Trùng Sinh Chi Nha Nội

Chương 430-2: Tin tức Hà Duyên An mang đến (2)



Người thứ ba mà Hà Duyên An gặp mặt thì có chút ý vị sâu xa, chính là lý sự trưởng hội Thanh Cơ Vuơng Nghị Nhiên. Hà Duyên An gặp mặt Bạch Dương, trái lại còn nói đến qua, dù sao lần "hoạt động giáo dục" lần này, là do Bạch Dương lãnh đạo của giáo học bộ dẫn đầu làm chủ sự, Hà Duyên An chuyên vì việc này mà đến, gặp mặt Bạch Dương là hợp tình hợp lý, hơn nữa phía sau lưng người ta, dù sao không phải còn có một phó bộ trưởng trung tổ bộ đó sao? Nhất là trong kinh mới truyền ra một tin nho nhỏ, nói là Bạch Kiến Minh rất có khả năng càng tiến thêm một bước, đảm nhiệm vị trí bộ trưởng trung tổ bộ.

Nhưng mà Vương Nghị Nhiên, ra vẻ cùng hai chuyện này đều không có ý kiến gì, Thanh Cơ ở Tỉnh Ủy đoàn, cũng là ban mới thành lập, Vương Nghị Nhiên là một cái đứng đầu ban mới thành lập không lâu sao có thể lọt vào mắt xanh của Hà bí thư như vậy?

Miễn cưỡng nói được lý do đi tới, chỉ có thể là Thanh Cơ cùng cháu gái Hà hội trưởng của Hà bí thư có chút qua lại, Hà Duyên An đặc biệt ngoại lệ, cho Vương Nghị Nhiên một chút mặt mũi, lộ ra tin tức từ nơi nào đó trên thuyền của Hà bí thư. Nội dung cuộc nói chuyện của Hà Duyên An cùng Vương Nghị Nhiên cũng không có liên quan đến quỹ từ thiện Hoa Hưng nhiều lắm, Hà Duyên An chỉ đi tìm hiểu một chút tình huống của Tỉnh Ủy đoàn cùng tình huống hoạt động của Thanh Cơ, sau đó động viên Vương Nghị Nhiên, muốn hắn cố gắng học tập, nỗ lực làm tốt công việc của mình tốt hơn nữa.

Không chỉ nói người khác, cho dù là chính Vương Nghị Nhiên, cũng không dám nói nhiều. Cũng không biết vì sao mình có thể được Hà bí thư đặc biệt ưu ái gặp mặt. Thế nhưng vô luận như thế nào, là một người ở Đoàn cơ sở, có thể được lãnh đạo của Trung Ương Đoàn tự mình tiếp kiến, luôn là một chuyện tốt đáng để vui vẻ.

Sau khi từ khách sạn Dung Hồ trở lại Tỉnh Ủy đoàn không lâu, Vương Nghị Nhiên liền gọi Vi An Bang tới phòng làm việc.

Không thể nghi ngờ, đối với nội dung của lần nói chuyện này, Vi An Bang cũng rất là cảm thấy hứng thú.

Đối mặt với lão lãnh đạo, Vương Nghị Nhiên tất nhiên là sẽ không giấu diếm cái gì, từ đầu chí cuối đem cuộc nói chuyện của Hà Duyên An với mình thuật lại một lần.

"Là những viêc đó! "

Vi An Bang giận tái mặt, ý tựa như không tin.

Vương Nghị Nhiên trong lòng chính là máy động, gật đầu nói: "Là những việc đó!"

Vi An Bang sắc mặt âm tình bất định, nhìn Vương Nghị Nhiên, nhẹ nhàng "Hừm" một tiếng, nhàn nhạt nói : "Được rồi, anh đi đi!"

Vương Nghị Nhiên cung kính trả lời một tiếng, khi mở cánh cửa đi ra, sắc mặt cũng âm trầm xuống tới, xem ra Vi bí thư không hề tin tưởng mình giống như trước đây như vậy nữa! Nhưng mà mình rõ ràng nói chính là lời nói thật!

Cũng được, tin hay không tùy hắn đi, chỉ cần mình không thẹn với lương tâm là được.

Nguời thứ tư mà Hà Duyên An gặp mặt, không thể nghi ngờ chính là phó bộ trưởng Liễu Tuấn, cái này là một việc rất bình thường, tiểu tử này, lúc này chính là nhân vật có danh tiếng nổi bật nhất Tỉnh Ủy đoàn.

Hà Duyên An cùng Liễu Tuấn gặp mặt, tương đối đơn giản, thời gian cũng không dài, đều chỉ là trò chuyện phiếm qua lại.

"Tới rồi? Mời ngồi đi!"

Hà Duyên An đây là lần thứ hai cùng Liễu Tuấn gặp mặt, ngữ khí cũng rất tùy ý, chỉ vào sô pha nói.

"Cảm tạ Hà bí thư. "

Liễu Tuấn quy củ ngồi xuống

Hà Duyên An liền nở nụ cười, ôn hòa nói: "Ở đây không có người ngoài, gọi là dì Hà đi! Không phải cháu gọi nhị ca của ta là bác Hà sao?"

Liễu Tuấn liền hơi hạ thấp người, kêu lên: 'Dì Hà."

"Ân, tốt!"

Hà Duyên An mỉm cười gật đầu, cũng không vội mà nói, chỉ là quan sát trên dưới Liễu Tuấn, tựa hồ đối với hắn có chút hiếu kỳ, tiểu tử này, không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh, quả nhiên khí độ bất phàm. Không trách được ngay cả lão gia tử trong cũng đều tán thưởng đối với hắn.

"Dì Hà, thân thể của Hà gia gia có khỏe hay không?"

Liễu Tuấn mỉm cười xin hỏi.

"Cảm tạ, cũng không tệ lắm, mỗi ngày cùng Vũ thúc thúc chơi cờ, thỉnh thoảng cũng đấu khí kèn cựa nhau..”

Nhớ tới lão gia tử lại có thể càng sống càng giống tuổi trẻ, Hà Duyên An cũng rất là vui mừng

"Liễu Tuấn, thân thể Liễu bí thư không tồi đi, trong nhà cháu còn có anh chị em gì hay không?"

Hà Duyên An ngậm miệng không đề cập tới trên chuyện công việc, cùng Liễu Tuấn chỉ trò chuyện tới việc nhà.

Liễu Tuấn ngồi nghiêm chỉnh, lễ phép nhất nhất đưa ra các câu trả lòi thuyết phục, bầu không khí rất là thoải mái.

"Liễu Tuấn à, làm việc cho tốt, trong công tác có cái gì trắc trở, có thể trực tiếp hướng ta phản ứng, số điện thoại của ta cùng bí thư ở chỗ Oánh Oánh có đấy, nó sẽ nói cho cháu.”

Sau khi kết thúc gặp mặt, cuối cùng Hà Duyên An mới nói một câu tới chuyện công tác.

"Tốt, cảm tạ dì Hà!"

"Ha hả, tạ ơn thì không cần, sắp tới bên trong Tỉnh Ủy đoàn các cháu sẽ xuất hiện một ít biến động về nhân sự. Có điều là không quan hệ gì, cháu chỉ cần làm tốt công tác của mình là được. "

Liễu Tuấn mỉm cười, bất động thanh sắc lần thứ hai nói : "Cháu biết rồi, cảm tạ dì Hà!!"

Sau khi Hà Duyên An rời khỏi tỉnh N không lâu, có tin đồn Hàn Giang sẽ được điều đi lên.

Bất quá có hai bản tin đồn khác nhau, bản thứ nhất nói là Hà Duyên An được điều ra ngoài mỗ, sắp xếp điều Hàn Giang tới Trung Ương Đoàn tiếp nhận chức vụ bí thư hiện tại của Hà Duyên An, dĩ nhiên xếp hạng có hơi thấp, dù sao cũng là mới lên, bản thứ hai còn lại là Hàn Giang sẽ không được đề bạt lên mà là trở về đoàn đảm nhiệm tổng biên, chẳng qua bản thứ hai gặp phải khá nhiều chất vấn.

Căn cứ là sau khi Hà Duyên An gặp mặt một mình Hàn Giang, vẻ mặt của Hàn Giang sau khi rời đi khách sạn Dung Hồ rất phấn chấn.

Nếu chỉ là điều Hàn Giang trở về thì hắn không cần thiết phải phấn chấn như thế, cho nên cái bản thứ hai này lại được sửa đổi nói là Hàn Giang trở về đoàn đảm nhiệm tổng biên chỉ là một cái quá trình quá độ, rất có thể vài tháng sau lại được phái ra ngoài làm bí thư Thị ủy có thực quyền, mặc dù cấp bậc không có đề thăng lên nhưng quyền thực tế nắm trong tay là lớn hơn rất nhiều.

Những kiểu lời đồn đãi này cũng không có ảnh hướng tới tâm tình toàn tâm toàn ý lao đầu vào công việc của Bạch Dương cùng Liễu Tuấn. Hà Duyên An đã nói được rất rõ ràng là an tâm làm tốt công việc của mình là được.

Đối với người khác mà nói, lời này có lẽ chỉ là một câu nói khách sáo, nhưng đối với Liễu Tuấn thì đó chính là lời chân thật từ đáy lòng, huống chi hoạt động giáo dục đúng là chuyện lớn. Hàn Giang có điều đi hay không thì cũng không cần gấp gáp nhưng chuyện này thì không thể không làm nhanh.

Một ngày, Dịch Hàn cùng Trương Hiểu Mạn cố ý đến Tỉnh Ủy đoàn tìm đến Liễu Tuấn, bảo là muốn mời Liễu Tuấn đi tham gia buổi lễ khánh thành xây dựng lại trường trung học Thất Lĩnh.

"A! Là Dịch chủ nhiệm? Chúc mừng chúc mừng!"

Vừa nhìn thấy Dịch Hàn, Liễu Tuấn liền cùng hắn nói giỡn

Hóa ra là sau khi Dịch Hàn trở thành nhân vật điển hình do đoàn Tỉnh Ủy tạo ra, Trì Hiêu Ba đặc biệt gọi điện thoại cho phó huyện trưởng huyện Trữ Bắc Thạch Trọng, chuyển đạt ý kiến của đoàn Tỉnh Ủy, đối với chỉ thị của lão lãnh đạo, Thạch Trọng vẫn là rất coi trọng, hướng bí thư huyện ủy Phương Triêu Dương làm báo cáo chi tiết, không ngờ tên mập mạp lại giở giọng quan liêu bảo là muốn nghiên cứu một chút.

Thạch Trọng chẳng qua chỉ phó huvện trưởng xếp hạng phía sau, mà chủ quản lại là mảng giáo dục, nên trên vấn đề này căn bản không có gì quyền lên tiếng, nghe lời này biết Phương Triêu Dương là muốn chỗ tốt, trong lòng hắn rất là khó chịu nhưng cũng không thể tránh được.

Phương bí thư ở huvện Trà Bắc nổi tiếng là yêu tiền, chẳng những yêu tiền mà còn yêu sắc nữa. Muốn thăng quan? Dễ thôi!

Tiền giấy cùng với mỹ nữ, bất luận vật nào thì chỉ cần làm cho Phương bí thư hài lòng. Rồi Phương thư ký cũng sẽ cho ngươi hài lòng.

Thạch Trọng không thể làm gì khác hơn là đem ý tứ của Phương bí thư nói cho Dịch Hàn một chút, kêu chính hắn đến xem nữa.

Đáng thương cho Dịch Hàn kể từ khi đến trung học Thất Lĩnh cả tiền lương cũng không được phát đủ, thường xuvên bị thiếu còn phải san ra một chút đi giúp đỡ các học sinh đặc biệt khó khăn, hai vợ chồng chủ yếu là dựa vào tiền lương của Trương Hiểu Mạn sống qua ngày.

Ngay cả đứa nhỏ cũng không dám sinh thì tiền đâu có dư mà đi hiếu kính Phương bí thư, tự nhiên chỉ có thể âm thầm nguyền rủa không dứt.

Kết quả chuẩn bị hồi lâu, bên phía đoàn Tỉnh Ủy bên này đã khua chiêng gõ trống truyền ra nhân vật mô phạm điển hình là Dịch Hàn mà ngay cả một cái đãi ngộ cấp phó khoa cũng chưa được giải quvết.

Trì Hiểu Ba rất là căm tức, một lần nữa gọi điện thoại cho Thạch Trọng, trong lúc nói chuyện cũng không còn khách sáo nữa.

Tất cả là vì công việc, Dịch Hàn cũng không phải là thân thích của Trì Hiểu Ba nhưng hoạt động này đã tạo ra thanh thế lớn như vậy, cả Tỉnh Ủy đoàn cùng Trung Ương Đoàn cũng rất coi trọng, huyện Trữ Bắc của ngươi cũng quá không phối hợp đi? Lại không phải là phó khoa thực quyền bất quá chỉ là giải quyết đãi ngộ phó khoa thôi, Phương Triêu Dương có phái nghĩ điên rồi hay không rồi?

Thạch Trọng bị ép từ hai đầu lại không phát tác được, chỉ có thể rất uyển chuyển nhắc nhở Trì Hiểu Ba là Phương bí thư là người rất kiên trì theo nguyên tắc, mình người nhỏ, lời nhẹ, có lẽ là phải nhờ Trì bí thư nói cùng Phương bí thư hơn nữa trong lúc lơ đãng nói gần nói xa ra chuyện Dịch Hàn là bạn học của Liễu Tuấn, xây dựng lại trung học Thất Lĩnh chính là do tuyến của Liễu Tuấn.

Trì Hiểu Ba cũng là người vô cùng khôn khéo liền hiểu thế khó xử của Thạch Trọng, liền không ép hắn nữa, gọi điện thoại cho Phương Triêu Dương nói theo ý tứ của Thạch Trọng mà nói một lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.