Giống như một bàn tay vô hình, mơ hồ bóp lấy ngực hắn.

Âu Dương Noãn nghe thấy rõ ràng thanh âm của Tiếu Trọng Hoa nói: “Ta đáp ứng nàng!”

“Ta sẽ nhớ kỹ nợ quận vương một ân tình!” Âu Dương Noãn ngẩng đầu, thanh âm thập phần nhẹ nhàng từ tốn. Trong ngữ điệu thậm chí không có chút phập phồng, nhẹ nhàng bâng quơ nói xong giống như đây là một chuyện rất bình thường.

“Ta đáp ứng, vì đây là lần đầu tiên nàng rơi lệ trước mặt ta!” Căn cứ vào việc sớm biết nàng là có ý đồ khác. Tiếu Trọng Hoa mỉm cười: “Nếu vì bản thân, nàng sẽ không cầu. Trấn quốc Hầu đối với nàng thực sự quan trọng vậy sao?”

Âu Dương Noãn chậm rãi lắc đầu, cả người run run, không thể kiềm chế nói: “Ngài không hiểu…”

Rất nhiều năm về sau, hắn đều nhớ rõ vẻ mặt khi nàng nói những lời này, cũng nhớ rõ ba chữ kia.

”Tương lai, ta nhất định sẽ biết!” Hắn cười cười rồi xoay người rời đi.

Đêm đó, Tiếu Diễn đi suốt đêm tiến cung. Ngày hôm sau, ba đạo thánh chỉ liên tiếp được ban xuống.

Sắc phong Lâm Nguyên Hinh đích nữ Trấn quốc Hầu làm trắc phi của Hoàng trưởng tôn, ngay lập tức tiến hành hôn lễ.

Nghe thấy Trấn quốc Hầu bệnh nặng, Hoàng trưởng tôn thỉnh cầu sắc phong trưởng tử Lâm Chi Nhiễm kế thừa tước vị. Chuẩn tấu.

Tứ hôn Tào Vinh cùng Lâm Nguyên Nhu nữ nhi Lại Bộ Thị Lang, tùy ý thành hôn.

Ba đạo thánh chỉ này vừa ra, toàn kinh đô chấn động.

—————— đề lời nói với người xa lạ ——————

Có người hỏi, vì sao Thượng Thư đại nhân ngu xuẩn như vậy? 

Trả lời: Lâm Văn Long vừa chết, Lâm Chi Nhiễm sẽ kế thừa tước vị, hắn chờ không được.

Có người hỏi, vì sao hắn có lá gan lớn dám hạ độc như vậy? 

Ta nói: Thật ra đó không phải là độc mà là phấn hoa. Phấn hoa thì có thể nói là gió thổi vào, mọi người hiểu chưa?

Còn nữa, đây không phải tiểu thuyết lịch sử, tình tiết nhân vật đều là hư cấu. Không cần quá truy cứu vấn đề hợp lý hay không hợp lý. Hahaha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.