Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Chương 34: Ai cũng đừng nghĩ toàn thân trở ra



Lời nói của Lâm thị bị nghẹn lại trọng họng, trên mặt không còn huyết sắc, đôi mắt đẹp lộ ra tia hung ác, khàn khàn giọng nói: ”Trương mama nói phải, nhưng là ta đối với sự tình này quả thật không biết. Mỗi lần phân phát đồ dùng xuống dưới ta cũng chỉ phân phó người dưới mang đi thôi, những thứ kia ta đều không tự mình xem qua nên đã để xảy ra việc này. Đây đều là lỗi của ta!”

Lý thị rốt cục cũng hoãn lại khí tức, cười lạnh nói: ”Chẳng lẽ nhóm mama bên dưới đều không biết làm việc sao? Nếu mọi chuyện không do chủ mẫu ngươi đích thân hỏi đến, đó chẳng phải là chuyện cười trong thiên hạ sao? Nếu chống đối lại ý của ngươi, bọn họ dám làm như thế sao?”

Lâm thị biết đáp án này không thể làm Lý thị cùng Âu Dương Trì vừa lòng, hiện tại biện pháp duy nhất là phải tìm người chịu tội thay, mà lựa chọn tốt nhất chính là Lý di nương, bà ta phải cắn chết không buông: ”Lão thái thái, con sau khi đổ bệnh, có rất nhiều việc không tự mình hỏi đến, chính là theo lệ để cho bọn hạ nhân làm việc. Nhưng trước đây cũng chưa từng phát sinh sai lầm. Từ sau khi đem gia sự giao cho Lý di nương, con vẫn luôn đóng cửa tĩnh dưỡng, thật sự hoàn toàn không biết gì cả!”

Cư nhiên còn muốn cắn mình mãi không buông! Lý di nương oán hận nhìn Lâm thị, há miệng thở dốc muốn biện bạch vài câu, cuối cùng vẫn không cam lòng im lặng trầm mặc đứng lên, lửa giận dưới đáy mắt càng phát ra mạnh mẽ, nhìn Lâm thị oán hận đến tận xương tủy!

Lý thị quát lạnh: ”Câm mồm! Lâm Uyển Như, ngươi là chủ mẫu trong nhà, sự tình trong hậu viện này thì phải hỏi ngươi, chẳng lẽ vẫn là ta cố ý oan uổng cho ngươi sao? Hoặc là ngươi đối với việc ta để cho Lý di nương thay ngươi quản lý hậu viện là có bất mãn?”

Trên mặt Lâm thị vẫn là bộ dạng buồn rầu đau đớn: ”Lão thái thái, trời thấy, con thật sự cái gì cũng không biết, nếu như người một mực khẳng định là do người con dâu này gây nên, con tình nguyện dập đầu chết tại chỗ, chứng minh trong sạch!” Nói xong liền đứng lên, muốn hướng vào tường đụng mạnh, trong nhất thời toàn bộ mama, nha đầu hỗn loạn đứng lên kéo lại, tất cả kêu loạn, nhất thời trong phòng đều ầm ĩ.

Lý thị đột nhiên cầm lấy bình trà ném thẳng xuống đất vỡ nát, âm thanh thanh thúy làm mọi người đều cả kinh, trong phòng lập tức yên tĩnh, ngay cả Lâm thị cũng ngây người một lát.

Âu Dương Noãn nhìn Lý thị ném cái chén xuống, liền bước lên phía trước vỗ nhẹ lưng của bà, nhẹ giọng trấn an nói: ”Tổ mẫu bớt giận, cẩn thận sức khỏe!” Sau đó nàng liếc nhìn Âu Dương Trì một cái, ôn nhu khuyên giải: ”Phụ thân, nếu đã như thế thì cần gì tra xét nhiều nữa, cần gì phải huyên náo đến mức gia đình không yên thế này? Dù sao đứa nhỏ trong bụng Chu di nương cũng đã bình an vô sự, chuyện này coi như tạm yên trước đi!”

Lời này thoạt nhìn thì là vì Lâm thị mà nói, thế nhưng vào tai Lý thị lại như lửa đổ thêm dầu, bà mới là trưởng bối ở trong nhà, Lâm thị lại dám bức mình phải nhượng bộ! Đúng là mơ mộng hão huyền! Bà lạnh lùng nói: ”Noãn nhi, lời này con nói sai rồi, việc hôm nay chính là họa lớn của gia tộc, một khi xử lý không tốt thì sẽ để lại đại họa cho con cháu đời sau Âu Dương gia! Tra! Chuyện này không thể không tra!”

Trương mama thấy thế liền cung kính nói: ”Phu nhân thường ngày hiểu biết lễ nghi quy củ, hôm nay lời nói, việc làm sao lại không có lý lẽ như vậy. Thọ an đường này là nơi nào? Làm sao có thể hồ nháo ở trong này như vậy? Người xuất thân từ Hầu phủ, sẽ không muốn lão thái thái phải đi hỏi lão thái quân về chuyện này chứ? Người làm hại con nối dòng của lão gia, về tình có thể tha thứ được, nhưng cũng có điều không thể không để ý, hai vị tiểu thư cũng đều lớn rồi, người làm vậy không sợ các nàng sẽ học theo sao? Tương lai ở nhà chồng sao có thể tốt được, ai…Lão thái thái luôn là người đứng đầu, bất luận đúng sai, hết thảy đều do người định đoạt, sao phu nhân có thể hồ nháo như vậy? Nếu bọn hạ nhân không cẩn thận đem chuyện này truyền ra ngoài, chẳng lẽ phu nhân muốn mọi người hiểu sai nhân phẩm của lão gia sao?”

Âu Dương Noãn thấp giọng nói: ”Phụ thân, thứ lỗi cho nữ nhi nhiều lời, việc này trăm ngàn lần không thể để lão thái quân biết được, nếu như Hầu phủ đã biết, chỉ sợ chuyện mẫu thân ỷ được sủng ái ức hiếp tổ mẫu sẽ truyền khắp kinh đô, quan trọng nhất là…phụ thân cũng biết, chuyện tối kỵ này chính là ngỗ nghịch bất hiếu!”

Âu Dương Trì chấn động, lời này tương đương với việc lấy mạng hắn! Đúng vậy, đương kim thánh thượng hận nhất chính là loại hành vi ngỗ nghịch bất hiếu này! Hắn nhớ tới vị quan trong triều kia giấu diếm chuyện phụ thân qua đời không chịu về nhà chịu tang mà bị hoàng đế tước đoạt quyền vị. Còn có một vị quan lớn trong thời gian hiếu kỳ Thái Hoàng Thái Hậu không tuân thủ thanh quy giới luật mà bị chôn sống, trong lòng bàn tay ẩm ướt một mảng!

Lý thị thở dài, nói: ”Thôi, ta đã già rồi, vốn không nên can thiệp vào chuyện gia đình nữa, nhưng sự tình hôm nay thật sự rất nghiêm trọng, chuyện khác ta có thể không nói, nhưng nếu là chuyện uy hiếp đến con nối dòng của Âu Dương gia, ta tuyệt đối không thể buông tha!”

Lý di nương lấy khăn che mặt, nhẹ nhàng khóc, nói: ”Lão thái thái, người muốn con quản lý tốt việc gia đình, nay lại xảy ra chuyện này, con đúng là đã phụ lòng người rồi!”

Mọi người đều nói, Âu Dương Trì đã muốn bỏ qua nhưng lại không thể không nghe, nghĩ lại thấy hết thảy tai họa trong nhà đều bắt nguồn từ một chỗ, hắn suy nghĩ cực nhanh, trầm ngâm một lát, cuối cùng nói: ”Chuyện của Chu di nương không ai được phép nhắc đến một câu, Lâm thị thân là con dâu lại ngỗ nghịch với lão phu nhân, không hề đoan chính lễ nghĩa, bắt đầu từ hôm nay cấm ở trong viện một tháng, đóng cửa suy nghĩ, tu thân dưỡng tính, nếu không có sự cho phép của ta ai cũng không được qua thăm!”

Lâm thị cùng Âu Dương Khả quá sợ hãi, nàng ta lập tức hét chói tai cầu xin, Âu Dương Trì trừng mắt cảnh cáo, lạnh lùng nói: ”Ý ta đã quyết, không cần nói gì thêm nữa! Nếu ngươi dám nói thêm một câu, ta cũng đem cả ngươi nhốt lại!”

Nói xong, ánh mắt uy hiếp quét quanh phòng một lượt, nhìn Lâm thị lạnh lùng nói: ”Từ nay về sau, ngươi ít gặp mặt bọn nhỏ đi! Miễn cho bọn chúng đang êm đẹp lại bị ngươi xúi giục làm bậy!” Một câu này làm cho Lâm thị che mặt mà khóc, vốn định níu lấy vạt áo của hắn liền bị hắn đá ngã, bước ra không thèm quan tâm đến bà ta.

Trong lòng Lâm thị lạnh như hầm băng, cơ hồ hít thở không thông. Lý thị mắt lạnh nhìn, gằn từng chữ nói: ”Lý di nương, từ hôm nay trở đi, ngươi phải rửa sạch hạ nhân trong phủ, hết thảy mama, nha hoàn ai nên bán thì bán, nên đánh thì đánh. Trong viện này còn không biết có bao nhiêu loại hạ nhân dơ bẩn gì đó, ta muốn ngươi phải kiểm tra thật kỹ một phen, nhất là trong viện của ngươi càng phải cẩn thận, dù sao cũng là chỗ lão gia thường lui tới, nếu thực sự có loại hạ nhân như vậy, chỉ sợ ngay cả hắn cũng không được an toàn!”

Lý di nương thập phần cao hứng, trong lòng cố kìm nén vui mừng, Âu Dương Noãn lại vẫn như cũ thần sắc không thay đổi, thấp giọng trấn an: ”Tổ mẫu đừng để trong lòng. Toàn bộ kinh đô này có nhà nào là không có chút chuyện phiền lòng. Dù sao cũng chỉ là chút chuyện nhỏ, Lý di nương khẳng định có thể xử lý tốt, làm cho mọi chuyện an ổn lại là người có thể yên tâm!”

Ra khỏi Thọ an đường, Âu Dương Noãn khóe miệng hơi hơi giơ lên, chắc là Lâm thị cũng không nghĩ được mình cũng có ngày như vậy? Bà ta hôm nay dùng chiêu lấy cái chết ra để uy hiếp là một sự đúng đắn, đáng tiếc, bất luận là ai, chỉ cần uy hiếp đến danh dự của Âu Dương gia cùng địa vị quyền thế của Âu Dương Trì, hắn tất sẽ xem đối phương là địch nhân!

Trở lại viện mình, ngay cả Phương mama cũng đều lộ nét mặt vui sướng, nhịn không được niềm vui liền nói với Âu Dương Noãn: ”Đại tiểu thư quả nhiên dự liệu không sai. Lão gia hôm nay chẳng qua là ngại mặt mũi của Hầu gia cùng không muốn việc xấu trong nhà bị bên ngoại biết được nên chưa từng khắc nghiệt với phu nhân, nhưng nhìn thái độ hôm nay của lão gia là biết, người đã hoàn toàn mất đi sự tin tưởng với Lâm thị, chỉ sợ từ nay về sau muốn lấy lại ân sủng e rằng còn khó hơn lên trời!”

Hồng Ngọc nhẹ nhàng mang trà lại đây, Âu Dương Noãn bưng lên uống một ngụm rồi mới chậm rãi nói: ”Mama đừng cao hứng quá sớm, Lâm thị cũng không phải loại hổ giấy. Chuyện hôm nay chẳng qua là do trở tay không kịp, ta đoán rằng bà ta sẽ có phản kích, đến lúc đó là cùng Chu di nương một sống một chết cũng chưa biết chừng!”

Phương mama nhíu mày, có chút hoài nghi nói: ”Điều này sao có thể, lão gia hôm nay phát hỏa lớn như vậy, sao có thể bị hai ba câu vỗ về của phu nhân lung lay? Đại tiểu thư cũng quá xem trọng bà ta rồi!”

“Nếu mama không tin thì cứ chờ xem!” Âu Dương Noãn mỉm cười, không hề nói thêm nữa. Bất luận Lâm thị phản kích như thế nào, nàng chỉ cần ngồi chờ xem kịch là được, dù sao nhóm lửa này cũng đã nhen lên, ai cũng đừng nghĩ được toàn thân trở ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.