Trùng Sinh Chi Nha Nội

Chương 1929: Lãnh tụ nhắc nhở



"Tổng bí thư, cá nhân tôi cho rằng, đây đầu tiên là một vấn đề giám sát. Nhìn từ tình huống sơ hạch, vấn đề của Vu Hướng Hoành không phải là ngày hôm nay mới xảy ra. Mấy năm thậm chí vài chục năm trước hắn đã tồn tại vấn đề nhất định, mà chức vụ của hắn lại vẫn từng bước đi lên. Bởi vậy có thể thấy được, giám sát đối với hắn không có được tác dụng nên có. Cho nên, tôi cho rằng, sau này muốn giảm thiểu hoặc là ngăn chặn loại tình huống này phát sinh, đầu tiên phải tăng cường giám sát đối với cán bộ, nhất là đối với cán bộ lãnh đạo chủ yếu."

Liễu Tuấn không suy nghĩ lâu, hơi trầm ngâm rồi bắt đầu trả lời vấn đề của chủ tịch Lý Trị Quốc.

Lý Trị Quốc không tỏ ý kiến, hướng mắt về Liễu Tuấn, ý bảo y nói tiếp.

Liễu Tuấn nói: "Thứ hai là vấn đề chứng thực của việc khảo sát cán bộ. Cán bộ khảo sát của chúng ta nếu đơn thuần nhìn từ chế độ thì rất đầy đủ. Nhưng mà ở trong quá trình thao tác thực tế thường mới thấy được chứng thực triệt để. Không được phủ nhận, ý chí của lãnh đạo, nhất là việc yêu ghét cá nhân của lãnh đạo chủ quản còn là căn cứ chính để đề bạt cán bộ. Tổ chức khảo sát, dân chủ xác định và đánh giá, qua loa thì nhiều nhưng chứng thực lại ít. Hơn nữa suy tính đối với chiến tích của cán bộ, tiêu chuẩn cũng tương đối đơn nhất. Thường thường số liệu quyết định tất cả. Ở phía sau các loại số liệu cất dấu vấn đề thực tế thì bị bỏ qua.

Vu Hướng Hoành ở trên đại hội cán bộ Minh Châu ngang nhiên tuyên dương, chỉ cần kinh tế đi tới, số liệu đi tới, vấn đề khác đều là vấn đề nhỏ, tôi cam đoan. Hậu quả làm như vậy chính là toàn bộ đội ngũ cán bộ cứ theo số liệu mà luận. Minh Châu là một trong những thành phố có kinh tế phát triển nhất của quốc nội, năm gần đây đã nhiều lần xảy ra quần chúng phản ánh với quy mô lớn. Vấn đề này đã có thể nói rõ. Nói chính xác, vấn đề của Vu Hướng Hoành còn không chỉ của một mình hắn. Nguy hại lớn nhất ở chỗ, hắn dạy xấu toàn bộ đội ngũ cán bộ của Minh Châu. TP.Minh Châu từ trên xuống dưới hình thành một loại tác phong cán bộ không thiết thực. Chấp chính vì dân! Tôi cho rằng, công tác của chúng ta đã hỏng, có tư cách đánh giá nhất hẳn là quần chúng của chúng ta. Quần chúng có thoả mãn hay không nên là tiêu chuẩn bình phán tối cao để chúng ta thi chính mà không phải là một số liệu nằm trên giấy!"

Liễu Tuấn nói rồi, giọng điệu cũng từ từ trở nên nghiêm khắc, thành khẩn.

Đối mặt với vị lãnh tụ tối cao của Đảng, là một cán bộ lãnh đạo đảng viên, Liễu Tuấn cảm thấy mình có trách nhiệm trình bày ra hoàn chỉnh nội dung suy nghĩ của mình.

Chủ tịch Lý Trị Quốc vẻ mặt nghiêm túc, hơi gật đầu: "Đúng vậy, rất nhiều cán bộ của chúng ta đã quên tiêu chuẩn tối cao này. Xa rời thực tế, đã quen với cách cán bộ tam phách."
1)"vỗ đầu" quyết sách;2) "vỗ ngực" bảo chứng;3) xảy ra chuyện "vỗ mông" bỏ đi. hành vi tác phong quan liêu và qua loa cho xong chuyện

Liễu Tuấn nói: "Đúng vậy, tổng bí thư. Từ vấn đề của Vu Hướng Hoành còn thể hiện ra một hoàn cảnh vấn đề."

Chủ tịch Lý Trị Quốc rất hứng thú hỏi ngược lại: "Hoàn cảnh vấn đề?"

"Đúng vậy, tổng bí thư. Các cán bộ bên người Vu Hướng Hoành, lần này bị tra ra có chuyện không ít. Thư ký Hạ Trung Hành của hắn, còn có đám người chủ nhiệm của văn phòng Thành ủy Minh Châu, đều tồn tại vấn đề vi quy vi kỷ rất nghiêm trọng. Là cán bộ lãnh đạo cao cấp, ngôn ngữ trên công tác hằng ngày và cuộc sống tương đối chật hẹp. Quay quanh bên người Vu Hướng Hoành đều là những cán bộ có vấn đề đủ thứ như thế, những gì tai nghe, mắt thấy đều là điều hắn muốn nghe và muốn thấy, hắn cách quần chúng bình thường càng ngày càng xa. Dần dà mới biến thành như tổng bí thư nói xa rời thực tế, biến thành cán bộ tam phách! Cho nên, cán bộ lãnh đạo nên bình thường xuống dưới đi nhiều, từ những con đường khác nhau, tư liệu thu hoạch được cũng chân thực nhất. Như vậy tại thời gian chế định chính sách mới sẽ không bị biến dạng, sẽ không thoát ly thực tế, cũng sẽ không tồn tại sự kiện phản ánh quy mô lớn. Đối với cán bộ lãnh đạo chủ yếu mà nói, đây là một khâu rất quan trọng."

Lý Trị Quốc chủ tịch mỉm cười gật đầu, trong ánh mắt mang theo sự cổ vũ, vui mừng nói: "Nói rất đúng đấy, Liễu Tuấn. Tôi nghe nói, bình thường cậu hay ở trên hội nghị tuyên dương Lục tự chân ngôn của mình?"

Liễu Tuấn không khỏi ngại ngùng.

Không ngờ Lục tự chân ngôn "phải tiến bộ xuất thành tích" của y ngay cả tổng bí thư cũng nghe được. Bởi vậy cũng biết, chủ tịch Lý Trị Quốc vẫn luôn quan tâm tới sự trưởng thành của y, vừa nghĩ vậy, trong lòng Liễu Tuấn cũng rất cảm động.

"Là một đảng viên, một cán bộ lãnh đạo nhất định phải có can đảm nói thật, có can đảm kiên trì nguyên tắc của mình. Điểm này, cậu làm rất khá. Đồng chí Tưởng Hướng Kiệt cũng làm rất khá."

Lý Trị Quốc chủ tịch liên tiếp gật đầu, khi lơ đãng đã nói ra tên của bí thư Tưởng Hướng Kiệt.

Trong lòng Liễu Tuấn hơi cả kinh. Liên quan đến những vấn đề quan trọng mức độ này, y phải thận trọng. Ánh mắt của chủ tịch Lý Trị Quốc nhìn sang hắn vẫn là thân thiết. Nhưng Liễu Tuấn rất hiểu, mình phải có một thái độ minh xác.

"Đúng vậy, tổng bí thư. Bí thư Tưởng Hướng Kiệt vẫn luôn là tấm gương tôi học tập, đối với rất nhiều quan điểm và hành động của bí thư Tưởng Hướng Kiệt tôi vẫn rất tán thành."

Không do dự lâu, Liễu Tuấn rất minh bạch biểu lộ thái độ của mình.

Chủ tịch Lý Trị Quốc liền vui mừng gật đầu, hơi thay đổi tư thế ngồi, thần thái cũng thả lỏng hơn, giọng điệu càng thêm hiền hoà: "Liễu Tuấn a, lúc trước đồng ý cậu đảm nhiệm tỉnh trưởng của tỉnh A, các đồng chí cũng không phải không có lo lắng, thậm chí bao gồm cả tôi. Cá biệt một số đồng chí cho rằng, cậu còn quá trẻ tuổi, nhận trách nhiệm nặng như vậy, phương diện kinh nghiệm chắc hẳn có khiếm khuyết. Hiện tại xem ra, lo lắng của mọi người hơi thừa rồi! Cậu là một đồng chí, mặc dù tuổi trẻ, nhưng trên tư tưởng rất thành thục, có thể kiên trì nguyên tắc của mình, nỗ lực làm tốt công tác bản chức, cũng rất có kiến giải đối với việc xây dựng đội ngũ cán bộ. Có thể thấy được năng lực của cậu vẫn tương đối toàn diện. Điều này rất tốt. Cậu tại tỉnh A nhiều năm như vậy, đại bộ phận cán bộ, bao gồm rất nhiều lão đồng chí có sự đánh giá đối với cậu đều rất tốt. Tốt lắm, thanh niên nhân, không dễ dàng!"

Liễu Tuấn kìm lòng không đậu ưỡn thẳng người. Những lời này của chủ tịch Lý Trị Quốc có thể nói là đánh giá chính thức về y.

Những lời của tổng bí thư nói rất rõ, đại bộ phận cán bộ, bao gồm rất nhiều lão đồng chí có đánh giá về y đều rất tốt. Nói cách khác, sự nỗ lực của Liễu Tuấn đã nhận được đại bộ phận lãnh đạo cao tầng tán thành. Sự lo lắng trước kia đối với "tính cách quá cứng rắn" của y sẽ từ từ nhạt đi.

"Đương nhiên, tỉnh A bởi vì nguyên nhân lịch sử và nguyên nhân địa lý, ngày trước trên việc kiến thiết kinh tế và phát triển tỉnh còn tồn tại sự chênh lệch nhất định. Sự thực này cũng là tồn tại khách quan, chúng ta phải nhìn thẳng vào nó, không lảng tránh. Tôi hy vọng, tỉnh A dưới sự dẫn dắt của cậu có thể đạt được sự phát triển nhanh hơn."

Chủ tịch Lý Trị Quốc thân thiết căn dặn.

Liễu Tuấn vội hạ thấp người, cung kính đáp: "Vâng, tổng bí thư. Tôi nhất định dốc hết sức, không cô phụ kỳ vọng của Trung ương và bí thư đối với tôi."

"Ừ, vậy được rồi. Liễu Tuấn, làm một người đứng đầu, kỳ thực chỉ có hai công tác quan trọng nhất. Thứ nhất, là sử dụng cán bộ; thứ hai, chính là chế định chế độ và quán triệt chứng thực. Nắm chặt hai chuyện này, đó chính là một cán bộ lãnh đạo hợp cách."

Chủ tịch Lý Trị Quốc tha thiết cổ vũ.

"Vâng, tôi nhất định nhớ kỹ lời chỉ bảo của tổng bí thư, sẽ nắm chặt hai chuyện này."

Liễu Tuấn ưỡn thẳng người, kiên định đáp.

Buổi sáng ngày hôm sau, Liễu Tuấn tự mình lái xe Audi tới nơi làm việc của Trung tổ bộ.

Bộ trưởng Quách Kế Hiền tối hôm qua đã tự mình gọi điện thoại cho y, mời Liễu Tuấn 9 giờ sáng chạy tới phòng làm việc của hắn, có một số công tác muốn cùng y thảo luận. Gần đây bộ trưởng Quách Kế Hiền muốn gặp mặt Liễu Tuấn đều là tự mình gọi điện thoại, rất ít khi mượn tay thư ký khác.

Liễu Tuấn đỗ xe, thong thả đi đến trụ sở làm việc nguy nga trang nghiêm của Trung tổ bộ.

Thư ký của bộ trưởng Quách Kế Hiền là lão Phạm, tự mình đứng dưới bậc thang chờ đón, nhìn thấy Liễu Tuấn từ từ đi qua, lập tức bước nhanh tới vài bước, mỉm cười nói: "Liễu tỉnh trưởng, tự mình lái xe tới hả?"

Liễu Tuấn mỉm cười nói: "Đúng vậy, có thể rèn luyện sự lanh lẹ của mình."

Đây cũng là thói quen của Liễu Tuấn, quan hệ với thư ký của lãnh đạo chủ chốt phe phái mình đều rất tốt. Mỗi lần tới thủ đô, nếu có thời gian, Phạm thư ký cũng là một trong đối tượng Liễu Tuấn mở tiệc chiêu đãi. Vì vậy giữa hai người nói chuyện với nhau vẫn tương đối tùy ý.

Phạm thư ký lắc đầu cười nói: "Thân thể này của tỉnh trưởng mà còn cần rèn luyện nữa hả? Trong số các cán bộ cấp tỉnh bộ toàn quốc, bao gồm cả quân đội, chắc cũng không tìm được người có thân thể tốt hơn tỉnh trưởng đâu?"

Liễu Tuấn cười ha ha, đối với những điểm này hình như cũng rất thoả mãn.

Đang ở vòng chính trị, nhất là đã đến vị trí cao tầng, thân thể tốt cũng là một điều kiện rất quan trọng. Có người nói đồng chí Trình Tử Thanh. Sức khỏe đã xảy ra vấn đề, phỏng chừng đoạn thời gian sau này phải lấy tĩnh dưỡng là chủ, không thể phân công thêm công tác cụ thể nữa. Hội nghị cục Chính trị cũng đã có nghị quyết đối với vấn đề này.

"Liễu tỉnh trưởng, mời!"

Phạm thư ký đưa tay mời khách, hai người chậm rãi bước lên bậc thang đá cẩm thạch. Dọc theo đường đi gặp phải nhân viên, cho dù không nhận ra Liễu Tuấn cũng biết Phạm thư ký, rất kính cẩn nhường đường cho hai người.

Đi tới trước phòng làm việc của Quách bộ trưởng, Phạm thư ký mỉm cười nói: "Không thể thông báo chu toàn, mời tỉnh trưởng tự mình trực tiếp đi vào."

Lát sau, Phạm thư ký lại nhỏ thanh bỏ thêm một câu: "Chúc mừng!"

Liễu Tuấn mỉm cười: "Cũng chúc mừng Phạm thư ký!"

Trước đó không lâu, Phạm thư ký được dàn xếp đãi ngộ cấp Phó bộ, phỏng chừng tại nhiệm kỳ mới sang năm, khi chức vụ của Quách bộ trưởng có biến hóa, thì hắn cũng được thả ra ngoài.

Phạm thư ký cười gật đầu. Liễu Tuấn bước những bước chân nặng nề đi vào phòng làm việc của Quách Kế Hiền.

"Chào bộ trưởng!"

Quách Kế Hiền cũng không ngồi ở phía sau bàn công tác mà là đang ngồi trên ghế sofa, thấy Liễu Tuấn vào cửa, hắn liền đứng dậy rồi chủ động vươn tay, mỉm cười nói: "Xin chào đồng chí Liễu Tuấn!"

Hai người chào hỏi một hai câu mới phân chủ khách ngồi xuống.

"Liễu Tuấn a, trong khoảng thời gian bề bộn nhiều việc chứ?"

Vừa ngồi xuống, Quách Kế Hiền liền cười nói.

"Cũng thảnh thơi thôi, bộ trưởng mới bề bộn công việc."

"Ha ha, đồng chí cũng đừng nịnh hót tôi. . . Đồng chí Liễu Tuấn, nơi này có một danh sách, tôi muốn trưng cầu một chút ý kiến của đồng chí."

Quách Kế Hiền không nói lời khách sáo nhiều, tiện tay đẩy một tờ danh sách trên bàn đến trước mặt Liễu Tuấn.

Liễu Tuấn mỉm cười cầm lên, đó chính là danh sách nhân tuyển dự tính đề cử Thường ủy Tỉnh ủy tỉnh A.

Mọi việc đã có kết luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.