Trùng Sinh Chi Tô Thần Đích Hạnh Phúc Sinh Hoạt

Quyển 1 - Chương 53



Từ sau lần gặp mặt Trương Trọng Bình, Tô Thần thường xuyên nhận được điện thoại của anh ta hẹn ra ngoài, đại đa số đều bị Tô Thần từ chối, lâu sau, điện thoại gọi đến của Trương Trọng Bình ít dần đi, Tô Thần nghĩ cứ quẳng anh ta qua một bên như thế, phỏng chừng một thời gian sau anh ta sẽ phai nhạt dần tâm tư với cậu. Dù sao Trương Trọng Bình cũng không tính là thích Tô Thần, Tô Thần biết điều này thì không cảm thấy có lỗi với anh ta nữa. Sống bên một người mình không thích, cho tới nay Tô Thần vẫn chưa tùng có ý định này. Cho dù không thể gắn bó keo sơn nhưng chí ít cũng phải thích đối phương chứ nhỉ? Giống như dự định của Trương Trọng Bình, chỉ hơi có cảm tình đã muốn sống với nhau, nếu lúc ấy Tô Thần thực sự nóng đầu mà nhận lời anh ta, sau này có một ngày Trương Trọng Bình lại gặp được người anh ta có cảm tình, Tô Thần không biết, lúc đó mình phải làm sao? Huống chi, có tấm gương là Trương Thư Bình trước đây, đối với người nhà họ Trương này, Tô Thần luôn duy trì thái độ đối đãi bình thản. Song, đối với Sở Thiên Dương, Tô Thần không rõ cảm giác của mình với anh là thế nào, thực sự chỉ là thích thân thể anh ta? Dường như không hẳn thế. Tô Thần chưa nghĩ ra, mà lúc này Sở Thiên Dương thường xuyên gọi điện cho cậu, nhìn đến số của anh, Tô Thần lập tức tắt máy, người này quá nguy hiểm, Tô Thần sợ nếu trước khi hai bên làm rõ vấn đề mà gặp lại anh, cậu sẽ lập tức cùng anh lên giường mất, cho nên, trong thời gian này không gặp vẫn hơn.

Chớp mắt đã qua một tháng, thời tiết từ từ chuyển lạnh, Hương Mãn Đường đã bắt đầu đưa phương thức ăn đồ nướng do tự tay khách làm vào danh mục phục vụ. Mới đầu, Tô Thần chỉ cho lầu hai của nhà hàng chính làm thử, chủng loại đồ cho kiểu ăn này không nhiều, chủ yếu là thịt bò thịt dê xuyến chuỗi, thịt ba chỉ, cánh gà, thêm các loại rau xanh, một ít hành thái gừng miếng, bỏ cả trên khay lớn, khách tự chọn đồ tự nướng. Người Bắc Kinh không thích hải sản lắm, Tô Thần không đầu tư nghiên cứu đến lĩnh vực này nhiều, chỉ chọn hai, ba loại cá thay đổi nhau, thế cũng đã khá đầy đủ. Gia vị ướp thịt do Tô Thần điều phối, vì chuyện này, Tô Thần còn mất công đến mấy nhà hàng Triều Tiên học lỏm, không phải giở trò sau lưng trộm bí quyết mà là do lưỡi cậu quá nhạy, đầu óc lại nhanh nhẹn, ăn vài lượt có thể biết đại khái cách làm mấy thứ gia vị bí truyền nhà người ta, lại thêm vài thứ ghi nhớ được từ đời trước, Tô Thần chế ra ba, bốn loại gia vị ướp thịt theo khẩu vị khác nhau, thêm tương ớt tự chế, hôm bắt đầu đưa mục bàn nướng cá nhân vào kinh doanh, Tô Thần làm một bếp nhỏ trong nhà hàng làm mẫu cho khách xem, xuyến thịt ba chỉ xèo xèo trên giá thép, lại tưới một lớp gia vị lên, hương thơm liền bay tới mũi, nướng xong, lấy một lá xà lách cuốn thịt, thêm một miếng tỏi, cắn một miếng vào miệng, thơm mà không ngấy, ngon đến nỗi suýt nuốt cả lưỡi. Một chuỗi thịt bò thịt dê rắc thêm thì là Ai Cập, mỡ nạc phối hợp, cắn một miếng, miệng liền đầy mỡ ngậy, vừa vệ sinh vừa ngon miệng hơn quán ven đường nhiều. Mấy khách ăn thử đều bị nóng đến nỗi ra sức hà hơi nhưng đều dựng ngón cái khen ngợi, nuốt miếng thịt trong miệng xuống rồi bước đến quầy giao tiền, lên lầu hai, xắn tay áo tự làm. Dù đều không nướng được ngon như Tô Thần làm nhưng hơn ở chỗ mới mẻ, thú vị. Đám khách nếm thử đi rồi, tiếng tăm về kiểu ăn đồ nướng tự làm ở Hương Mãn Đường cũng bay theo ra ngoài, chẳng mấy chốc, phần lớn khách tới Hương Mãn Đường dùng cơm đều lên lầu hai làm một bàn tự nướng thịt.

Nhân viên trong nhà hàng thấy vậy, có người kiến nghị với Tô Thần, “Ông chủ à, hay là cả lầu một chúng ta cũng cho làm bàn nướng đi, anh xem xem, lầu hai không đủ chỗ cho khách rồi mà lầu một vẫn còn thừa nhiều chỗ như vậy, lãng phí quá.”

Tô Thần lắc đầu, bấm máy tính, “Cậu chỉ thấy lần này bàn nướng cá nhân đắt khách nhưng mà đại bộ phận khách ăn vì nó mới lạ, chờ hết thấy mới lạ thì lượng khách không còn nhiều như thế đâu, ai mà ăn ngày ba bữa thịt được chứ, không sợ béo không nhấc nổi chân à. Hơn nữa, gần đây thời tiết chuyển lạnh thích hợp ăn đồ nướng. Đến lúc nóng lên, ai còn muốn ăn mấy món thịt nướng còn nghi ngút khói hơi này, cho nên a, trước thế nào giờ cứ làm thế đi, nhân viên Hương Mãn Đường phải biết nhìn xa một chút.”

“Ái chà, đúng là ông chủ có khác.”

“Đi làm việc của cậu đi.”

Hương Mãn Đường đóng cửa nghỉ, Tô Thần tạm biệt nhân viên, đi về phía trạm xe bus, nhìn đồng hồ đeo tay, chắc vẫn kịp đón chuyến cuối, nếu không thì đành gọi taxi vậy. Cũng may, cậu vừa tới trạm xe thì có một chiếc đi tới, đúng là tuyến cậu chờ, Tô Thần lên xe, chọn một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống. Cậu đã hơi buồn ngủ, vừa tựa vào cửa sổ lim dim một chút đã nghe thấy báo trạm xuống, vội vã xuống xe.

Nương theo đèn đường, Tô Thần bước về phía nhà mình, cách một quãng vẫn trông thấy trong nhà còn sáng đèn, có lẽ cha cậu chưa ngủ. Đang bước đi, đột nhiên phía sau có người vỗ vai cậu, Tô Thần giật mình, nghiêng người định huých cho kẻ phía sau một khuỷu tay, không ngờ kẻ nọ chẳng những không định né tránh mà còn túm cánh tay cậu, kéo cả người cậu vào lòng. Anh ta cúi xuống vùi đầu vào cổ Tô Thần, hơi thở ấm áp thổi tới lỗ tai khiến cậu cảm thấy ngưa ngứa.

“Tô Thần, đã nửa tháng không gặp, sao vừa thấy nhau đã muốn động tay động chân thế?” Bên tai vang lên giọng nói đã khiến cậu quen thuộc đến không thể quen hơn, chẳng phải đại boss họ Sở thì còn ai vào đây nữa?

Tô Thần không có tâm tình chuyện phiếm với Sở Thiên Dương, đang đứng ngay đầu ngõ, tuy buổi tối muộn không có ai nhưng nhỡ hàng xóm có người thấy cậu nửa đêm nửa hôm đứng đây ôm một người đàn ông, nói tới tai Tô Kiến Quân thì cậu xong đời. Tô Thần nghĩ vậy liền thúc cho Sở Thiên Dương một cái, giãy ra, nhưng cánh tay vẫn bị anh cầm chặt.

Tô Thần giật mấy cái không được, đành hạ giọng nói với Sở Thiên Dương, “Anh buông ra trước đã, người ta nhìn thấy sẽ không tốt đâu.”

Ánh mắt Sở Thiên Dương lóe lên một chút, trời tối, Tô Thần không để ý đến, cậu quay mặt nhìn về phía nhà mình, sợ Tô Kiến Quân bất chợt nổi hứng đi ra ngoài chờ cậu.

“Không ai thấy là được chứ gì?”

‘Cái gì?” Tô Thần chưa kịp chú ý tới lời Sở Thiên Dương vừa nói đã bị kéo ra bên ngoài, “Anh kéo tôi đi đâu thế?”

Sở Thiên Dương không thèm để ý đến lời Tô Thần, kéo cậu ra tới bên cạnh xe anh đang đỗ cạnh đường. Tô Thần chưa kịp nhận ra đã bị Sở Thiên Dương nhồi vào băng ghế sau, anh cũng trườn về phía cậu. Tuy không gian trong xe cũng khá thoáng nhưng hai người đàn ông chen chúc vẫn thấy chật, Sở Thiên Dương thừa dịp Tô Thần chưa kịp lấy lại tinh thần, kéo một chân cậu đặt lên ghế trước, một chân gác lên vai anh, cả người tì lên Tô Thần, sau đó ‘rầm’ một tiếng, đóng cửa xe. Trong chốc lát, trong không gian nhỏ hẹp của xe chỉ có tiếng hít thở bất ổn của hai người.

Tô Thần trợn mắt, phát hiện mình không có khả năng động đậy rồi, muốn đẩy người đàn ông đang đè lên mình ra thì đã thấy hai tay đều bị Sở Thiên Dương nắm chặt.

Sở Thiên Dương cúi đầu, liếm liếm vành tai Tô Thần, cười cười, “Bây giờ không ai thấy rồi nhé.” Nói xong, thả một tay cậu ra, lấy tay nới cà vạt, tháo cúc áo trên cổ, Tô Thần có thể thấy rõ hầu kết của anh lên xuống theo động tác nuốt, gợi cảm khác thường, cậu bắt đầu mất tự chủ, cảm thấy miệng khô khốc, lúc này Sở Thiên Dương liền nắm lấy đầu cậu, miệng hai người bắt đầu gắn chặt lấy nhau.

Không gian chật hẹp, khoái cảm trái luân thường, Tô Thần cẩm thấy hơi khó chịu, cơ thể bắt đầu nóng lên, thử giật giật người lại bị tên đè lên cậu ép chặt hơn. Nhưng lí trí còn sót lại nhắc nhở cậu, lúc này không phải thời gian làm loại chuyện đó, tay Sở Thiên Dương đã lướt tới thắt lưng cậu, cởi cúc áo sơ mi của Tô Thần, vuốt ve thắt lưng mềm dẻo của cậu. Anh cúi đầu, cắn cắn cái cổ thon nhỏ, vừa cọ cọ vừa nói khẽ, “Tô Thần, em biết không, từ hôm đó đến nay, mỗi lần anh nghĩ đến em là lại phải đi tắm nước lạnh đấy! Thế mà em thì đến điện thoại của anh cũng không chịu nghe.” Nói xong, cắn mạnh một cái như xả giận, cảm thấy Tô Thần run lên một cái lại thương tiếc liếm liếm vết cắn của mình, “Em nhận lời anh, được không? Nha?”

Tô Thần hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh một chút những rối loạn trong thân thể, tận lực muốn bỏ qua đôi môi và bàn tay gây rối của Sở Thiên Dương đang chuyển động trên thân mình, nhưng cậu bi ai nhận ra, rất khó thành công, càng có áp lực, cảm giác lại càng rõ ràng hơn.

“Sở tổng, anh dừng lại trước đã.”

“Gọi Thiên Dương” Nghe được Tô Thần nói, Sở Thiên Dương ngẩng đầu, nhẹ nhàng mổ lên môi cậu, “Gọi Thiên Dương.”

“Được, Thiên Dương, anh buông ra trước đã.” Tô Thần hơi nghiêng đầu, tránh nụ hôn của Sở Thiên Dương, không thể để anh ta cứ mè nheo như vậy, còn bị Sở Thiên Dương giở trò nữa, Tô Thần không thể cam đoan mình còn có thể giữ được lí trí.

“Vì sao?” Sở Thiên Dương ngừng lại nhưng không định buông cậu ra. Một tay anh vẫn còn đặt trên đai lưng Tô Thần.

“Hơi khó chịu.” Tô Thần suy nghĩ một chút, nói ra đáp án tương đối an toàn.

Sở Thiên Dương nhanh chóng ngồi dậy, suy nghĩ một chút, “Vậy em đồng ý ở bên anh?” Nói xong, híp mắt lại, từ trên cao nhìn xuống đánh giá Tô Thần. Tô Thần xem điệu bộ của anh, như thể muốn nói nếu cậu không đồng ý, anh ta trước tiên sẽ nhai cậu rồi nuốt tươi luôn ngay tại đây.

“Dù sao anh cũng phải cho tôi thời gian suy nghĩ chứ.”

“Em đã có gần một tháng cân nhắc rồi.”

“Tôi không muốn làm qua loa đã quyết định, chính là vì có trách nhiệm với bản thân, cũng là có trách nhiệm với anh. Tôi nhớ lần trước anh nói, anh muốn đi đến hôn nhân, không muốn đây chỉ là một đoạn nhân duyên ngắn ngủi như sương sớm, đúng không?” Tô Thần nói xong, ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Sở Thiên Dương.

Sở Thiên Dương trầm mặc một lát, nở nụ cười.

“Tô Thần, hiện tại anh càng bội phục ánh mắt của mình, nhìn mà xem, anh đã tìm cho mình một người đàn ông thật tốt nha!” Nói xong, Sở Thiên Dương thả tay cậu ra, mở cửa xe, kéo Tô Thần dậy.

Tô Thần giật giật hai chân đã tê dại, xem ra vóc dáng cao không phải chỗ nào cũng tốt, chí ít trong hoàn cảnh này, cặp chân dài gây cho Tô Thần phiền toái không nhỏ.

“Tô Thần” Sở Thiên Dương nâng cằm cậu lên, mổ nhẹ một cái, “Em có thể nghiêm túc cân nhắc, anh rất mừng, nhưng anh mong là không phải đợi lâu nữa. Trước giờ anh chưa từng phát hiện mình là một kẻ thiếu kiên nhẫn đến vậy.” Nói xong lại kéo một tay Tô Thần, ngậm khẽ ngón trỏ của cậu, hơi híp mắt nhìn vào mắt cậu.

Tô Thần bĩu môi, đại boss họ Sở này thật là thiện biến, chẳng phải lần trước đã nói sẽ nuôi mập mình mới ra tay sao?

“Giờ lại không chê tôi là ôm cũng đau tay?”

Sở Thiên Dương nở nụ cười, “Quả nhiên lần trước em có nghe thấy anh và ông nội nói chuyện”

Tô Thần quay đầu, nói dỗi, “Tôi không thừa nhận có ích gì sao?” Cái gì gọi là đào hố chôn mình, Tô thần lần này cảm nhận được rồi, lần này cậu không những nhảy xuống mà còn cố lấp cho mình mấy xẻng đất nữa, năng lực cao ghê cơ!

Sở Thiên Dương thấy Tô Thần lộ dáng vẻ trẻ con hiếm hoi, mừng rỡ ôm lấy mặt cậu, chụt chụt hôn xuống, anh sống gần ba mươi năm, bây giờ mới biết mình có thể thích một người đến thế, thậm chí anh còn muốn dứt khoát nhét cậu vào lòng, cả đời không buông tay, nghĩ tới đây, Sở Thiên Dương cũng bị hoảng sợ bởi chính bản thân mình.

“Được rồi,” Tô Thần đẩy đẩy Sở Thiên Dương, “tôi cũng phải về nhà đây”

“Vậy em hôn anh một cái.”

“Cảnh cáo anh đừng có được voi đòi tiên.” Tô Thần trừng mắt.

“Một cái thôi mà.” Sở Thiên Dương ôm thắt lưng Tô Thần, “Mai anh đi Mỹ công tác rồi, một tuần không thể về nhà, chí ít em cho anh một cái hôn để anh có cái mà nhớ chứ.”

Tô Thần thực bất đắc dĩ, Sở đại boss có phải đang giả tảng hay không, mình còn chưa nhận lời với anh ta mà? Nhưng có vẻ nếu bây giờ mình không làm anh ta vừa lòng, phỏng chừng đêm nay anh ta thực sự dây dưa đến sáng! Người này sao mà kém xa ấn tượng khi xưa của mình thế chứ?

Thở dài, Tô Thần kéo đầu Sở Thiên Dương qua, chạm nhẹ vào khóe miệng anh một cái, song đầu Sở Thiên Dương hơi nghiêng đi, hai cặp môi thân mật tiếp xúc một cái.

Tô Thần vừa định mở miệng, chợt nghe phía sau truyền đến một thanh âm, thoáng chốc, mặt cậu trở nên trắng bệch.

“Hai đứa đang làm gì?”

Tô Thần cứng người, từ từ quay lại, thấy Tô Kiến Quân cầm đèn pin, đứng cách đó không xa, mặt đầy khiếp sợ nhìn cậu, “Con à, hai đứa đang làm cái gì?!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.