Trùng Sinh Chi Nha Nội

Chương 1573: "Độc kế " của Uông Quốc Chiêu



Biết được tin tức tổ tuần sát Trung ương gần đến tỉnh A cũng không chỉ một mình Liễu Tuấn.

Người đứng đầu Chính phủ tỉnh Tỉnh ủy đều biết được tin tức này trước tiên.

Lưu Phi Bằng thần sắc trấn định, nếu như tỉ mỉ quan sát còn có thể thấy giữa trán hắn ngầm ẩn dấu 1 tia hưng phấn. Nghiêm ngặt mà nói, tin tức Tưởng lão muốn tới tỉnh A tuần tra hắn là người biết được đầu tiên.

Lão lãnh đạo đã sớm thông qua điện thoại thông báo tin tức này cho hắn biết.

Lưu Phi Bằng nghe được lão lãnh đạo không phải là rất thoả mãn đối với sự "hồ đồ" của Liễu Tuấn tại TP Ngọc Lan, hời hợt nói vài câu: "Thanh niên không chịu yên tĩnh, không tốt lắm đâu. Liễu Tuấn vẫn chưa trải qua nhiều mưa gió, hắn thật muốn làm thổ hoàng đế tại Ngọc Lan hay sao?"

Thời gian Lưu Phi Bằng đi theo lão lãnh đạo cũng không tính ngắn, tương đối lý giải tính cách của lão lãnh đạo. Nghe xong lời nói của lão lãnh đạo, Lưu tỉnh trưởng hơi hoảng sợ, đã đến cái tầng cấp như lão lãnh đạo thần kinh có thể nói là luyện mãi thành thép, hầu như không có chuyện gì có thể khiến các đại lãnh đạo như họ giận mà thể hiện ra ngoài như vậy.

Mà hiện tại, lão lãnh đạo biểu thị rõ ràng bất mãn đối với Liễu Tuấn, có thể thấy quả thực Liễu Tuấn đã khiến lão lãnh đạo không vui. Liễu Tuấn cũng khiến Lưu tỉnh trưởng không phải là rất hài lòng, lập tức cũng phụ họa lão lãnh đạo vài câu, trong lòng thầm đắc ý.

Lão lãnh đạo không vui, thường đều có hành động. Tuy nhiên Lưu Phi Bằng cũng không nghĩ tới, lão lãnh đạo lại để cho Tưởng lão tự thân xuất mã, hiển nhiên mặc dù lão lãnh đạo bất mãn với Liễu Tuấn, đối với Liễu Tuấn cũng đủ coi trọng, đã coi người thanh niên này thành một "con cọp to".

Thanh niên ương ngạnh thì phải trả giá đắt!

Lưu tỉnh trưởng rất vui khi nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Liễu Tuấn.

Nếu như có thể bởi vậy mà chặn lại chính sách "bình ổn giá nhà" của Liễu Tuấn, vậy thì quá tốt.

Đại phái hệ đưa Lưu Phi Bằng tới tỉnh A là hy vọng hắn có thể kế thừa tổ chức của Cù Hạo Cẩm, đứng vững tại tỉnh A, triển khai bước kế tiếp tạo ra giang sơn lớn hơn nữa. Trước khi Lưu Phi Bằng chưa tới thì cũng hả lòng hả dạ, cho rằng lấy năng lực của mình lại tiếp nhận mạch người khổng lồ của Cù Hạo Cẩm, ở tỉnh A làm một tỉnh trưởng uy phong lẫm lẫm thì vấn đề chắc không lớn.

Trước khi Lưu Phi Bằng chưa đến nhận chức, cũng phân tích qua tình huống hai đối thủ chủ yếu của hắn tại tỉnh A là Thai Duy Thanh và Liễu Tuấn. Thai Duy Thanh chính vị bí thư Tỉnh ủy, không thể nghi ngờ chiếm tiên cơ và chủ động, nhưng Lưu Phi Bằng cũng không quá để mắt tới Thai Duy Thanh. Hắn cảm thấy Thai Duy Thanh này còn chưa đủ lề lối. Trước đây khi còn làm tỉnh trưởng, ngay tại Tiềm Châu đã bị thị trưởng Liễu Tuấn cho bẽ mặt một trận, điều này đối với Lưu Phi Bằng mà nói quả thực là việc khó tin. Khi hắn tại Minh Châu đảm nhiệm bí thư Kỷ ủy, thật đúng là uy phong hiển hách, cán bộ khu huyện cấp dưới ai nhìn thấy hắn không phải là tất cung tất kính? TP Minh Châu cũng không phải là nơi tỉnh A có thể so sánh, tàng long ngọa hổ, cán bộ có địa vị có bối cảnh có khối người, không phải cũng bị Lưu Phi Bằng trấn giữ được sao? Cũng giống Thai Duy Thanh, một tỉnh trưởng bị một thị trưởng chỉnh đến nỗi chật vật không chịu nổi, quả thật là chuyện đáng cười.

Bởi vậy Thai Duy Thanh mới khiến đại lão của Cao hệ không vui, trải qua nỗ lực và cơ duyên xảo hợp, ngoài ý muốn thu được sự ủng hộ tạm thời của Nghiêm Liễu hệ, lúc đó mới ngồi lên được bảo tọa của bí thư Tỉnh ủy.

Một người làm gia nhân như vậy Lưu Phi Bằng cảm thấy không có gì phải kiêng nể, một Liễu Tuấn cũng có thể trị cho hắn phải trói chân trói tay, lẽ nào năng lực của Lưu Phi Bằng còn không bằng một hậu sinh vô lại chưa tới 30t như Liễu Tuấn?

Lúc đó Lưu Phi Bằng chính là nghĩ như vậy.

Về phần Liễu Tuấn, càng không đáng để lọt vào mắt Lưu Phi Bằng. Một tên nha nội mà thôi, ỷ vào có ông già và ông già vợ tốt, hơn nữa có chút khôn vặt và vận khí, vừa đến tuổi đứng vững đã tăng tăng tăng bò lên địa vị phó bí thư Tỉnh ủy, trí tuệ chính trị và nhân sinh từng trải không thể dựa vào hai ông già mà phong phú lên được. Trên bản chất, Liễu Tuấn chính là một thanh niên kém hiểu việc đời.

Người như vậy, cho dù có thông minh thì có gì mà sợ?

Năm đó Trương thiếu soái(Trương Học Lương) ôm ba tỉnh Đông Bắc, tay cầm hùng binh hơn mười vạn, còn không phải là bị Trung Chính Công đa mưu túc trí đùa bỡn trong tay hay sao?

Nhưng mà sau khi đến tỉnh A rồi, Lưu Phi Bằng mới biết tình hình tuyệt đối không lạc quan như hắn đã phân tích.

Tuy Thai Duy Thanh đã từng trải qua sai lầm, không có nghĩa là hắn sẽ vĩnh viễn không phạm sai lầm. Năm năm tỉnh trưởng không phải là làm không, vị trí của bí thư Tỉnh ủy cũng không phải để trưng, đích thực có quyền uy. Hơn nữa Thai Duy Thanh vẫn công tác tại địa phương, bí thư Huyện ủy, bí thư Thành ủy, phó tỉnh trưởng Thường vụ, tỉnh trưởng, bí thư Tỉnh ủy thì một bước đi lên, rất kiên cố. Những thủ đoạn đấm đá tại địa phương đó là dày công tôi luyện. Trước đây bị Cù Hạo Cẩm đè nén đó là bởi vì Cù Hạo Cẩm chiếm quyền chủ động.

Hiện tại vị trí đã thay đổi, Thai Duy Thanh là bí thư, Lưu Phi Bằng là tỉnh trưởng, sao có thể còn như Cù Hạo Cẩm mà đi áp chế Thai Duy Thanh?

Lưu Phi Bằng nhậm chức đến bây giờ đã được 9 tháng, cũng chỉ đánh qua đánh lại vài lần với Thai Duy Thanh, chưa có chiếm được nửa phần tiện nghi.

Điều khiến Lưu Phi Bằng phiền muộn nhất vẫn là Liễu Tuấn, phó bí thư Tỉnh ủy trẻ tuổi người đã từng bị hắn cho là một công tử bỏ đi.

Về phương diện khác cũng chưa tính đến, chỉ cần một chính sách bình ổn giá nhà đã đưa Lưu tỉnh trưởng vào tình thế bị động. Các thành phố khác của tỉnh A đã không chỉ chất vấn trên internet, web dân: Chính phủ tỉnh làm ăn cái gì không biết, vì sao TP Ngọc Lan, Tiềm Châu có thể bình ổn giá nhà mà các thành phố khác trong tỉnh lại không thể? Chính phủ tỉnh đang chơi trò gì?

Nghi vấn như vậy mặc dù không sản sinh ra "thương tổn" thực chất gì với Lưu Phi Bằng, nhưng đối với một tân tỉnh trưởng nóng lòng thiết lập uy vọng thì lại là một đả kích rất lớn.

Thậm chí có web dân không tốt còn gọi Lưu Phi Bằng là "Cục trưởng lương thực", chỉ trích hắn chỉ biết ăn cơm mà không biết làm!

Lưu Phi Bằng đã bao lâu rồi mới bị người khác diểu cợt qua như vậy?

Mà khi xử lý sự kiện dùng binh khí ẩu đả tại TP Tống Đô, Lưu Phi Bằng và Thai Duy Thanh đều muốn thừa dịp cơ hội này mà "sửa chữa" Liễu Tuấn một chút, đả kích cái thói "kiêu ngạo, hống hách" của y, không ngờ Liễu Tuấn nhạy bén bắt được "lỗ thủng" của Hứa Hoành Cửu và La Tự Lập trên hội Thường ủy, quả quyết xuất kích, đưa Sài Thiệu Cơ một người không thể tránh khỏi phải chịu xử phạt bên trong đảng ra làm thẻ đánh bạc, kiên quyết phế truất bí thư Chính pháp ủy Trần Đại Sơn, thay bằng thân tín của mình, đối với việc nắm trong tay TP Tống Đô đều tiến từng bước thích hợp, trên cơ bản không cho Thai Duy Thanh và Lưu Phi Bằng một cơ hội nhúng tay vào.

Cách làm cay độc như thế, sao có thể là bản lĩnh của một tên công tử bỏ đi được?

Hôm nay lão lãnh đạo rốt cuộc quyết định tự mình xuất thủ, muốn "giáo huấn" Liễu nha nội không biết trời cao đất rộng. Lưu Phi Bằng đương nhiên thầm mừng rỡ không ngớt. Hắn bước đi thong thả một lúc trong phòng làm việc một lúc mới cầm lấy điện thoại, phân phó thư ký lập tức gọi cho chủ nhiệm văn phòng Chính phủ tỉnh Uông Quốc Chiêu đến văn phòng của mình một chuyến.

Lưu Phi Bằng rất coi trọng Uông Quốc Chiêu, người mà chính miệng Cù Hạo Cẩm đề cử quả nhiên rất được. Uông Quốc Chiêu đầu óc bình tĩnh, tư duy chu toàn, có cái nhìn đại cục, là một nhân tài hiếm thấy.

Khi Lưu Phi Bằng vừa đến nhậm chức tỉnh A nên không quen tình huống nhiều, bên người có Uông Quốc Chiêu cũng tiết kiệm không ít tâm tư sức lực. Cho tới bây giờ, phàm là việc y theo ý kiến của Uông Quốc Chiêu chưa xảy ra sơ suất gì lớn.

Hiện tại tổ tuần sát Trung ương lập tức sẽ qua đây, Lưu Phi Bằng muốn nghe ý kiến của Uông Quốc Chiêu.

Uông Quốc Chiêu tới rất nhanh, đi vào phòng làm việc của Lưu Phi Bằng, hướng về Lưu Phi Bằng hơi khom người, nói: "Chào tỉnh trưởng!"

"Đồng chí Quốc Chiêu tới rồi hả, mời ngồi!"

Lưu Phi Bằng rất khách sáo với Uông Quốc Chiêu, mỉm cười mời hắn ngồi xuống trên ghế sofa đãi khách.

Kỳ thực phần khách khí này của Lưu Phi Bằng khiến trong lòng Uông Quốc Chiêu rất khó chịu. Lưu Phi Bằng đối với hắn càng khách khí thì đã nói lên Lưu Phi Bằng càng coi trọng hắn, nhưng loại coi trọng này chủ yếu là đến từ mặt công tác. Uông Quốc Chiêu cũng không có chân chính tiến vào thế giới nội tâm của Lưu Phi Bằng. Nói cách khác, Uông Quốc Chiêu là một thủ hạ không thể thiếu của Lưu Phi Bằng, một tướng đắc lực, cũng không phải "người bạn" của Lưu Phi Bằng. Hai bên trên quan hệ cá nhân có cự ly rất xa, giả như có một ngày, Lưu Phi Bằng vẫn coi trọng hắn, cũng không phải là khách khí như vậy, đối đãi rất tùy ý, điều này mới chứng minh Uông Quốc Chiêu đã chân chính thu được sự tán thành đầy đủ của Lưu Phi Bằng, là "người một nhà" với Lưu Phi Bằng mà không chỉ là liêu thuộc.

Tuy nhiên chuyện này cũng không thể trách Lưu Phi Bằng, thật sự Uông Quốc Chiêu là một người Thái âm lạnh, ngay cả một cán bộ lãnh đạo chấp chưởng bộ môn cường lực nhiều năm như vậy cũng bị khí âm lãnh của Uông Quốc Chiêu kích động khiến cho không dễ chịu. Nếu không phải bởi vì Cù Hạo Cẩm ra sức đề cử và "lời dặn trước", Lưu Phi Bằng thật sự không muốn nhìn thấy Uông Quốc Chiêu, sợ ngay từ lần đầu gặp mặt đã không thích rồi.

Tâm tình Trong lòng Uông Quốc Chiêu đương nhiên sẽ không để hiện ra trên mặt, mỉm cười nói một tiếng "cảm ơn tỉnh trưởng", rồi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa hơi nghiêng với Lưu Phi Bằng.

"Đồng chí Quốc Chiêu, tôi vừa mới nhận được điện thoại của Trung kỷ ủy, ngày mai tổ tuần sát Trung ương sẽ tới tỉnh A chúng ta, tổ trưởng dẫn đội là Tưởng phó bí thư của Trung kỷ ủy!"

Lưu Phi Bằng đơn giản nói một chút tình huống với Uông Quốc Chiêu.

Uông Quốc Chiêu vẫn bình thản, mỉm cười nói: "Tỉnh trưởng, đây là chuyện tốt mà, Tưởng lão là cán bộ lão lãnh đạo đức cao vọng trọng của đảng ta, ông ấy tới tỉnh A chúng ta chỉ đạo công tác, đủ thấy Trung ương rất trọng thị tỉnh chúng ta."

Lưu Phi Bằng gật đầu: "Đúng vậy, đồng chí Quốc Chiêu, trọng điểm dò xét lần này của tổ tuần sát tôi phỏng chừng có thể là TP Ngọc Lan, đồng chí có kiến nghị gì tốt không?"

Uông Quốc Chiêu cũng không khách khí, vừa cười vừa nói: "Tỉnh trưởng, tôi nghe nói tổ tuần sát Trung ương rất chú trọng ý kiến phản hồi của quần chúng. Tôi nghĩ, nếu như chúng ta có ý nghĩ gì cũng có thể thông qua miệng của quần chúng, phản ánh cho các lãnh đạo của tổ tuần sát biết."

Lưu Phi Bằng không khỏi thầm gật đầu. Người tài ba chính là người tài ba, cũng không cần hắn nhắc nhở Uông Quốc Chiêu đã có thể hoàn toàn lĩnh hội ý đồ của hắn, đồng thời nghĩ ra phương án làm việc cụ thể. Xem ra hắn không cần quan tâm nhiều đến chuyện này, tất cả đều có thể giao cho Uông Quốc Chiêu đi giải quyết. Năng lực làm việc của người này mạnh nhất trong số các cán bộ cấp sở cục mà Lưu Phi Bằng đã từng thấy, chí ít cũng là một trong.

"Tỉnh trưởng, tôi còn nghe nói việc di dời nhà tại Ngọc Lan xảy ra một chút vấn đề, chủ thầu xây dựng này là công ty điền sản Hào Uyển của TP Ngọc Lan, ông chủ là Miêu Chính Cường, có người nói có quan hệ rất tốt với đồng chí Tạ Viện của Thành ủy Ngọc Lan."

Uông Quốc Chiêu bình ổn nói.

Lưu Phi Bằng sáng mắt, mỉm cười nói: "Đồng chí Quốc Chiêu, công tác tiếp đãi tổ tuần sát tôi sẽ giao cho đồng chí đi làm, cứ dựa theo đồng chí mà giải quyết!"

"Vâng, tỉnh trưởng!"

Uông Quốc Chiêu kính cẩn đáp

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.