Trùng Sinh Lại Làm Sủng Phi

Chương 68



Editor: Phinny

Khi bức thư đồng ý được chuyển đến, đã là nửa tháng sau khi xảy ra chuyện, trong vòng nửa tháng, Kỳ quân đã đánh bại rất nhiều quân địch, một đường xuôi về phía nam, nay đóng quân ở ngoài thành Khố Tứ, thành Khố Tứ là nơi dễ thủ khó công, Phùng Lăng Tướng quân của Tư Quốc đã chuẩn bị cho một trận đánh lâu dài, dù Kỳ quân ở bên ngoài thành kêu gào như thế nào, thề cũng không mở cửa thành, chờ đến khi Kỳ quân thiếu thức ăn nước uống, tinh thần binh sĩ xuống thấp.

Phùng Lăng tận mắt nhìn thấy Hoàng đế Kỳ quốc tự mình ra trận, ở trên chiến trường lấy một địch mười, uy phong lẫm liệt, khiến cho binh lính Kỳ quốc nhiệt huyết sôi trào, nay hắn núp ở trong thành như rùa rụt cổ, là vì không biết phải làm thế nào.

Cho dù không người nào ứng chiến, Kỳ quân cũng không nhàn rỗi, bắt đầu kể từ mấy ngày trước đây, Mục Diễm ở ngoài thành Khố Tứ huấn luyện binh sĩ, âm thanh luyện tập của Kỳ quân ngày ngày đều truyền vào bên trong thành, lần nào cũng đinh tai nhức óc, muốn binh lính Tư Quốc bên trong thành nghe được tức giận, trăm vạn hùng binh dũng mãnh có thể từng tiếng truyền vào bên trong thành Khố Tứ, trên thành tường cũng có nhưng mảnh đá và mũi tên bắn ra, nhưng cũng không có thể làm gì doanh địa ở phía sau mấy cây số của Kỳ quân, vì vậy nhục nhã này, Phùng Lăng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Thời gian như nước chảy, Phùng Lăng ngồi ở trong phòng cùng các vị Tướng quân thảo luận kế sách để đối phó: d[iend8anl=equyd+on “Bệ hạ đã phái viện quân đến, năm ngày sau tới, đến lúc đó viện quân công kích cánh phải của Kỳ quân, chúng ta lại mở cửa thành nghênh chiến, mục đích lấy được đầu của tướng lĩnh bên địch, khiến cho chúng không thể nào chiến đấu."

Mọi người gật đầu phụ họa, lui ra.

Phùng Lăng tựa lưng vào ghế ngồi, nếu năm ngày sau bại trận, Khố Tứ thành cũng thất thủ. Ban đầu ở Triệu Dương, hai quân từ nhân số thế lực ngang nhau, lại không ngờ rằng khả năng chiến đấu lại cách xa nhau như thế, Kỳ quân rõ ràng là muốn đánh nhanh thắng nhanh, giúp cho hắn trong lòng có thể tính toán một chút, chỉ cần cố bám trụ là được rồi, tự mình an ủi tác dụng cũng không quá nhiều.

Ban đầu hắn cho Kỳ quốc chỉ là nhìn bề ngoài cường đại, trên thực tế đã dần dần suy yếu, hơn nữa gần đây vùng cửa biển nạn lụt nghiêm trọng, cho nên tài lực nhân lực của Kỳ quốc không thể nghi ngờ là một áp lực rất lớn, lại không nghĩ rằng quốc gia đứng đầu ngũ quốc mấy tram năm nay vẫn là nước giàu binh mạnh.

Sau khi Phùng Lăng nhắm mắt còn có thể thấy tình huống bi thảm của chiến trường lúc ấy.

Chính là chiến tranh tàn khốc.

Tổng tư lệnh của Kỳ quân trong doanh trướng, Mục Diễm mở bức thư mật ra, dòng chữ nhỏ xinh đẹp trên giấy, đập vào trong mắt.

"Con có hiếu sao?" Một giọng nam trầm thấp âm thầm cười lên, nhất thời khiến cho mọi người rối rít quay đầu nhìn sang.

Mục Diễm trong đầu hiện lên hình ảnh một người đàn ông mặc áo giáp bạc, dùng kiếm lớn trên tay giết địch không chớp mắt, chính là Phùng Lăng. Hắn nhếch môi mỉm cười, ngón tay thon dài đưa mật thư đến trên ngọn lửa để đốt cháy, sau đó ném xuống đất, mặc cho ngọn lửa nhảy lên lại rơi xuống. Thật là không nghĩ đến một người đàn ông khát máu như hắn lại có điểm yếu này.

"Lý Tiềm, ngươi lập tức dẫn người lên đường, dẫn cha mẹ của Phùng Lăng và vợ con hắn đến đây tụ họp." Mỉm cười trộn khác, ôn hòa tròng mắt đen trung trung có tà ác ngọn lửa ở uốn éo nhảy lên.

Lý Tiềm mới vừa đi, liền có một người vén màng đi vào, Mục Diễm một cái tay đặt ở cái ghế trên lan can, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ, mắt nhìn người tới: "Chuyện gì?"

"Khởi bẩm bệ hạ, thám tử báo lại, phía bắc có viện quân địch quốc không ngừng đến gần, dự tính năm ngày sau liền có thể tấn công cánh phải của quân ta."

"Hả?" Ngón trỏ đánh vào chiếc ghế làm bằng gỗ lim thượng hạng tạo âm thanh không ngừng, Mục Diễm cảm thấy thú nói: "Bao vây tấn công sao? Thú vị." Hắn nói xong, nhìn lại một cái này ôm quả đấm quỳ dưới đất người: "Tin tức rất kịp thời, các ngươi làm rất tốt, đi xuống đi."

"Tạ bệ hạ!"

Mục Diễm nhìn về phía ngồi ở Sa Bàn bàn chung quanh những người còn lại, mỉm cười hỏi "Các vị, có ý gì cứ nói, để thâu tóm được Khố Tứ."

Một người trong đó lên tiếng đầu tiên, người này khuôn mặt tuấn tú, cũng không mặc chiến y, mặc một bộ cực kỳ bình thường áo khoác màu xám tro, nếu không phải ngồi ở chỗ này, chỉ sợ mọi người đều nghĩ hắn là giáo viên dạy học, chỉ nghe hắn không nhanh không chậm nói: d@iend.anl?equ’ydo^n "Bệ hạ, Lý lặn làm việc rất có hiệu suất, chắc hẳn năm ngày sau, các vị mà Phùng tướng quân thân thuộc đã tới này làm khách, Phùng Lăng dũng mãnh, cũng có trí khôn, còn là một hiếu tử, nếu có thể khiến cho hắn hết lòng vì bệ hạ, Kỳ quốc ta tựa như hổ thêm cánh, nếu không thể, lâu dài mà nói, người này là mối họa của Kỳ Quốc. Tư Quốc phái tới viện quân cầm đầu Tướng quân là đơn giản, người này hữu dũng vô mưu, không gây ra nhiều sợ hãi, năm ngày sau chúng ta chỉ cần lấy quân chủ lực đối chiến với Phùng Lăng, đánh bại Khố Tứ thành."

Hắn nói một hơi, những câu đều nói ra ý chính, cũng đều nói đến ý ở bên trong lòng Mục Diễm.

"Rất tốt." Mục Diễm khen, "Vậy hãy để cho chúng ta… Mỏi mắt mong chờ thôi."

Khố Tứ thành, Nam sương, Phóng Yến, sau đó liền đến hoàng cung Tư Quốc. Mục Diễm hơi híp mắt lại, ánh mắt hình như nhìn vào nơi xa xăm.

Bên trong hoàng cung, Thẩm Cẩn Huyên đang ngồi ở trên giường may đồ lót cho đứa nhỏ trong bụng, Hoa Thải bưng một chén nước ô mai ướp lạnh tới, cười nói: "Nương nương, nghỉ ngơi một lát đi, thêu thùa nối khố đã lâu, hại mắt."

Đang khi nói chuyện, ngoài phòng Diệp phân nghi cùng Uyển Dung hoa cùng nhau bước vào bên trong, Thẩm Cẩn Huyên lúc này mới buông việc trong tay xuống, muốn bước lên nghênh đón hai vị tỷ tỷ, nhìn thấy ý đồ của nàng Diệp phân nghi vội vàng lên tiếng ngăn lại: "Muội muốn làm cái gì, mau đừng lại đi."

Diệp phân nghi bước nhanh đi tới bên cạnh Thẩm Cẩn Huyên, đưa tay đỡ nàng, đỡ nàng bước lên phía trước, thấy nàng ngồi xuống yên ổn, lúc này mới ngồi vào ghế tròn Minh Yến mang lên, sẳng giọng: "Muội nhìn muội xem, thật là không tốt, chúng ta còn cần muội đứng dậy chào sao? Đối với chúng ta mà còn cần phải nói lễ nghĩa như thế?"

Uyển Dung hoa liên tiếp phụ họa: “Muội bây giờ bụng càng phát ra lớn, phải cực kỳ cẩn thận, không thể khinh thường, mặc dù giống như muội nói, hoàng hậu nương nương đối với muội không còn sát ý, nhưng muội không được quên, trong cung này còn có những nữ nhân khác, có bao nhiêu thiếu nữ muốn tánh mạng của muội và trong đứa bé trong bụng muội."

“Hai vị tỷ tỷ, muội không có bị gì cả? Nhìn hai người khẩn trương, giống như là các tỷ đang có thai, yên tâm đi, Minh Huyên các rất an toàn, đừng nói là giường nhỏ, muội nhảy lên nhảy xuống cũng không sao." Thẩm Cẩn Huyên đem nước ô mai từ trong bầu tinh sảo đổ ra hai chén khác, Minh Yến thay nàng đưa tới tay Diệp phân nghi cùng Uyển Dung hoa.

“Hai vị tỷ tỷ uống chút nước đi cho mát. Bên ngoài trời nóng, khiến cho hai tỷ tỷ khổ sở rồi."

Uyển Dung hoa gật đầu, đưa một cái vào trong miệng, quả thật chua chua ngọt ngọt, lạnh lẽo thoải mái, "Chúng ta ngồi kiệu liễn tới, làm gì có chuyện phơi nắng đến? Nước ô mai này uống rất ngon..., cũng chỉ có tay nghề của Minh Yến mới có thể làm ra mùi vị này, đầu bếp Ngự Thư Phòng làm cũng không hơn được."

"Tạ nương nương khen ngợi." Minh Yến khẽ nhún người cám ơn, cười nói: "Về sau nô tỳ lại sai người chuẩn bị những đồ uống này cho người cùng Diệp phân nghi."

"Được." ba người đã rất thân quen với nhau, hoàn toàn không cần phải khách khí.

Diệp phân nghi một hơi uống sạch một chén nước ô mai, tỉ mỉ nhìn cái chén sắc màu trong suốt óng ánh trong tay, cảm thấy rất yêu thích: "Chén ngọc lưu ly này thật là đẹp mắt, chén trên vách còn điêu khắc cây Trúc, thanh thúy ướt át, rất tinh xảo."

Nghe vậy, Thẩm Cẩn Huyên cười: "Chén này là một bộ, tên là Lưu Ly hoa trung Tứ Quân Tử, Mai Lan Trúc Cúc, trong tay Diệp tỷ tỷ là Thúy Trúc, Uyển tỷ tỷ là hoa lan, còn của muội chính là hoa mai." Nàng biết Diệp phân nghi đặc biệt yêu thích những thứ này chén bàn, lại nói: "Đợi lát nữa tỷ tỷ đi, mang nó về luôn, muội không thích những thứ này lắm"

Diệp phân nghi nhìn chén ngọc lưu ly trong tay Thẩm Cẩn Huyên cùng Uyển Dung hoa, thật sự là rất thích, cũng không từ chối: d%iend$anle!quydo3n "Được, ta liền nhận lấy, đợi lát nữa ta cho người mang tới một cây trâm, là Tiền hoàng hậu nương nương trước kia thưởng, ta cũng vậy không thích mang những thứ đó, nhưng được tặng nên nhận lấy. Đưa cho muội là tốt nhất."

Thẩm Cẩn Huyên mỉm cười đồng ý.

Ba tỷ muội nói thêm một hồi, mắt thấy bên ngoài đã không cfn sớm, Uyển Dung hoa cùng Diệp phân nghi cũng liền đứng dậy cáo từ.

Minh Huyên các lần nữa an tĩnh lại, Thẩm Cẩn Huyên may một bộ y phục nhỏ trong chốc lát, cảm giác không thể tập trung, con người hoảng hốt, cây kim đâm vào ngón trỏ, đau đến nỗi nàng co rúm người lại, vội vàng ngậm ngón tay vào trong miệng, máu theo nước bọt đi vào trong  miệng, mùi hơi tanh tanh, nhưng chỉ trong chốc lát liền biến mất.

"Nương nương, ngài đừng làm nữa. Sao lại như thế? Có phải trong lòng người đang lo nghĩ chuyện gì không?" Hoa Thải cầm lấy giỏ may vá, đưa cho Minh Yến.

Thẩm Cẩn Huyên cau mày lắc đầu: "Ta hơi mệt, ngươi đỡ ta lên giường ngủ một lát."

Một giấc ngủ sâu đến nỗi cơm cũng không ăn, đến khi mở mắt đã là lúc tối khuya, Thẩm Cẩn Huyên ngủ đến nỗi đầu óc quay cuồng, cả người mềm nhũn không có hơi sức, mũi cay xè, hình như còn đắm chìm trong trong giấc mộng: "Minh Yến, Minh Yến?"

Minh Yến đang đợi ngoài phòng, nghe tiếng động vội vàng vào trong: "Quận chúa, nô tỳ ở đây." Nàng đáp lại Thẩm Cẩn Huyên, vừa thắp cây nến, tia sáng màu vàng ấm áp, Minh Yến liền thấy sắc mặt Thẩm Cẩn Huyên trên giường chợt tái nhợt, đôi mắt ửng hồng.

"Thế nào Quận chúa? Không phải là ngài gặp ác mộng chứ?"

Thẩm Cẩn Huyên gật đầu một cái, nhớ lại cảnh trong mộng.

Đó là khói thuốc súng nổi lên bốn phía ở chiến trường, nàng giống như là người lạc vào một cảnh tượng kỳ lạ, mùi máu tươi nồng nặc cũng ngửi thấy được, chân thật đến đáng sợ.

Nàng nhìn thấy có một người nằm ở trên tường thành, tay cầm một cây cung, hắn đang đặt mũi tên lên cung, nàng theo hướng mũi tên mà nhìn, di5en(danl]equ|ydon phát hiện mục tiêu của hắn chính là nam nhân mà luôn nhớ nhung hai tháng nay chỉ có thể gặp qua giấc mơ.

Tên rời dây cung ——

Thẩm Cẩn Huyên muốn rất kêu lớn lên, để Mục Diễm tránh, nàng trừng to mắt nhìn mũi tên cứ thế lao tới, nhưng một chữ cũng không phát ra được.

Giấc mộng này rất không tốt.

Tâm tình Thẩm Cẩn Huyên vô cùng nặng nề, ngay cả sau khi nàng tỉnh lại, không nhìn thấy cái mũi tên có bắn trúng Mục Diễm hay không, nhưng đây cũng không phải là mộng tốt.

Mục Diễm gặp nguy hiểm?

Thẩm Cẩn Huyên không tự chủ được nghĩ như vậy, càng nghĩ, trong lòng lại càng nặng nề.

"Minh Yến, Minh Yến, ta nằm mơ thấy bệ hạ gặp nguy hiểm."

Nàng đưa tay nắm lấy cánh tay Minh Yến đang lau mồ hôi cho nàng, thì thào nói.

Minh Yến nghe vậy, trong lòng cũng lo lắng không yên, nhưng lại làm ra vẻ không có gì an ủi Thẩm Cẩn Huyên: "Quận chúa, ngài cũng đừng đoán mò, mộng xấu thường là ngược lại, chắc chắn là báo bệ hạ an toàn, ngài cũng biết, trận chiến ở Triệu Dương, bệ hạ đại thắng, ngài cứ yên tâm chờ bệ hạ trở về thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.