Trùng Sinh Chi Tô Thần Đích Hạnh Phúc Sinh Hoạt

Quyển 2 - Chương 57



Trương Tấn Bình về đến nhà, thấy Trương Trọng Bình đang ngồi đờ đẫn trên ghế, tài liệu trong tay đến nửa ngày vẫn không thấy lật tờ nào.

“Trọng Bình, sao lại ngẩn người thế?” Trương Tấn Bình cởi áo khoác, ngồi xuống sô pha, “Mấy hôm nay thấy em cứ thẫn thờ như thế, có chuyện gì xảy ra à?”

“Không có gì.” Trương Trọng Bình lắc đầu, “Anh, sao hôm nay anh về sớm thế?”

“À, công ti vừa nhận một hạng mục, vài ngày nữa anh đi công tác xa, hôm nay về sớm chuẩn bị mấy thứ.” Trương Tấn Bình vừa nói vừa cầm quả táo trên bàn cắn một miếng, “À này, nghe ba bảo, mấy hôm nữa Thư Bình sẽ về đấy, nghe nói trường học bên Úc có chuyện gì đó, Thư Bình nó chuẩn bị về nước.”

“Thế ạ.” Trương Trọng Bình gật đầu, dường như không có hứng với chuyện này lắm, “Vậy mẹ cũng về à?”

Trương Tấn Bình cười khẩy một tiếng, “Đương nhiên, em đã tiếp nhận công ti đóng tàu rồi, bà ấy có thể không lo sao? Anh nghĩ chuyện Thư Bình lần này chỉ là mượn cớ thôi. Sao sớm không có chuyện, muộn không có chuyện mà chọn đúng lúc này có chuyện chứ?”

Trương Tấn Bình cắn thêm mấy miếng táo, nhíu nhíu mày, bỏ nửa quả còn lại lên bàn, “Nói thật với anh xem, Trọng Bình, bây giờ em có thể ứng phó được không? Dù sao mấy công ti của ba đều có quan hệ phức tạp với nhau, không cẩn thận sẽ khiến người ta mất lòng đấy.”

“Đừng lo,” Trương Trọng Bình cười cười, “Anh, mấy năm em làm cán bộ hành chính không phải làm cảnh, nói thật, chẳng có gì to tát đâu.”

“Cũng phải.” Trương Tấn Bình gật đầu, “Phải rồi, thời gian này em bận việc công ti suốt, thế bên Tô Thần em đã nói rõ chưa?”

“Em nói chuyện với cậu ta rồi.”

“Thật à? Kết quả thế nào?” Trương Tấn Bình thoáng cái liền hăng hái, Trương Trọng Bình chỉ cười lắc đầu, Trương Tấn Bình nghĩ có vẻ không ổn, “Không thành công?”

“Vâng.” Trương Trọng Bình gật đầu, “Tô Thần nói cậu ta có bạn trai rồi.”

“Nhanh thế cơ à?!” Trương Tấn Bình giật mình, “Lần trước anh gặp cậu ta, cậu ta còn chưa có ai mà. Chuyện này xảy ra quá nhanh rồi. Nhưng mà, Trọng Bình à, em cứ thế mà rút lui à? Hiện giờ ba đang canh chừng em chằm chặp mỗi ngày đó.”

“Rút lui?” Trương Trọng Bình trầm ngâm, “Em còn phải nghĩ lại đã.” Nói xong, đứng dậy về phòng.

Trương Tấn Bình đần mặt ngồi ở sô pha, thằng em này của anh nghĩ gì không biết nữa? Nói nó không lưu tâm đến cậu bé kia lắm thì không đúng, công việc còn nói bỏ là bỏ ngay cơ mà. Để bụng? Nhưng nghe nói người ta có bạn trai cũng không thấy nó sốt ruột a? Nghĩ nửa ngày không ra, anh ta liền cầm quả táo lên gặm tiếp. Người đàn bà kia và Thư Bình đã về, xem ra thời gian tới không được yên ổn rồi. Gặm xong táo, ném hột vào gạt tàn thuốc, Trương Tấn Bình đứng lên vươn vai, quên đi, anh nghĩ nhiều làm gì, chuyện này đâu có liên quan gì lắm đến anh.

——— —————***——— —————

Từ ngày Tô Thần nhận lời với Sở Thiên Dương, hình thức ở chung của hai người không khác trước nhiều lắm. Dù sao Sở Thiên Dương quản lí một tập đoàn lớn như vậy, ba ngày hai bữa đi công tác, Tô Thần cũng chạy hai đầu trường học và nhà hàng, thời gian gặp gỡ của cả hai không nhiều hơn trước bao nhiêu. Tô Kiến Quân nhìn thấy vậy, nghĩ đứa con này của ông cùng Sở Thiên Dương không giống những người yêu nhau bình thường lắm. Hồi ấy ông và bạn gái đầu tiên chính thức yêu nhau rồi thì cả ngày đều muốn dính lấy nhau, tuy không thể làm bậy bạ gì nhưng mà nhìn nhau cũng thấy vui a. Thế nào mà con ông hiện tại lại thờ ơ như vậy? Song, Tô Kiến Quân ngẫm lại thấy vậy cũng tốt. Tuy ông đã chấp nhận chuyện con mình yêu một người đàn ông nhưng nếu thực sự cả ngày thấy Tô Thần cùng một đứa con trai khác thân thiết trước mặt mình, Tô Kiến Quân phỏng đoán chưa chắc mình đã chịu được. Có điều ông cụ Tyson nọ thật thú vị, ba ngày hai lượt mang đồ ăn đến bồi bổ cho Tô Thần, đại thể là mấy thứ ông cũng không biết tên, Tô Thần tuy nhận lấy nhưng không thấy nó có hứng thú lắm, người ta vừa đi nó liền nhét ngay vào miệng cha, nói là bồi bổ thân thể cho Tô Thần, kết quả thời gian này Tô Kiến Quân béo lên không ít.

Đầu tuần, Tyson rốt cuộc phải về nước, Tô Thần dậy sớm, cùng Sở Thiên Dương ra sân bay tiễn ông.

Tyson cười tủm tỉm nhìn Tô Thần, nói, “Nhóc con, đừng cho là ta không biết, mấy thứ ta đưa cho cháu, cháu đều nhét hết cho cha mình.”

Tô Thần cười cười không nói.

“Nhưng như thế cũng tốt, cháu là đứa con hiếu thảo. Lúc nào cùng Chris đến Mỹ nhé, ta nhất định sẽ chiêu đãi cháu thật tốt.” Sau đó, lại nói với Sở Thiên Dương mấy câu rồi tiến vào máy bay.

Tô Thần cùng Sở Thiên Dương nhìn nhau một lát, đồng thời thở phào.

“Tô Thần, em thật sự đưa hết thuốc bổ mà ông Tyson đem tới cho cha em dùng à?”

“Vâng.” Tô Thần gật đầu, quay người ra ngoài, “Tôi hỏi qua rồi, mấy thứ đó dùng để bồi bổ thân thể, tôi còn ít tuổi, dùng lãng phí đi nên đưa cho cha tôi.”

“Thế à.” Sở Thiên Dương sờ sờ mũi, không nói thêm gì. Xem ra ông Tyson không nói với Tô Thần chuyện anh vẫn lo lắng, như vậy, liệu có phải đã tránh được một kiếp?

Hai người ngồi trên xe Sở Thiên Dương tới Hoàn Vũ quốc tế, hôm nay Tô Thần không có giờ học, Tô ký và Hương Mãn Đường lại chẳng có chuyện gì quan trọng nên bị Sở Thiên Dương kéo tới đây. Nhìn thấy Sheena và Amanda, Tô Thần lên tiếng chào hỏi, hiện tại cậu đã hoàn toàn miễn dịch với chuyện bị mỹ nữ đùa giỡn rồi.

Vừa đi ngang qua, liếc nhìn vào máy tính của April, “April, cô đang chơi cổ phiếu à?”

“Ừ” April gật đầu, lại dựng ngón trỏ bên môi, “Suỵt, cậu Tô, đừng có nói với ông chủ tôi, tôi tranh thủ trong giờ làm đấy, bị tóm là mất toi tiền thưởng.” Nói xong, làm động tác cứa cổ.

Tô Thần gật đầu, nhìn kĩ màn hình máy tính của April, cảm giác biểu đồ trông quen mắt ghê, hình như gặp ở đâu rồi?

“April, cổ phiếu gì đó?”

“Điện tử XX, dạo này tăng nhanh lắm, tôi định chơi một chút, kiếm ít tiền tiêu vặt.”

“Thế a.” Tô Thần suy nghĩ một chút, cổ phiếu này cậu dường như có chút ấn tượng, nhưng không rõ lắm, tạm thời không nên mở miệng thì hơn.

Lúc này, Sở Thiên Dương bước vào, mấy người đều không nói gì nữa.

Sở Thiên Dương và Tô Thần vào phòng làm việc của tổng giám đốc, hai người đều mệt đến ngã lăn ra sô pha. Sở Thiên Dương vừa đi công tác về, bị lệch múi giờ còn chưa kịp định thần, mà Tô Thần thì bận rộn cả ngày hôm qua, cộng thêm thức đêm đuổi tiến độ báo cáo, hôm nay dậy sớm đi tiễn Tyson, lúc này hai mí mắt đã đánh nhau kịch liệt rồi.

Sở Thiên Dương ngồi một lát, đứng lên nhìn Tô Thần nằm nghiêng trên sô pha, mắt không mở nổi liền kéo cậu dậy, “Đừng ngủ ở đây, lát anh còn phải làm việc, sẽ làm ồn đến em, vào phòng nghỉ trong kia nhé.”

“Ừm” Tô Thần gật đầu, bị Sở Thiên Dương kéo dậy, lung la lung lay đổ ụp lên người Sở Thiên Dương, mắt vẫn không muốn mở.

Sở Thiên Dương cười cười, bế ngang cậu lên, ước lượng một chút, nhíu nhíu mày, sao nhẹ thế? Thế này đâu có giống một thanh niên khỏe mạnh? Xem ra ông Tyson nói có lí, cần phải bồi bổ cho cậu bé thôi, chí ít cũng phải làm cho cậu tăng chừng chục cân.(5kg)

Tô Thần mơ mơ màng màng cảm thấy mình được bế lên, mở mắt nhìn một chút rồi vươn tay ôm cổ Sở Thiên Dương, dúi đầu vào vai anh cọ cọ, tìm một vị trí thoải mái, ngủ tiếp.

Sở Thiên Dương thở dài, thật hết cách, đây là người hay mèo không biết, đành ôm cậu vào phòng nghỉ, đặt lên giường, ngắm cậu một lát rồi cúi đầu hôn lên trán Tô Thần, sau đó kéo ga giường đắp cho cậu. Vừa định bước ra ngoài, Sở Thiên Dương bỗng thấy góc áo bị kéo lại.

Tô Thần mở mắt, cong cong khóe miệng, “Còn chút thời gian, tối qua anh cũng chưa được ngủ nhỉ, ở lại đây nằm với tôi một lát.”

Sở Thiên Dương nở nụ cười, ai nói cậu bé này lạnh nhạt? Nhìn mà xem, săn sóc người ta thế cơ mà!

Cởi vài cúc áo sơ mi, tháo dây lưng, Sở Thiên Dương cũng lên giường, Tô Thần xốc một góc ga giường lên, Sở Thiên Dương chui vào, vươn tay ôm thắt lưng cậu, lát sau, hai người đều ngủ say.

Sheena gõ gõ cửa ngoài, một lúc lâu vẫn không thấy động tĩnh gì, có chút nghi hoặc bèn đẩy cửa vào, phòng làm việc không có ai, cô nhìn quanh một lát, thấy cửa phòng nghỉ khép hờ, bước tới liếc vào, úi chà một tiếng rồi vội vã che miệng mình lại, cười cong đôi môi mọng đỏ, khẽ khàng đóng cửa lại, quay người đi ra.

Tô thần đang ngủ, cảm thấy mặt ngưa ngứa, vung tay xua xua vài cái, chợt nghe có tiếng cười khe khẽ. Vừa mở mắt liền thấy Sở Thiên Dương đang đè bên trên nhìn cậu, thấy Tô Thần tỉnh, cúi đầu hôn cậu một cái, “Tỉnh?”

“Ừm” Tô Thần ngồi dậy dụi dụi mắt, “Mấy giờ rồi?”

“Hai giờ chiều, thấy em ngủ say quá nên không nỡ gọi dậy. Em chưa ăn trưa đâu, đói không?”

Tô Thần sờ sờ bụng, đúng là hơi đói.

“Em sửa soạn một chút, chúng mình ra ngoài ăn cơm.”

Tô Thần gật đầu, “Bây giờ đi ăn, tính là ăn trưa hay ăn tối?”

Sở Thiên Dương cười cười, vỗ vỗ đầu cậu, “Em nói sao thì là vậy.” Nói xong, ghì lấy cổ Tô Thần, hôn một cái, gương mặt vừa ngủ dậy của cậu hồng hồng, nhìn là muốn cắn một cái, Sở Thiên Dương không có lá gan đó, chỉ dám hôn mấy cái giải thèm.

Tô thần sửa sang xong, Sở Thiên Dương lấy áo khoác cùng cậu ra khỏi phòng. Bên ngoài, mấy cô thư kí vẫn đang chăm chỉ làm việc.

“Sheena, tôi ra ngoài chút, các cô hôm nay cứ tan tầm sớm cũng được.”

“Được ạ.” Sheena gật đầu, tiếp tục gõ bàn phím, trong lúc làm việc cô rất hiếm khi đùa giỡn. Sở Thiên Dương vừa định ra ngoài, Sheena dường như nhớ tới chuyện gì bèn gọi anh lại, “Ông chủ, ngài Đỗ Hành tổng giám đốc Đỗ thị vừa gọi điện cho anh, tôi đang sửa tài liệu nên quên nói với anh.”

“À” Sở Thiên Dương gật đầu, có vẻ không chú tâm lắm, “Ông ta có nói là chuyện gì không?”

“Hình như là một công ti con của Đỗ thị gặp sự cố, liên lụy đến mấy tầng quan hệ khá sâu, phỏng chừng hiện tại Đỗ thị không thể xử lí, chúng ta lại có chút quan hệ làm ăn về mặt địa ốc với Đỗ thị, lần này Đỗ Hành hẳn là muốn nhờ anh hỗ trợ.”

Sở Thiên Dương trầm ngâm một chút, “Lần sau ông ta gọi điện thì cô cứ nhận điện thoại đi. À mà công ti con nào của Đỗ thị gặp sự cố?”

“Là một công ti thương mại tên là Húc Nhật.”

“Húc Nhật?”

Nghe đến tên này, Tô Thần bật hỏi một tiếng, Sở Thiên Dương cũng quay lại liếc nhìn cậu, “Là công ti trước kia em và thái tử gia Đỗ thị hùn vốn thành lập?”

Tô Thần gật đầu, lại hỏi, “Sheena, chị có biết công ti ấy xảy ra chuyện gì không?”

Sheena không trả lời ngay mà liếc nhìn Sở Thiên Dương một cái, thấy anh gật đầu mới trả lời, “Đây là tin nội bộ, nguyên bản Húc Nhật vốn có một nguồn giao dịch ngoại thương cố định, nhà xưởng hợp tác cũng rất tốt, thời gian gần đây đã phát triển tới một qui mô khá lớn, gây được lực ảnh hưởng nhất định trong nước, thế nhưng mấy tháng gần đây lại đổi nhà xưởng cung cấp hàng hóa, mấy đơn hàng liên tục bị hải quan tạm giữ vì chất lượng có vấn đề, hàng ra nước ngoài cũng bị kiện cáo vài lần, hiện tại đa số khách đã bị các công ti khác tranh mất. Hơn nữa, gần đây lại có tin truyền ra, một quản lí nghiệp vụ của Húc Nhật hối lộ quan viên cao cấp của hải quan, vị hải quan nọ đã bị song quy (một biện pháp điều tra của đảng cộng sản Trung Quốc khi đang tiến hành kỉ luật với đảng viên: đảng viên cộng sản trước khi nhận sự điều tra của các cơ quan hành pháp sẽ bị đảng điều tra nội bộ và hạn chế tự do thân thể). Hiện tại Đỗ thị đang bị điều tra. Nếu là bình thường, dựa vào quan hệ của Đỗ thị, chuyện này có thể qua dễ dàng, nhưng quan viên kia hình như làm liên lụy đến vài người khác, hơn nữa hình như lại bị vị nào đó cho vào sổ đen.” Sheena chỉ chỉ lên trên, “Hiện tại những người có liên quan đến ông ta đều bị kéo vào cuộc, có lẽ Đỗ Hành lúc này không còn cách nào mới định nhờ ông chủ.”

“Nghiệp vụ viên kia tên là gì?”

Sheena suy nghĩ một chút, “Tôi chỉ ngẫu nhiên nghe được, tên anh ta khá đặc biệt, hình như gọi là Lô Du.”

Tô Thần nghe được, ngây người một lúc, Lô Du? Cậu trai luôn cười khờ khạo kia?

——— ————–^ ^——— ————-

Sân bay quốc tế Bắc Kinh, Đỗ Thăng kéo theo vali hành lí gọn nhẹ đi ra, người của Đỗ gia tới đón hắn đã nhanh nhẹn bước tới nhận hành lí từ tay hắn xách đi.

“Cậu chủ, cậu đã về.”

“Ừ” Đỗ Thăng gật đầu, không nói gì thêm, ngồi vào xe, tháo kính râm, nhìn người tới đón, “Chú Trầm, lúc này ông nội gọi tôi về gấp là có chuyện gì thế?”

“Cậu chủ, việc này cậu về hỏi trực tiếp ông cụ đi, đây không phải là việc những người làm chúng tôi biết được đâu ạ.”

“Ừm” Đỗ Thăng gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nhắm mắt, dựa vào lưng ghế, ngồi máy bay lâu như vậy, hắn mệt muốn chết, vội vã gọi hắn về nhà lại không nói cho hắn biết vì sao, Đỗ Thăng cảm thấy khó hiểu, “Chú Trầm, tôi muốn nghỉ một lát, đến nhà thì chú gọi tôi nhé.”

“Được ạ, cậu chủ.” Chú Trầm gật đầu, nhịn không được quay đầu nhìn Đỗ Thăng một chút, một thời gian không gặp, cậu chủ dường như chỉ trong một đêm đã trưởng thành rất nhiều, hay có lẽ chỉ là ông nghĩ nhiều rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.