Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 11: Quảng cáo




Sắc mặt của Đường Phỉ Phỉ cực kì khó coi, nhưng cuối cùng cô ta còn nhớ rõ mình là người của công chúng, hơn nữa có Tiết Trạch ở bên cạnh, cho nên miễn cưỡng đè nén lửa giận xuống.

Kỳ thật, Đường Bội rất hiểu cô ta, nếu như cô ta thua trong tay người khác, chứ không phải thua trong tay mình, thì cô ta sẽ không tức giận như thế.

Khóe miệng cô cong lên nụ cười nhàn nhạt, cả người mặc nhung trang đứng ở bên cạnh Tần Hạo Diễm cũng đủ khiến cho Đường Phỉ Phỉ phát điên.

Đường Bội nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi, bên người cô ta có vài trợ lý, tuy rằng Đường Phỉ Phỉ vẫn chưa là diễn viên thực sự nổi tiếng trong nước, nhưng thanh thế cũng không thua bất kì người nào.

“Hôm nay trước hết như vậy đi” Tần Hạo Diễm không quan tâm đến bọn người Đường Phỉ Phỉ mà quay mặt lại nói với Hạ Tử Diệu và Đường Bội:

“Có lẽ kịch bản phải thay đổi một chút, cho nên muộn một chút tôi sẽ đưa kịch bản cho 2 người”

Anh nhìn Đường Bội hỏi: “Người đại diện của cô đâu?. Bảo họ liên lạc với phó đạo diễn”

“Tôi còn chưa có người đại diện” Đường Bội cười xinh đẹp: “Tôi chính là người đại diện của mình”

Tần Hạo Diễm sâu sắc liếc mắt nhìn cô một cái.

Anh mặc âu phục định chế* phẳng phiu cao cấp, tuy rằng trong lúc quay phim, tính tình hơi nóng nảy khiến cho người khác không chịu được, nhưng thật ra là một người đàn ông hết sức anh tuấn.

So với Hạ Tử Diệu đẹp theo phong cách cổ điển của nước Anh, anh có vài phần ngang bướng hơn. Nếu cẩn thận nhìn kỹ, sẽ phát hiện màu mắt của anh đen thâm thẫm, sóng mũi cao thẳng, đường nét ngũ quan càng thêm thâm thúy so với người phương Đông, có cảm giác giống con lai.

“Vậy cô lưu lại số điện thoại và địa chỉ cho tôi đi” Tần Hạo Diễm cũng không hỏi nhiều về việc riêng của Đường Bội, anh chỉ cần một diễn viên tốt, một diễn viên phù hợp với yêu cầu của anh, điều này quan trọng hơn chuyện riêng của diễn viên.

Đường Bội theo lời để lại địa chỉ và số điện thoại cho anh ta.

Hôm nay đấu một trận không có thuốc súng với Đường Phỉ Phỉ, cô xem như đã kết thúc trong thắng lợi, thuận lợi đoạt được nhân vật mà cô ta hết sức coi trọng, còn phơi bày chuyện cô ta sử dụng thế thân. Tuy rằng vẫn chưa làm quá rõ, nhưng đây là chỗ nào, làng giải trí là một nơi không cần gió cũng có thể dậy sóng, huống chi tất cả chỉ vừa mới bắt đầu thôi!.

Nhất là Tiết Trạch, anh ta nhất định sẽ lợi dụng quan hệ truyền thông của Đường gia, ở sau lưng tao áp lực với những phóng viên giải trí, tối nay cô muốn trở về khách sạn cũng hơi khó khăn.

Nghĩ như vậy, thời điểm Đường Bội đứng ở bên ngoài studio chuẩn bị bắt xe về nghỉ ngơi, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt.

Vị trí của ảnh thị thành* không quá hẻo lánh, nhưng cũng không nằm trên khu vực sầm uất người người qua lại. Đường Bội đứng khoảng 5,6 phút vẫn chưa bắt được xe, cô đang chuẩn bị gọi điện thoại kêu xe thì một chiếc Bentley màu đen nhánh dừng lại ở trước mặt cô.

Cửa xe mở ra, Hạ Tử Diệu bước xuống xe.

Trước đây, Đường Bội không thể không nghe nói qua về Hạ Tử Diệu, tuy rằng anh ta là một người khiêm tốn, nhưng mà ảnh đế trẻ tuổi, đẹp trai, lại giàu có cũng dủ khiến cho người ta say mê.

Lúc này, anh ta đã cởi bỏ lớp quần áo hóa trang, trở về với một Hạ Tử Diệu của hiện đại, mặc một bộ âu phục màu xám đậm. Bộ âu phục hết sức vừa vặn, ôm lấy vóc người cao lớn rắn rỏi. Trên khuôn mặt anh vẫn mang theo nụ cười lịch sự, nhã nhặn, khiến người ta vừa nhìn thấy đã yêu thích, một đôi chân dài thẳng tắp, hình như anh sinh ra để mặc âu phục.

Ảnh đế như vậy, so với ảnh đế trong phim, càng thêm vài phần mị hoặc.

Anh đi tới vài bước đến trước mặt Đường Bội, kéo cửa xe dành cho khách ra, hơi khom người, dùng đôi mắt thâm thúy, mê người nhìn Đường Bội, dịu dàng cười hỏi:

“Tôi có vinh hạnh đưa Đường tiểu thư một đoạn không?”

Đường Bội bị dáng vẻ tao nhã mê người của anh ta chọc cười.

Hôm nay tâm tình của cô không tệ, vì thế hơi cúi người, không hề từ chối mà bước lên xe của Hạ Tử Diệu.

Tính năng xe vô cùng tốt, vững vàng khởi động, rất nhanh đã chạy vào khu nội thành.

“Có muốn nghe nhạc không?” Tuy rằng Hạ Tử Diệu mở miệng hỏi, nhưng đã tiện tay mở nhạc lên.

Tiếng nhạc piano quanh quẩn bên tai của bọn họ, tiếng nhạc không lớn, nhưng vẫn thích hợp khiến cho người ta thả lỏng.

“Xin chính thức giới thiệu” Hạ Tử Diệu quay đầu liếc mắt nhìn Đường Bội một cái, cười nói:

“Tôi tên Hạ Tử Diệu”

“Đường Bội” Đường Bội cũng cười đáp lại.

Hạ Tử Diệu chính là một người như vậy, gia giáo tốt, gia đình giàu có, khiến anh trở thành một người, chỉ cần bạn đồng ý, sẽ gặp một người đàn ông như gió xuân.

(Định chế: Đặt may theo yêu cầu

Ảnh thị thành: phim ảnh và truyền hình. Giống như trường quay Hoành Điếm vậy đó) .

Khoảng cách từ trường quay đến nội thành cũng không phải là ngắn, nhưng hai người nói chuyện một lát, trong nháy mắt đã đến trung tâm thành phố.

Đường Bội thuê khách sạn cách trung tâm thành phố không xa bên cạnh một công viên nổi tiếng, quang cảnh rất tốt, giao thông cũng thuận tiện.

Hạ Tử Diệu nhìn nhà cao tầng càng ngày càng nhiều, hơi nhún nhún vai thở dài nói: “Chưa gì đã đến nơi rồi, tôi còn chưa chuẩn bị kịp để mời người đẹp ăn cơm”

Đường Bội không nhịn được bật cười.

Cô ở Đường gia đã tiếp xúc với không ít người trẻ tuổi, có rất nhiều người ưu tú, xuất sắc, nhưng nếu so sánh vẫn thua kém Hạ Tử Diệu.

Thời điểm chờ đèn giao thông, Hạ Tử Diệu quay mặt nhìn về phía Đường Bội, đôi mắt nhìn cô mang theo ý cười, ôn nhu hỏi:

“Tôi đây đành phải đường đột hỏi người đẹp một câu. Không biết Đường tiểu thư có nể mặt cùng tôi dùng bữa tối không?”

Đường Bội vừa mới chuẩn bị nói chuyện, ánh mắt đột nhiên ngẩn ra.

Lúc này bọn họ đang ở trung tâm thành phố S, đoạn đường phồn hoa nhất, khắp nơi đều có nhà cao tầng.

Đối diện với bọn họ là một tòa thương nghiệp phồn hoa, trên mặt cao nhất của tòa nhà có một chiếc TV khổng lồ, phía trên màn hình quanh năm quảng cáo những mặt hàng xa xỉ phẩm cao cấp.

Lúc này trên màn hình thật lớn, trong bóng tối từ từ hiện ra một cái gì đó khiến người ta không nhìn rõ hình dạng.

Mặc dù hơi mơ hồ nhưng Đường Bội có thể nhìn thấy rõ ràng, đó là mặt bên của một người con gái. Hiệu ứng ánh sáng vô cùng tốt chiếu lên chiếc cằm khéo léo của cô, cần cổ tao nhã giống như thiên nga trắng, cùng với bờ vai mượt mà, xinh đẹp giống như được gọt dũa.

Màn ảnh kéo càng lúc càng gần, dừng lại con bướm màu tím đang vỗ cánh như muốn bay.

Nhưng cẩn thận nhìn kỹ, sẽ phát hiện bươm bướm trông rất sinh động ấy, là hình xăm trên vai của cô ấy.

Đường Bội nhịn không được, đưa tay chạm lên vai trái của mình.