Trùng Sinh Trở Về Năm Ba Tuổi (Trở Về Lúc Ba Tuổi Rưỡi)

Chương 3: Hồi ức 2



*Chặn quang: Ngăn cản ánh sáng

Khi ấy, Lục Hoằng Văn liền ôm cô vào lòng, nằm ở trên giường, một lần lại một lần nói mắc nợ cô, anh một lần lại một lần xin thề, sẽ đối xử tốt với cô. Sau đó hai người bọn họ đồng thời tưởng tượng đến tương lai phía trước.

Tháng ngày tuy rằng không giàu có, thế nhưng rất vui vẻ. Bọn họ không ở cùng mẹ chồng, tiền lương mỗi tháng của chồng phải đưa cho bà ấy một nửa, còn thường thường mua một ít quà tặng đến, như vậy mẹ chồng nàng dâu lúc đó cũng coi như là tường an vô sự. Con gái đã gả cho người ta, hoà giải chứ không xa cách, mẹ Mạnh cũng không có cách nào khác, thấy cuộc sống của cô coi như là cũng khá lắm rồi, nên không nhắc lại chuyện Lục Hoằng Văn nữa.

Ba mẹ đối với Lục Hoằng Văn ngầm thừa nhận, làm Mạnh Tĩnh Nghiên hưng phấn rất lâu, cô lại suy nghĩ tích cực, cũng hi vọng hôn nhân có thể được ba mẹ chúc phúc.

Vợ chồng son tháng ngày trải qua rất vui vẻ, chồng làm tiêu thụ, thời gian hai năm, tích lũy không ít khách hàng. Năm 2010, anh dứt khoát từ chức, gia nhập một bất công ty động sản, đổi thành tiêu thụ bất động sản.

Đầu thế kỷ 20, giá phòng ngày càng tăng cao, ăn, mặc, ở, đi lại, ai không cần? Tuy rằng công việc xoay chuyển, nhưng trước đây làm ăn đều phải dùng đến những thứ đó.

Hơn nữa anh suy nghĩ linh động, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió. Mua và bán, chỉ cần chờ đến lúc thích hợp liền ra tay. Một tháng ba mươi ngày, Lục Hoằng Văn bình quân mỗi năm liền có thể mua một can nhà. Coi như là nhà giá rẻ, ba mươi vạn, tiền hoa hồng được một nửa, anh từ số tiền hoa hồng này nâng lên 20%, tiền lương một tháng qua được bảy, tám ngàn.

Hiện tại thu nhập mỗi tháng được bảy, tám ngàn đã là lương cao rồi, càng khỏi nói thời điểm năm 2010.

Lục Hoằng Văn có người họ hàng, lượng tiêu thụ cao, rất nhanh, anh từ tiêu thụ cò môi giới thăng chức đến quản lí. Xem như là chức quan nhỏ, quản lí năm, sáu người. Quản lý cửa hàng cũng phải tham gia tiêu thụ, thế nhưng bọn họ trong cửa hàng cò môi giới bán nhà sau khi anh làm quản lí, cũng sẽ được trích phần trăm.

Giá phòng lên cao, nhưng không ảnh hưởng gì tới dân thành phố mua phòng.

Người tiêu dùng đều có chung một loại tâm lý, mua giá cao không mua giá rẻ. Giá phòng dâng lên, số người tiêu dùng mua phòng chỉ có tăng lên chứ không giảm đi. Dân thành phố thấy giá phòng tăng lên mãi, liền sợ càng ngày càng cao, người người đều muốn nhân lúc giá nhà còn chưa cao lắm liền mua một căn, mặc kệ là có sử dụng hay không, đều rất có lợi.

Nhiều người mua, thị trường bị xào rất nóng, giá phòng thì càng ngày càng cao. Lục Hoằng Văn phát tiền lương, tháng trước so với tháng này dày hơn không ít.

Đến ngày phát tiền lương, buổi tối Lục Hoằng Văn mới về đến nhà, hai vợ chồng cùng nhau kiếm tiền, sau đó cùng tiết kiệm tiền. Thời điểm đi ngang qua chợ đêm, hai người sẽ mua điểm ăn ngon, tự thưởng cho chính mình.

Tuy rằng hoàn cảnh sinh hoạt gian khổ, thế nhưng vợ chồng trẻ vui vẻ chịu đựng.

Năm 2010 - 2011, vẻn vẹn thời gian hai năm, riêng tiền tiết kiệm của Lục Hoằng Văn đột phá ba mươi vạn. Tiền nhiều hơn, suy cho cùng cũng lf vì cuộc sống. Lục Hoằng Văn từ đầu đến cuối không quên lúc trước hứa hẹn với vợ, anh nhất định phải kiếm tiền, mua cho vợ một căn nhà riêng của bọn họ. Vợ chồng trẻ kết hôn thời gian dài như vậy còn ở cái gác xép thuê, lạnh lẽo ẩm ướt.

Cơ hội này rất nhanh sẽ đến, Lục Hoằng Văn thông qua chức vụ hiện tại, thừa dịp khi chủ phòng sốt ruột cần tiền, giá tiền nhà so với giá thị trường thấp hơn hai vạn. Ánh sáng rất rõ, nam bắc thông suốt, có ba tầng, sau khi vợ mang thai đứa nhỏ cũng thuận tiện. Cảnh vật chung quanh cũng rất tốt, rất yên tĩnh, xanh tươi mát mẻ, buổi tối có thể mang theo cục cưng cùng đi ra ngoài tản bộ.

Đầu tiên nhìn thấy phòng này, Lục Hoằng Văn lập tức kích động, chính là nó. Mạnh Tĩnh Nghiên cũng cực kỳ yêu thích, mừng rỡ hy vọng có thể cùng chồng nắm giữ một căn nhà nhỏ của bọn họ.

Khi cần quyết đoán thì quyết đoán, Lục Hoằng Văn lấy ra hết thảy tiền tích kiệm chuẩn bị mua nhà. Nhưng dù là như vậy, tiền còn chưa đủ. Mạnh Tĩnh Nghiên là bà chủ gia đình, hết thảy tâm tư đều đặt trên người chồng, không có một chút thu nhập nào. trong nhà chủ yếu là Lục Hoằng Văn lao động, tiền tích kiệm trên căn bản chính là tiền lương của anh. Nếu như vay ngân hàng, lãi cao, hơn nữa còn vay trong khoản thời gian dài, bọn họ không có khả năng trả.

Tối suy nghĩ hay là hỏi bạn bè thân thích xem có thể mượn bọn họ một ít tiền không, dựa vào khoản thu nhập của Lục Hoằng Văn ngay lúc đó, trong vòng một năm chắc chắn có thể trả lại. Trước hết nghĩ đến, đương nhiên chính là ba mẹ mình cùng cha mẹ chồng. Vì cô là con gái họ nên, con gái muốn dùng nhất định sẽ không chút do dự lấy ra.

Thế nhưng ba mẹ cô tiền tích kiệm không nhiều, tính toán một chút thiếu rất nhiều. Vì gia đình nhỏ, Mạnh Tĩnh Nghiên vẫn là mặt dày gọi điện thoại cho mẹ chồng.

Mẹ chồng vừa nghe Mạnh Tĩnh Nghiên muốn mượn tiền liền phát hỏa, ầm ĩ mắng cô một trận, đều là những lời khó nghe.

Ý nghĩ chính là con trai của bà mấy năm qua tiền lương cao, kiếm được nhiều, mỗi tháng còn cho hai ông bà một ngàn, đủ sống sao?. Con trai của bà hiếu thuận nhất, khẳng định là Mạnh Tĩnh Nghiên người vợ ác ý gây xích mích ly gián, không đồng ý con trai cho tiền. Hiện tại thiếu tiền mới tới hỏi vay tiền hai ông bà? Chính là hai chữ, không có!

Một ngàn, nói nhiều không nhiều, nói thiếu cũng không thiếu, đầy đủ hai ông bà tiền cơm nước một tháng, cũng là bọn họ hiếu thuận. Ba mẹ Lục Hoằng Văn đều có công việc, mỗi tháng thu vào không ít. Anh cũng không phải con độc nhất, còn có một người em cũng thỉnh thoảng cho ba mẹ tiền. Cô không hiểu, nhiều tiền như vậy, làm sao không đủ cho hai người sống?

Hơn nữa ngày lễ ngày tết, bọn họ đều mang nhiều đồ đến cho cha chồng mẹ chồng, mỗi lần như thế Lục Hoằng Văn lại vụng trộm kín đáo đưa cho mẹ anh năm trăm một ngàn, cô cũng làm như không biết. Có lúc Lục Hoằng Văn bận rộn công việc, cô còn thường nhắc nhở anh, đừng quên gọi điện thoại cho gia đình, bằng không ba mẹ sẽ ghi nhớ.

Mạnh Tĩnh Nghiên cảm thấy mình làm con dâu đủ tốt, như vậy, đồ tặng mẹ chồng đều là cô lựa chọn. Khi tết đến người một nhà đoàn tụ, bác và chú Lục Hoằng Văn đều đến nhà ba mẹ anh, nhiều người như vậy đều là cô ở trong phòng bếp nấu ăn, ăn xong điểm tâm phải bắt đầu chuẩn bị, một ngày giao thừa đã dày vò cô mất đi nửa cái mạng.

Đáng lẽ em gái Lục Hoằng Văn phải giúp cô làm việc, nhunhw mẹ chồng vẫn cứ ngăn không cho cô ấy đụng vào. Chỉ có Lục Hoằng Văn nhìn cô không đành lòng, đi tới nhà bếp giúp đỡ cô.

Kết hôn thì mẹ chồng không cho mua nhà, cô không nói gì. Hai người bọn họ cùng phấn đấu, hiện tại không phải rất tốt sao? Nhưng mà bây giờ, cô chỉ là muốn vay mấy vạn đồng tiền, cho dù có ghi giấy nợ, trong vòng một năm trả? Mẹ chồng lại tuyệt tình như vậy, chính là không cho vay, bộp một tiếng liền cúp điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.