Trùng Sinh Nông Phu

Chương 56: Hôn sự của Lan Tâm và Mai Hương



Ba năm qua đi, Lan Tâm vẫn còn là một tiểu nha đầu, nhưng đã từ một tiểu nha đầu không đến tám tuổi trở thành một tiểu nha đầu sắp mười một tuổi. Mười một tuổi, nghe giống như không lớn, nhưng ở trong thôn có không ít tiểu nha đầu mười một tuổi đã bắt đầu nghĩ tới lập gia đình, thời đại này mười bốn mười lăm tuổi có thể lập gia đình, đây là hết sức bình thường, Lan Tâm cũng không ngoại lệ. Lan Tâm hiện đang điên cuồng nghĩ phải lập gia đình, hơn nữa phải gả cho hảo nhân gia.

Ba năm trước đây, Lan Tâm bởi vì nói nhiều một câu mà làm cho đầy tớ nhà Triệu địa chủ chỉ có thể giúp đỡ người trong thôn thu lúa, người trong nhà rõ ràng trên mặt hết sức vẻ vang lại lo lắng ảnh hưởng hôn sự Mai Hương, nên trách mắng nàng ta, cuối cùng còn nhốt nàng ta lại. Nàng ta rất tức giận, sau đó liền ngã bệnh, một trận bệnh này bệnh cực kỳ nghiêm trọng, nàng ta về sau mặc dù tốt lên, nhưng lại cảm thấy thân thể của mình không giống như trước. Về sau Mai Hương bị lui thân, người trong nhà trách đến trách đi, cuối cùng lại trách đến trên đầu của nàng ta, nói vì bắt người của Triệu gia giúp đỡ làm việc nên làm cho Triệu gia mất hứng, cũng là một trong những nguyên nhân mà Mai Hương bị từ hôn. Người trong nhà đều trách nàng ta, ngay cả cha mẹ đều trách nàng ta nhiều lần. Đỗ Quyên Hồng bởi vì chuyện Lý quả phụ mà bị cữu cữu trấn trên từ chối ngoài cửa, kể từ đó không thể từ trên trấn cầm đồ trở lại, tính tình càng ngày càng tệ, không dám cùng cha nàng ta gây gổ, nương nàng ta bèn phát hỏa về phía nàng ta. Nàng ta cũng không thể như quá khứ mặc y phục mang cài hoa đẹp mắt, nương nàng ta còn nói dung mạo nàng ta không đẹp mắt mang cái kia cũng vô dụng, còn nói đều là vì nàng ta mới làm mất đi hôn sự của Mai Hương, mới có thể không có tiền. Khi dễ nàng ta không biết sao? Rõ ràng là nương nàng ta đắc tội cữu cữu, ngày tốt lành mới không còn. Về phần chuyện của Mai Hương? Vậy khẳng định là lúc mấy người nãi nãi đi dâng hương đắc tội Triệu Thiên Tứ, liên quan gì tới nàng ta?

Lan Tâm cũng vì chính mình tranh luận, nhưng cuối cùng lại bị đánh, trong lòng nàng ta rất tức giận, nghĩ người lớn không muốn tự trách, cho nên toàn bộ đều đổ lên đầu nàng ta, thực là một đám người xấu.

Lan Tâm trong lòng oán hận với người trong nhà càng ngày càng sâu, nàng ta chỉ muốn mau chút ít gả ra ngoài, gả cho hảo nhân gia, khiến cho mọi người hối hận!

Lan Tâm cũng hết sức ghen tị Đại Hoa Nhị Hoa Tiểu Hoa, các nàng vốn dĩ trôi qua thê thảm hơn so với nàng ta nhiều, nhưng bây giờ các nàng trôi qua còn hạnh phúc hơn cô nương nhà có tiền mà nàng ta biết, các nàng ngày ngày đổi xiêm y xinh đẹp, trên đầu trâm vòng, hoa cài lúc nào cũng đổi, có căn phòng lớn để ở, lúc ra cửa còn có thể ngồi xe ngựa mang theo người! Nàng ta nghĩ nếu như cuộc sống như vậy là của mình thì tốt rồi, nếu như nàng ta trải qua cuộc sống như vậy, cho dù chính mình khó coi, có phải hay không Hổ Tử ca cũng sẽ xoay chung quanh nàng ta? Còn có Trọng Cử, có phải hay không cũng sẽ thích nàng ta.

Hổ Tử và Trọng Cử hiện tại đều trưởng thành rồi, Hổ Tử mười ba tuổi, Trọng Cử mười một tuổi.

Hổ Tử so với trước càng thêm tuấn tú, mới mười ba tuổi vóc dáng đã cao cao, hiện đang giúp Trương Thanh Thạch quản làm ăn, sốt thịt, điểm tâm và miến hắn cũng có thể tham dự, người trong thôn đều nói Trương Thanh Thạch không có con trai đây là muốn đem tiểu Hổ Tử làm con rể bồi dưỡng, một mảnh gia nghiệp này của Trương Thanh Thạch đến lúc đó cũng sẽ thuộc về Hổ Tử.

Trọng Cử từ sáu tuổi đã bắt đầu học bài, bây giờ còn đang trên trấn đọc sách, còn nhỏ tuổi đã thử đi thi tú tài, qua thi huyện không có qua phủ thử, mặc dù không thể trở thành học trò nhỏ càng không thể thi tú tài, nhưng hắn còn nhỏ tuổi như vậy cũng đã hết sức rất giỏi, lần này cũng căn bản không muốn khảo trúng, chỉ là đi thử một lần, hiểu rõ một chút tình huống, lần sau lại thi, đến lúc đó khảo trúng khả năng cũng rất lớn.

Lan Tâm ba năm trước đây đã thích Hổ Tử, nhưng nương nàng ta không để cho nàng ta thích Hổ Tử, để cho nàng ta tiếp xúc nhiều với Trọng Cử. Hiện tại Lan Tâm còn thích Hổ Tử, cũng muốn cùng Trọng Cử tiếp xúc. Chỉ là Hổ Tử và Trọng Cử đều không thích nàng ta, bọn họ một người thích Nhị Hoa, một người thích Tiểu Hoa tiểu nha đầu mới hơn sáu tuổi kia!

Trọng Cử thích Tiểu Hoa, từ ba năm trước đã biểu hiện ra, Trọng Cử bởi vì còn nhỏ tuổi phải học bài, cho nên người mặc dù nhỏ lại có vẻ hết sức chững chạc, mà Tiểu Hoa lúc mấy người Trương Thanh Thạch ở riêng từ từ vui tươi hơn, vẫn còn mang theo một chút mềm mại yếu ớt, gọi Trọng Cử ca ca, quả thực chính là một tiểu nữ oa hoàn mỹ, mềm mại nhất trong nội tâm Trọng Cử, cho nên Trọng Cử rất thích Tiểu Hoa, Tiểu Hoa cũng thích cùng đọc sách, chơi với Trọng Cử. Hai đứa bé thanh mai trúc mã, mặc dù tuổi còn nhỏ cũng không hiểu cái gì tình yêu nam nữ, nhưng ở trong mắt người khác tình cảm kia chính là không bình thường a.

Ba năm qua, nhà lý chính đã động tâm tư, cảm giác con trai mình nếu là cứ như vậy thích Tiểu Hoa, đến lúc đó có thể cùng Trương Thanh Thạch làm thân gia không tồi, hiện tại nhà Trương Thanh Thạch cũng không phải là gia đình nông dân bình thường trước đây, cho dù con trai hắn về sau một đường thi đậu, cũng coi như môn đăng hộ đối.

Lý chính nương tử vốn đã thích ba cô nương nhà Trương Thanh Thạch, hiện tại càng thích, nhất là Tiểu Hoa, tiểu nha đầu này cơ hồ là nàng nhìn thấy lớn lên, giống như thân khuê nữ của nàng, nàng cũng ngóng trông có phúc khí kia có thể kết thành thân gia. Vì con dâu tương lai, lý chính nương tử chạy đến nhà Trương Thanh Thạch rất nhiều lần, chính là vì liên lạc tình cảm, không có biện pháp a, Tiểu Hoa còn quá nhỏ, trọng trách thì nặng mà đường thì xa, nàng phải nhìn chòng chọc!

Lan Tâm cũng không phải là người mù, chuyện người trong thôn đều nhìn ra được nàng ta cũng nhìn ra được, trong lòng nàng ta vô cùng tức giận, nghĩ Hổ Tử bị Nhị Hoa đoạt đi, ngay cả Trọng Cử cũng bị Tiểu Hoa đoạt đi, có tiền thật đúng là rất giỏi! Này càng thêm khơi dậy tín niệm nàng ta muốn gả cho người có tiền.

Lan Tâm con mắt giống như là sói đói tìm thịt tìm kiếm mục tiêu nàng ta có thể gả khắp nơi, nàng ta nghĩ mình tuổi còn nhỏ, còn có thời gian chuẩn bị, nàng ta phải tìm chọn thêm mấy người thích hợp, sau đó lúc nàng ta chuẩn bị tốt thì nhào tới!

Mai Hương không còn ý chí chiến đấu giống như Lan Tâm, nàng ta bị từ hôn ba năm, ba năm nay thời gian đã đem một cô nương bề ngoài ôn nhu nội tại ngạo khí mất đi ánh sáng rực rỡ ban đầu, trong nội tâm nàng ta vẫn không cam lòng, nhưng đã dần dần bắt đầu khuất phục vận mệnh.

Ba năm nay cũng không phải là không có người cầu hôn Mai Hương, chỉ là trước có chuyện nhà bọn họ lừa gạt Trương Thanh Thạch, sau lại có chuyện bị Triệu gia từ hôn, Mai Hương muốn lại gả cho hảo nhân gia thì có chút khó khăn. Vốn là còn có nhà gia cảnh tiểu phú một chút tới cầu hôn, nhưng mỗi người đều có thiếu sót, về sau bởi vì tai tiếng Mai Hương kén cá chọn canh truyền ra ngoài, người đến cầu hôn ít lại càng ít, điều kiện người sau không bằng người trước, hiện thời Mai Hương sắp mười bảy, hôn sự này vẫn chưa có tin tức, nàng ta bắt đầu sợ, nàng ta sợ tuổi của mình lớn lại không ai thèm lấy.

Kỳ thật hôn sự Mai Hương nhấp nhô như vậy còn có một phần công lao của Hoàn Tử, Hoàn Tử vốn oán hận Mai Hương không muốn gả cho ca ca của mình mà leo lên cửa hôn sự Triệu gia, ý muốn đoạt hôn sự Mai Hương, vốn là nàng ta rất hả giận, nhưng là về sau nàng ta đến Triệu gia, biết rõ cuộc hôn nhân này chính là một cái hố lửa che hoa tươi tơ lụa, nàng ta hối hận cũng không còn kịp rồi, nàng ta liền triệt để oán Mai Hương, nghĩ đều do Mai Hương, nếu như không phải là nàng ấy, mình làm sao lại muốn đoạt cửa hôn sự này? Làm sao lại nhảy vào trong hố lửa này? Chính bởi vì ý nghĩ này, nàng ta không muốn Mai Hương trôi qua hảo, để cho người truyền danh tiếng xấu của Trương gia bốn phía, để cho danh tiếng Mai Hương khó nghe hơn, cho dù có người không tệ lắm cầu hôn Mai Hương, Hoàn Tử cũng sẽ cho người đi phá hư.

Mai Hương cũng không biết những chuyện này, nàng ta nếu là biết rõ khẳng định lại hận Hoàn Tử.

"Mai Hương, nghe nói nhị thúc phụ ngươi trong nhà lại sắp làm hội thưởng hoa, đến lúc đó sẽ thỉnh không ít người có tiền đến. Ngươi chú ý cách ăn mặc một chút, nói không chừng có thể gặp được người tốt!"

Tôn Xảo Cô đi vào phòng Mai Hương, nhìn khuê nữ cạnh cửa sổ làm việc thêu thùa, trong lòng nghĩ khuê nữ mình tốt như vậy cũng không tin không ai thèm lấy!

Mai Hương ngẩng đầu nhìn Tôn Xảo Cô, nói: "Nương, ta vẫn là đừng đi bêu xấu đi? Mấy năm này chuyện như vậy cũng đã làm qua, căn bản không thành, còn làm cho người chê cười."

Phải nói ngay từ đầu người trong thôn cũng đồng tình Mai Hương, dù sao chuyện ở Bạch vân tự, người Tiểu pha thôn cũng không thấy được, hơn nữa thời gian qua danh tiếng Mai Hương cũng không tệ lắm, vừa ôn nhu vừa khéo tay, mọi người cảm thấy dù cho là người của Trương gia chọc giận Triệu Thiên Tứ cũng không phải là Mai Hương chọc giận, nhất định là mấy người Trương Bà Tử làm liên lụy tới Mai Hương. Bởi vì ý nghĩ này, cho nên ngay từ đầu mọi người đều đồng tình Mai Hương. Chỉ là về sau Mai Hương ngẫu nhiên nhiều lần gặp những khách nhân đến nhà của Trương Thanh Thạch ở phía tây thôn, người trong thôn cũng không hoàn toàn là ngốc tử, tự nhiên hiểu dụng ý Mai Hương, thái độ đối với Mai Hương liền thay đổi.

Mai Hương nghĩ đến nàng ta đi nhiều lần như vậy cũng không hấp dẫn được một nam nhân có tiền, còn bị người trong thôn cười nhạo, nàng ta cũng nản chí.

Tôn Xảo Cô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Ngươi không đi thì phải làm sao? Ở nhà ngồi cũng sẽ không có hữu hảo nhân duyên!"

Mai Hương nghe Tôn Xảo Cô ác thanh ác khí nói, vành mắt ửng hồng.

Tôn Xảo Cô lập tức nói: "Được rồi! Là nương nói sai! Nương đây không phải là gấp thay ngươi sao? Nếu không thì ngươi lại đi một lần, nếu là không được nữa, nương tình nguyện đem bạc trong tay dù xài hết cũng để cho bà mối tìm cho ngươi một người thành thật. Ta không cầu đại phú đại quý, nhưng cầu xin ngươi đừng thành gái lỡ thì!"

"Ta không! Ta nhất định phải gả cho hảo nhân gia!"

Mai Hương vừa nghe lời này vốn là hồng vành mắt lập tức tràn đầy nước mắt, nàng ta vẫn không cam lòng. Ở điểm này nàng ta và Lan Tâm không giống nhau, Lan Tâm muốn gả người trong sạch đó là bị ép, Lan Tâm ngay từ đầu cũng là thích tiểu tử nghèo tiểu Hổ Tử, mà Mai Hương lại là từ nhỏ đã muốn gả được hảo, chấp niệm của nàng ta so với Lan Tâm mạnh hơn.

Tôn Xảo Cô trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thị cũng muốn để cho khuê nữ gả cho hảo nhân gia, nhưng bây giờ tình huống nữ nhi như thế thật sự là không tốt gả a, cao cao không tới, thấp không xong, buồn chết thị! Thị xem mặt nữ nhi, do dự nửa ngày mới nói: "Nếu không thì đến lúc đó để cho ca ca ngươi giúp đỡ ngươi tìm một chút?"

Mai Hương vừa nghe lời này lập tức liền đỏ bừng mặt, bởi vì Trương Hoa tìm người cho nàng ta thật sự là vô cùng không tín nhiệm! Có một lần đem nàng ta nói cho một hộ thương gia làm tiểu thiếp, còn nói cái gì nhà này chủ mẫu không sinh con, nàng ta gả đi chỉ cần sinh hài tử đến lúc đó gia sản còn không hoàn toàn rơi xuống trên tay của nàng ta, hừ, tưởng nàng ta ngốc a, làm thiếp tốt như vậy sao? Nói không chừng sinh xong hài tử thì mất mạng, hoặc là bị đuổi về nhà, nàng ta cũng không phải là chưa từng nghe qua chuyện như vậy! Còn định gả nàng ta cho một gia đình ở thị trấn làm kế thất, người nhà thị trấn, nghe rất tốt, nhưng là nàng ta đã mất tín nhiệm với Trương Hoa, ngay cả Trương Khởi cũng không tin được, nàng ta cầm tiền để Trương Tráng đi hỏi thăm, kết quả hỏi thăm ra hai lão bà trước của nam nhân kia một người thắt cổ một người uống thuốc! Đây quả thực là không sợ nàng ta chết a, không thèm đếm xỉa đến mệnh thân muội tử, nguyên nhân cũng rất đơn giản, cũng bởi vì người nam nhân kia và huyện nha đầu mục bắt người là hảo huynh đệ!

Tôn Xảo Cô vừa nhìn sắc mặt Mai Hương thì lập tức ra khỏi phòng của nàng ta.

Mai Hương tức giận đến quăng may vá trong tay, nghĩ tới hay là tự mình đi thôn phía tây dạo, giống như nương nàng ta nói, ngồi ở nhà hảo nhân duyên sẽ không rớt đến trên đầu của nàng ta!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.