Trùng Sinh Chi Tô Thần Đích Hạnh Phúc Sinh Hoạt

Quyển 2 - Chương 74: Ngoại truyện về cuộc sống của một nhà ba người đầy ‘sóng gió’



Tô Thần về đến nhà, vào phòng khách liền thấy ngay cảnh một lớn một nhỏ đang trừng mắt nhìn nhau, cậu bất đắc dĩ vỗ trán, quả nhiên, lại nữa rồi!

Tám tháng sau khi Tô Thần và Sở Thiên Dương kết hôn, Sở Duệ Dương – cậu út nhà họ Sở chào đời. Sở Lâu và Randi sau một thời gian quấn quít đã bắt đầu chán quanh quẩn ở nhà, bèn ném Sở Duệ Dương cho bọn Tô Thần, nắm tay nhau đi hưởng tuần trăng mật thứ n. Nói cũng lạ, có lẽ do ảnh hưởng từ sự xuất hiện của một sinh linh mới mà tình cảm của Sở Lâu và Randi lại quay về trạng thái cháy bỏng như xưa, mỗi ngày ở nhà ríu rít bên nhau khiến Tô Thần sởn cả da gà. Cậu từng hỏi Sở Thiên Dương, cứ theo đà này, liệu thời gian tới nhà họ Sở có thể đón thành viên mới hay không nhỉ? Sở Thiên Dương chỉ bĩu môi không nói. Cũng may đôi uyên ương đang chìm trong hạnh phúc này không có ý đó, Tô Thần mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Từ sau khi tiếp quản Sở Duệ Dương, Tô Thần mới phát hiện, chăm trẻ khổ cực vô cùng!

Sở Duệ Dương hoàn toàn kế thừa ưu điểm của cha mẹ, nếu ngoại hình của Sở Thiên Dương hơi thiên hướng giống người phương Đông thì Sở Duệ Dương lại mang nhiều đặc điểm của người phương Tây hơn. Tóc vàng nhạt, mắt màu xanh nhạt, gương mặt bụ bẫm lúc cười lên trông như thiên sứ nhỏ trong bích họa của nhà thờ, đáng yêu khiến người ta không rời mắt được. Lúc đầu Tô Thần bị vẻ ngoài của bạn nhỏ này mê hoặc, nhất thời bồng bột nhận trách nhiệm chăm sóc bé. Một ngày của Tô Thần, ngoại trừ thời gian đi làm, còn lại đều cống hiến cho vật nhỏ này, nhiều hôm còn ngủ luôn lại phòng trẻ, không về phòng mình. Sở Thiên Dương lo nếu cứ tiếp tục như vậy, Tô Thần sẽ bị kiệt sức nên đề nghị mời một bảo mẫu, nhưng vừa nói ra đã bị Tô Thần phủ quyết. Kì thực Sở Thiên Dương thấy mình rất đáng thương, mới kết hôn nửa năm, bạn đời đã để mình ‘phòng không lẻ bóng’, chẳng lẽ chán mình rồi? Anh chạy tới gương soi tới soi lui, gương mặt không tệ, vóc dáng cũng rất chuẩn mà, sao Tô Thần đã mất hứng thú với mình? Cho dù là ‘thất niên chi dương’ cũng không mau đến thế chứ, không lẽ bọn họ không phải là bảy năm mà chỉ có nửa năm đã ‘xong’? Tô Kiến Quân thấy vậy, lắc đầu, con ông ông hiểu, từ nhỏ đã thích chăm lo cho người khác, hiện tại đứa bé này hợp mắt cậu, làm sao cậu chịu buông tay. Có điều, chăm sóc trẻ nhỏ không đơn giản như nó nghĩ đâu, chờ nếm mùi đau khổ rồi mới biết.

Quả nhiên, không ngoài dự liệu của Tô Kiến Quân, không được bao lâu, Tô Thần đã bị ‘thiên sứ tóc vàng mắt xanh’ làm cho sứt đầu mẻ trán, liên tục mấy ngày, vành mắt đều đen lại vì thiếu ngủ và mệt mỏi, khiến Sở Thiên Dương thật muốn quẳng thằng nhỏ quỉ sứ kia ra ngoài cửa sổ. May thay, Tyson đúng lúc vươn tay hỗ trợ. Nhìn Tyson thành thục cho Sở Duệ Dương uống sữa, xong rồi thì nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nó, Tô Thần cảm thán, “Ông Tyson à, ông lợi hại thật.”

Tyson cười cười, chờ Sở Duệ Dương ợ sữa xong, thả bé vào nôi, “Chris gần như là một tay tôi chăm sóc, cho nên tôi cũng có kinh nghiệm. Bao giờ cháu học được rồi sẽ không thấy khó như thế đâu.”

Tô Thần nghe thế, gật đầu đầy bất đắc dĩ, hôm sau vẫn cười khổ ôm Sở Duệ Dương đang gào khóc, gõ cửa phòng Tyson.

Trẻ em lớn rất nhanh, trong quá trình chăm sóc Sở Duệ Dương, Tô Thần tìm được không ít niềm vui, ngay cả Sở Thiên Dương ban đầu không ưa bé như vậy cũng từ từ thích thiên sứ nhỏ này. Có điều, dường như Sở Duệ Dương biết được lúc mình còn bé xíu, ông anh lớn này đã làm gì đó không tốt với mình nên không thích chơi với Sở Thiên Dương lắm, mỗi lần bị anh bế, bé liền gào khóc rất hăng, khiến Tô Thần nghi ngờ anh lén lút động tay động chân với cậu nhóc. Sở Thiên Dương thấy mình oan uổng lắm nhưng cũng đành bĩu môi, thầm nghĩ, chờ thằng nhóc này lớn lên nhất định phải cho nó một trận, nếu không anh không phải Sở Thiên Dương!

Sở Duệ Dương lớn lên từng ngày, từ ban đầu chập chững bước cho tới bập bẹ học nói từng chữ, cái miệng bé xinh phun ra chữ đầu tiên không phải ‘ba ba’ hay ‘ma ma’ mà là ‘anh’! Đương nhiên, đừng hiểu nhầm, từ này là gọi Tô Thần chứ không phải dành cho Sở Thiên Dương. Khi đó hai nhà họ Tô và họ Sở đang quây quần chúc mừng sinh nhật một tuổi của bé, sau đó, ngay trước mặt mọi người, Sở Duệ Dương hộc ra chữ này thật rõ ràng, nhất thời, mỗi người trưng lên một vẻ khác nhau trên mặt. Hai trưởng lão nhà họ Sở thì gật gù hài lòng, trẻ do Tiểu Tô dạy dỗ, quả nhiên thông minh! Sở Lâu và Randi hai mặt nhìn nhau, liệu có phải bọn họ nên đem con về tự nuôi hay không nhỉ? Bằng không đến lúc nó lớn lên lại không biết ai sinh ra mình. Còn Sở Thiên Dương nheo mắt lại nguy hiểm, trực giác bắt đầu không thích thằng em này. Về phía Tô Thần, cậu ngạc nhiên ôm Sở Duệ Dương, thơm thật mạnh lên má bé mấy cái. Bữa tiệc sinh nhật đã kết thúc trong không khí kì quái như vậy.

Sau sinh nhật, Randi và Sở Lâu bàn với nhau, sau đó nói với Tô Thần là muốn đem Sở Duệ Dương về nuôi, đối với quyết định này, Sở Thiên Dương đồng ý cả hai tay, Tô Thần mặc dù lưu luyến nhưng vẫn đồng ý, dù sao họ mới là cha mẹ cậu bé. Kì quái ở chỗ, lúc Randi và Sở Lâu đưa Sở Duệ Dương đi, cậu nhóc không khóc lóc làm nũng gì, chỉ chớp chớp đôi mắt to màu xanh xinh đẹp, toét miệng cười khanh khách. Tô Thần thở dài, đây có lẽ là do thiên tính huyết thống đi, song trong lòng vẫn thầm mắng nhóc một câu, nuôi không nó lâu như vậy!

Sở Thiên Dương thấy Tô Thần thẫn thờ, cười híp mắt nắm vai cậu, “Thần, đừng lo, ba mẹ sẽ chăm sóc nó chu đáo mà. Nói mới nhớ, chúng ta đã lâu lắm không làm rồi nhỉ?” vừa nói vừa ngậm vành tai Tô Thần.

Tô Thần lườm anh một cái, đấm một cú vào bụng anh, lạnh lùng nói một câu, “Không có tâm tình.”, sau đó, không để ý đến Sở Thiên Dương đang ra vẻ ai oán ngã trên sô pha liền quay người đi luôn.

Ai oán thì ai oán nhưng tảng đá cản đường bự nhất đã bị chuyển đi, Sở Thiên Dương cũng không vội. Song, dường như anh đã đánh giá quá cao khả năng chịu đựng của mình, cho nên tối đó vẫn chạy tới phòng Tô Thần; sau khi vang lên mấy tiếng động khả nghi, trong phòng trở lại yên tĩnh, lát sau nữa là tiếng thở dốc cùng với tiếng va chạm, hôm sau, Sở Thiên Dương vui vẻ tươi cười ra cửa, còn Tô Thần ngủ hết một ngày.

Cuộc sống cứ thế giằng co được vài tháng, sau đó cục diện này bị đánh vỡ.

Một sớm, Tô Thần mở cửa phòng liền thấy Sở Duệ Dương đang ngồi ngay đó cười hi ha nghịch ngón tay. Đầu tiên cậu giật mình sửng sốt, sau liền lập tức hiểu ra. Tô Thần vẫn thấy còn may chán, rằng đôi cha mẹ rất thiếu trách nhiệm kia chịu khó đặt Sở Duệ Dương vào trước cửa phòng mình chứ không phải ngoài cửa nhà. Tô Thần cúi xuống ôm cậu nhóc lên, mới mấy tháng không gặp, bé cũng nặng lên kha khá. Sở Thiên Dương từ phòng tắm bước ra, trông thấy em trai trong lòng Tô Thần, khóe miệng nhệch ra bất đắc dĩ, anh nên sớm nghĩ đến chuyện này, đúng là một đôi cha mẹ vô trách nhiệm mà!

Có điều, Sở Thiên Dương sờ sờ cằm, nếu thằng nhóc này đã rơi vào tay mình, hừ hừ …

Song, tương lai có thể như anh mong muốn sao?

Theo đà lớn lên của Sở Duệ Dương, Sở Thiên Dương nhận thấy khả năng thực thi của kế hoạch càng ngày càng nhỏ.

Năm Sở Duệ Dương bốn tuổi, một ngày Tô Thần đón bé từ nhà trẻ về, ba người đang ăn tối, bé đột nhiên ngẩng đầu hỏi cậu, “Anh Thần ơi, anh và anh hai kết hôn rồi ạ?”

Hơi ngạc nhiên, Tô Thần liếc nhìn Sở Duệ Dương, “Ừ”

“Thế ạ.” Sở Duệ Dương gật đầu, tiếp tục cắm cúi và cơm, được vài miếng lại ngẩng lên hỏi, “Vậy cũng có thể li hôn đúng không ạ?”

Nghe bé nói xong, mặt Sở Thiên Dương đen quá nửa, “Danny, em nghe từ này ở đâu?”

Sở Duệ Dương chớp chớp cặp mắt to màu xanh xinh đẹp, “Thế là có thể ạ?”

“Duệ Dương, nói cho anh Thần, em nghe điều này từ đâu nào?”

Sở Duệ Dương nghĩ nghĩ một chút, “Xem ở TV ạ, hôm nay bạn Tom ở nhà trẻ cũng bảo ba mẹ bạn ấy sắp chia tay.”

“Ra thế” Tô Thần thở ra một hơi, may không phải là có ai đó nói linh tinh với bé, “Duệ Dương, anh và anh hai em sẽ không chia tay, em đừng lo.”

Sở Duệ Dương lắc đầu, “Anh Thần, hay là anh nghĩ lại đi, chia tay với anh hai đi nha.”

“Vì sao?”

“Anh em già hơn anh, sắp già thành ông lão rồi, anh bỏ anh ấy đi, chờ em lớn lên, em với anh kết hôn.”

Nghe bé nói xong, Tô Thần há hốc miệng, còn Sở Thiên Dương cảm thấy gân xanh trên trán mình đang phình hết cả ra ngoài rồi.

Sở Duệ Dương vẫn đang tiếp tục, “Cô giáo ở nhà trẻ cũng khen em đẹp trai, cho nên em lớn lên nhất định sẽ đẹp trai hơn anh ấy, lại còn trẻ hơn nữa, anh Thần ơi, đá anh ấy đi, lấy em nha.”

“Thằng ranh này!”

Sở Thiên Dương rốt cuộc không khắc chế nổi lửa giận, nhảy dựng lên, còn Tô Thần bất đắc dĩ nheo nheo khóe mắt, thật là đau đầu …

Ngoài cửa, Sở Hùng và Tyson nghe được vụ ‘tỏ tình’ này, liếc nhìn nhau, để phòng ngừa, liệu có nên bắt Randi và Perry đang vi vu ở Maldives về sinh thêm đứa nữa không nhỉ? Mà điều kiện tiên quyết là, bọn họ vẫn còn sinh được …

Đang ở bên kia địa cầu, Randi và Sở Lâu đồng thời rùng mình, có ai đó đang tính kế với họ thì phải?

——— —————— ————***——— —————— ————-

Thất niên chi dương: Bảy năm được coi là một cái mốc trong hôn nhân và tình yêu, bảy năm đầu trong hôn nhân được coi là khoảng thời gian thử thách, nếu vợ chồng vượt qua được 7 năm sống chung mà không có ý chia tay thì sẽ bên nhau đến cuối đời.

Hôm qua và hôm nay đi xem triển lãm tranh về tàu điện ở Tràng Tiền, rất may cho bạn Mog không hiểu lịch sử đất Hà thành lại đứng gần một cặp vợ chồng già hiểu biết. Họ chỉ cho bạn Mog rất nhiều thứ thú vị, ví dụ như trong bức tranh về tàu điện ở bốt Hàng Đậu ấy, trên đó vẽ một anh thanh niên chở than tổ ong phía sau, hai bác ấy bảo thời đó làm gì có than tổ ong, chở mùn cưa thì hợp lí hơn :) . Rất nhiều điều bác ấy nói mình cũng không biết thực hư thế nào, nhưng nếu đúng thì có vẻ những người làm vụ triển lãm này chưa được chu đáo lắm khi không tìm hiểu kĩ lịch sử nhỉ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.