Trùng Sinh Chi Nha Nội

Chương 69: Nhà máy gạch mở rộng sản xuất



Tháng 9 đúng ngày khai giảng ở trường, mặc dù tôi cùng thầy giáo đã có hiệp định bí mật, học kì mới bắt đầu một thời gian, tôi mới đi học cũng được. Năm năm tiểu học này với tôi không hề khác nhau, nhưng vì nể mặt mũi lão ba lên phải khiêm tốn một chút, nếu không để người ta nói con trai Liễu chủ nhiệm trên huyện ủy một ngày cũng không chịu học dài lưng tốn vải, chung quy là cũng không tốt lắm.

Trước khai giảng, lão ba thực ra đã nghiêm túc bàn bạc với tôi một lần, hỏi tôi có muốn nhảy lớp hay không, lên thẳng lến bốn, sang năm lên cấp hai. Tôi suy nghĩ một chút không đáp ứng, lúc nào lên cấp hai, lúc nào lên cấp ba cũng không quan trọng, chuyện học tập không trở ngại lớn, bây giờ tôi đi thi đại học cũng được. Chờ lúc nào tuổi tôi lớn thêm một chút, lên cấp ba nghịch vài năm, sau đó lên thẳng đại học là được. Tôi lo lắng là chuyện lò gạch vừa mới bắt đầu, cho dù để nhân công làm việc cũng không thể phủi tay, cái này lại phải cảm ơn thầy giáo trên lớp dường như khá thoải mái, đổi lại thầy chủ nhiệm khác, một lần bỏ tiết không phải là một lần viết tường trình sao? Hơn nữa cảm ơn thầy giáo là bạn học ngày xưa với lão ba, có thể nể mặt lão ba mà bỏ qua chuyện tôi bỏ tiết, chủ nhiệm lớp khác chắc gì đã có lá gan này, nói không chừng để hoàn thành "sự phó thác" của Liễu chủ nhiệm giao cho, mà nghiêm giữ tôi, như vậy quá thảm.

Lão ba thấy tôi ko đồng ý cũng không miễn cưỡng.

Nghiêm Ngọc Thành bình thường đều gọi tôi đến bàn bạc, ông ta là cha tôi, tự nhiên tin cậy tôi hơn người ngoài là hợp đạo lí.

Bởi vậy tôi thỉnh thoảng mới xuất hiện ở trên lớp, cũng phải cảm ơn tiểu tử viết "Chiến tranh và hòa bình" kia đã giúp truyền bá tư tưởng "Khoáng đạt" ra khắp huyện Hướng Dương.

Sự thực chứng minh, chọn Liễu Triệu Ngọc làm người phụ trách lò gạch là cách làm vô cùng sáng suốt, những ngày kế tiếp đối với tôi chỉ là nhanh chóng lôi máy làm gạch đến Liễu Gia Sơn. Mọi người ai cũng đến xem náo nhiệt, nghe Liễu Triệu Ngọc nói chỉ cần cho chiếc mày này ăn đất, sẽ trực tiếp phun ra gạch mộc, không cần trộn với bùn, đều lắc đầu không tin. Từ xưa đến này, làm gạch đều phải trộn bùn, giậm cho nhuyễn, làm thế gạch mộc mới rắn chắc, không đến mức tùy tiện ném một cái đã vỡ tan.

Cái đống sắt kia có thể làm được sao?

Liễu Triệu Ngọc trước đây cũng chưa từng dùng qua máy làm gạch, trong lòng cũng hơi hoài nghi, lúc này trực tiếp đóng nguồn điện, động cơ vang lên, dùng xẻng đổ vài xẻng đất vào thử nghiệm, kết quả đống sắt giựt giựt vài cái, thực sự phun ra gạch mộc khắp nơi.

Đoàn người lấy tay nhéo nhéo, vuông vức rắn chắc, không bị vỡ ra.

"Không biết đến lúc nung thì thế nào?"

Mọi người nửa tin nửa ngờ.

Bác Bảy cũng coi là chuyên gia chế gạch, cầm lấy một khối gạch mộc nhìn kĩ, gật đầu nói: "Gạch rắn chắc, đem đi nung hẳn không thành vấn đề."

Có lờ này của bác Bảy, Liễu Triệu Ngọc lòng tin tăng mạnh, bác Bảy không chỉ kĩ thuật làm gạch giỏi, hơn nữa nói chắc chắn như vậy, chắc không sai rồi.

Chuyện tiếp theo thì dễ hơn sắp xếp cho vài người đào đất, vài người khuân vác, vài người mua than làm bánh than ( Nung gạch bình thường đều là xếp xen kẽ gạch và bánh than, như bánh sandwich vậy), còn lại là chuẩn bị chỗ ở cho công nhân.

Công việc dựng lò đương nhiên giao cho bác Bảy, giao cho người khác cũng không thể yên tâm, chuyện nung gạch là rất quan trọng, nếu kinh nghiệm không tốt, nung ra toàn là gạch vứt đi.

Thời gian Liễu Triệu Ngọc đi phân công công việc, bác Năm cũng tới đây, không nói một câu, nhưng uy danh bất cứ nơi nào cũng dùng được, một đám thanh niên bân đầu con không phục Liễu Triệu Ngọc, thấy bác Năm nhàn nhã đi qua, lập tức thành thành thật thật.

Tại Liễu Gia Sơn, bác Năm là tượng trưng cho quyền lực!

Mọi người cũng yên tâm, nếu bác Năm đã tới, nói rõ việc này ông ta đồng ý, sẽ không lo chuyện tiền công.

Không đến hai giờ sau, tất cả phân công đã xong xuôi, tiếng động cơ vang lên ầm ầm, một loạt gạch mộc nhắn thín vuông vức được phun ra, Liễu Triệu Ngọc lớn tiếng bảo mọi người xếp gạch.

Toàn bộ Liễu Gia Sơn đều bắt đầu làm việc.

Nếu ví lò gạch Liễu Gia Sơn như một công ty, vậy tôi chính là ông chủ, Liễu Triệu Ngọc là tổng giám đốc, mà bác Bảy là giám sát kĩ thuật. Đây là tổ hợp hoàn hảo, chỉ là ông chủ trẻ con như tôi, ngay cả Liễu Triệu Ngọc cũng không biết ông chủ chính là đứa trẻ đứng hàng thấp nhất trong gia tộc.

Lần đầu đảm đương "trọng trách", đã có lương một trăm khối, Liễu Triệu Ngọc rất chăm chỉ, vừa có chỗ dựng lò, lập tức chạy tới tìm tôi.

"Tiểu Tuấn, lát nữa sẽ dựng lò, có cần nói với ông chủ một câu hay không?"

Tôi sửng sốt một lát, mới hiểu được ông chủ trong lời hắn là "người bạn" của tôi.

"Nhanh vậy sao?"

"Đương nhiên rồi, máy làm gạch tiến độ nhanh, một ngày một đêm có thể sản xuất ra năm sáu nghìn khối, vài ngày là đủ dựng lò.

Tôi hứng thú hỏi: "Sư phụ dựng lò là ai?"

"Bác Bảy"

Tôi vừa nghe được liền yên tâm, kiếp trước tôi biết bác bảy là chuyên gia nung gạch, mãi cho đến khi tôi lên đại học, ông ấy mới từ bỏ nghề này.

"Anh cấp tiền công cho bác bảy thế nào?"

"Như đào đất, xếp gạch, một khối tiền một ngày một đêm."

Một khối tiền một ngày một đêm!

MẶc dù đã xuyên về đây hai năm, tư duy của tôi vẫn dừng lại ở thời gian thể kỉ 21, nghe tiền công của bác bảy, có chút hơi ngây ngốc.

"Anh Triệu Ngọc, bác Bảy là nhân viên kĩ thuật, tiền công phải khác công nhân bình thường, em thấy cho bác 1 khối 5 mao tiền một ngày một đêm."

"Được thôi."

Anh Triệu Ngọc một câu đáp ứng luôn, không chút do dự.

"Cái này, có cần hỏi ông chủ hay không? Nếu không, ông ta lại bảo chúng ta tiêu loạn tiền."

"Không có gì, em là đại ân nhân của hắn, có chuyện gì em quyết giúp hắn là được, sau này chuyện lò gạch, có gì anh cứ trực tiếp tìm em, không cần hỏi hắn."

Tôi thuận miệng nói sạo, mặt không chút thay đổi.

Liễu Triệu Ngọc nửa tin nửa ngờ, thấy khẩu khí bình tĩnh của tôi, tuy là trẻ con, cũng có chút khí thế oai nghiêm, lúc này mới gật đầu đồng ý.

"Anh Triệu Ngọc, anh cả của em, ừm, Liễu Triệu Thì, anh có thể an bài cho anh ấy việc gì làm không?"

"Cái này à... thật không có, thân thể hắn như vật, có thể làm gì chứ?"

Liễu Triệu Ngọc gãi đầu, có chút khó xử, lời nói đó cũng là thật, chuyện lò gạch, anh cả thật sự không thể làm được gì, đương nhiên Liễu Triệu Ngọc không biết ông chủ phía sau lò gạch là tôi, phải biết rằng, dù thế nào cũng phải cấp cho anh cả một công việc, cho dù là dnah nghĩa cũng được. Anh em ruột thịt, tôi chiếu cố anh ấy một chút cũng là chuyện đương nhiên.

Tôi ngẫm nghĩ một lát nói: "Vậy lúc anh trở về, gọi anh cả đến gặp tôi một chuyến, anh cũng cùng tới."

Liễu Triệu Ngọc hoi sửng sốt:" Cùng hắn tới, có việc sao?"

Tôi cũng nói gì, chỉ thản nhiên: "Ừm" một tiếng.

Tôi không phải không muốn nói ngay, nhưng cứ phải từ từ đã, chuyện làm gạch không chỉ đầu tư hết tiền của tôi, thậm chí còn tính cả mấy tháng tiền thu nhập sau này. Tôi không thể tự mình đi kiểm tra, cũng không thể cho họ biết tôi là ông chủ, mọi việc đều giao cho Liễu Triệu Ngọc, tuy là anh em, cũng không thể giao hết cho một người, chuyện trọng yếu phân chia tiền công, nếu có sai lầm như vậy bất tiện vô cùng.

Công việc đó sau này được gọi là "quản lí nhân sự" cũng tương tự như quản trị hành chính trong công ty.

Liễu Triệu Ngọc thấy tôi không muốn nói, tâm trạng lo lắng, có vài phần khẩn trương, vội gật đầu.

"Chuyện này phải nhanh chóng, không nên làm chậm trễ việc lớn."

"Được."

Liễu Triệu Ngọc đáp lời, vội vã định rời đi.

Tôi cười cười: "Anh Triệu Ngọc, mấy ngày này cực khổ cho anh, nếu tới cứ cơm nước xong hãy quay về... Xảo Nhi, trưa nay thêm một phần cơm.... Anh Triệu Ngọc muốn ăn gì a?"

Liễu Triệu Ngọc cười thật thà đáp: "Cơm thì thôi cũng được, còn nhiều việc, ăn cơm cũng không vào."

"Đi thong thả, nhớ quản lí công việc cho tốt, oa thịt a... Xảo Nhi, lại hâm thịt à, nhiều thêm một chút."

"Ừm..."

Lương Xảo vui vẻ đáp ứng.

Thấy tôi còn nhỏ, đã ra dáng lãnh đạo, Liễu Triệu Ngọc âm thầm than thở, không dám khinh thường tôi nữa...

Thấy Liễu Triệu Thì bộ dạng uể oải đi tới, tôi có chút tức giận, người họ Liễu long sinh hoạt hổ, hắn một thanh niên mới quá hai mười đã cả ngày than thở, tinh thần không chút phấn chấn, không biết chuyện quan trọng giao cho hắn làm có thích hợp hay không. nhưng hiện tại không thể làm gì hơn a.

"Anh lái xe đạp đến đây?"

Tôi hỏi anh cả, ngữ khí lãnh đạm.

Tối hôm qua Liễu Triệu Ngọc hưng phấn gọi hắn đến thị trấn làm việc, anh cả hỏi nhiều lần, Liễu Triệu Ngọc cũng không nói rõ là chuyện gì, cả đêm qua anh cả cũng không ngủ được mặt mày phề phạc. Hắn quen sống là một người vô dụng, bỗng nhiên lên thị trấn bảo làm việc, được coi trọng quá mà sợ hãi.

"Đúng thế."

Anh cả lo lắng lên tiếng.

Tôi bất ngờ kinh ngạc, anh cả học xong đi xe đạp, xe đạp thời này cũng quý như kiệu thời xưa vậy, cũng không biết anh ấy học ở đâu.

"Anh Triệu Ngọc cũng thế?"

"Đương nhiên rồi, Triệu Thì là anh dạy lái xe."

Tôi liền nói: "Vậy chúng ta đến công xã Đại Bình một chuyến, hai người đi xe, anh Triệu Ngọc đèo em."

"Công xã Đại Bình?"

"Đúng là nhà máy điện hỏa lực, chúng ta nung gạch ra, là bán cho họ, dù sao cũng phải mở đường trước một chút."

Chuyện nhà máy điện tuy nói là tỉnh ủy thuê công ty kiến trúc, huyện ủy không nhúng tay vào, dù sao cũng trên đại bàn công xã Đại Bình, cho nên tôi trước đó cũng nói Giang Hữu Tín đánh tiếng với người bên công xã Đại Bình, tiếp xúc gặp mặt một chút, không bỗng nhiên chạy tới, tìm ai cũng không biết, chẳng phải là trò cười sao.

Hai chiếc xe đạp này. cũng là do Tôn quản lí kiếm cho tôi, xe đạp đã hỏng, nhưng sửa chữa một chút cũng có thể dùng, như vậy cũng đòi năm mươi đồng tiền.

Sau này Liễu Triệu Ngọc thường xuyên phải tới liên hệ với tôi, cần phương tiện đi lại, giao thông công cộng không thể tin tưởng, một ngày một chuyến, mà bình thường vẫn chậm trễ thường xuyên.

Cách Liễu Gia Sơn hai mươi dặm, đi xe đạp khoảng trên dưới một tiếng.

Mà chiếc xe còn lại... cấp cho anh cả. Tôi muốn cho hắn phụ trách chuyện tiêu thụ sản phẩm, chuyện này tuy nói không dễ, nhưng nhẹ nhàng hơn đào đất xếp gạch nhiều lắm. Hắn thường xuyên ra ngoài lêu lổng, chắc giao tiếp cũng không tồi.

Thị trấn đến Đại Bình công xã khoảng hai mươi mấy dặm, tạo thành một tam giác đều với Liễu Gia Sơn, nhưng đường xá cũng tốt hơn, vào thu, thời tiết cũng không nóng nực, gần một giờ đã đến Đại Bình công xã. Dọc đường đi đều là Liễu Triệu Ngọc đèo tôi, thân thể hắn cường tráng hơn anh cả, đi xe đến công xã Đại Bình, Liễu Triệu Ngọc tinh lực dư thừa, anh cả có chút sức cùng lực kiệt.

Có kinh nghiệm một lần ngồi xe lão ba, lúc sau tôi đặc biệt bảo Lương Xảo buộc thêm một tấm đệm sau xe, nếu không hai mươi mấy dặm đường, có khi mông đau không đứng nổi.

Giang Hữu Tín giới thiệu chính là trợ lí trưởng công xã địa bình, tên Đồng Thiện Hành, tuổi tác có chút lớn hơn Giang Hữu Tín, nhưng là một đại hán cường tráng không giống thư sinh.

"Xin chào, anh là người Giang bí thư giới thiệu Liễu Triệu Ngọc sao? Tôi là Đồng Thiện Hành."

Đồng Thiện Hành bắt tay với Liễu Triệu Ngọc, ra sức lay lay rất thân thiết, cũng không biết quan hệ gì với Giang Hữu Tín, bất quá bí thư của Liễu chủ nhiệm quan tâm đến một Đại Bình công xã nho nhỏ đã là chuyện tốt vô cùng rồi.

Trên đường tôi đã bàn bạc với Liễu Triệu Ngọc, hôm nay đều là do hắn ra mặt, không nói tôi là con trai Liễu chủ nhiệm, càng không để tôi lộ mặt.

Liễu Triệu Ngọc cũng khôn khéo, xã giao không tồi, hàn huyên vài câu liền cùng Đồng Thiện Hành nói chuyện vui vẻ. Còn anh cả, xem ra chẳng được gì, chỉ biết ở một bên cười theo.

"Đây là hai người em của tôi."

Tuy đã bàn bạc với tôi, nhưng Liễu Triệu Ngọc vẫn phải giới thiệu đơn giản một chút.

Anh cả vộ dáng thiếu niên choai choai, tôi là trẻ con, Đồng Thiện Hành cũng không thèm để ý, gật đầu coi như chào.

"Nghe Giang bí thư nói, Liễu Gia Sơn làm lò gạch?"

"Ha ha, vừa mới khởi công, còn cần cán bộ chiếu cố nhiều hơn."

Đồng Thiện Hành rụt rè nói: "Tôi chỉ là một trợ lí nhỏ bé giúp đỡ cái gì? Hay anh nói qua một chút đi."

Liễu Triệu Ngọc cười nói: "Đồng cán bộ không cần khiêm tốn, ở Đại Bình công xã này, ai dám không nể mặt mũi anh?"

"Anh Liễu đừng dát vàng lên mặt tôi nữa, cũng chỉ là nhân dịp tỉnh có kiến thiết được phụ trách cung cấp vật tư, là cấp trên chiếu cố, nếu không cũng không được như vậy."

"Nói vậy, chuyện lớn nhỏ nào, cũng phải nói với Đồng cán bộ một câu?"

"Không dám như vậy."

Đồng Thiện Hành liên tục xua tay, nhưng nhìn biểu hiện dương dương đắc ý của hắn, cứ như là lão tử chính là phụ trách cung cấp vật tư, quyền lực không nhỏ a.

Cung cấp vật tư cho công ty kiến thiết phụ trách hạng mục nhà máy điện Đại Bình, ba mươi tuổi, tai to mặt lớn, rất ngưu, xem ra chỉ cần năm quyền trong tay đều có thể kiếm được tiền, chuyện này quá thường rồi.

Liễu Triệu Ngọc trong túi có năm mươi nguyên tôi cấp cho làm kinh phí hoạt động, tạm thời đủ dùng, lập tức không nói nhiều, lôi Đồng Thiện Hành đến một quán nhậu ngồi bàn việc, thịt cá ê chề, làm hai bình Trúc Diệp Thanh, ăn uống no nê.

"Gạch đỏ à, không vấn đề, chỉ cần chất lượng tốt, có bao nhiều tôi lấy hết.... ách... Tiểu Liễu, nhìn cậu cũng rất hợp ý tôi, tôi giao việc này cho bằng hữu... úc... nơi khác đều là một viên gạch 3 phân 8 ly, tôi cho cậu bốn phân...úc... một tháng thanh toán một lần, tiền mặt, tuyệt không khất nợ...."

Cơm no rượu say, Đồng Thiện Hành vỗ vai Liễu Triệu Ngọc, miệng đáp ứng.

Tôi mỉm cười, mời cơn rượu cũng có lời a, một viên gạch thêm hai ly, một ngày đêm năm nghìn viên là 10 đồng, một tháng ba trăm đồng, tiền cơm rượu có đáng bao tiền?

Về phần một tháng trả một lần, từ trước tới nay vẫn vậy, không cần nhắc tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.