Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Chương 2: Trùng sinh mười hai tuổi



Ánh sáng mặt trời ấm áp xuyên cả lớp giấy thật giày trên khung cửa sổ chiếu vào phòng, làm cho gian phòng trở nên thập phần ấm áp…

“ Tiểu thư tốt của ta, tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi!”

Âu Dương Noãn mở to hai mắt, nhìn đến khung cảnh không thể quen thuộc hơn, chính là cùng một khuôn mặt nhưng lại trẻ hơn không biết bao nhiêu, Âu Dương Noãn theo bản năng nhìn chằm chằm Phương ma ma, giọng điệu thều thào:”Ma ma..Là ta đã sai, ta đã sai lầm rồi”

Phương ma ma hoảng sợ, ánh mắt thân thiết mà lo lắng, ngạc nhiên nói :”Đại tiểu thư, người nói gì vậy, đều là vì Nhị tiểu thư gây họa, nếu không phải vì giúp nàng ấy thì sao cái trán của người lại bị thương được chứ!”

Nhị tiểu thư? Cái trán bị thương?

Không đúng, hình như có cái gì không đúng!

Đây là chuyện gì, Phương ma ma ở Tô phủ ngày đêm vất vả thay nàng làm việc, sớm đã không còn trẻ nữa, nhưng bây giờ, mama như thế nào lại thay đổi. Trái tim Âu Noãn Dương kinh hoảng, nàng nhéo mạnh vào cổ tay mình, rất đau, đây không phải là mơ!

Chẳng lẽ ông trời nghe được lời cầu xin của nàng? Nàng không dám tin, không nói được một lời, chỉ chằm chằm nhìn vào người trước mặt, nàng sợ đây chỉ là một giấc mộng đẹp mà thôi.

Phương ma ma dùng khăn lụa cẩn thận lau mồ hôi lạnh cho Âu Dương Noãn, chỉ sợ đụng vào vết thương, thở dài nói:”Đai tiểu thư, tâm địa của người thật lương thiện, chỉ sợ đem những người lấy oán trả ơn xem là mẫu thân, muội muội ruột… haizz!”

Trước đây, những lời này Phương ma ma đã tận tình khuyên nàng không biết bao nhiêu lần nhưng là bản thân lại nói với mama như thế nào? Chính mình như một con ngốc thay hai người kia biện giải ‘Ma ma, kế mẫu là muội muội ruột thịt của mẫu thân ta, là di nương của ta, người ở trước giường mẫu thân ta đã thề sẽ chăm sóc bảo vệ tỷ đệ ta thật tốt, làm sao có thể tổn thương ta được chứ? Ngươi quá đa tâm rồi’ Lúc đó, Phương ma ma còn muốn nói thêm, lại bị Âu Dương Noãn đuổi qua một bên, hoàn toàn không thèm để ý đến ánh mắt thương tâm thất vọng của đối phương

Nàng thật ngốc, là người ngốc nhất trên đời này, Phương ma ma là thật tâm lo lắng cho nàng, nàng lại đem nỗi khổ tâm của ma ma thành ra không có lý lẽ, mẫu thân nàng là nữ nhi của trấn quốc Hầu phủ Trữ lão thái quân, nàng là cháu ngoại của hầu phủ, phụ thân Âu Dương Trì là Lại Bộ Thị Lang, Tô gia bất quá chỉ là thương hộ, kinh đô hào môn thế gia không để bọn họ vào mắt, vậy mà bản than nàng lại tràn đầy mến mộ dung mạo tuấn dật của Tô Ngọc Lâu, ngưỡng mộ hắn, yêu thương hắn say đắm, hướng kế mẫu muốn thành đôi với hắn, mặc kệ ngoại tổ mẫu kiên quyết phản đối, dứt khoát gả cho hắn.

Lúc trước, chính mình còn suy nghĩ mặc dù kế mẫu chỉ là thứ nữ Hầu phủ, nhưng từ nhỏ lại được ngoại tổ mẫu nuôi lớn, quan hệ với mẫu thân nàng rất tốt, thân thể mẫu thân nhiều bệnh, tự biết không thể chống đỡ được, sợ phu quân nạp thê mới không tốt liền hướng mẫu thân mình đưa muội muội đoan trang hiền thục ôn nhu lương thiện vào Âu Dương gia, nhưng mẫu than nàng làm sao biết được, người mà bà đưa đến thực chất không phải là thần hộ mệnh mà là người lấy oán báo ân.

Sau này Lâm thị hạ sinh Âu Dương Khả, thân phận đương nhiên kém xa Âu Dương Noãn, vốn là nàng sẽ có tương lai sáng lạn ở phía trước, vậy mà Âu Dương Khả từ nhỏ lại cố tính lưu lại một cái sẹo trên trán của nàng, từ đó trong lòng nàng sinh ra một loại tự ti, các yến hội trong kinh đô đều không được tham dự, ngược lại muội muội Âu Dương Khả thay thế nàng cùng với Lâm thị cùng mọi người kết giao, thế cho nên trong kinh đô ai ai cũng đều biết Âu Dương nhị tiểu thư còn đại tiểu thư là nàng thì hoàn toàn bị lãng quên. Càng đáng sợ hơn là, bản thân còn trẻ tình cờ gặp Tô Ngọc Lâu lại nhất kiến chung tình… Hiện tại nhớ lại, ngẫu nhiên sao?Ha ha, sao trên đời này lại có sự trùng hợp như vậy, dung mạo của nàng có tì vết, Tô Ngọc Lâu sao có thể đối với mình nhất kiến chung tình được chứ, chỉ sợ là có âm mưu mà thôi, nhân duyên nàng ngỡ như là do ông trời sắp đặt thì ra lại do chính kế mẫu ôn nhu cao quý kia bày ra mà thôi.

Nhưng mà, bản thân lại tự tay hủy đi tương lai chỉ vì tin tưởng nàng ta, khiến cho ngoại tổ mẫu thương tâm thất vọng, rõ ràng là bị bệnh cũng không chịu dung thuốc, mãi cho tới khi chết đi cũng không chịu nhìn mặt nàng lần cuối. Nàng biết tất cả đều là lỗi của mình, chỉ vì hành động của mình khiến cho ngoại tổ mẫu hoàn toàn tuyệt vọng về bản thân, cuối cùng cũng đoạn tuyệt hết thảy quan hệ của Hầu phủ với nàng, tận đến lúc nàng bị dìm xuống sông cũng không có ai đến ngăn cản.

Nàng mở to hai mắt, nhìn Phương ma ma, tất cả đều quay trở lại. Nàng, hiện tại là ngoại tôn nữ của Hầu phủ trấn quốc kinh đô, Âu Dương đại tiểu thư, không phải là Âu Dương Noãn, tiện phụ Tô gia.

” Nhật nguyệt ở trên, quỷ thần ở dưới, Âu Dương Noãn ta bị chết oan uổng, hóa thành lệ quỷ cũng không tha cho các người!” Là ông trời thương hại nàng, cho nàng thêm một cơ hội sống, kiếp trước nàng đã hạ lời thề, tất sẽ có một ngày nàng thực hiện tất cả!

“Đại tiểu thư, miệng vết thương còn đau không?” Phương ma ma thấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lại, bên trên nổi toàn gân xanh, nhanh chóng gỡ từng ngón tay nàng ra, xoa xoa lòng bàn bay đầy dấu móng tay hồng hồng, lo lắng hỏi:” Tiểu thư, ta đi gọi đại phu vào xem vết thương của người một chút”

Bất quá chỉ là vết thương nhỏ, sẽ không thể sinh ra đau đớn cùng hối hận không thể kiềm chế được mà kiếp trước bản thân phải chịu, Âu Dương Noãn im lặng gối đầu lên vai Phương mama, bên môi còn hiện lên chút ý cười, Phương mama nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc của Âu Dương Noãn cười thì ngây ngẩn cả người, không giống như bình thường ôn nhu hiền lành, ngược lại giống như hoa hồng có gai cứng cỏi, Phương mama có chút giật mình, không phải là nhìn lầm rồi chứ?

Âu Dương Noãn kéo Phương mama qua, ngả đầu vào lòng bà:”Mama, cảm ơn ngươi!” Cảm ơn ngươi vẫn luôn bên ta, một chút cũng không rời.

Âu Dương Noãn âm thầm thề, những người mà nàng yêu quý, nàng sẽ vĩnh viễn che chở, làm cho bọ họ hưởng hết một đời tôn vinh. Còn với những người làm hại nàng, tính kế nàng, nàng sẽ bắt họ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần.

Phương mama đầu tiên là kinh ngạc, sau rồi chậm rãi thả lỏng, khẽ vuốt tóc Âu Dương Noãn, bên môi mang theo ý cười, từ khi phu nhân mới vào cửa đại tiểu thư đã lâu chưa từng thân cận như vậy…

“Mama, Hồng Ngọc đâu?”Nếu hết thảy đã quay trở lại, Hồng Ngọc năm nay cũng chỉ có 12 tuổi thôi.

“Nha đầu kia đang đi sắc thuốc”

“Ân” Vòng tay Phương mama ấm áp là vậy, tại sao từ trước tới nay nàng chưa từng phát hiện, Âu Dương Noãn chậm rãi nhắm mắt lại.

….

“Đại tiểu thư, uống thuốc đi”

“Đại tiểu thư đang ngủ, đừng quấy rầy người”

“Hồng Ngọc tỷ, lời này của tỷ là như thế nào? Ta đâu dám làm phiền tiểu thư nghỉ ngơi?Ngươi đối với đại tiểu thư trung tâm , còn ta là người xấu sao?Ta là toàn tâm toàn ý nghĩ cho đại tiểu thư, nếu người uống thuốc trễ ảnh hưởng đến miệng vết thương, ngươi gánh được trách nhiệm này sao?”

“Tiểu Đào... Ngươi...”

Là tiếng của Hồng Ngọc, Âu Dương Noãn mở mắt, lập tức ngồi dậy, trước mặt nàng là khuôn mặt tươi cười trong suốt của Tiểu Đào cùng dáng vẻ xấu hổ của Hồng Ngọc

“Tiểu Đào, cãi nhau như vậy còn ra thể thống gì nữa?” Phương mama nhẹ giọng trách cứ, thấy Âu Dương Noãn bị thức tỉnh, lại càng mất hứng.

“Sao mama lại nói như vậy, ta cũng là vì tiểu thư thôi!” Tiểu Đào không để ý đến, cười khanh khách nói.

Tiểu Đào là kế mẫu đem tới, ngũ quan thập phần xinh đẹp, tuổi còn nhỏ mà lại ăn nói khéo léo, nói chuyện khiến cho Âu Dương Noãn rất thích, làm việc chưa đến nửa năm đã được phong lên làm nha đầu nhất đẳng. So với Hồng Ngọc trầm tĩnh ôn nhu, Âu Dương Noãn năm đó càng yêu thích nha đầu này, đem nàng ta thành nha đầu hồi môn không nói, lại càng tin tưởng nàng hơn.Vào cái đêm khuất nhục vạn phần đó, trực đêm chính là nàng ta…Sau khi gặp chuyện không may ít lâu, nàng ta lại trở thành đại nha đầu của Âu Dương Khả, nói như vậy, chuyện này với nàng không thoát khỏi liên quan.

Tiểu Đào giống như ngày thường, vẻ mặt tươi cười sáng lạn, trong tay bưng một chén thuốc nóng hổi:”Tiểu thư, uống đi”

Nhìn thấy chén thuốc nồng đậm kia, ánh mắt Âu Dương Noãn lạnh lung quát:”Qùy xuống”

“Tiểu thư, người làm sao vậy…” đến đây chưa lâu, nàng ta rất được Âu Dương Noãn yêu thích, mặc kệ là trước mặt chống đối Phương mama hay sau lưng khi dễ nha đầu cũng chưa từng bị trách cứ, Tiểu Đào nhất thời ngẩn người, cũng không nghĩ đến phải biện giải ra sao.

Âu Dương Noãn cười lạnh 1 tiếng, thuận tay cầm lấy ly trà trên bàn, thẳng hướng Tiểu Đào ném tới. Tiểu Đào hoảng sợ, theo bản năng tránh đi, mặc dù không ném trúng Tiểu Đào, nhưng lại bay về phía bàn trà, làm cho bình hoa trên bàn vỡ nát. Tiếng động lớn như vậy, khiến cho mọi người đều sợ ngây người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.