Trùng Sinh Nông Phu

Chương 8: Phụ nữ thương lượng



"Phụ nữ ở đây là cha và con gái nhé"

Trương Thanh Thạch kêu Nhị Hoa đến, để cho nàng đem cây dại có gai vây bên cạnh hai gốc cây dã lan, lại đem dây leo thay đổi phương hướng một chút, để cho dây leo có thể che chở tốt hơn hai gốc cây dã lan. Hắn đứng ở bên cạnh nhìn Nhị Hoa loay hoay, trong chốc lát xem phía trước trong chốc lát xem phía sau, làm như vậy đương nhiên là có mục đích, là vì để cho Nhị Hoa đặt những thực vật kia tự nhiên một chút, không thể để cho người ta liếc thấy hai cây lan là được người khác dời tới, cũng không thể để người ta liếc thấy nơi này thực vật quá nhiều không giống với nơi khác, tránh cho dẫn tới sự chú ý của người khác. Nếu quả thật như vậy, hai gốc cây dã lan bị người phát hiện đào đi trước, thì sẽ thua thiệt lớn.

Nhị Hoa nghe lời Trương Thanh Thạch đi làm việc, mặc dù nàng không hiểu rõ vì cái gì cha để cho nàng làm những thứ này, mà cha nói đợi nàng làm xong những thứ này sẽ nói cho nàng biết, còn nói nàng mau mau làm, nhỏ giọng chút, không để cho người phát hiện, nàng cảm thấy cha vừa rồi chỉ cho nàng xem hai bụi cỏ kia giống như không tầm thường, cha giống như rất quý hai cây cỏ đó. Chẳng lẽ là thảo dược đáng tiền? Nhị Hoa trong lòng nghĩ như vậy, cũng không hỏi, động tác nhanh nhẹn ấn theo yêu cầu của Trương Thanh Thạch mà làm, chờ hết thảy đều làm xong, nàng mới đến gần Trương Thanh Thạch cẩn thận hỏi thăm.

"Cha, hai bụi cỏ kia là thảo dược sao? Rất đáng tiền sao? Có phải là nhân sâm không?!"

Nhị Hoa con mắt tỏa sáng hỏi, nếu là nhân sâm thì tốt rồi, nhân sâm rất đáng tiền!

Trương Thanh Thạch cười sờ sờ đầu khuê nữ, nhỏ giọng nói: "Không phải là nhân sâm, là phong lan, hơn nữa còn là phong lan thượng đẳng, nếu như bán cho người thích lan, có thể bán được rất nhiều tiền, không ít hơn so với nhân sâm đâu!"

Nhị Hoa che miệng lại, một đôi mắt to tất cả đều là hào quang vui sướng, nàng không nghĩ tới trên núi này còn có đồ tốt như vậy, nàng nghe người ta nói qua trong núi lớn sẽ có trân quý dược liệu, nhưng không nghĩ tới sườn núi nhỏ bên cạnh thôn bọn họ cũng có, bởi vì nơi này chỉ là sườn núi nhỏ, lúc nghĩ đến nhân sâm nàng cũng cảm giác ý nghĩ của mình kỳ lạ. Không nghĩ tới cha thế nhưng nói cho nàng biết nơi này có phong lan hết sức trân quý!

Trương Thanh Thạch thấy Nhị Hoa vui mừng, trong lòng hắn cũng thật cao hứng, đời trước bọn nhỏ vui vẻ thật sự là quá ít, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ vạn phần đã ít lại càng ít, bây giờ nhìn xem, nữ nhi của hắn cao hứng thật sự là rất dễ nhìn thật là đáng yêu, về sau hắn sẽ luôn để cho nàng vui vẻ, đúng rồi, còn có Tuyết nương cùng Đại Hoa Tiểu Hoa, cũng phải để các nàng cao hứng.

Trương Thanh Thạch nhỏ giọng nói với Nhị Hoa: "Con muốn cười thì cười, chỉ cần đừng nói ra chúng ta phát hiện cái này là được. Người khác nếu là hỏi con vì cái gì cười, con chỉ cần nói cha đáp ứng con chờ có tiền sẽ mua cho con cái vòng tay bằng bạc là được."

Trương Thanh Thạch không muốn để cho khuê nữ đè nén vui sướng, có vui sướng tại sao phải đè nén?

Nhị Hoa vội vàng lắc đầu, nói: "Con không nói, cũng sẽ không cười! Không thể để cho người ta phát hiện! Đây chính là phát hiện của chúng ta!"

Trương Thanh Thạch sờ sờ đầu Nhị Hoa, nghĩ nữ nhi thực hiểu chuyện.

"Cha, cha đừng nói cho Nhị ca, vạn nhất hắn nói ra hoặc là biểu hiện ra ngoài thì phiền toái, đến lúc đó nói không chừng còn muốn trách đến trên đầu con." Nhị Hoa nói với Trương Thanh Thạch, trong lòng đột nhiên có chút kháng cự với việc đem chuyện cha nàng phát hiện phong lan nói cho người trong nhà biết, cha nói phong lan đáng giá, phong lan này là cha phát hiện, nhưng tiền thì nãi nãi thu, đến lúc đó phân cho mọi người. Nàng biết tiền đã tới tay nãi nãi rồi, đến lúc đó phát cho nhà nàng khẳng định không nhiều lắm, dựa vào cái gì trong nhà tất cả việc nặng đều thuộc về cha mẹ và tỷ muội nàng, kiếm được nhưng lại được ít nhất? Nhị Hoa không phục lắm, bình thường đã không phục, hiện tại đối mặt với lợi ích lớn hơn, trong lòng nàng càng không thoải mái. Chỉ là Nhị Hoa không có biện pháp, nhà tất cả mọi người đều là như vậy, không ở riêng, kiếm được hết thảy đều là của mọi người.

"Không nói cho hắn, cũng không nói cho người trong nhà."

Trương Thanh Thạch vừa thốt lên xong, Nhị Hoa liền kinh ngạc nhìn về phía ông, nghĩ cha lời này là có ý gì? Không phải là nàng lý giải thành ý tứ kia đi?

Trương Thanh Thạch thấy ánh mắt khiếp sợ hoài nghi của Nhị Hoa, lại sờ sờ tóc của nàng, nói: "Chúng ta ai cũng không nói, chỉ phụ nữ chúng ta hai người biết rõ. Chờ chúng ta phân ra gia, đến lúc đó sẽ đem dã lan đào ra bán, đến lúc đó người một nhà chúng ta cầm lấy tiền này sống qua ngày."

"Phân..." Nhị Hoa thoáng cái che miệng của mình, hai mắt nhìn chung quanh một chút, nhỏ giọng hỏi, "Cha, cha nói ở riêng? Cha muốn ở riêng?"

Trương Thanh Thạch gật gật đầu nói: "Con không phải nói muốn chỉ một nhà chúng ta cùng nhau ăn cơm sao? Ra riêng chúng ta có thể năm người cùng nhau ăn cơm, đến lúc đó cha cố gắng kiếm tiền, các con muốn ăn cái gì thì nói cho nương các con làm, chúng ta từ từ ăn, rốt cuộc không phải đoạt với người khác, cũng không cần sợ người khác nói các con là nữ hài tử ăn nhiều."

Trương Bà Tử và Đỗ Quyên Hồng đều nói qua Đại Hoa các nàng là nữ hài tử không nên ăn quá nhiều cơm, nói nữ hài tử ăn quá nhiều thức ăn sẽ bị béo, đến lúc đó khó tìm nhà chồng, Nhị Hoa hoàn hảo, ăn cứ ăn, Đại Hoa ăn ít đi, kết quả Đại Hoa gầy hơn so với Nhị Hoa.

Nhị Hoa thật cao hứng, so với vừa rồi nghe cha nói hai cây cỏ kia có thể đổi tiền còn cao hứng hơn, ở riêng a! Lại là ở riêng a! Lúc ấy nàng nói muốn ăn riêng, chỉ là muốn có thể trong phòng ăn cơm là tốt rồi, vốn không nghĩ tới ở riêng, bởi vì nàng vẫn cảm thấy bọn họ căn bản không có biện pháp ở riêng, cha chắc là sẽ không nguyện ý ở riêng! Không nghĩ tới cha thế nhưng nguyện ý ở riêng! Thật sự là quá tốt! Nhị Hoa lập tức cảm thấy cuộc sống có hi vọng, hận không thể nhảy vòng vòng tại chỗ phát tiết vui sướng.

"Cha, cha nói là lời nói thật? Không phải gạt con? Sẽ không phải bây giờ nói qua vài ngày liền đổi ý đi? Nãi nãi vừa nói dễ nghe, nói không chừng cha liền đổi ý! Không cho phép cha đổi ý, nãi nãi nói toàn bộ là không thể tin!" Nhị Hoa cao hứng nhiệt tình sau khi qua đi lại bắt đầu lo lắng, kéo tay Trương Thanh Thạch bắt đầu nói Trương Bà Tử không tốt.

"Sẽ không lừa con, cha lần này nói là lời nói thật, thật sẽ không thay đổi lời nói, không tin con và cha ngoéo tay."

Trương Thanh Thạch duỗi ra ngón tay út trêu chọc Nhị Hoa, kết quả Nhị Hoa lập tức duỗi ra ngón tay út cùng Trương Thanh Thạch ngoéo tay.

Trương Thanh Thạch kéo Nhị Hoa đi sang bên cạnh, không thể đứng mãi ở chỗ này, mặc dù nói hiện tại xung quanh nhất định là không có người, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Nhị Hoa so với Trương Thanh Thạch còn gấp hơn, đi ở phía trước Trương Thanh Thạch, trước sau trái phải đều nhìn một lần, lần nữa xác định không có người.

"Cha, cha vì sao muốn chia nhà?" Nhị Hoa kỳ quái hỏi, nghĩ thật chẳng lẽ là lần này sinh bệnh, đối nãi nãi hết hy vọng? Nếu quả thật là như vậy, nàng còn thật phải cám ơn nãi nãi nhẫn tâm.

Trương Thanh Thạch nói: "Cha lúc hôn mê a, đã nằm mơ, mơ tới ác mộng, cha sợ chuyện trong mộng trở thành sự thật, cho nên cha nhất định phải mang theo các con phân đi ra sống một mình. Còn có chính là cha ở lần bị thương này lúc ngã bệnh cảm giác mình thực muốn chết, nghĩ tới chính mình không có cho các con trải qua ngày tốt lành, liên lụy các con cùng cha chịu khổ, cảm thấy có lỗi với các con, cho nên muốn nửa đời sau chỉ đối tốt với các con."

Nhị Hoa ôm cánh tay Trương Thanh Thạch, nghĩ cha thật sự là chịu khổ, ông lúc ấy nhất định đặc biệt khó chịu, cũng bởi vì không yên lòng các nàng cho nên mới kiên trì tới cùng? Cha trước kia mặc dù đặc biệt nghe lời nãi nãi, nhưng nàng cũng không oán ông, ông là cha nàng, không có đánh qua nàng không có mắng qua nàng, có đôi khi còn có thể lặng lẽ mang chút ít ăn ngon cho các nàng, mặc dù số lần không nhiều lắm, nhưng ông cũng tận lực, so với mấy người cha hay đánh chửi hài tử trong thôn mạnh hơn nhiều. Hiện tại cha thương yêu nàng hơn, nàng cảm thấy cha thật sự là người cha tốt nhất trên đời.

Trương Thanh Thạch dặn dò Nhị Hoa đừng đem những chuyện này nói lộ ra, Nhị Hoa gật đầu liên tục, nàng chắc chắn sẽ không để lộ ra, việc này quan hệ đến cuộc sống hạnh phúc tương lai nhà bọn họ!

"Cha, cha và con nói những chuyện này, có phải hay không còn có chuyện khác muốn giao cho con đi làm? Nếu là có cha cứ nói đi, con nhất định sẽ làm tốt! Mặc dù con không phải là con trai, nhưng con so với con trai còn mạnh hơn!" Nhị Hoa nói, cha trở nên tốt như vậy, nàng quyết định cũng muốn trở nên tốt hơn, muốn so với con trai còn tốt hơn, để cho cha sẽ không khó chịu vì không có con trai.

Trương Thanh Thạch sững sờ một chút, sau đó nở nụ cười, cúi xuống, đưa tay đặt lên bờ vai nhỏ đơn bạc của Nhị Hoa, nhìn đôi mắt to của Nhị Hoa, nghiêm túc nói: "Nhị Hoa, con là hảo nữ nhi của cha, cho dù con không phải là con trai, cha cũng yêu con. Ở trong lòng cha, con so với 10 đứa con trai còn mạnh hơn, cha chính là không cần con trai, cũng chỉ cần con. Cho nên con chỉ cần hảo hảo lớn lên là được, làm chính mình là được, không cần phải mạnh hơn so với bé trai, con nếu là lớn lên như con trai, nhưng sống không vui vẻ, cha sẽ đau lòng."

Nhị Hoa nước mắt lập tức ào ào chảy xuống, ôm lấy cổ Trương Thanh Thạch.

Trương Thanh Thạch cũng ôm Nhị Hoa, con mắt cố gắng nhìn lên trên, nhưng nước mắt vẫn chảy xuống.

Phụ nữ hai người khóc một hồi lâu, sau mới tách ra, sau đó lau nước mắt của đối phương, lau lau liền cười rộ lên.

Xa xa truyền đến tiếng kêu gào của Trương Khởi, Nhị Hoa đáp lại một tiếng.

"Cha, có chuyện gì chúng ta trên đường trở về nói sau, đừng để cho Trương Khởi tiểu tử kia sinh nghi, hắn là quỷ tinh."

"Hảo, chúng ta đi qua đi."

Hai người sau khi trở về, Trương Khởi đang thu thập củi, nhìn đến bọn họ trở lại liền hỏi: "Nhị thúc, Nhị Hoa, các ngươi đi nơi nào? Ta kêu các ngươi rất nhiều tiếng. Có phải hay không các người đào được rau dại đặc biệt mềm? Buổi trưa ta chỉ ăn chút ít, làm việc nhiều khí lực như vậy, ta thật đúng là mệt chết đi được."

Nhị Hoa cười nói: "Nhị ca, ca ngày ngày ăn cũng không thiếu, dù là trốn việc cũng vẫn ăn rất nhiều."

"Ngươi tiểu nha đầu!" Trương Khởi cười nói, mang củi buộc lại, chờ Trương Thanh Thạch đi qua đem đòn gánh nâng lên.

"Trương Khởi, chúng ta đi, một mình ngươi ở chỗ này đừng mệt mỏi." Trương Thanh Thạch nói với Trương Khởi một tiếng, sau đó liền chọn củi mang theo Nhị Hoa đi.

Trương Khởi chờ bọn họ vừa đi liền nghỉ ngơi, Trương Tráng đáng chết này, hiện tại còn chưa tới, chờ hắn đến đây cùng nhau làm việc.

Trên đường, Trương Thanh Thạch nói kế hoạch của hắn cho Nhị Hoa.

Trương Thanh Thạch nghĩ đến chủ ý chính là đến lúc đó hắn và Nhị Hoa cùng nhau diễn một tuồng kịch, hắn nói nho nhỏ với Nhị Hoa, chỉ nói hắn ở bên ngoài chọc người, đối phương nhất định sẽ tìm đến hắn tính sổ, có điều không cần sợ, dù sao nhà bọn họ nhiều người, hơn nữa trong nhà nhất định là có tiền, đến lúc đó để cho Trương Bà Tử giải quyết là được. Những lời này thì cố ý để cho Trương Bà Tử hoặc là người phòng lớn, tam phòng nghe được, cũng không tin bọn họ còn có thể nhịn được.

Nhị Hoa bội phục nhìn Trương Thanh Thạch, nói: "Cha, chủ ý của cha thật là tốt, con tin tưởng những lời này nếu để cho bọn họ nghe được, nhất định sẽ lập tức đem toàn gia chúng ta đều đuổi ra! Bọn họ mới không vì chúng ta mà lo lắng hãi hùng lại cộng thêm có rủi ro! Cho nên nhất định trước khi người ta tìm tới tận cửa để nhà chúng ta phân đi ra. Bởi như vậy, không phải là chúng ta yêu cầu ở riêng, là nãi nãi muốn đem chúng ta phân đi ra, chúng ta cũng không bị người thuyết tam đạo tứ! Thật sự là quá tốt!"

Nhị Hoa nghĩ cha nàng thật là thông minh, chỉ là trước kia quá hiếu thuận , cho nên đem phần thông minh này ẩn đi, hiện tại ông tỉnh ngộ lại, lập tức liền thông minh hơn. Cha có khả năng, hiện tại lại thông minh như vậy, nàng cùng nương còn có tỷ muội về sau nhất định sẽ trải qua ngày tốt lành! Nhị Hoa tâm hoa nộ phóng, cảm thấy có người cha như vậy thật sự là cái gì cũng không sợ, không giống như lúc trước có cha nhưng vẫn lo lắng hãi hùng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.