Trùng Sinh Chi Tô Thần Đích Hạnh Phúc Sinh Hoạt

Quyển 1 - Chương 21



Tô Thần có chút khẩn trương, đây không phải lần đầu cậu tới Hoàn Vũ quốc tế, nhưng lần này không giống những lần trước. Thông báo với tiếp tân, trực tiếp vào thang máy lên phòng tổng giám đốc, Sheena đang đợi cậu ở đó.

“Cậu Tô đến rồi à. Ông chủ của chúng tôi đang họp, xin chờ chừng 10 phút nữa.”

Sheena dẫn Tô Thần tới phòng khách, bưng tới một ly trà. Tô Thần cảm ơn cô, không hẹn rõ thời gian trước là do cậu quên, chờ một chút cũng không sao, chí ít cũng có thể giúp cậu thả lỏng một chút, tỉ mỉ ngẫm lại lát nữa nên ứng phó thế nào, năm đó lần đầu cậu đi thử việc cũng không có khẩn trương thế này.

Một lát sau, Sheena buông điện thoại, đi tới, cắt mạch tư duy của Tô Thần.

“Cậu Tô, ông chủ của chúng tôi mời cậu.”

“A, được.”

Tô Thần gõ cửa phòng tổng giám đốc, bên trong truyền tới âm thanh trầm thấp của Sở Thiên Dương, “Mời vào.”

Tô Thần đẩy cửa, bước vào, “Sở tổng, xin chào! Tôi là Tô Thần.”

Ngoài dự liệu của cậu, Sở Thiên Dương không phải đang ngồi sau bàn công tác mà cầm một ly cà phê nghiêng người trên sô pha, híp mắt nhìn cậu, cả người tản mát ra một loại khí tức biếng nhác. Tô Thần không khỏi hơi nhíu mày, người này, hiện thực sự muốn bàn chuyện làm ăn với cậu?

Sở Thiên Dương thấy vẻ mặt cậu, cười cười, “Mời ngồi, tôi vừa xong một cuộc họp 5 tiếng đồng hồ, khiến cậu chê cười rồi.” Nói xong, xoa xoa cổ, ngồi thẳng lên, đặt cà phê xuống, vươn tay bắt tay Tô Thần.

Tô Thần gật đầu, cậu có thể thế nào? Quay người bỏ đi? Cậu không phải loại gà chọi lỗ mãng mới ra trường, biết lúc này nên làm gì. Hơn nữa, bộ dạng Sở Thiên Dương lúc này khiến cậu dễ dàng không ít. Nếu đối phương từ đầu tới cuối là dáng vẻ làm công sự, khả năng cậu lúc này muốn nói cũng không nói hoàn chỉnh một câu. Suy nghĩ một chút, bước tới sô pha đối diện Sở Thiên Dương, ngồi xuống. Vị trí này có thể khiến cậu và Sở Thiên Dương ngang hàng, không khiến cậu rơi vào thế hạ phong lúc nói chuyện.

Sở Thiên Dương nhíu mày, cậu Tô Thần này, thú vị đây!

“Sở tiên sinh, tôi biết thời gian của anh rất quý giá nên tôi xin đi thẳng vào vấn đề, mong anh không để ý.” Tô Thần tận lực dừng lại, chờ xem Sở Thiên Dương có muốn nói gì không.

Sở Thiên Dương gật đầu, cầm ly cà phê lên, ý bảo Tô Thần tiếp tục.

“Về chuyện cô Sheena đã nói, chuyện Hoàn Vũ quốc tế có ý định đầu tư cho Tô ký, tôi nghĩ muốn tìm hiểu kĩ càng hơn một chút.”

“Kĩ hơn? Sheeena đã nói rõ mọi chi tiết liên quan rồi mà.”

Tô Thần gật đầu, đúng là Sheena đã thuyết minh tỉ mỉ dự án đầu tư cho Tô ký của Hoàn Vũ quốc tế, Tô Thần nghe xong cũng cảm thấy rất hứng thú, thế nhưng, đây không phải là mục đích chính của chuyến đi hôm nay, “Tôi biết, Hoàn Vũ quốc tế dự định đầu tư cho Tô ký giúp Tô ký phát triển thành một hệ thống nhà hàng, dự án này là một cơ hội vô cùng tốt với Tô ký. Nhưng tôi không rõ, Sở tổng vì sao lại chọn Tô ký?”

“Vì sao?” Sở Thiên Dương buông ly cà phê, giương mắt nhìn thẳng vào Tô Thần, “Điều này rất trọng yếu sao? Cậu đã hiểu rõ dự án này rất có lợi cho Tô ký, vậy còn lo lắng gì nữa?”

“Xin lỗi, Sở tổng, tôi làm việc luôn thích làm đến nơi đến chốn. Đầu tư của Hoàn Vũ xác thực rất có lợi cho sự phát triển của Tô ký, thế nhưng, không phải tôi tự coi nhẹ mình, Tô ký chỉ là một cửa hàng nhỏ, ngài xem trọng Tô ký, hẳn là có cân nhắc riêng. Nếu ngài không thể nói rõ nguyên nhân tuyển Tô ký, tôi nghĩ, tôi cũng chỉ đành tiếc nuối mà bỏ qua cơ hội này.” Hiện tại Tô Thần có thể xác định, mục đích lần này của Sở Thiên Dương không hề đơn giản, chí ít, qua lần gặp gỡ này, cảm giác đối phương gây cho cậu, tựa hồ không phải coi cậu là đối tượng hợp tác.

Sở Thiên Dương thấy Tô Thần đang muốn đứng lên thì thu hồi thái độ đùa cợt, “Nếu tôi nói, tôi làm như vậy vì rất tán thưởng cậu, cậu có thể tiếp thu không?”

“A?”

Tô Thần trừng lớn hai mắt.

————— tôi là đường ranh giới mắt to trừng mắt nhỏ —————-

Ngô Thành xách một túi gạo bước vào phòng bếp, thấy Tô Trân đang đứng đếm hải sản trong tủ lạnh, hừ một tiếng.

“Tiểu Ngô, cậu về rồi.”

“Vâng”

Ngô Thành buông túi, xoay người, lau mồ hôi, “Bà chủ, tôi nói trước với bà một tiếng, tôi chỉ làm đến cuối tháng này, phiền bà sớm thanh toán tiền lương cho tôi nhé.”

“A?” Tô Trân ngây người, “Đang làm tốt mà, sao nói đi là đi? Hợp đồng còn hai ba tháng nữa mà.”

“Nhà tôi có việc gấp, thực sự không còn cách nào. Hơn nữa, hợp đồng là tôi kí với Tô ký, chưa cùng ông bà kí cái khác.”

Ngô Thành muốn thôi việc là đã suy nghĩ rất kĩ càng. Dù sao, y đã làm ở đây gần một năm, hai ông chủ trước và sau đều tốt, thế nhưng, từ lúc Lý Lượng tới, chuyện không còn như trước nữa. Không hiểu Tô Trân suy nghĩ gì mà đem việc nhập hàng giao cho Lý Lượng. Lúc đầu còn được, nhưng càng về sau Ngô Thành từ từ phát hiện, rau củ càng lúc càng không phải tươi mới, mà chất lượng thịt cá cũng từ từ giảm, sau bắt đầu trộn lẫn một ít cá ươn tôm hỏng, nói riêng với Tô Trân vài lần, chất lượng nguyện liệu tốt được vài ngày, sau lại như cũ. Cuối cùng, Ngô Thành cũng lười nói, dù sao thì y cũng chỉ là làm công cho nhà người ta, việc kinh doanh tốt hay xấu thì tiền công vẫn thế. Lý Đạt Phát và Tô Trân cũng dần phát hiện kinh doanh trong cửa hàng không được như trước đây, song họ vẫn đỏ cho nguyên nhân là do gần đây cũng có mấy cửa hàng cơm mới mở. Hai vợ chồng thương lượng với nhau, hạ giá thành một chút, việc làm ăn vẫn không có chuyển biến tốt. Cho tới gần đây, việc kinh doanh của cửa hàng không còn bằng một nửa Tô ký trước đây, hơn nữa Ngô Thành phát hiện Lý Lượng bắt đầu mua loại dầu cống ngầm! Thứ này Ngô Thành có biết, hồi còn học nấu ăn, thầy dạy từng đề cập tới, rất nhiều hắc điếm (cửa hàng làm ăn bất chính) đều dùng thứ này, ăn nhiều sẽ gặp chuyện!

Ngô Thành càng nghĩ càng tiếc nuối, hơn nữa gần đây còn nghe được tin tức của Tô ký từ Từ Quyên, y quyết định bản thân phải nhanh chóng bứt ra mới được!

Chuyện Ngô Thành phải đi, ngay hôm đó Tô Trân liền nói với Lý Đạt Phát. Nghe xong, ông không nói gì, chỉ dặn Tô Trân thanh toán rõ ràng tiền lương cho Ngô Thành. Tô Trân nghĩ Ngô Thành nói đi là đi, lòng càng không vui.

“Ông nói xem, có phải cậu ta biết chúng ta định giảm tiền lương của cậu ta nên mới đi không?”

“Tôi chưa nói gì mà? Nếu đúng là vì việc này cũng không trách người ta được.”

Lý Đạt Phát cũng nhìn ra chút manh mối từ tình hình gần đây của cửa hàng, ông đã bàn với Tô Trân, không nên để Lý Lượng quản tiền nữa, nhưng Tô Trân không nghe, Lý Đạt Phát là người làm ăn nhiều năm như vậy, mấy trò mèo trong sổ sách sao qua được mắt ông, nhưng Lý Lượng là con ông, ông biết làm sao? Tính ra, tiền nhà quý tiếp theo đều thành vấn đề phải lo rồi, ngày trước làm chuyện thiếu lương tâm với cha con Tô Thần, xem ra, giờ là bị báo ứng …

——— —————— —————— —————— —————— ———-

Dầu cống ngầm: Loại dầu mỡ kém chất lượng, ví dụ như dầu đã sử dụng nhiều lần, dầu thải ra bị thu hồi. Ở Trung Quốc thực sự có dầu cống ngầm, là loại được thu hồi từ cống thải của các nhà hàng lớn. Dùng loại dầu này thường xuyên dễ gây ung thư. (VN nhà mình cũng có đấy, nhiều nhà chuyên gia công các loại ăn vặt như quẩy, ngô cay, … hay dùng lắm, hình ảnh khá ảnh hưởng đến khẩu vị nên không nhả ra đây >.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.