Trùng Sinh Chi Nha Nội

Chương 996: Lựa chọn khó khăn



Từ khi Úc Chí Đạt dẫn người chạy tới bờ đê Bình An đã giảm bớt hữu hiệu áp lực nhân thủ không đủ, tạm thời đứng vững được nguy cơ. Thế nhưng, hồng thủy vẫn còn đang dâng lên, hiện trường thiếu máy móc cỡ lớn, cần phải phân công một số lượng lớn nhân thủ đi chuẩn bị cát đá nhét vào bao cát, buộc bè gỗ, giá gỗ, nhân thủ vẫn rất khẩn trương như cũ, hơn 1000 đội viên xung kích ban đầu chiến đấu ở trên đê cũng đã hết sức uể oải.

Thành phần của nhóm đội viên xung kích này cũng đủ loại.

Đại bộ phận là dân binh cốt cán của trấn Dương Quan cùng các thanh niên lao động chân tay của các thôn điều tới, một bộ phận là quan binh trú quân, có gần 100 người, một bộ phận là lực lượng của huyện Bạch Hồ trước kia phái đến trấn Dương Quan để trợ giúp, huyện lấy cán bộ cơ quan tuổi còn trẻ cùng dân binh cốt cán là chủ.

Nhóm đội viên xung kích này đã thủ vững trên đê khoảng thời gian rất dài, căn cứ theo lý giải của Liễu Tuấn, các dân binh cốt cán của trấn Dương Quan cùng các thanh niên lao động chân tay, họ thậm chí đã giữ vững tại trên đê phải vượt quá một tháng.

Liễu Tuấn lý giải đến tình huống này, vừa rất cảm động, lại rất lo lắng.

Thể lực của con người đều có hạn, ở trong hoàn cảnh ác liệt như ở đây phải kiên trì đến một tháng. Còn đều phải lao động chân tay với cường độ cao, chỉ dùng từ ngoan cường tới hình dung là hoàn toàn không đủ, đây tuyệt đối là một kỳ tích!

Nhưng mà kỳ tích này còn có thể kéo dài bao lâu?

Ngưng mắt nhìn cơn hồng thủy dưới chân đang rít gào, điên cuồng va vào mặt đê, Liễu Tuấn lần đầu tiên cảm thấy uy lực của thiên nhiên lớn đến như vậy, lớn đến mức ngay cả Liễu bí thư không gì làm không được cũng có cảm giác rất vô lực.

Trong lòng Liễu Tuấn rất rõ, trận đại hồng thủy toàn lưu vực này còn xa mới đến lúc kết thúc. Tại trong một thế giới song song khác đã xảy ra trận đại hồng thủy như thế này, lưu vực Trường Giang tổng cộng sẽ phải nghênh tiếp bảy lần đỉnh lũ lớn nhất, một lần so với một lần càng mãnh liệt hơn!

Nhân lúc đang thủ vững trên bờ đê Bình An, Liễu Tuấn cùng đám người Úc Chí Đạt ở trong lều nghỉ ngơi một chút, sau khi thương nghị đối sách, hỏi qua loa tình huống chống lũ ở các nơi khác trong huyện Bạch Hồ. Huyện Bạch Hồ cũng giống như khu nội thành ở Tiềm Châu, đều lân cận với Trường Giang, đường sông tại cảnh nội ngang dọc, hồ nước chi chít, nhiệm vụ chống lũ cứu nguy cũng nặng nề nhất. Ba bờ bao lúc trước bị vỡ thì có một là ở huyện Bạch Hồ.

"Liễu bí thư, tình huống rất không lạc quan. . ."

Đối mặt với vị phó chỉ huy trưởng tuổi còn trẻ này, Úc Chí Đạt kiềm chế xuống tâm tình hiếu kỳ, giọng điệu rất trầm trọng nói.

"Nói tỉ mỉ một chút!"

Liễu Tuấn truy hỏi một câu.

Úc Chí Đạt hơi có chút khó hiểu, đến hiện giờ hắn vẫn còn chưa hoàn toàn hiểu rõ thân phận của Liễu Tuấn, giới thiệu nói là phó bí thư thành ủy Ngọc Lan. Úc Chí Đạt mặc dù đã làm một huyện trưởng trên giới quan lại ở tỉnh A, dù sao thành phố Ngọc Lan cùng hắn quan hệ không lớn, cho nên lý giải đối với Liễu Tuấn cũng sẽ không nhiều, chỉ là biết có một người như thế, hình như địa vị rất lớn, ông già cũng là phó tổng lý tân nhậm, tại thành phố Ngọc Lan cũng tương đối có thế lực, còn điều khác thì biết rất ít.

Xem như phó bí thư thành ủy của tỉnh lị thành phố, đối mặt với cảnh thiên tai với quy mô lớn thế này, đến Tiềm Châu để trợ giúp cứu tế đó là điều rất đương nhiên. Y theo cấp bậc của hắn, tại ban chỉ huy chống lũ cứu nguy của thành phố treo một cái danh hiệu phó chỉ huy trưởng cũng là theo lý thường phải làm. Trên quan trường đối với những thứ thể hiện bộ mặt thế này rất là lưu ý.

Tuy nhiên theo lý giải của Úc Chí Đạt, phó chỉ huy trưởng như Liễu Tuấn đây cũng chỉ là tạm thời, trên cơ bản chính là một cái ý, suy nghĩ đến thể diện của Liễu Tuấn mà thôi. Liễu Tuấn đột nhiên xuất hiện tại hiện trường nguy hiểm nhất như ở bờ đê Bình An đã làm cho Úc Chí Đạt khó có thể giải thích. Xuất hiện tình hình nguy hiểm lớn như vậy, những người đứng đầu chính thức trong thành phố thì không ra mặt, để cho vị "khách khanh" như Liễu Tuấn đây xông tới tuyến đầu, hình như cũng không thể nào nói nổi.

Có thể thanh niên cán bộ thích thể hiện, tại trong đợt thiên tai muôn vàn khó khăn này muốn làm ra một vài chiến tích gì đó.

Thế nhưng Liễu Tuấn lại yêu cầu hắn kể lại một chút tình huống bị thiên tai ở trong huyện, điều này cũng không thể lý giải được, chẳng lẽ Liễu Tuấn thật đúng là muốn đảm đương chức trách phó chỉ huy trưởng chống lũ cứu nguy?

Trong lúc này, Úc Chí Đạt cũng không thể qua loa. Giai đoạn hiện tại thế nhưng cũng giống như chiến tranh, tất cả đều phải phục tùng chỉ huy.

"Liễu bí thư, huyện Bạch Hồ chúng tôi nằm kế bên Trường Giang, cả huyện có hơn 70 hồ nước lớn nhỏ, bờ bao hơn 50 chỗ, bờ bao cùng loại bị nước bao quanh ba mặt như bờ đê Bình An không ít, rất nhiều bờ bao thậm chí là bốn mặt bị nước bao quanh, nằm ngay tại giữa hồ. Trên cơ bản, trước khi đợt đỉnh lũ lớn đầu tiên qua đây, trên những bờ bao nguy hiểm nhất chúng tôi đều tổ chức quần chúng di tản, đê đập tại bờ đê Bình An xây dựng khá vững chắc, Tưởng Hoành Mục lại rất quật cường, tử thủ không lùi, cho nên mới kiên trì đến hiện tại. . . trước mắt cả huyện xảy ra tình hình bờ bao bị nguy hiểm, có hơn 7,8 nơi, thị trấn thời khắc nào cũng nằm trong uy hiếp, Phương Nhữ Thành bí thư đang trấn thủ tại thị trấn, không dám rời khỏi. . ."

Nói đến đây, giọng nói của Úc Chí Đạt hơi trì trệ một chút, hình như không phải rất có lòng tin đối với những việc mà mình nói ra.

Lấy trí tuệ trên quan trường của Liễu Tuấn, đương nhiên cũng có thể đoán được sự vi diệu trong đó, xưa nay bí thư huyện ủy cùng huyện trưởng cũng không phải là rất hợp với nhau. Phương Nhữ Thành có phải đúng như Úc Chí Đạt nói hay không là đang thủ vững thị trấn không dám tự tiện rời khỏi, hay là có nguyên nhân khác cũng rất khó nói. Nhưng tại thời khắc khẩn trương như vậy lại đối mặt với một phó bí thư ngoài thành phố như Liễu Tuấn, Úc Chí Đạt sẽ không dám có bất hòa cùng Phương Nhữ Thành nữa, cũng không thể tại trước mặt Liễu Tuấn nói ra chỗ sai của Phương Nhữ Thành, bằng không thì kết quả chính là thù địch, hơn nữa cũng rất có khả năng ở tại trước mặt lãnh đạo cấp trên lưu lại ấn tượng không tốt, dễ nhận thấy Úc Chí Đạt tại khoảng thời gian này còn không quên "đấu tranh", phẩm đức cá nhân rất thành vấn đề.

Liễu Tuấn lập tức quay đầu lại nói với Vu Hoài Tín: "Bản đồ!"

Vu Hoài Tín vội vàng từ trong cái bao tùy thân lấy ra bản đồ, trải xuống phía dưới ngọn đèn lờ mờ.

Liễu Tuấn nói với Úc Chí Đạt: "Úc huyện trưởng, mời đồng chí chỉ ra cho tôi chuẩn xác mấy chỗ bờ bao nguy hiểm nhất."

Lúc này Úc Chí Đạt quả thật rất ngạc nhiên, xem ra Liễu Tuấn là chơi thật, căn bản không đem bản thân mình coi như là "Khách khanh". Trong khoảng thời gian ngắn, Úc Chí Đạt vừa sợ lại vừa bái phục, lập tức không dám chậm trễ, tiến đến phía trước bản đồ, tỉ mỉ quan sát một hồi mới vươn ngón tay dính toàn bùn đất, lần lượt chỉ ra từng vị trí bờ bao nguy hiểm nhất cho Liễu Tuấn biết.

Theo ngón tay của Úc Chí Đạt di động trên bản đồ, Liễu Tuấn càng nhìn càng nhăn mày chặt hơn.

Xem các lời ghi chú đã được đánh dấu trên bản đồ, mấy chỗ bờ bao này đều cùng loại tình huống như bờ đê Bình An, nằm trong hồ nước hoặc là bên cạnh dòng sông. Hai mặt hoặc ba mặt bị nước bao quanh, mặc dù chưa hề đi qua hiện trường, chắc hẳn tình hình cũng là vô cùng không lạc quan.

Hiện tại đội ngũ trên bờ đê Bình An đã vượt qua hơn 2000 người thủ giữ, trong thành phố cũng phân phối tới kịp lúc rất nhiều vật tư để chi viện, có thể giữ được hay không vẫn là một ẩn số, những bờ bao này thì càng không thể nói rồi.

"Úc huyện trưởng, việc đầu tiên chính là phải di tản hết quần chúng, hiểu chưa?"

Liễu Tuấn nhìn Úc Chí Đạt chằm chằm, trầm giọng nói.

Úc Chí Đạt vội vàng gật đầu: "Vâng, Liễu bí thư, tôi đã và đang an bài rồi. . ."

"Cái gọi là đã và đang an bài, là an bài thế nào?"

Liễu Tuấn không lơ là chút nào liền hỏi ngay, tại thời khắc mấu chốt, Liễu Tuấn không hề lơ mơ một chút nào, không phải chỉ câu nói đầu tiên của người ta thì có thể lừa gạt được y. Tình hình trên Bờ đê Bình An rất khẩn cấp, thị trấn Bạch Hồ cách nơi này không tới 10 km, thời điểm Úc Chí Đạt tới so với y từ trong thành phố chạy tới còn chậm hơn 2,3 giờ đồng hồ, những bờ bao khác cách chỉ có xa hơn. Huyện Bạch Hồ chỉ có một đảng chính, bí thư đang ở thị trấn, huyện trưởng thì tại bờ đê Bình An, như vậy ở các bờ bao có tình huống nguy cấp khác cũng đều do người nào đang phụ trách?

"Toàn bộ thành viên trong ban huyện ủy, còn có phó huyện trưởng của chính phủ huyện cùng chủ nhiệm đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc của huyện, toàn bộ cũng đã được phái ra, chia ra đến các bờ bao có tình huống nguy cấp nhất để phụ trách công tác chỉ huy cứu nguy!"

Úc Chí Đạt dè dặt đáp, vừa nói còn vừa quan sát sắc mặt của Liễu Tuấn.

"Toàn bộ các hương trấn cùng bờ bao, thông tin đều bảo chứng có thể thông suốt chưa?"

Úc Chí Đạt mặt lộ vẻ khó khăn, lắc đầu, ngập ngừng nói: "Liễu bí thư, có tuyến thông tin đã bị cắt đứt, thông tin vô tuyến gần như cũng đã bị cắt đứt, rất khó liên hệ có hiệu quả. . ."

"Như vậy không được!"

Liễu Tuấn kiên quyết lắc đầu.

"Úc huyện trưởng, nhiệm vụ hiện tại của đồng chí chính là liên hệ cùng với mấy người phụ trách ở các bờ bao này, nói cho họ, trước tiên phải di tản quần chúng, không được trì hoãn, cũng không thể cho phép có bất cứ tâm lý may mắn gì. Mời đồng chí chuyển cáo cho họ, nếu như không di tản được quần chúng trước tiên, để đến lúc vỡ đê xảy ra sự kiện người chết người bị thương, những cán bộ phụ trách ở địa phương sẽ bị miễn chức ngay tại chỗ và bị truy cứu trách nhiệm hình sự!"

Úc Chí Đạt thất kinh. Xem ra nha nội chính là nha nội, không ngờ nói ra những lời cương quyết như vậy. Tuy nhiên Úc Chí Đạt cũng biết, lời Liễu Tuấn nói chính là lẽ phải, thiên tai trọng đại trước mắt, sinh mệnh người là quan trọng nhất.

Cừu Dụng Chi ở một bên chen vào nói: "Liễu bí thư, tôi có kiến nghị, hướng quân phân khu xin cầu viện, muốn họ khẩn cấp phân phối điện đài vô tuyến cùng máy bộ đàm qua đây, mau chóng đạt được liên hệ trực tiếp cùng mỗi bờ bao, để thống nhất chỉ huy!"

Liễu Tuấn gật đầu: "Được, kiến nghị này có thể thực hiện, đồng chí lập tức đi thi hành đi!"

"Vâng!"

"Liễu bí thư, trước khi điện đài vô tuyến cùng máy bộ đàm tại quân phân khu được phân phối qua đây, tôi thấy chúng ta nên đi một chuyến đến các bờ bao, chính miệng nhắn nhủ đến mệnh lệnh của bí thư!"

Úc Chí Đạt hạ quyết tâm.

"Được! Chẳng qua, Úc huyện trưởng, đường khả năng sẽ không được thông suốt!"

Liễu Tuấn nhắc nhở.

"Tôi ngồi xe máy đi!"

Úc Chí Đạt cũng không có do dự, đáp.

Liễu Tuấn hơi trầm ngâm, nói: "Như vậy cũng được, nhưng nhất định phải chú ý an toàn."

"Đã hiểu, cảm ơn Liễu bí thư quan tâm!"

Úc Chí Đạt vươn tay cùng Liễu Tuấn nắm một cái, quay người ra khỏi lều, gọi tới thư ký của mình cùng hai cán bộ huyện ủy, leo lên hai xe máy, biến mất tại trong cơn mưa đêm.

Nhìn phương hướng Úc Chí Đạt dần biến mất, trên mặt Liễu Tuấn lộ ra vẻ tán thưởng. Đối mặt với đại sự có quyết đoán, có đảm đương, nghiêm túc thi hành chỉ thị của thượng cấp, Úc Chí Đạt này cũng không tệ lắm.

Tuy nhiên tâm tư của Liễu Tuấn rất nhanh đã bị kinh động bởi đội viên xung kích đang vội vã chạy đến lều.

"Liễu bí thư, hồng thủy càng lúc càng lớn, một vài chỗ vỡ mới vừa lấp kín lại bị xô sụp rồi. . ."

Đội viên xung kích thở hồng hộc báo cáo.

Liễu Tuấn vung tay lên, đi ra khỏi lều.

Tình thế quả thực càng lúc càng nguy cấp, nhân thủ tiếp viện ở trong thành phố trước khi rạng sáng mới chạy tới, mọi người dũng cảm cố gắng, đến lúc rạng sáng đã tạm thời lấp kín lại chỗ vỡ, thế nhưng mưa càng lúc càng lớn, hồng thủy còn đang không ngừng dâng lên, tình huống đã trở nên vô cùng nguy cấp.

Nên tử thủ tới cùng, hay là rút lui khỏi đây, Liễu Tuấn phải đối mặt với lựa chọn rất khó khăn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.