Trùng Sinh Chi Tô Thần Đích Hạnh Phúc Sinh Hoạt

Quyển 1 - Chương 41



Tô Thần ra khỏi Hoàn Vũ quốc tế, quay đầu lại, trên mặt tựa hồ vẫn còn vương lại hơi ấm của ngón tay xẹt qua, không khỏi giơ tay chà lau mạnh lên sườn mặt, thần sắc không đẹp chút nào. Hôm nay Sở Thiên Dương trắng trợn cho cậu một hố, nếu cậu nhận kế hoạch này của Sở Thiên Dương, phỏng chừng Tô ký sẽ sớm đứng dưới cờ Hoàn Vũ. Tô Thần tuy sẽ vẫn là người trực tiếp chỉ huy toàn bộ động thái của Tô ký, thế nhưng, nói một cách dễ nghe, cậu là ông chủ trên danh nghĩa, nói khó nghe hơn, cậu chỉ là một quản lí bé xíu làm công cho Sở Thiên Dương. Khi Hoàn Vũ đầu tư cho Tô ký, Tô Thần đã nghĩ mục đích của Sở Thiên Dương không đơn giản, nhưng lúc đó cậu đơn giản nghĩ, có hợp đồng ràng buộc, hẳn là không có vấn đề gì lớn. Không ngờ Sở Thiên Dương lại dùng thủ đoạn này với cậu, nếu không phải đã có vài năm kinh nghiệm xã hội, cậu tám phần mười đã lọt hố rồi. Hồi đó Đỗ gia chỉ buộc cậu rời khỏi Húc Nhật, chí ít vốn liếng vẫn còn giữ được, nay Sở Thiên Dương đến cả chút vốn ban đầu của cậu cũng muốn ăn tươi. Tô Thần vừa bước tới trạm xe vừa nhíu chặt mày, xem ra phải mau chóng tách Tô ký khỏi Hương Mãn Đường mới được.

Sở Thiên Dương đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng lưng Tô Thần, trên tay như còn lưu lại cảm xúc trơn nhẵn kia. Anh vốn cho rằng Tô Thần chỉ là khôn khéo một chút, tính cách ôn hòa, không nóng nảy như những cậu bé cũng tuổi khác, không nghĩ tới Tô Thần nhạy cảm tới mức lập tức có thể thấy được sơ hở trong lời anh. Với cái tuổi chưa tới hai mươi ấy, có thể có được trực giác nhạy cảm và năng lực phân tích thận trọng tinh tế đến vậy, đúng là hiếm có. Sống hai mươi tám năm, số người Sở Thiên Dương bội phục không nhiều, nhưng, hôm nay anh đã có chút khâm phục suy nghĩ của Tô Thần. Có lẽ, đối với Tô Thần, anh nên cải biến phương pháp một chút chăng, bởi hiện tại trong anh đã nảy mầm một loại cảm xúc rất vi diệu với cậu bé này. Nếu có thể nhét cậu vào dưới cánh chim của mình, có lẽ sẽ là một chuyện hay.

Sở Thiên Dương đang chìm trong suy tư, điện thoại trên bàn bỗng vang lên. Bị tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ, anh lấy lại tinh thần, tiếp điện thoại, giọng Sheena truyền lại đây.

“Ông chủ, vừa rồi trại tạm giam gọi tới, nói là cha mẹ tên Lý Lượng kia mời luật sư, yêu cầu gặp Lý Lượng. Đồn trưởng Đỗ nói muốn hỏi ý anh.”

“Lý Lượng?” Sở Thiên Dương suy nghĩ một lát mới nhớ ra, “Sheena, chúng ta là công dân gương mẫu nghiêm chỉnh tuân thủ luật pháp. Nếu cha mẹ cậu ta đã mời luật sư, vậy thì để cho họ gặp nhau đi.”

Sheena bĩu môi với cái ống nghe, trước giờ sao không biết ông chủ mình là một công dân chính trực nhỉ? Biết vậy nhưng vẫn nói, “Vấn đề là ở chỗ, Lý Lượng ở trong đó gây sự đánh nhau, bị bạn cùng phòng đánh gãy tay rồi, bây giờ vẫn còn bó bột. Tuy nói không phải chuyện to tát gì nhưng cha mẹ người ta nhìn thấy sẽ lại đi tìm cậu Tô gây phiền phức.”

“Thế à” Sở Thiên Dương trầm tư một chút, sờ sờ cằm, tìm Tô Thần gây phiền phức? Sở Thiên Dương cho rằng bây giờ không có nhiều người có thể chiếm được lợi từ Tô Thần đâu. Vậy chẳng cần tốn nhiều tâm tư cho chuyện này làm gì. Nếu vợ chồng nhà ấy đi gây chuyện với Tô Thần, chưa chắc đã là chuyện xấu, có thể làm cho Tô Thần theo chuyện này chặt đứt quan hệ với họ. Dây dưa lâu dài không rõ với những người như thế, chẳng bằng một nhát chặt đứt sạch sẽ cho xong.

“Không sao, cứ để họ gặp nhau đi. Nói không chừng lần này gặp mặt là lần cuối ấy chứ. Sheena, chúng ta phải biết càm thông.”

Sheena buông điện thoại, triệt để hết chỗ nói rồi. Ông chủ đến tột cùng nghĩ gì thế, nếu là không quan tâm đến Tô Thần, sao ngày đó còn gọi điện cho đồn trưởng Đỗ nhờ vả, để đến nỗi thiếu nợ lão sắc quỉ đó một món. Hôm nay rõ ràng biết vợ chồng nhà kia sẽ đi gây chuyện với Tô Thần, thế nhưng vẫn buông tay mặc kệ, chẳng phải không thể hiểu nổi sao?

Amanda nhìn vẻ mặt tức tối của Sheena, vỗ vỗ vai cô, “Chị nghĩ gì thế? Trán nhăn nhíu như vậy, không sợ mặt có nếp nhăn à?”

“Amanda, em nói xem, bình thường ông chủ chúng ta nghĩ cái gì thế, sao mà khó đoán ý quá đi.”

Amanda nhún nhún vai, “Chị đã từng học thêm bằng tâm lí học mà còn không biết, em học kinh tế làm sao mà biết được. Lại nói, nếu mà đoán được ý của sếp, chị em mình sẽ chẳng ngồi đây làm gì. Mà thôi, chỗ em còn có một đống tư liệu cần sắp xếp lại, nếu chị chả có việc gì, hay là ra giúp em một tay.”

Sheena ngẫm lại, cũng thấy mình nhiều chuyện rồi. Cho dù hai vợ chồng đó có đi tìm Tô Thần, cậu ấy cũng đâu phải người dễ bắt nạt, chả chắc đã có chuyện gì đâu. Vậy nên cô dứt khoát ném chuyện này sang một bên, chuyên tâm giúp Amanda sửa sang lại tài liệu.

Tô Thần xuống xe bus về nhà, từ rất xa đã thấy một đám người vây trước cửa nhà mình, còn loáng thoáng nghe được tiếng cãi cọ. Trong nhà chỉ có mình cha cậu, không lẽ lại xảy ra chuyện gì? Vội bước nhanh hơn, tới cửa, rẽ đám người, liền thấy Tô Trân đang ngồi trước cửa nhà, vừa khóc vừa mắng.

“Tô Kiến Quân! Mày là đồ lòng lang dạ sói! Năm đó mày gãy chân, là ai giúp cha con mày? Mày không biết ơn, còn hại con tao vào tù, hại nó bị đánh gãy tay. Tao không để mày yên đâu!”

Tô thần nghe thế, nhăn mày. Lúc này Tô Trân thấy Tô Thần, càng lớn giọng mắng chửi, “Tô Thần mày là đồ có mẹ sinh không có mẹ dưỡng, là đồ lang sói như cha mày! Lượng tử nhà tao xúc phạm đến mày chỗ nào mà mày nỡ hại nó như thế? Hả?!”

Tô Kiến Quân phỏng chừng ngại tình cảm hai bên, Tô Trân mắng ông, ông không nói gì, nhưng lúc này thấy bà ta lại mắng đến cả con mình thì liền đen mặt.

“Tô Trân! Chị mắng tôi, tôi nhận, chị là người lớn, sao lại mắng cháu mình như thế? Chị còn nói thêm câu nữa, tôi không khách khí với chị đâu!”

Tô Trân từ trên đất đứng phắt dậy, trừng mắt bổ nhào về phía Tô Kiến Quân, Tô Thần thấy không ổn, vội ngăn bà lại, không ngờ Tô Trân giang tay tát thẳng vào mặt cậu, còn định đánh tiếp đã bị Tô Kiến Quân đẩy ngã.

Tô Kiến Quân thấy Tô Thần bị đánh, giận vằn mắt, “Đồ đàn bà không biết điều! Chỉ mình bà biết che chở con mình?! Chỉ mình con bà là người?! Con người khác nói đánh là đánh được?! Hôm nay tôi đánh chết bà! Cùng lắm thì mạng đền mạng.”

Tô Kiến Quân nói xong, đứng lên cầm lấy cái ghế bên cạnh ném mạnh về phía Tô Trân. Tô Trân sợ quá, vội lăn sang bên cạnh mới tránh được.

Lúc này, Lý Đạt Phát từ trong đám người đi ra, vội vã kéo Tô Trân lại, xin lỗi cha con Tô Kiến Quân, “Kiến Quân, Thần tiểu tử, bà ấy hôm nay không biết phát điên cái gì, cậu đừng để trong lòng.” Nói xong kéo Tô Trân ra ngoài, “Đồ đàn bà bại gia, về ngay.”

“Tôi không về! Tôi muốn cha con lòng lang dạ sói kia nói cho rõ ràng! Ông buông ra.”

“Ai cũng không đi được!” Lý Đạt Phát và Tô Trân vừa kéo vừa đẩy nhau, không nghĩ tới Tô Kiến Quân vào nhà lấy ra một con dao phay, “bang” một tiếng ném xuống trước mặt, “Sao? Đánh con tôi rồi định đi? Lý Đạt Phát, anh đã tới từ nãy đi? Vợ anh đánh con tôi xong muốn đi? Làm gì có chuyện dễ nghe như thế? Thằng con mất dạy của anh là vàng là bạc, mẹ nó chứ con tôi là bùn là đất à?!”

“Cha, đừng tức giận, cha ngồi xuống đã, việc này để con giải quyết.” Tô Thần thấy Tô Kiến Quân bắt đầu hổn hển vội vã vuốt ngực cho ông, tuy nay thân thể ông đã khá hơn rất nhiều nhưng từ lần bị thương trước, bác sĩ bảo Tô Thần tuyệt đối không được để cha mình quá kích động, hôm nay thấy con trai bị đánh, ông đã giận đến không thèm đếm xỉa tới chuyện khác rồi.

“Không được!” Tô Kiến Quân đẩy tay Tô Thần ra, định đứng lên, “Hôm nay cha phải quẳng cái mặt già này đi cũng không để con chịu uất ức! Từ nhỏ đến giờ, một ngón tay cũng không nỡ động vào con, dựa vào đâu mà để người ta đánh?! Khinh ta là người què chứ gì?”

“Người anh em Kiến Quân, chuyện hôm nay là chúng tôi không đúng, cậu rộng lượng bỏ qua cho.” Lý Đạt Phát thấy Tô Kiến Quân không chịu bỏ qua, vội vàng hạ thấp mình xin lỗi.

Tô Thần quay lại, cười lạnh một tiếng, “Chú Lý, rộng lượng à? Chú cũng nghe thím mắng cha con tôi thế nào đi? Thím mắng tôi, tôi là bề dưới, không dám nói gì. Nhưng thím dựa vào cái gì mà mắng cha tôi?! Tô Thần tôi tự thấy mình chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nhà chú, nếu thật muốn so đo, có phải chúng ta nên bắt đầu từ Tô ký mà tính toán từng chuyện một?”

“Đúng, cha tôi gãy chân, vợ chồng chú giúp không ít, nhưng hai năm này, cha con tôi cũng trả đủ rồi đi? Hồi ấy thím nhập hàng cho Tô ký, lấy riêng bao nhiêu tiền, trong lòng hai người đều biết! Hai người muốn chi nhánh của Tô ký, tôi cũng nhường! Hai người gặp khó khăn đến vay tiền, cha tôi có nói lời nào không? Các người tự thấy mình khôn khéo nhưng cũng đừng coi người khác là kẻ ngu!”

Lý Đạt Phát nghe Tô Thần nói xong, mặt đỏ bừng, âm thanh kêu xin cũng nhỏ đi. Dù sao thì cũng do bọn họ làm chuyện không phải trước đây, hôm nay Tô Trân vốn định chạy tới đây ồn ào vì thấy Lý Lượng ở trong trại tạm giam bị gãy tay, trong lòng nghẹn lại một hơi muốn xả ra, nay thấy Tô Thần muốn tính sổ, vẻ kiêu căng thoáng cái liền xẹp xuống.

“Lý Lượng vì sao bị bắt? Bởi vì hắn cố ý đánh người gây thương tích, ý định vơ vét tài sản! Tay hắn vì sao gãy, phải đi hỏi chính hắn! Dựa vào đâu mà hắt hết lỗi lên cha con tôi? Hôm nay tôi nói rõ cho các người, Lý Lượng ở trong trại bị người ta đánh gãy tay, nếu hắn may mắn không bị vào tù mà còn đến gây sự với chúng tôi, tôi không chỉ đánh gãy tay hắn mà còn có thể chặt chân hắn luôn! Còn nữa, chú Lý, thím, hôm nay các người tới đây gây chuyện, tôi có thể bỏ qua, nhưng nếu còn lần sau, vậy đừng trách tôi là bậc con cháu mà không khách khí!”

Tô Thần nói xong, nhặt con dao trên mặt đất, bổ xuống một cái, ghế bị chặt làm hai.

Sự tới nước này, người xung quanh đều biết vợ chông Lý Đạt Phát đã làm những chuyện gì, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.

“Xem xem, người này a, làm ra loại chuyện đó mà còn dám ra đây gây sự, nếu là tôi đã sớm chui vào hố nào cho đỡ xấu hổ rồi.”

“Đúng thế! Bà này nhìn đã biết không tốt đẹp gì!”

Lý Đạt Phát và Tô Trân xấu hổ đỏ mặt, cúi đầu bước ra ngoài.

“Chờ đã!” Tô Kiến Quân đứng lên, “Bà đánh con tôi một cái tát, định cứ thế ra về?”

Lý Đạt Phát thấy Tô Kiến Quân nhất định không buông tha, khẽ cắn môi, vung tay tát cho Tô Trân một cái. Sức đàn ông và đàn bà khác nhau, một bạt tai của Tô Trân cùng lắm chỉ khiến mặt Tô Thần đỏ vài ngày, nhưng một cái tát của Lý Đạt Phát kia đã khiến nửa bên mặt Tô Trân sưng vù. Thế nhưng thấy Lý Đạt Phát nổi khùng, Tô Trân không dám kêu, chỉ mặc ông kéo ra khỏi sân nhà Tô Thần.

Họ đi rồi, những người xung quanh cũng tản ra, Tô Thần đỡ cha vào trong nhà.

“Cha, cha có bị thương ở đâu không?”

“Cha không sao, con mau lấy nước đá chườm mặt đi.”

“Vâng”

Tô thần đứng lên lấy đá, Tô Kiến Quân lại xuống đất, trong sân mọi thứ vẫn bày bừa, để người khác thấy sẽ chẳng ra sao.

“Xin hỏi, Tô Thần có ở nhà không ạ?”

Tô Kiến Quân đang thu dọn, bỗng thấy trong sân có một người trẻ tuổi, sấp bóng nên không rõ mặt mũi, đến khi anh ta tiến lại mới nhận ra, đây là con cả ông Trương, Trương Tấn Bình.

“Có đấy, cháu tìm con tôi có việc gì thế? Trong nhà có chút chuyện, không tiện lắm.”

Trương Tấn Bình đã tới một lát, chuyện xảy ra anh cũng nhìn thấy một chút, anh ta vốn cho rằng Tô Thần là một cậu bé tính cách ôn hòa, không ngờ cậu ta cũng có lúc mạnh mẽ như thế. Có điều, chính vì một mặt mạnh mẽ này mới khiến anh ta không thể dời mắt.

Thực ra đến làm phiền lúc này không thích hợp nhưng anh ta vẫn theo bản năng đẩy cánh cửa kia.

Tô Thần bưng chậu rửa mặt từ trong phòng đi ra, thấy Tô Kiến Quân đang cúi người thu dọn sân thì vội đặt chậu xuống, “Cha, cha làm gì thế, để đó con dọn. Cha vào trong nghỉ ngơi đi.”

“Không việc gì, à mà có Tấn Bình tìm con đó.”

“Hả?” Lúc này Tô Thần mới nhìn thấy còn có Trương Tấn Bình đứng trong sân, “Trương đại ca, anh tìm tôi?”

“Ừ” Trương Tấn Bình gật đầu, “Thực ra là vì chuyện thằng ba nhà tôi.”

Hôm nay tinh thần của cậu đã rất xấu, không muốn thêm chuyện khiến mình càng khó thở, nhưng chuyện Trương Thư Bình cậu lại không muốn để cha biết, Trương Tấn Bình đã tìm đến cửa, đành nói, “Cha, con và Trương đại ca có chút việc ra ngoài này. Cha đừng dọn nữa, để con về làm.” Nói xong vội kéo Trương Tấn Bình ra khỏi sân.

Tô Thần đưa Trương Tấn Bình đến một hoa viên nhỏ gần đó, thấy xung quanh không có ai mới mở miệng, “Trương đại ca, Trương Thư Bình từng đến tìm tôi. Về chuyện gì chắc anh cũng biết, nhưng tôi đã từ chối rồi.”

“Không phải, cậu hiểu lầm ý tôi rồi.” Trương Tấn Bình vội mở miệng, “Tôi định nói với cậu chuyện Thư Bình đã quay về Úc với mẹ tôi. Tôi tìm cậu là muốn nói, nếu như Thư Bình trước kia gây ra chuyện gì phiền toái cho cậu, tôi là anh cả thay nó xin lỗi cậu.”

Đi Úc rồi? Tô Thần hơi phiền muộn, cậu định tìm cơ hội cho tên này một trận mà, không ngờ hai kiếp y đều trốn rất nhanh.

“Không có gì, không cần xin lỗi đâu ạ.” Tô Thần nói xong, xoay người định về, lại bị Trương Tấn Bình ngăn cản, “Còn chuyện gì ạ?”

Trương Tấn Bình cứ nhìn cậu chăm chú một hồi, cho đến khi cậu mất kiên nhẫn định đẩy anh ta ra mới nói chuyện, “Vậy cậu có nên cân nhắc đến tôi một chút?”

“Hả?” Tô Thần không rõ.

“Tôi nói, nếu cậu không ngại kết giao với nam giới, vậy có thể cân nhắc đến tôi hay không?”

“Anh nói nghiêm túc?”

“Đương nhiên!”

Tô Thần trừng to mắt, không kiềm được nghĩ, mùa hè cũng sắp qua hết rồi, sao hoa đào còn nở rộ khắp nơi thế nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.