Trùng Sinh Nữ Phụ

Chương 22: Người tới



Dịch & Biên: NguyetNhi

"Anh rất nhanh sẽ tới." Không bao lâu sau, một tiếng bíp báo hiệu có tin nhắn gửi đến vang lên, Ninh Vân Hoan duỗi ngón tay ra gẩy gẩy màn hình điện thoại di động, Lan Lăng Yến vừa gửi tin nhắn tới liền được cô mở ra luôn. Lúc này cô mới phát hiện bản thân mình trong lúc vô ý thức đã đem chuyện Tạ Trác Doãn đi tới bên ngoài phòng học của mình nói ra, vô ý thức nhắn tin cho Lan Lăng Yến!

Khi phục hồi lại tinh thần Ninh Vân Hoan quả thực không có nổi điên, cô như thế nào lại đột nhiên vô ý thức gửi tin nhắn cho Lan Lăng yến? Cô cảm thấy Tạ Trác Doãn là người rất nguy hiểm, nguyên nhân bởi vì kiếp trước chú ý Cố Doanh Tích, thật ra thì cô cũng coi như đã từng quen biết với Tạ Trác Doãn, tài sản của Tạ gia vốn cũng không sạch sẽ gì, nghe nói cũng từ hắc đạo tẩy trắng, đương nhiên không thể so sánh được với tổ chức Lan thị đã tồn tại từ trăm năm trở lên được, có thể là Tạ gia cũng rất nguy hiểm. Ninh Vân Hoan sống hai đời, tuy không có tài năng gì đặc biệt, thế nhưng mà cảm giác đối diện với nguy hiểm lại giống như bản năng nhạy cảm của cơ thể vậy, cô cảm thấy Tạ Trác Doãn không có ý tốt, thậm chí trong lòng cô còn mơ hồ nổi lên một dự cảm bất an, có thể là do cô ở cùng với Lan Lăng Yến một thời gian nên bây giờ đối với uy hiếp của Tạ Trác Doãn cũng không cảm thấy lo lắng lắm?

So sánh với Tạ Trác Doãn mà nói, kỳ thật Lan Lăng Yến mới là người nguy hiểm nhất, căn bản Tạ Trác Doãn không có cùng một cấp bậc với Lan Lăng Yến, hành động của chính mình bây giờ không khác dẫn hổ vào nhà là bao, khuôn mặt Ninh Vân Hoan đờ đẫn, hận không thể đập cho mình một phát, nhưng tin nhắn đã gửi đi, cũng không thể thu hồi lại được, chính cô bây giờ cũng không biết kỳ thật trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, không giống như ngày đầu tiên sợ hãi, cho dù cô biết rõ Lan Lăng Yến rất nguy hiểm, cũng không biết có phải là do đã cùng hắn xảy ra quan hệ thân mật hay không, kỳ thật trong lòng cô đã dần dần sinh ra cảm giác bất đồng với hắn, cho nên lúc cảm thấy không an toàn, cô chưa gửi tin cho cha Ninh, cũng chưa gọi điện thoại cho Ninh phu nhân, ngược lại trong đầu nghĩ đến trước tiên lại là hắn!

Nghĩ thông suốt những điều này, hàm răng của Ninh Vân Hoan không tự chủ được mà bắt đầu 'Khanh khách' va vào nhau, chuyện này thật sự quá nguy hiểm, cô cùng với Lan Lăng Yến mới ở chung chưa được bao lâu, cũng đã rơi đến nước này. Lúc này phía sau lưng của Ninh Vân Hoan đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, cũng may mà đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, mới đem tâm tư của cô từ trên người của Tạ Trác Doãn kéo trở lại, cũng không có chú ý tới ánh mắt ngoan lệ của Tạ Trác Doãn rơi xuống trên người mình, mang theo khát máu muốn giết người.

Trái lại với sự sợ hãi của Ninh Vân Hoan, là tâm trạng vui sướng của Lan Lăng Yến, thậm chí hắn còn làm rơi công tác trong tay xuống. Người đàn ông hôm qua ở bên ngoài sân trường cùng người phụ nữ tên Cố Doanh Tích kia dã hợp (là làm chuyện ấy ngoài trời đó), hắn ta không biết Lan Lăng Yến, nhưng thật ra thì ở bên trong máy của Lan Lăng Yến đã sớm có tư liệu của hắn ta, thời điểm hôm qua nhìn thấy hắn ta, cũng đã sớm nhận ra hắn ta là ai.

Hiển nhiên hắn ta đã tra ra Ninh Vân Hoan, chỉ là không nghĩ tới chính mình còn chưa có ra tay, hắn ta cũng đã không chịu được mà đưa tới cửa, Lan Lăng Yến không biết mình có nên cảm ơn hắn ta đã giúp mình một tay hay không, đây là lần đầu tiên cô gái nhỏ nhà mình gửi tin nhắn cho hắn xin giúp đỡ, cần phải cười Tạ Trác Doãn kia ếch ngồi đáy giếng, không biết sống chết! Lấy tay đẩy gọng kính, xuyên qua thấu kính phản xạ lại ánh sáng mặt trời chói mắt, che lại đôi mắt xếch đang lóe lên ánh lên tia lạnh lẽo.

Trong phòng học các sinh viên đã sớm thả hồn lên trời rồi, nữ giảng viên kia cảm thấy mình có nói gì cũng không có hiệu quả, nên dứt khoát thuận theo lòng người, sau khi nói một câu mọi người tự học, liền thu dọn đồ đạc của mình đi ra ngoài. Khi đi ngang qua người Tạ Trác Doãn thì dừng lại, chỉ là cách cửa sổ, mọi người trong phòng học đều không nghe được hai người họ đang nói chuyện gì, chỉ là mọi người nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn mỹ của Tạ Trác Doãn mặc dù đang cười nhưng lại mang theo vẻ không kiên nhẫn, lúc này nữ giảng viên kia mới chậm rãi cầm theo đồ của mình rời đi.

Đợi giáo sư vừa đi, trong phòng học lập tức ồn ào hẳn lên, bạn cùng bàn của Ninh Vân Hoan liền hướng về phía cửa cười nói với cô: "Có phải Tạ học trưởng rất đẹp trai đúng không?"

Cô gái này có đôi má tròn trịa, khuôn mặt dài trắng nõn giống như hai cái bánh bao nhỏ, lúc nói đến Tạ Trác Doãn thì khuôn mặt đỏ bừng, một bộ dáng cấp bách như muốn nói bạn thấy mình nói có đúng không, Ninh Vân Hoan bị có gái đó trêu chọc nở nụ cười.

Tuy nói cô cảm thấy Tạ Trác Doãn chỉ sợ là không có ý tốt đến đây, nhưng không biết như thế nào, chỉ là có dự cảm như vậy thôi. Sống hai kiếp, cái mà cô có được không phải là bàn tay vàng của nữ chủ, mà là loại cảm giác giống như bản năng gặp nguy hiểm mà thôi, mặc dù lúc này Ninh Vân Hoan có chút lo lắng, bất quá khi nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của người bạn cùng bàn này, lại nghĩ tới chính mình vừa mới gửi tin cho Lan Lăng Yến, tuy nói sau khi gửi xong cô đã rất hối hận, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy an tâm hơn.

"Học muội Ninh Vân Hoan." Ở bên ngoài, sau khi Tạ Trác Doãn đuổi nữ giảng viên kia đi, hắn ta một tay chọc vào túi, một tay gõ lên cửa kính thủy tinh bên ngoài phòng học, một đôi mắt hoa đào đây tà khí nói: "Không biết có thể mời em ra ngoài nói chuyện một lát không."

Giả vờ giả vịt! Ninh Vân Hoan cau mày, tất cả bạn học đều theo ánh mắt của Tạ Trác Doãn dừng lại trên người Ninh Vân Hoan.

Mặc dù tướng mạo của cô đối với các bạn cùng lớp tuy nói là xinh đẹp, dáng người cũng uyển chuyển, nhưng so với tất cả các bạn học cùng lớp có bộ dạng không tệ mà nói, cô cũng không dám nói bộ dạng của mình xinh đẹp nhất, dù sao về sau mọi người trong lớp đều sẽ tiến vào trong giới giải trí mà nói, họ cũng hơn hẳn Ninh Vân Hoan rất nhiều. Nhưng mà dưới tình huống như vậy, người mà Tạ Trác Doãn gọi không phải ai khác ngoài Ninh Vân Hoan, làm cho tất cả bạn học nữ trong lớp đều cảm thấy không phục, tự nhiên ánh mắt của họ nhìn cô cũng trở lên phức tạp hơn.

Một tiếng gọi này của Tạ Trác Doãn, chỉ sợ hơn 80% ánh mắt các bạn trong lớp nhìn về phía cô đều có chút không tốt. Ninh Vân Hoan cúi đầu xuống thật thấp, làm bộ như không nghe thấy tiếng gọi của Tạ Trác Doãn ở bên ngoài, không biết như thế nào, cô có cảm giác, cố cảm thấy giọng nói này có chút quen tai, nhưng lại hết lần này tới lần khác lại không biết được là mình đã nghe qua ở đâu, hay là bởi vì nguyên nhân ở kiếp trước cô cùng với Cố Doanh Tích có quan hệ bạn bè nên bây giờ mới khiến cho cô cảm thấy giọng nói của Tạ Trác Doãn có chút quen tai.

Trong khoảng thời gian này, không khí trong phòng học lập tức trở nên yên tĩnh. Rất nhiều người đều không thể tin được nhìn chằm chằm vào cái người đang cúi thấp đầu làm bộ như không có nghe thấy tiếng gọi của Tạ Trác Doãn, rất nhiều người đều bắt đầu bàn tán xôn xao:

"Ninh Vân Hoan là ai vậy? Tại sao Tạ học trưởng gọi cô ta, mà cô ta lại dám có gan không trả lời học trưởng?"

Bởi vì thời gian nhập học chưa được bao lâu, cho nên những người này đều không biết đến tột cùn trong lớp có bao nhiêu bạn học, nhưng ánh mắt của Tạ Trác Doãn lại chằm chằm về phía Ninh Vân Hoan đang ngồi, hơn nữa chủ yếu nhất là, lúc này Phó Viện lại đang đi về phía Ninh Vân Hoan, một bộ rất sợ người khác không biết mà lớn tiếng nói: "Hoan Hoan, có người gọi bạn kìa!"

Lúc này ánh mắt của tất cả bạn học trong lớp đều đổ dồn về phía Ninh Vân Hoan đang cúi thấp đầu, không có người nào nghĩ rằng Ninh Vân Hoan không nghe thấy tiếng gọi của Tạ Trác Doãn, dù sao tất cả bạn học đều nghe thấy rõ ràng giọng nói của Tạ Trác Doãn, tất cả mọi người đều cảm thấy Ninh Vân Hoan đang cố ý giả ngu, còn có một giọng nữ chua chát vang lên:

"Bộ dạng lớn lên cũng không có gì đặc biệt, làm sao mà lần này Tạ học trưởng lại coi trọng cô ta được? Chẳng lẽ là ăn thịt cá đã ngán rồi, nên bây giờ muốn ăn chút ít dưa muối hay sao?" Có người nghe được lời nói này tất nhiên đều theo sau phụ họa một câu, nhưng cũng có không ít bạn học nam đứng ra bênh vực cô: "Dưa muối cái gì, các cậu không ăn được nho thì liền nói nho xanh."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.