Trùng Sinh Chi Dị Thú Liệp Nhân

Chương 111



Tôi là một con linh thú, một con miêu linh thú, nhưng, tuy rằng tôi chỉ là một con linh thú, lại không hề giống với linh thú bình thường xinh đẹp yếu ớt như vậy, tương phản, tôi vô cùng cường đại, hơn nữa tất cả mọi người đều biết.

Lại nói tiếp, chủ nhân của tôi giống như đã có dự kiến trước, ngài ấy lấy cho tôi một cái tên vô cùng vang dội, tên là A Hổ. Sau đó, quả thật tôi cũng cường đại vĩ ngạn như lão hổ. Đương nhiên, tôi nói lão hổ trước mạt thế, chứ không phải là hổ thú!

Tuy rằng so sánh với linh thú thì cơ thể của tôi rất lớn, nhưng nếu so với dị thú…… Người lấy linh thú so sánh với dị thú, tuyệt đối đều là đầu óc có vấn đề ! Tôi tin tưởng, tôi tuyệt đối là con linh thú vĩ đại nhất trong lịch sử linh thú ! bởi vì, tôi là một con linh thú có dị năng !

Làm một con linh thú cường đại, tôi vô cùng thích thân phận của mình, cũng càng thích chủ nhân của tôi.

Nhưng, từ sau khi Chu Dật Cẩn xuất hiện, ánh mắt của chủ nhân đặt trên người tôi càng ngày càng ít.

Có điều, dù sao tôi cũng là linh thú, không tất yếu phải đi ghen tị với một sinh vật có hai cái đùi giống như chủ nhân. Hơn nữa, người gọi là Chu Dật Cẩn này, con linh thú bên cạnh y, thật sự rất hợp khẩu vị của tôi.

Lại nói tiếp, lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy Tiểu Bảo, rốt cuộc là tình huống gì tôi cũng không còn nhớ rõ nữa, dù sao đã qua nhiều năm như vậy rồi, hơn nữa, ấn theo cách nói của chủ nhân, khi đó tôi chưa mở linh trí, cho nên trí nhớ mới có thể kém như vậy.

Có điều, tuy rằng tôi không nhớ rõ, nhưng ngẫm lại đều có thể nghĩ đến tình huống hôm đó, Tiểu Bảo kia, khẳng định là bị tôi ức hiếp!

— đây cũng là phương thức nhất quán khi chúng tôi ở chung, không phải sao ?

Trong trí nhớ của tôi, lúc lưu lạc trên biển với chủ nhân, thời điểm bị một con đại bạch sa bắt nạt, đã bắt đầu trở nên vô cùng rõ ràng, hơn nữa, chủ kiến của mình cũng càng ngày càng nhiều.

Tôi còn nhớ vô cùng rõ ràng áp lực mà con dị thú to lớn kia mang đến, cũng là nó, khiến cho tôi bắt đầu nhận thức thế giới này, bắt đầu từ thời điểm ấy, tôi đã không còn giống bình thường nữa, sống một cách vô tri vô giác, làm một con linh thú chiến đấu như một cỗ máy.

Bạch Khả Khả, con đại bạch sa kia thường hay dò xét tôi, điểm này ngay từ lúc đầu tôi đã biết, mà chuyện tại sao nó phải làm như vậy tôi cũng biết, khẳng định là vì khối đá kì quái mà chủ nhân đã cho tôi ăn lúc trước.

Nghe nói khi đó cũng ở trên biển, tôi đã không còn nhớ gì cả, có điều khối đá có lực hấp dẫn vô cùng lớn kia, tôi còn nhớ vô cùng rõ ràng.

Vài ngày trong biển khiến cho tôi vô cùng khó chịu, tôi là một con linh thú yêu sạch sẽ, nhưng trong biển này lại hoàn toàn không thể tắm rửa, mà quan trọng hơn là, còn không có đồ ăn ngon!

Rất nhiều năm về sau, tôi đều cho rằng, cho dù là thất bại phẩm do bạn lữ của chủ nhân xuống bếp làm ra hay là thành phẩm không nỡ nhìn của con trai chủ nhân khi luyện tập trù nghệ, cũng có hương vị tốt hơn rất nhiều so với mấy loài hải tảo mới sinh tanh ngòm kia, kinh khủng như vậy, ăn vào còn dễ bị tiêu chảy.

Đoạn thời gian ấy, tôi và chủ nhân sớm chiều ở chung, đây vốn là chuyện khiến cho một con linh thú như tôi phải vô cùng vui mừng, nhưng, như lúc trước tôi cũng đã nói, không cẩn thận còn bị tiêu chảy……

Hình tượng của tôi ! cũng may, hình tượng của chủ nhân anh minh thần võ cũng hoàn toàn bị hủy rớt, điều này làm cho tôi cân bằng hơn không ít.

Có điều, cho dù hình tượng bị hủy rớt, đoạn thời gian tôi và chủ nhân sớm chiều ở chung kia, cảm cũng giúp cho tình cảm tốt hơn.

Có điều sau khi trở về, tôi và chủ nhân lại bị rất nhiều thứ ngăn cách, hoặc là, những thứ nói không nên lời, bởi vì bọn họ đều là những sinh vật có hai đùi giống như chủ nhân.

Theo lý giải của tôi, chính là bạn lữ của chủ nhân, còn có con của chủ nhân.

Bạn lữ và con, đối với linh thú mà nói thực xa lạ, bởi vì phần lớn linh thú đều được bồi dưỡng từ trong viện nghiên cứu, bao gồm cả tôi.

Linh thú giống như tôi, không có khả năng sinh sôi nảy nở hậu đại, có điều, nghe nói theo lý thì chủ nhân và bạn lữ của ngài cũng không thể sinh sôi nảy nở hậu đại, nhưng bọn họ có hai đứa nhỏ, tôi nghĩ tôi cũng cần cố gắng, có lẽ tôi có thể tạo ra hậu đại của mình.

Đúng rồi, về phần vì sao tôi muốn tạo ra hậu đại của mình……

Đương nhiên là vì tôi có bạn lữ !

Được rồi, tôi cũng không thể nói rõ ràng bạn lữ của tôi có từ khi nào, kỳ thật, cũng không phải là chưa nói rõ ràng, phía trên đang nhắc tới, con linh thú duy nhất kia, chính là bạn lữ của tôi!

Chỉ cần tôi nguyện ý, tôi có thể trở nên lớn giống như lão hổ trước mạt thế, nhưng bạn lữ Tiểu Bảo của tôi, nó lại chỉ là một con linh thú nho nhỏ.

Tôi sẽ không ghét bỏ nó nhỏ, bởi vì vốn tôi cũng nhỏ như vậy, nếu không có chủ nhân, khẳng định cả đời này tôi cũng không thể biến lớn, càng không thể có tư duy rõ ràng như hiện nay, nhưng, tôi vẫn có một chút xíu ghét bỏ nó, bởi vì nó quá ngu ngốc, rất ngây người !

Nó ngốc tới trình độ nào ? Chỉ sợ tôi nói với bạn bạn cũng không tin ! Tiểu Bảo tên kia, thời điểm tôi muốn đem nó áp đảo, vậy mà nó còn tưởng đấy là tôi bắt nạt nó chứ không phải là yêu thích nó!

Đúng là đứa nhỏ xui xẻo…… Bắt đầu từ lúc đó, tôi liền thề nhất định phải để chủ nhân chuẩn bị một ít tinh hạch dị thú đến cho nó ăn. Tôi cảm thấy nếu nó ăn cái đó, hẳn có thể trở nên thông minh.

Ý tưởng này của tôi quả thật không tồi, ít nhất cho tới hiện giờ, nó đã không còn bài xích một vài vận động nào đó nữa.

Có điều, kỳ thật tôi vẫn rất thích Tiểu Bảo ngốc ngốc, so sánh với tiểu lang, cái con lang thú một chút cũng không hề nhỏ kia tuy rằng thông minh, nhưng cũng quá mức giảo hoạt !

Từng, bởi vì bản năng sùng bái cường giả, tôi cũng rất muốn đến gần con lang thú kia, có điều, sau khi ở chung tôi lại có cảm giác muốn đem đối phương chặt thành tám khúc!

Cái gì gọi là vật nhỏ ? Tôi chính là linh thú vĩ đại A Hổ !

Vẫn là Tiểu Bảo tốt nhất, bị tôi bắt nạt mà vẫn thích tôi như cũ, hơn nữa Tiểu Bảo giống như một quả cầu, thật sự khiến tôi rất thích bắt nạt nó !

Chủ nhân của tôi, sau khi trở về từ biển lại càng thêm cường đại, nhưng khi đó, tôi thường không thể không rời khỏi ngài. Nguyên nhân, chính là bởi vì lúc trước tôi đã ăn một cục đá được gọi là thiên thạch khiến cho tôi có năng lực giúp người ta tiến hóa.

Tiến hóa ? Chính là giống như tôi sẽ có dị năng? Cảm giác như vậy cũng không nhất định thấy tốt, khi đó, tôi còn có cảm giác không thể hô hấp.

Chủ nhân thường đem tôi giao cho người khác, hậu quả đưa đến chính là thời gian Tiểu Bảo trở thành bạn lữ của tôi chậm lại rất nhiều, bởi vì tôi căn bản không có thời gian ở chung với nó. Lúc trước ở trên thảo nguyên Châu Phi tôi có thu hai đứa người hầu, là một đôi liệp báo thú, cũng không có thời gian ở cạnh chúng nó, thật sự là đáng tiếc.

Có điều mấy ngày nay, với tôi mà nói cũng không phải vô cùng gian nan, bởi vì trong lúc người khác còn chưa phát hiện ra, tôi đã chậm rãi học tập tất cả. Cả ngày đi theo ông lão kia, ưu việt cũng không ít, ít nhất thực lực của tôi càng thêm cường đại, tầm nhìn cũng mở rộng, còn có thể nghe hiểu một vài lời nói của bọn họ.

Sinh vật có hai cái đùi giống như chủ nhân, quả thật khiến người ta sùng bái, ít nhất, cổ họng của tôi vĩnh viễn cũng không thể phát ra được nhiều âm thanh như vậy.

Sau khi đi theo ông lão trở về, tôi bắt đầu đi theo bạn lữ của chủ nhân.

Tôi rất thích Chu Dật Cẩn, từ rất lâu lúc trước đã thích, đương nhiên, càng thích linh thú Tiểu Bảo của y.

Chủ nhân đem tôi phó thác cho Chu Dật Cẩn, điều này giúp hành động truy “Thê” của tôi càng thêm tiện lợi.

Mặt khác, chủ nhân và bạn lữ của ngài, còn có con của bọn họ buổi tối sẽ ngủ chung một phòng, cái này chứng tôi, tôi có thể cùng Tiểu Bảo chậm rãi bồi dưỡng cảm tình.

Tôi là một con mèo, Tiểu Bảo là một con cẩu, có điều, không phải có người đã nói  tình yêu là không cần tuổi không cần tiền tài, không cần địa vị, thậm chí không cần cả chủng tộc và giới tính sao?

“Uông uông, uông uông uông !” Thời điểm tôi đang trầm tư, Tiểu Bảo đi lại đây .

Tôi từng nghe chủ nhân nói qua, một khi một người được ổn định, sẽ càng dễ dàng béo phì, cho nên ngài ấy mới luôn lôi kéo bạn lữ của mình làm vài loại vận động giảm béo, hơn nữa nếu bạn lữ của ngài ấy cự tuyệt cũng sẽ bị ngài ấy tìm cơ hội đặt dưới thân làm một vài vận động nhấp nhô……

Tôi cảm thấy định luật này cũng có thể áp dụng trên người linh thú.

Hiện giờ, chủ nhân của tôi đã kết hôn, tuần trăng mật cũng có, mỗi ngày đều ngọt ngọt ngào ngào trôi qua thuận tiện mang theo hai đứa nhỏ. Đương nhiên tôi và Tiểu Bảo cũng không được nhàn rỗi, tôi còn tốt, vẫn luôn cố gắng duy trì dáng người, cho nên cũng chỉ hơi béo một tí, mà Tiểu Bảo sao……

“Uông, uông uông, uông !” Nói Tiểu Bảo, Tiểu Bảo đã đến, tôi nhanh chóng nhìn thấy một đoàn tròn vo lăn từ trong góc ra trước mặt mình, nhìn qua giống như một quả cầu.

Kỳ thật, lúc trước dáng người của Tiểu Bảo cũng không tồi, nhưng hiện giờ…… Bởi vì bốn chân không thể cùng bước, thậm chí nó đã học xong kiểu bước hai chân trước lên, sau đó hai chân sau đạp một cái, dạng này giống như đang đi lùi vậy.

Không thể không nói, bởi vậy, ngược lại khiến cho cái chân ngắn chạy chậm của nó hiện giờ đã nhanh hơn không ít.

“Miêu ~” Tôi hưng phấn mà kêu một tiếng, liền nhảy lên liếm mặt Tiểu Bảo.

Tuy rằng hiện giờ nó rất béo, nhưng tôi lại càng thích nó, bổ nhào vào đống thịt đô đô trên người nó, hoặc là nằm bên cạnh đống thịt đô đô của nó, cũng đã đủ thư thái, nếu làm thêm chuyện khác ……

Có vài thời điểm, vẫn nên có thịt một chút mới tốt, đừng cho là tôi chưa từng nhìn thấy, chủ nhân từng cười rất đáng khinh mà nắm lấy mông của bạn lữ nhà ngài ấy, còn nói nhiều thịt một chút mới có cảm xúc, lại nói cảm xúc này cũng có thể so được với phụ nữ mềm mại……

Đương nhiên, chủ nhân của tôi vừa nói xong, liền bị bạn lữ của ngài ấy ném cho một bông thối thối hoa vào mặt, mùi thối còn ở trên người mất hơn hai ngày, mà trong hai ngày này, ngay cả con của ngài ấy thấy ngài ấy còn phải bỏ chạy. Tuy rằng tôi cũng rất kính yêu chủ nhân, nhưng hiện giờ tôi đã có vợ bên cạnh, khẳng định còn phải suy xét đến ý nguyện của bạn lữ, cho nên, tôi liền ủng hộ chủ nhân trên phương diện tinh thần, còn hành động…… Tôi liền đầu nhập vào ôm ấp của bạn lữ nhà chủ nhân, vừa có thể khiến cho Tiểu Bảo vì thế mà ghen tị, còn có thể dùng cái này áp chế mà làm vài loại vận động với Tiểu Bảo……

Đại khái, chủ nhân cũng tự ý thức được mùi thối trên người mình, lặng yên mà không dám tiếp cận bạn lữ, cuối cùng còn khóc rống chảy nước mắt xám hối mà nói rằng mình đã lỡ lời, cũng tỏ vẻ đời này bản thân chỉ có một người duy nhất từng “Xâm nhập tiếp xúc” là bạn lữ, mới được tha thứ .

Tối hôm đó, dường như chủ nhân lại một lần nữa được cảm nhận xúc cảm tốt đẹp, ngày hôm sau liền cười như kẻ trộm.

“Uông uông !” Tiểu Bảo đến cọ cọ bụng của tôi, tôi bị nhột, liền không kịp nhớ lại chuyện của chủ nhân, phải biết, bụng chính là điểm nhạy cảm nhất của tôi!

“Miêu ô ~” Tôi ngứa đến lăn lộn, bị Tiểu Bảo đặt ở dưới thân, sau đó, tôi phát hiện bạn lữ trung hậu của mình, vậy mà trong ánh mắt lại lóe qua một tia giảo hoạt.

Ta biết, mấy năm nay dưới sự giáo dục của mình, Tiểu Bảo đã trở nên thông minh hơn rất nhiều, nhưng ngay cả như vậy, đứa nhỏ này cũng không có khả năng thật sự thông suốt, khẳng định có người dạy bậy bạ cho nó, nhưng cho dù dạy bậy bạ thì sao? Giá trị vũ lực của chúng tôi cũng không cùng một cấp bậc!

Tôi nhanh chóng biến lớn, sau đó, Tiểu Bảo đang áp lên người tôi liền biến thành đang ghé lên lưng tôi.

“Uông uông uông !” Tiểu Bảo nắm chặt lấy bộ lông trên lưng tôi, tôi lắc lắc đầu, chạy ra bên ngoài, mấy đứa nhỏ nhà chủ nhân đã trưởng thành, hai con liệp báo thú cũng trở nên càng thêm cao lớn, có điều cho dù như thế, bọn họ cũng không dám làm càn trước mặt tôi.

Tôi đi vào trong viện, đuổi hai con liệp báo thú đi, sau đó chiếm lấy một phiến cỏ lớn, đem Tiểu Bảo ở trên lưng buông xuống, bắt đầu dùng chân trước xoa bụng đối phương!

Nó dám xoa bụng của tôi, đương nhiên tôi cũng muốn xoa lại bụng của nó để trừng phạt.

Có điều, đợi đến buổi tối ngày hôm nay, nhất định tôi còn muốn làm thêm một vài loại vận động có ích cho tinh thần và thể xác…… Cái từ hình dung này, đương nhiên cũng là do nghe được chủ nhân nói.

Giống như con đại bạch sa đang xin đứa co thứ mười hai, buổi sáng hôm nay nó vừa yêu cầu với chủ nhân muốn có thêm một đứa nhỏ nữa, có điều, con của tôi và Tiểu Bảo, nên gọi là miêu cẩu thú hay cẩu miêu thú ?

Còn có, tôi đã quên không nói, ngay ngày hôm qua, tôi đã đạt đến cấp mười, tôi là một con linh thú vô cùng thông minh, cho nên tuy rằng chỉ có cấp mười, lại có thể dùng tinh thần lực trao đổi với chủ nhân!

Số tuổi của tôi mà so với Bạch Khả Khả thì quả thật là rất nhỏ, chủ nhân cũng đã từng nói qua, chỉ cần tôi cố gắng, khẳng định có thể trở thành một con linh thú đệ nhất cấp mười một, giống như bạn lữ của chủ nhân, chỉ cần vẫn cố gắng, y nhất định có thể trở thành cao thủ cấp mười một giống như chủ nhân, cùng nhau sống thật lâu thật lâu.

Nhưng, kì thật tôi cũng không muốn trở thành linh thú cấp mười một, ngược lại là Tiểu Bảo……

Tôi đã cho nó ăn tinh hạch lâu như vậy rồi, nó cũng đã đạt tới cấp tám, một ngày nào đó, nó cũng sẽ đạt tới cấp mười đúng không?

“Uông ~ uông ~” Tiểu Bảo đang lăn lộn trên mặt đất cầu xin, tôi một ngụm cắn nó, quyết định một vài chuyện cũng không cần chờ đến buổi tối mới làm.

Ân, không biết khi nào tôi mới có thể sử dụng thân hình hiện tại để làm với nó đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.