Trùng Sinh Chi Thứ Nữ Tâm Kế

Chương 134: Chương 86.1



Qua mùa xuân ấm áp, thời tiết của Lâm An càng ngày càng nóng, mà chiến sự của Dương An cũng càng ngày càng kịch liệt, ở Bắc Đồ liên tiếp bại lui sau lại lần nữa tập hợp binh lính phản công, Tô Khiêm Mặc dẫn binh trông coi bọn họ tấn công vài toà thành, mấy ngày mấy đêm không thể nghỉ ngơi, đề phòng bọn họ một lần lại một lần tấn công bất ngờ.

Mà trong quân doanh, bởi vì Lục Trùng Nham phạm vào quân quy đã bị trúng quân côn* giờ phút này đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi.

(*) Ta không biết, đại khái có thể hiểu là… gậy trong quân đội :33

Điều kiện trong quân doanh vốn gian khổ, huống chi hắn từ chức thấp nâng lên, vốn tưởng rằng phụ thân mang mình đến đây như thế nào đều là mang theo bên người, không nghĩ tới trực tiếp ném hắn vào binh doanh, mỗi ngày nhất định phải đi huấn luyện, binh lính qua một giai đoạn huấn luyện sẽ phải trực tiếp đến binh doanh thứ hai chuẩn bị bố trí ra chiến trường.

Đao kiếm không có mắt nên Lục Trùng Nham cũng không muốn để mệnh ở chỗ này, có thể tâm Lục tướng quân ngoan độc, bất luận hắn trong lúc huấn luyện bị tổn thương gì đều chưa từng đến thăm hắn.

Rèm bị kéo ra, một binh sĩ bưng một cái khay đi đến, đặt cái khay ở bên cạnh hắn, vỗ vỗ bả vai hắn, "Như thế nào, tư vị trúng quân côn như thế nào?"

Lục Trùng Nham cầm lấy bánh bao trong cái khay kia, miệng cắn một cái liền khó có thể nuốt trôi, phun ra, binh lính kia cũng không tức giận, nhặt bánh bao hắn ném xuống lên xoa xoa rồi nuốt vào, "Tân binh giống như ngươi vậy ta thấy nhiều rồi, mấy ngày đầu đến đây cũng giống như ngươi vậy, ngươi đã trúng quân côn lại bị đói cũng phải biết lương thực trân quý, không ăn thì thôi, dù sao ngươi đã nghỉ ngơi, đói một ngày cũng không chết được." Không đợi Lục Trùng Nham nói cái gì, người binh lính kia liền bưng cái khay ra ngoài.

Lục Trùng Nham gắt gao nhìn chằm chằm bánh bao bị nhổ ra trên mặt đất kia, hai tay nắm chặt thành quyền ở trên gối hung hăng đập một cái, giờ phút này trong lòng hắn có bao nhiêu bất bình, dựa vào cái gì đều là con trai, đại ca có thể bắt đầu từ vị trí hắn muốn còn mình là từ vị trí thấp nhất, phụ thân căn bản không quan tâm tới sống chết của mình, hắn chính là tự trách mình hạ độc hại đại ca, trong mắt hắn con trai lớn mới là trọng yếu nhất, hắn cả đời chính là con nhà giàu.

Lục Trùng Nham không biết là năm đó lúc phụ thân mang đại ca đến quân doanh cũng là từng bước từng bước mò mẫm lăn lộn đi lên, không có người nào bắt đầu đã là một sĩ quan chức vị cao, kinh nghiệm gì cũng không có, mang binh đi ra ngoài hại chết không chỉ là chính mình, còn có một đám tướng sĩ đi theo mình, giờ phút này trong lòng hắn có quá nhiều phẫn hận, phẫn hận phụ thân thiên vị.

Tô Khiêm Mặc ra khỏi quân doanh rồi tiến vào doanh trướng, người mới đầu đưa cơm cho Lục Trùng Nham đi đến doanh trướng của hắn, Tô Khiêm Mặc buông kiếm xuống nhìn đến phong thơ đặt trên bàn, gương mặt sắc bén thoáng hiện lên một vẻ ôn nhu, sau đó lạnh giọng hỏi, "Thế nào?"

"Lục công tử không chịu ăn, ta liền cầm về." Tiểu Tứ bẩm báo chi tiết, Tô Khiêm Mặc châm biếm cười một tiếng, "Không chịu ăn liền đói bụng, đói bụng hắn sẽ xin ăn."

Chuyện huấn luyện tân binh trong Dương quan vốn không phải do hắn phụ trách, bất quá Mộc Triều Lộ vì để lòng quân phấn chấn, để cho tân phó đô thống mới quản lý mấy ngày, lúc trước yêu cầu của Tô Khiêm Mặc đối với chính mình cao bao nhiêu thì yêu cầu đối với những tân binh này cũng cao bấy nhiêu, đây không phải là cuộc sống hòa bình có thể thoải mái một chút, bọn họ được huấn luyện sẽ phải thay các huynh đệ bị thương đánh với người Bắc Đồ, bất kỳ một ai cũng không thể phớt lờ.

Mà đối với nhị tỷ phu của vị hôn thê nhà mình, Tô Khiêm Mặc dĩ nhiên là phá lệ chiếu cố, trước đó Lục tướng quân đã nói, đối đãi không cần khác nhau, vậy thì đừng trách hắn nghiêm khắc.

"Vâng, đại nhân." Tiểu Tứ tuân lệnh lui xuống, Tô Khiêm Mặc cởi khôi giáp ra, tắm xong mới bắt đầu xem hồi âm của Ngâm Hoan, trong thư nói đúng là Lâm An thành phát sinh chuyện nhỏ, kể từ Cố gia nhất định ca nhi sau khi sinh Ngâm Hoan cũng sẽ ở bên trong viết lên vài câu về tiểu tử, Tô Khiêm Mặc cũng chỉ có đang nhìn thư của nàng lúc nhẹ nhàng một chút.

Năm nay Lâm An rất nóng, năm ngoái nhị tỷ xuất giá mang đến tin vui, có thai rồi, nhị thẩm thu thập một chút đồ đến Lộc Thành xem nàng, cô nương Trình gia xuất giá, còn có đáng nhắc tới chính là, hoàng thượng sẽ cho mấy nữ nhi của hắn chọn vị hôn phu, thu yến năm nay nhất định thập phần náo nhiệt.

Ngâm Hoan nói đều là chuyện vui vẻ, Tô Khiêm Mặc biết rõ tính tình của nàng, từ trước đến nay tốt khoe xấu che, mà tình huống của nàng tự nhiên có người đúng giờ sẽ nói cho hắn biết, Tô Khiêm Mặc cẩn thận cất phong thư, ngoài cửa truyền tới âm thanh của binh lính, "Tô đại nhân, Mộc đại nhân mời ngài qua đó một chuyến."

Sau khi Tô Khiêm Mặc mặc quần áo tử tế cầm lấy vũ khí lại ra khỏi doanh trướng, Mộc Triều Lộ ở trong doanh trướng, Lục tướng quân cùng hắn cau mày lại nhìn xem bản đồ vẽ bằng cát thu nhỏ Bắc Đồ lại, chỉ vào ba chỗ đã dựng lên cờ đỏ, "Lần trước bọn họ từ mấy chỗ này đánh bất ngờ, chỗ thành Đông Bắc khó lòng phòng bị suýt nữa bị đoạt."

"Đông Bắc chính là một vùng sơn lâm, từng phái một ít đội đi vào." Lục tướng quân không có nói thêm gì nữa, nếu như có thu hoạch bọn họ cũng sẽ không bị động, tiểu đội kia sau khi đi vào không trở ra nữa.

Tô Khiêm Mặc nhìn xem cảm thấy có chút quen mắt, "Ta đi ra ngoài một chút." Trở lại doanh trướng của mình Tô Khiêm Mặc tìm ra sách ngày đó Ngâm Hoan đưa rồi vội vã chạy về chỗ bọn họ lật ra.

"Là đây!" Tô Khiêm Mặc chỉ vào một tờ trong đó nói ra, Mộc Triều Lộ quay đầu lại nhìn thoáng qua, lập tức cầm lên lật hai trang, có chút kích động nói với Lục tướng quân, "Xem ra chúng ta có biện pháp!"

"Tô đại nhân, cái này từ đâu ngươi có?" Mộc Triều Lộ dựa theo sách một lần nữa ở trên bản đồ nhìn thật kỹ, Đông Bắc kia vốn là rừng núi cũng không thần bí nữa, nó nối liền thành Bắc Đồ, từ chỗ rừng núi đánh lén Bắc Đồ như thế nào đại khái đều hiểu rõ.

"Ngâm Hoan tìm được ở trong thư phòng của bá phụ, để cho ta mang đến." Tô Khiêm Mặc rất muốn nói nghiêm túc, nhưng Mộc Triều Lộ cười ha ha mấy tiếng vỗ vỗ bờ vai của hắn, "Hảo tiểu tử, đây cũng có thể làm cho ngươi lấy được."

Mặt Tô Khiêm Mặc chợt mất tự nhiên, rất nhanh tập trung vào việc thảo luận, đến trời tối bọn họ đã nghĩ ra phương án mới, gọi tới các đại quan quân lại mở ra sẽ, đến nửa đêm Dương quan lại bận rộn lần nữa.

Lục Trùng Nham rất đói bụng, coi như là nằm uống hết nước cũng rất khó chịu, có thể người đưa cơm chậm chạp chưa có tới, hắn nghe thấy tối khuya bên ngoài tiếng động binh lính chạy tới chạy lui, mở miệng hô vài tiếng, cũng không có người đáp lại hắn.

Động tĩnh bên ngoài rất lớn, hắn giãy giụa bò xuống giường, lấy cây gậy ở một bên chống đến cửa, quân doanh đèn đuốc sáng trưng, một đội binh sĩ từ doanh trướng phía trước chạy qua, tựa hồ là hướng về chỗ tập họp ở phía trước.

Tiểu Tứ trở về doanh địa thay đại nhân lấy cơm tối, chứng kiến Lục Trùng Nham đứng ở đó, "Sao ngươi không ở bên trong nghỉ ngơi, trong doanh có quy định, mười quân côn nhiều nhất chỉ có thể nằm năm ngày, ngươi nghỉ ngơi không tốt đến lúc đó chỉ có thể chịu khổ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.