Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 129: Chương 84.1



Đầu tháng ba, Tô Khiêm Mặc sắp trở về Dương quan, trước khi đi lại khai báo một phen, Bát vương phi vốn định tiến cung cầu xin cho hắn một chức quan tại Lâm An, như vậy cũng có thể ở lại Lâm An thành, nhưng Tô Khiêm Mặc không đáp ứng, thời gian vừa đến, phải thu đồ trở về.

Ngâm Hoan từ trong thư phòng của phụ thân đem những thứ kia về phòng sách phía bắc xin Mộc thị đồng ý để hắn mang theo, trở về cuộc sống buồn chán, Tô Khiêm Mặc nhìn nàng từ đằng xa, rồi quay về, sau đó trở về đây chính là lúc cưới nàng làm vợ, nhưng còn có hơn một năm, hắn đáp ứng cấp cho nàng một hôn lễ long trọng nhất.

Công tác xây dựng Vị thành đến một nửa, hoàng thượng ban thưởng, vì Cố Dật Tín yết kiến từ lúc đầu và tham dự chuyện này từ đầu tới đuôi, hoàng thượng bắt đầu coi trọng thiếu niên này hơn, trong quá khứ chiến công Cố gia đều thành lập trên chiến trường, hôm nay Cố gia đi con đường có ích, làm quân, hắn cũng vui mừng khi thấy được sự thành công.

Mà Kỳ đại nhân cũng vì vậy chính thức phục chức, tận tâm tận lực làm xong công tác xây lại Vị thành, đừng nói một đồng tiền, hắn tình nguyện cấp số tiền lớn, chỉ cần hoàng thượng không giận chó đánh mèo chuyện nhị nữ nhi mà đổ lên đầu Kỳ gia, vì thế hắn đối với Kỳ Tố Đình còn chưa xuất giá hết sức nghiêm khắc, thừa dịp còn có thể nuôi dạy, hận không thể dưỡng nàng thành tiểu thư khuê các điển hình, không được phép sai lầm dù chỉ một chút.

Mà Lâm An thành nhìn như yên lặng, nhưng cũng là cục diện mấy nhà sung mấy nhà buồn, con dâu Lục gia trưởng có, hài tử của con dâu Lục gia trưởng không phải là con trai lớn Lục gia, dĩ nhiên là trộm được, mà hán tử trộm được này, thế nhưng đã bị bắt?

Tin tức như thế lặng lẽ truyền ra phố lớn ngõ nhỏ, chuyện con dâu Lục gia trưởng không thể sinh mọi người đã sớm biết, bây giờ người ta có thai không phải là chuyện tốt sao, như thế nào lại thành trộm hán tử.

Mà bởi vì Tô Khiêm Mặc trở về, giờ phút này Lục tướng quân cũng đang trên đường trở về, Ngâm Hoan cũng không phải lo lắng đứa nhỏ trong bụng Tôn thị đến cùng có phải là của Lục gia hay không, nàng cầm lấy cây kéo cắt bỏ lá thế nào đều cảm thấy không quá hài lòng, sau cùng để xuống, ngẩng đầu hỏi Thanh Nha, "Nàng không muốn dùng thuốc kia nữa?"

Thanh Nha gật gật đầu, thiếp thất của Lục Trùng Nham từ tháng hai sẽ bắt đầu không hướng Hồng Tiếu muốn dược hoàn tử kia nữa, trước mãnh liệt như thế, tại sao bỗng chốc lại ngừng.

"Hồng Tiếu nói là vì Đông di nương sắp sinh." Ngâm Hoan nhặt cây kéo kia lên lần nữa, cắt một cái trên bồn hoa, "Nàng tổng cộng cầm mấy lần?"

"Có năm sáu lần." Thanh Nha tính toán một chút, "Nhưng dựa theo lượng thuốc di nương kia muốn nên có thể chống đỡ được bảy tám lần."

"Hẳn là Nhị tỷ có điều phát hiện." Ngâm Hoan gật gật đầu, theo tính tình Nhị tỷ, ngay từ đầu chắc chắn sẽ không nghĩ đến đi, có vấn đề mới có thể đi thăm dò, "Nếu nàng dùng hết toàn bộ thì hoàn hảo, nếu không dùng hết, e rằng đứa nhỏ trong bụng nàng có thể thuận lợi sinh hạ hay không cũng là vấn đề."

Lời mà Ngâm Hoan nói cũng không hoàn toàn đoán chuẩn, Đông di nương đã nhận ra phu nhân hẳn là phát hiện cái gì, cho nên không dám dùng thuốc lần nữa, trước đó còn thừa lại vài cái cũng đã sớm mài thành bụi phấn sau đó bắt đầu chế thành nước rồi đổ trong bụi cây, nàng vốn là tra được nhưng bây giờ không có đầu mối gì, vì Cố Ngâm Sương gọi nàng đi.

Cố Ngâm Sương cũng không nói hoài nghi, trực tiếp chỉ vào hai chén thuốc trên mặt bàn vẻ mặt ôn hòa nói với nàng, "Đây là thuốc sáng nay bưng lên, hai ngày trước khẩu vị ta không tốt nên không làm cho các nàng tiên dược, hôm nay lấy ra ta nghĩ cũng đừng lãng phí, đều là để nuôi thân thể nên bây giờ ngươi sắp sinh rồi nên càng cần phải bồi bổ, thuốc này ngươi thay ta uống đi."

Trong lòng Đông di nương run lên, gói thuốc mấy ngày trước, có phải còn có viên thuốc nàng để ở bên trong hay không, nếu là như vậy, trong chén thuốc trước mắt này chẳng phải là...

"Phu nhân, thuốc bổ thân thể cho ngài ta làm sao dám ăn." Bất chấp cái thai trong bụng, Đông di nương đỡ bụng quỳ xuống, Cố Ngâm Sương híp mắt miễn cưỡng tựa trên ghế ngồi kia, tầm mắt rơi vào cái bụng to của nàng, ánh mắt buồn bã, khóe miệng khơi gợi lên một tia vui vẻ, "Ta đưa cho ngươi thuốc bổ đó chính là phần thưởng của ngươi, tại sao ngươi không dám ăn, bây giờ trong bụng ngươi đúng là tiểu thiếu gia Lục gia, coi như ngươi không muốn ăn, hắn cũng phải ăn có phải hay không."

Cố Ngâm Sương nhìn thoáng qua nha hoàn bên cạnh, hai nha hoàn tiến lên một người chế trụ Đông di nương, một người cầm lấy chén thuốc muốn rót vào miệng nàng, nhưng vào lúc này, Lục Trùng Nham đã trở lại, nhìn thấy tình hình này thì quát to hai nha hoàn kia.

"Tướng công chàng tới thật đúng lúc, Bách Hợp muội muội không chịu tiếp nhận hảo ý của ta đây, ta vốn muốn đem thuốc bổ thân thể này cho nàng uống, nàng lại không chấp nhận." Cố Ngâm Sương phất tay để cho hai nha hoàn kia buông lỏng tay, Đông di nương còn đang ho khan ở đằng kia, cố gắng đem thuốc vừa rồi rót hết vào miệng phun ra, sắc mặt của Cố Ngâm Sương liền thay đổi một chút, "Như thế nào, Đông di nương cảm thấy ta muốn hại ngươi sao, có ai không, đi mời đại phu đến, xem thuốc này rốt cuộc có vấn đề gì mà làm cho Đông di nương sợ thành như vậy."

"Phu nhân, không phải vậy, là Bách Hợp không dám, đây là thuốc thiếu gia tìm cho phu nhân, ta làm sao dám uống." Đông di nương chỉ có thể ôm bụng lớn như vậy ở đó dập đầu, nàng cố gắng nhìn về phía Lục Trùng Nham, lại phát hiện hắn một chút phản ứng cũng không có, chỉ là lãnh lạnh nhạt đạm nhìn xem, lập tức tâm nguội lạnh phân nửa.

"Nếu phu nhân ban thưởng cho ngươi, ngươi cứ uống đi." Lục Trùng Nham nhìn nàng một cái, "Đây cũng là thuốc lấy ra từ tay ta, như thế nào, ngươi đang sợ cái gì?"

Đông di nương nhìn qua chén thuốc đưa tới lần nữa, thân thể run lên nhè nhẹ, hai tay bưng thuốc kia tới bên miệng, âm thanh của Cố Ngâm Sương truyền tới, "Bưng ổn, đừng để đổ."

Trong lòng Đông di nương chuyển thật nhanh, thuốc này khẳng định không thể uống, có thể thiếu gia sẽ không giúp mình, nếu không uống phu nhân nhất định sẽ cảm giác mình biết rõ thuốc này có vấn đề, trước đó mặc dù tra được nàng kia cũng không có tra ra cái gì, nàng không thể để cho thiếu gia cùng phu nhân biết rõ.

Nghĩ xong Đông di nương uống hai hớp, đột nhiên trong dạ dày cuồn cuộn một hồi, vừa rồi uống hết lại phun ra toàn bộ, nàng còn muốn giữ vững chén kia không để đổ, nôn mửa liền trực tiếp phun đủ trong chén thuốc, ngay cả Cố Ngâm Sương nhìn xem cũng cảm thấy buồn nôn.

"Có lỗi với phu nhân, thân thể ta ngửi được những hương vị này sẽ khó chịu, nhất thời nhịn không được." Trong mắt Đông di nương nén lệ thập phần áy náy nhìn bọn họ, "Phụ tâm ý của phu nhân, Bách Hợp đáng chết!"

Đáy mắt Cố Ngâm Sương thoáng hiện lên một tia không kiên nhẫn, "Đông Linh, đỡ Đông di nương trở về."

Cho đến khi hương vị trong phòng tản đi, Cố Ngâm Sương thủy chung cau đầu mày lại, Lục Trùng Nham tiến lên ôm nàng, "Đông di nương đần như vậy, làm sao có thể động tay động chân trong dược của nàng."

"Nàng kia tại sao không dám uống." Cố Ngâm Sương cực hận người bỏ thuốc cho nàng, đại phu nói cần hai ba năm mới có thể dưỡng tốt, ở dưới mí mắt của nàng làm chuyện như vậy ngoại trừ hai di nương kia còn có thể có người khác, hết lần này tới lần khác người nam nhân này không tin.

"Nàng xem lá gan của nàng, đối với nàng cho tới bây giờ đều là một mực cung kính, nào dám uống thuốc nuôi thân thể trong ngày thường nàng dùng, đại phu nói như thế nào?"

"Đại phu nói nếu uống thuốc mấy tháng, mấy lần trước cũng bởi vì hạ độc nên không có hiệu quả." Cố Ngâm Sương ủy khuất nói, Lục Trùng Nham lập tức ôm nàng vào trong lòng, "Không có chuyện gì, mấy tháng thì mấy tháng, ta lại phái người đi thăm dò."

Lục Trùng Nham càng kiên quyết về ý nghĩ trong lòng của mình, trước hết để cho lời đồn đãi truyền một hồi chờ đến khi truyền đến tai mẫu thân, đến lúc đó xem đại tẩu cãi lại như thế nào, nghĩ xong, hắn lại ôn nhu nói, "Hài tử của Đông di nương nhất định phải an toàn sinh hạ, Sương nhi, ta biết rõ trong lòng nàng không thoải mái, nhưng việc này không thể gây ra rủi ro."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.