Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 130: Chương 84.5



Ôn nhu khuyên giải càng giống như cảnh cáo nàng, Cố Ngâm Sương hơi nhíu mày, hay là đáp ứng...

Có lẽ Lục Trùng Nham không kịp đợi, hắn nói trước cùng Lục phu nhân nói chuyện này, còn mịt mờ nhắc tới Đại ca không muốn nạp thiếp, kỳ thật nói không chừng là chính mình có bệnh gì không tiện nói ra, cho nên vẫn chịu đựng đại tẩu, Lục phu nhân muốn bênh vực tiểu nhi tử, vừa nghe hắn nói như vậy, cũng cảm thấy không phải là không có khả năng, không mấy năm sau khi Lục Trọng Sơn trở lại, Lục phu nhân đã làm khó dễ.

Có thể Tôn thị sớm đã chuẩn bị, Lục phu nhân làm khó dễ, Lục tướng quân đã trở lại, vốn là một chuyện vô cùng cao hứng, bỗng chốc biến thành con dâu trưởng ủy khuất nói với mẹ chồng là mình ở bên ngoài… Đứa nhỏ trong bụng không phải là của Lục gia.

Đợi đến khi Ngâm Hoan biết tin tức, Lục tướng quân đã giải quyết chuyện nhà xong hết, Lục phu nhân lấy cái chết uy hiếp nói nếu muốn đem con thứ hai đuổi ra ngoài, bà cũng không muốn sống nữa, nhưng nuôi một đứa con trai độc ác, Lục tướng quân cảm thấy làm cha quá thất bại, nếu đuổi ra ngoài thì Lục phu nhân không bỏ được, khi ở trong nhà chuyện gì cũng không phát sinh, thực xin lỗi con dâu trưởng, cuối cùng Lục tướng quân quyết định trực tiếp mang Lục Trùng Nham đến Dương quan, để cho hắn ăn uống đau khổ, nói khó nghe chút, nếu không cẩn thận chết trận ở đó, còn có thể vì Lục gia lập chiến công.

Bày ở trước mặt Lục phu nhân hai con đường, mặc dù không muốn chọn, nhưng vẫn không thể nhìn con trai bị đuổi ra ngoài, sau đó chính mình thật sự đập đầu chết, như thế nào nàng đều không tin con lớn nhất nghe theo lời tiểu nhi tử cho Đại ca hạ độc làm con dâu trước cũng không mang thai, chén thuốc bổ khí dựa theo phương thuốc của nàng mà làm, hai đứa con trai đều uống, tại sao một đứa có việc một đứa lại không có việc gì.

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nếu như có thể, Lục tướng quân liền bắt nghịch tử đến quan phủ để hắn cũng nếm thử tư vị kia, suy nghĩ qua, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng ăn uống cực khổ nên bây giờ tâm tư suốt ngày sai lệch, không bằng mang theo đến quân doanh.

Ngâm Hoan đối với quyết định như vậy của Lục gia cũng không có cảm giác kinh ngạc, lúc trước Lục tỷ đẩy mình xuống hồ nước suýt nữa mất mạng, Cố gia cũng đã đưa Lục tỷ đến am ni cô tu dưỡng hai năm, mà nếu nàng chết trong hồ nước, vậy thì càng chết không đối chứng, bọn họ sẽ không đem chuyện truyền bá khắp nơi, bởi vì tổn hại danh dự, nếu như có thể lén lút giải quyết sạch sẽ, thì tuyệt đối sẽ không tới công đường.

Trừng phạt nhìn như không nặng không nhẹ nhưng đối với Lục Trùng Nham cùng Cố Ngâm Sương mà nói là tai nạn lớn lao, hai người phân cách, vậy còn sinh hài tử gì, nhưng Lục tướng quân không đáp ứng để cho nàng cùng đi, có người chiếu cố còn đau khổ gì nữa, quân doanh là nơi để cho bọn họ sinh con sao, cho là chơi đi, đại ca đại tẩu ngươi không phải là nhiều năm mới có hài tử, các ngươi gấp cái gì, Lục gia lại không phải là không có đích trưởng.

Lục tướng quân vốn muốn ở nhà ngây ngốc mấy ngày nhưng bởi vì chuyện này, đi phục mệng (báo cáo lại sau khi chấp hành mệnh lệnh) với Hoàng thượng nên rất nhanh liền mang theo Lục Trùng Nham lên đường trở về Dương quan, Cố Ngâm Sương thở phào nhẹ nhõm, dù sao đi nữa phải dưỡng hai ba năm, vất vả lừa gạt không bằng hắn đi, cũng tốt hơn là để cho hai di nương lại sinh đẻ.

Ngâm Hoan nhớ rõ lúc trước Lục Trùng Nham cũng rời đi Lâm An một chuyến, nếu không kiếp trước đứa nhỏ của Nhị tỷ cũng sẽ không nghi ngờ muộn như vậy, lúc ấy là hắn tự động xin đi giết giặc nên theo Lục tướng quân rời đi, nhưng kiếp này cũng vội vã, không biết hắn ở Dương quan sẽ gặp cảnh ngộ như vậy hay là không.

"Tiểu thư, Lục tiểu thư tới chơi." Nhĩ Đông đi tới nhẹ nói, Ngâm Hoan liền giật mình, tại sao nàng lại đến chứ.

Cố Ngâm Phương đi vào phòng của nàng, trong tay còn cầm lấy một cái hộp, Ngâm Hoan không biết mục đích nàng đến, phân phó Nhĩ Đông đi pha trà, ngồi đối diện nàng, Cố Ngâm Phương đẩy cái hộp kia tới chỗ của Ngâm Hoan, "Thất muội còn nhớ rõ cái này hay không."

Ngâm Hoan vừa mở ra nhìn, bên trong là một vòng tay, nhìn có chút quen mắt.

"Cái này..."

"Đây là vào lễ mừng thọ ngày đó của lão phu nhân ta cho Thất muội chọn vòng tay, muội còn nhớ rõ không?" Thần sắc Cố Ngâm Phương nhàn nhạt nhìn nàng, Ngâm Hoan gật đầu nhẹ, "Ta nhớ được."

"Vậy muội nhất định cũng nhớ rõ cây trâm này." Nàng lại lấy ra một cái hộp, mở ra, bên trong chính là đầu sỏ gây nên khiến cho nàng đi am ni cô hai năm.

"Lục tỷ tỷ?" Ngâm Hoan nhìn cây trâm vàng kia, những vật này nàng thế nhưng vẫn còn giữ.

"Mẫu thân vì ta chọn một mối hôn sự, mặc dù là cửa nhỏ nhà nghèo, cho dù giàu có, người trong nhà cũng bình thường, chính là cách Lâm An xa chút ít, chỉ sợ sau này khó có được cơ hội gặp mặt." Cố Ngâm Phương cũng đã mười bốn, bây giờ mới đính hôn cũng không tính là muộn, Ngâm Hoan nhìn bộ dáng nàng không vui không buồn, cười chúc mừng, "Bình thường một chút cũng tốt, chỉ cần đối với Lục tỷ tốt là được."

"Ta vẫn rất cảm tạ mẫu thân, bởi vì chuyện của di nương nàng cũng không có lạnh nhạt với ta, chủ mẫu cửa nhỏ nhà nghèo, cũng tốt hơn tranh đấu giữa mọi người." Cố Ngâm Phương thấy mệt mỏi, cũng chán ghét, Phương thị an bài vừa vặn như ý của nàng, trong ngôi nhà lớn này, lòng chua xót quá nhiều cũng quá khinh bạc mạng người, Cố Ngâm Phương mệt mỏi.

"Có thể lúc này vẫn khẩn cầu muội cái gì, cũng là ta quá đáng, từ sau khi trở về ta cũng không có vì chuyện ta làm năm đó nói một tiếng xin lỗi với Thất muội." Cố Ngâm Phương đột nhiên nở nụ cười, nhìn qua Ngâm Hoan rồi nói, "Ta không cầu xin gì khác, nàng dù gì cũng là tỷ tỷ ta, nếu nàng làm thêm chuyện gì quá phận, thỉnh cầu Thất muội sau cùng lưu một con đường sống cho nàng, Thất muội, ta biết rõ ta không có tư cách nói như vậy, cũng biết là chính mình yêu cầu xa vời quá nhiều, chỉ là hi vọng di nương nàng còn sống, vô luận như thế nào, chỉ cần nàng còn sống, vậy thì đủ rồi." Về phần sống như thế nào, nàng đã không hề quan tâm...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.