Trùng Sinh Chi Cưu Triền

Chương 5



Hòa nhập xã hội

Khi tất cả mọi người đã cho rằng tôi đối Hứa Khả là lạt mềm buộc chặt thì Hứa Kiệt lại nói với tôi, ‘Nguyên lai cậu thật sự đã không thích cô ấy nữa rồi’.

Đúng vậy, đã không hề thích rồi. Từ khi sinh mệnh tôi trở lại lần nữa, một lần nữa mở mắt phát hiện thời gian đảo lưu đến năm mười tám tuổi ấy, tôi đã không thích cô ta nữa rồi.

Tháng sáu thi vào trường đại học, nhìn cái đề giống hệt như trong ký ức, tôi lắc đầu điền lên đáp áp. Cuộc đời xoay ngược trở lại lần nữa đều là sự thật.

Kỳ thi qua đi, tôi chọn trường giống Hứa Kiệt, Hứa Kiệt tất nhiên phải dọn ra ngoài ở, tôi kỳ thực có thể lưu lại, thế nhưng tôi không muốn đụng tới Trác Nhiên, không muốn hắn nhìn trúng người tôi thích, hơn nữa tôi không thể bỏ lại Hứa Kiệt, tuy rằng biết mọi thứ đã khác, nhưng để cậu một mình ở bên ngoài làm tôi rất không yên lòng, cho nên do dự hồi lâu vẫn là quyết định thi cùng trường với cậu, thuận tiện chiếu cố cậu.

Những ngày chờ đợi khiến Hứa Kiệt có chút khẩn trương, đã không có tên trong danh sách lên thẳng đại học, tất cả đều phải dựa vào chính mình.

Cha ngoài miệng mặc dù không nói nhưng ông nhìn ở trong mắt, vì vậy cho tôi mấy nghìn đồng kêu chúng tôi đi xung quanh chơi đùa học hỏi, chơi đủ rồi thì trở về công ty làm chút chuyện, nói là sớm ngày bước ra xã hội.

Hứa Kiệt đỏ mắt, ý tứ của cha cậu hiểu được, tôi cũng biết rõ, may mà Hứa Kiệt không phải loại người hay tự ti, cậu cũng sẽ không mở miệng ngậm miệng nói muốn trả tiền linh tinh, cậu chỉ biết dùng hành động để biểu thị.

Tôi cùng Hứa Kiệt cầm tiền thương lượng hồi lâu, quyết định đến Thượng Hải thăm thú, cảm thụ một chút phong vận của thành phố hiện đại hóa này.

Cha đã cho tôi xuất môn đi chơi, cũng sẽ không lưu ý, kỳ thực tôi cùng Hứa Kiệt đi Thượng Hải tìm việc làm, bởi vì Hứa Kiệt muốn kiếm chút học phí, chị của cậu đã nói cho cậu biết trong nhà không còn tiền nữa…

Chúng tôi không bằng cấp không chứng minh, chỉ có thể đi tìm cơ hội ở mọi nơi, sau lại, tôi cùng Hứa Kiệt tìm được công việc phục vụ ở một quán cafe, ông chủ Hòa hà khắc, động bất động sẽ khấu trừ tiền, tôi cùng cậu cẩn thận dè dặt mà đi làm, ngẫu nhiên cũng sẽ nghẹn khuất, nhưng rồi cũng quen dần, làm công cho kẻ khác thì đầu tiên cần phải biết nhẫn. Nhẫn, cái từ này tương đối bi thương, trong lòng treo đao nha.

Hứa Kiệt bởi vì muốn kiếm tiền cho nên ban ngày ở quán cà phê làm công, buổi tối mười một giờ lại đến quán bar làm việc, mỗi ngày hửng đông ba giờ mới tan tầm.

Có đêm đi về trễ gặp tên trộm, tiền boa trong ngày đều bị nó cướp sạch. Cậu khóc lóc thảm thiết, tôi lại mừng vì cậu không có việc gì, tiền thì có thể kiếm về, mệnh lại chỉ có một thôi, mất đi thì ai biết có thể may mắn như tôi mà trọng sinh một lần nữa hay không chứ?

Từ sau hôm đó, tôi cùng cậu làm chung trong quán bar, thỉnh thoảng ở bên trong uống một ly rượu, mị mắt thấy Hứa Kiệt đứng ở quầy bar ứng phó cả nam lẫn nữ muôn hình muôn vẻ, ngọn đèn nhu hòa chiếu trên khuôn mặt cậu, thấy đường nhìn của tôi thì hướng tôi cười ôn hòa, rất đẹp.

Cậu có nhiều khi gặp phải mấy vị khách điêu ngoa, nữ có nam có, xuất tiền kêu cậu lên sân khấu, cậu đều đã cự tuyệt, khách nhân sẽ phát giận ném vỡ ly rượu, bởi vậy tiền lương của cậu bị khấu trừ không ít. Cuối cùng, có một khách nam cùng cậu dây dưa không rõ, tôi cùng người nọ đánh một trận, sau đó lôi kéo Hứa Kiệt rời đi, đi trở về hai người cứ cười mãi.

Trong tươi cười mang theo một tia xót xa. Đêm đó Hứa Kiệt ôm tôi thấp giọng nói, cậu tuyệt đối sẽ không bán thân mình, tôi nói tôi biết.

Chúng tôi ở đô thị lớn Thượng Hải này thuê một tầng hầm rộng hai mươi mét vuông, bên trong đen kịt, một bóng đèn ba mươi oát, một cái giường.

Có lúc tan tầm trở về chỉ dội một gáo nước lạnh rồi vật ra ngủ, khuya khoắt mà đói thì mới pha mì ăn liền ra ăn đến lang thôn hổ yết, sau đó cười ha ha, chẳng biết như thế là thỏa mãn hay không thỏa mãn, chỉ biết là đang nỗ lực phấn đấu.

Khi nhận được tiền lương của tháng thứ nhất, tôi cùng Hứa Kiệt đầu tiên là nhét chật ních bụng, nói thật thì đời này tôi chưa từng ăn no tới như thế.

Sau đó đi đếm lại tiền, cũng không nhiều lắm, còn chưa bằng tiền mà cha cho khi đi du ngoạn, bất quá Hứa Kiệt so với tôi nhiều gấp đôi, cho nên cậu mời khách, sau đó chúng tôi mua vé xe về nhà, trước khi đi, ông chủ quán cafe cho hai chúng tôi mỗi người năm trăm đồng nói là lộ phí, sau đó nói với chúng tôi rằng chúng tôi còn trẻ, tương lai cần cố gắng.

Nhìn lão vẫn luôn là một kiểu hình nịnh bợ, tôi đột nhiên nghĩ rằng trên đời này kỳ thực có rất nhiều người tốt…

Một ngày đêm đi xe lửa về đến nhà, giấy thông báo nhập học đã tới rồi, cha nhìn hai đứa tôi, lắc đầu bật cười chỉ bảo chúng tôi đen đi.

Tôi cùng Hứa Kiệt ở bên ngoài lăn lộn một tháng đích xác đen trông thấy, bất quá về nhà vài ngày, da Hứa Kiệt đã khôi phục trắng nõn như xưa, trái lại tôi vẫn đen như thế, cha nói đây là khỏe mạnh, Hứa Kiệt một bên không vui cười nói: “Bác trai là nói con không khỏe mạnh.”

“Vốn cũng không khỏe mạnh, ngày sau hảo hảo bồi bổ.” Tôi ngồi ở trên ghế salon đón lời, cha cười ha ha nói tôi biết hài hước rồi, Hứa Kiệt liếc tôi một cái, khuôn mặt trắng nõn nhã nhặn hơi đỏ bừng lên, tôi sửng sốt không biết nói gì.

Tiền Hứa Kiệt kiếm ra căn bản không đủ đóng học phí, cha cầm ra một chi phiếu cùng một giấy nợ nói là vì Hứa Kiệt chuẩn bị, trên giấy nợ viết rất nhiều, bên trong bao hàm cả tiền thuê nhà lẫn ăn mặc ở trong nhà chúng tôi, thậm chí đem tiền cho chúng tôi đi Thượng Hải cũng viết vào, còn có lợi tức.

Tôi một chữ cũng chưa sửa, đem chúng đưa cho Hứa Kiệt, Hứa Kiệt nhìn rồi sửng sốt hồi lâu, hướng tôi lộ ra một tươi cười mím môi nhã nhặn, cậu ký tên lên, sau đó nhìn tôi, nói : “Tôi nhất định sẽ trả lại cho cậu.”

Tôi gật đầu ừ một tiếng.

Trước khai giảng, tôi bồi Hứa Kiệt quay về nhà cũ của cậu một chuyến, rất xa đứng ở đầu thôn gọi cho chị gái lại bị chị cậu ở trong điện thoại mắng xa xả.

Trên mặt Hứa Kiệt mang theo một tia trầm nhiên, tay lại nắm chặt sít sao, tôi đứng một bên cũng không mở miệng nói gì cả.

Về nhà sau, cha ở trong một nhà hàng tốt nhất thành phố đặt vài bàn tiệc để chúc mừng tôi thi đỗ đại học hạng nhất, thuận tiện xây dựng quan hệ. Ngày đó Hứa Kiệt không đi.

Ở đó, tôi gặp Trác Nhiên, hắn đi cùng lão cha bụng bia của hắn, trên mặt chỉ mang theo tươi cười hiền lành.

Đương lúc cha giới thiệu hắn cho tôi nhận thức, tôi cười cười, sau đó bắt tay hắn.

Hắn hướng tôi tươi cười như ánh dương quang, trong con ngươi cũng mang theo một tia sùng bái cùng không cam lòng, hắn nói với tôi rằng bản thân hắn rất mong đạt được thành tích như tôi, mong một năm sau cũng có thể ưu tú như thế.

Tôi gật đầu dối trá cười vài tiếng, đời này tôi hận nhất là bản thân mình, thứ hai chính là hắn, nếu không phải bản thân không chịu thua kém, nếu không phải hắn hại chết tôi, thì sau này đâu có nhiều chuyện xảy ra như thế.

Hàn huyên vài câu sau đó tách đi, cha mang theo tôi đi mời rượu mọi người, nói vài lời khách sáo, hay một ít tươi cười ứng phó, tất cả mọi người đều nói cha tôi dạy con thật tốt, tôi nghe xong vành mắt hơi nóng lên, sau đó ngửa đầu uống cạn rượu che giấu đi.

Sau đó chúng tôi trở về nhà, Hứa Kiệt đang thu thập phòng ở, trên bàn đặt một rổ hoa quả khéo léo, cậu nói Hứa Khả cùng Lưu Quyên đến thăm tôi, hoa quả là bọn họ mang tới, tôi không nhẹ không nặng ừ một tiếng. Cha một bên lo lắng nhìn tôi, sau khi Hứa Kiệt rót cho chúng tôi chén nước, nói mình hơi mệt liền trở về phòng.

Tôi biết cậu là muốn cho cha cùng tôi trò chuyện, người này tâm sự vẫn luôn tinh tế như thế.

Tôi cùng cha đứng ở sân thượng.

“Con cùng Hứa Khả đã xảy ra chuyện gì à?” Cha hít một hơi thuốc, thấp giọng hỏi tôi: “Trước đây, thằng nhóc con theo đuổi người ta thì bám riết không tha, hiện tại thế nào lại lạnh nhạt như vậy, con bé chọc giận con rồi sao?”

“Ba, ba sao không nói con hết kiên trì rồi.”

“Con của mình còn có thể không hiểu sao, con thiếu gì thì thiếu chứ không thiếu kiên trì, nói một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cha cười nói. Tôi biết ông hẳn không muốn hỏi chuyện giữa tôi và Hứa Khả, ông chỉ không muốn trong lòng tôi có phiền muộn.

Tôi nhìn hướng cha hỏi: “Ba, ba nghĩ Hứa Khả là một người thế nào?”

Trước đây tôi không có dịp hỏi ông, lần này nhất định phải lý giải suy nghĩ của người.

Cha nghe xong hơi hơi dừng lại, đem thuốc dập tắt: “Con bé là một cô gái không tồi, rất biết suy nghĩ, sẽ vì bản thân mình mà suy nghĩ.”

“Ba, ba cũng nói cô ta là một người chỉ biết nghĩ cho mình mà.” Tôi nhìn bộ dạng lãnh khốc của mình in trên cửa sổ: “Người con yêu đời này phải coi trọng con nhiều hơn chính bản thân người ấy, nếu như không thể thì không có cũng không sao.”

Trong gương thủy tinh ánh lên nét mặt sửng sốt lo lắng của cha, ông hơi nhăn lại mi phong anh khí, nhìn về phía tôi: “Hàn Hiểu, con bởi vì mẹ con nên mới có cái suy nghĩ này phải không?” Ông vẫn luôn nói cho tôi biết rằng mẹ tôi đã sớm mất, tôi vẫn luôn cho rằng cha không tái giá là vì trong lòng ông nhớ thương tới người vợ đã mất, nếu như sinh mệnh không có thêm một lần trọng lai, tôi nghĩ tôi vĩnh viễn cũng không biết dưới sự trầm mặc của cha đã hy sinh bao nhiêu nỗ lực cho tôi.

“Sao có thể?” Tôi quay đầu lại mỉm cười nói: “Bất quá là đột nhiên khai thông mà thôi.” Cha gật đầu, biểu tình trên mặt biến thành trầm tĩnh như nước giống ngày xưa.

Ông vẫn là một người cha cao cả như thế, chỉ cần đứa con muốn, nếu là đúng, ông sẽ đảm đương, ông sẽ cho tôi, tôi không muốn làm, ông cũng không miễn cưỡng.

Đến tận sau này, tôi cùng cha cũng không bao giờ nhắc lại tên của Hứa Khả, tựa như người nọ chưa bao giờ xuất hiện trong sinh mệnh của tôi.

Đêm đó, cùng Hứa Kiệt nằm ở trên một cái giường, tôi đột nhiên rất cảm kích trời cao có thể cho tôi thêm một lần sinh mệnh, khiến tôi có thể có cơ hội bỏ qua Hứa Khả, khiến tôi có thể có cơ hội báo đáp Hứa Kiệt…

Nghĩ rồi tôi nặng nề ngủ, có người ngủ bên cạnh nên rất ấm, người này sẽ vẫn luôn đối tốt với tôi, có thể có một người ở cùng như thế, cảm giác thật tốt.

Sau ngày đó, tôi cùng Hứa Kiệt ở nhà chơi vài ngày, sau đó là gần đến khai giảng.

Cha vốn nói muốn đưa chúng tôi đi, chỉ là lúc này đang bề bộn, thật sự là đi không được, tôi cũng nói không cần.

Cha vẻ mặt áy náy nhìn tôi, tôi tiến lên ôm thật chặt lấy ông: “Đừng lo lắng cho con, con sẽ cố gắng chiếu cố bản thân thật tốt.”

Ông gật đầu đối tôi cùng Hứa Kiệt dặn dò: “Đi ra bên ngoài không giống như ở nhà, người không quen đất không thuộc, phải tự biết chăm sóc bản thân.”

Tôi gật đầu cười cười, Hứa Kiệt một bên cũng buông hành lý mà ôm lấy cha, cha vỗ vỗ bờ vai của cậu, tôi nhìn thấy Hứa Kiệt vành mắt hơi đỏ.

Bất quá khi cậu từ trên vai cha ngẩng đầu lên. Khuôn mặt sạch sẽ tú khí đã lộ ra tươi cười nhã nhặn rồi…

Lúc xe taxi đi tới, tôi cùng cha phất phất tay, trước khi đi tôi ghé vào lỗ tai ông nói: “Tìm một người bạn đi, nam nữ con đều không ngại.” Ông đạp tôi một cước, sắc mặt đỏ bừng mắng một câu thối tiểu tử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.