Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 11: Là em quyến rũ anh



Ngụy Nhất vừa rời khỏi đó, Tô Thích thở hổn hển xuất hiện trước mặt mọi người. Ai nấy đều đang trần trùng trục, chỉ mình Tô Thích vẫn quần áo chỉnh tề lộ rõ vẻ phong độ khoáng đạt của anh.

Tô Thích nhìn quanh một vòng, lạnh lùng hỏi: "Ngụy Nhất đâu?".

"Hừ." Trâu Tướng Quân lười nhác ngả lưng vào thành bể bơi, miệng ngậm cọng cỏ, nhìn thấy Tô Thích nhưng vẫn vờ như không.

Việc ngậm cọng cỏ trong miệng cũng lắm công phu, người bình thường khi ngậm nếu không lưu tâm thì cũng chỉ là một cử chỉ tầm thường. Còn Trâu Tướng Quân đã luyện được công phu này một cách điêu luyện, càng thể hiện rõ vẻ ngông cuồng ngạo mạn, phong lưu khoáng đạt của bản thân. Xem ra, vẻ khoáng đạt của anh ta cũng không thua kém Tô Thích.

“Tôi hỏi lại một lần nữa. Ngụy Nhất đâu?" Khuôn mặt Tô Thích chưa bao giờ lạnh lùng như thế khiến mấy người anh em chơi cùng từ nhỏ đang có mặt ở đó liên tục quay sang nhìn nhau.

Trâu Tướng Quân vẫn giữ vẻ thản nhiên như cũ, chẳng buồn liếc mắt nhìn Tô Thích, ung dung gối đầu lên tảng đá lớn nhắm mắt dưỡng thần. Anh ta thầm nghĩ, cùng lắm thì hắn cũng chỉ đến mức gây lộn mà thôi, từ nhỏ tới lớn, những trận đánh lộn với hắn còn ít hay sao? Bản thân mình cũng chưa từng chịu thiệt.

Vĩ thấy thế trận giữa hai người đàn ông này sắp xảy ra, vội đi lên, cười hì hì giảng hòa, nói với kẻ đang phẫn nộ là Tô Thích: "Cô em Nhất Nhất vào phòng thay đồ rồi! Có khi bây giờ đang chọn đồ ở nhà ăn cũng nên. Yên tâm đi, cô ây ổn cả mà, cô bạn gái bé nhỏ của cậu không biến mất đâu. Còn cậu nữa, đem đại mỹ nhân Ngụy Trích Tiên đi đâu rồi?".

Khi Vĩ vừa nói tới mấy chữ "cô bạn gái bé nhỏ", Trâu Tướng Quân liền mở mắt, nhìn Tô Thích chằm chằm. Tô Thích cũng không yếu thế trợn mắt nhìn lại, nghĩ tới việc Ngụy Nhất còn đang một mình ở nơi khác, anh không còn thời gian để tính toán so bì với Trâu Tướng Quân nên liền bỏ đi. Vừa quay người, anh va ngay phải một cơ thể thơm ngát mềm mại như bông.

Ngụy Trích Tiên thay bộ bikini xong, khoác khăn tắm trên vai, yểu điệu bước ra. Đó mới thực sự đại diện cho sự xuất hiện của đại mỹ nhân.

Trút lớp phấn trang điểm, làn da của Ngụy Trích Tiên mặc dù không được mềm mại, mịn màng như Ngụy Nhất nhưng cũng không ảnh hưởng tới vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô. Thêm vào đó, Ngụy Trích Tiên lại sở hữu một vóc dáng cân đối đến hút hồn, chân dài eo thon, cao ráo yêu kiều, kết hợp với bộ kikini ba mảnh màu trắng, gợi cảm mà không mất đi vẻ thuần khiết. Trông cô còn quyến rũ hơn những người mẫu nổi tiếng trên truyền hình nhiều.

Đại mỹ nhân họ Ngụy nhìn thấy Trâu Tướng Quân - người đàn ông trong mộng của mình - đang ở phía xa, trong lòng xốn xang rạo rực, vội rảo bước về phía đó. Vừa đi đến sau lưng Tô Thích, không ngờ Tô Thích lại vội vã quay người khiến cô ngã dúi vào bức tường cứng nhắc bên cạnh, cú va đập manh tới nỗi khiến chóp mũi đau nhức, máu mũi cũng chảy, nước mắt thi nhau tuôn rơi. Mọi người thấy Ngụy tiểu thư gặp nạn, vội vàng trèo lên bờ chạy lại xem xét tình hình thương tích của Ngụy Trích Tiên. Tô Thích vốn là một kị sĩ, lúc này sao có thể bỏ mặc Ngụy Trích Tiên ở đó được, anh vội bế thốc Ngụy Trích Tiên chạy về phòng y tế. Đến khi chuyện xảy ra bất ngờ đó lắng xuống, trong bể bơi chỉ còn lại ba chàng trai quay mặt nhìn nhau, chẳng thấy Trâu Tưóng Quân đâu cả.

Trâu Tướng Quân hoàn toàn không muốn để Tô Thích nhìn Ngụy Nhất trong bộ đồ bơi, thấy Tô Thích đang có ý định đi tìm Ngụy Nhất, nỗi ghen tức trong lòng lại trào dâng. Anh quyết định lập tức đi tìm Ngụy Nhất trước rồi giấu cô gái ngốc nghếch đó đi, hoặc không cũng phải dỗ dành để cô ấy chịu thay đồ bơi ra cũng tốt.

Dựa vào trực giác, anh lần tìm theo hướng các bể ngâm tinh dầu trên sườn núi. Trâu Tướng Quân đi tìm từng bể một, mười phút sau, quả nhiên ở chỗ hẻo lánh nhất giữa triền núi, bên một bể ngâm sực nức mùi hương, anh đã tìm thấy cô gái ngốc nghếch luôn khiến người ta phải đau đầu này.

Ngụy Nhất hình như đã ngâm trong nước nóng quá lâu rồi, làn da đã nhuốm màu đỏ hồng. Lúc này, cô đang thảnh thơi ngồi trên thành bể, thõng hai chân xuống đạp cho nước bắn tung tóe. Làn nước suối trong vắt bốc hơi nóng mờ ảo chảy từ một khe hở nhỏ của bình rượu ra, những cơn gió mát thổi tới mang theo mùi hương mê hoặc thanh mát, giống như tiên ông khi nghỉ ngơi tại đây, do không cẩn thận làm đổ rượu ngon.

Sườn núi hẻo lánh, không có lấy một bóng người, cô quả thật rất biết lựa chọn địa điểm để hưởng thụ.

Trâu Tướng Quân rảo từng bước lớn lại gần. Đến khi Ngụy Nhất phát hiện ra thì anh đã đứng sừng sững ngay trước mặt cô rồi.

Ngụy Nhất ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa hay chạm phải bộ phận đang căng phồng lên trên cơ thể của Trâu Tướng Quân. Khuôn mặt nhỏ xinh lập tức trở nên thất sắc, "Áaaa" một tiếng thất thanh rồi nhảy ngay xuống bể nước, chỉ để lộ khuôn mặt, mắt nhắm nghiền.

Trâu Tướng Quân thấy Ngụy Nhất trốn trong nước như chú hà mã, anh khẽ mỉm cười, gọi cô: "Ra đi".

Anh chàng này chỉ mặc mỗi một chiếc quần bơi bé xíu nhưng không hề có ý che đậy, cứ đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt sáng khẽ nhíu lại, mang theo ý tứ đùa giỡn. Ngụy Nhất cứ nhắm tịt mắt lại, vô cùng kích động, mắng to đến nỗi lạc cả giọng: "Lưu manh! Lưu manh!". Hơn nữa anh ta còn là hạng lưu manh không thể nào chuyển hóa nổi.

"Lên đi", Trâu Tướng Quân sợ ở đây quá lâu, Tô Thích sẽ tìm đến được, cố gắng kiềm chế ý muốn bắt nạt cô, chỉ ra mệnh lệnh ngắn gọn.

Không ngờ cô gái trốn trong nước kia lại cứ án binh bất động, giữ nguyên trạng thái hà mã ngập nước như vậy.

"Vậy thì thiếu gia ta xuống nhé!", Trâu Tướng Quân khẽ cười, đôi chân dài quả nhiên lội xuống nước, tạo nên những tiếng ì oạp lớn và không ít bọt nước. Vì vội đi tìm Ngụy Nhất nên Trâu Tướng Quân quên béng việc phải khoác thêm một chiếc áo tắm, trong thời tiết trên dưới không độ này, mình trần như nhộng đi tìm Ngụy Nhất lâu như vậy, anh ta đã lạnh tới nỗi không chịu nổi nữa rồi.

Nhiệt độ trong nước là ba mươi chín, cơ thể của Trâu Tướng Quân vừa chạm xuống làn nước ấm liền cảm thấy dễ chịu đến nỗi thốt lên những tiếng sảng khoái.

"Anh anh anh lui ra!", Ngụy Nhất nhắm chặt hai mắt, nghe thấy những âm thanh mập mờ phát ra bên cạnh, trong lòng biết rõ là anh ta đã xuống dưới nước, cô quay mặt về phía thành bể, hét lên bằng giọng run rẩy, "Lưu manh, lưu manh! Không được lại gần!".

Bể ngâm tình dầu nhỏ hơn các bể tắm nước nóng dưới chân núi rất nhiều, một người dùng thì cảm thấy vừa vặn, còn hai người thì khá chật chội, nhưng nếu là một đôi tình nhân cùng ngâm mình trong đó lại càng tăng thêm hứng khởi. Trâu Tướng Quân tay chân dài, thân hình cao lớn, trong làn nước ấm, anh chỉ cần sải hai bước là đã chạm vào phía sau Ngụy Nhất đang co rúm thành một khối kia rồi. Sau đó anh đưa tay ra bế bổng cô lên.

Ngụy Nhất chỉ sợ anh ta tùy tiện xâm hại mình, cô ra sức quẫy đạp rồi hét toáng lên: "Buông tôi ra! Lưu manh! Buông ra!".

Trâu Tướng Quân bị nước bắn khắp mặt, mất hết kiên nhẫn, đôi lông mày rậm nhíu lại. Anh trói chặt Ngụy Nhất bằng hai cánh tay, ôm gọn cô trong lòng mình. Núi rừng trống trải, tiếng vọng rất lớn, anh sợ tiếng kêu của cô gái ngốc nghếch này sẽ gây sự chú ý cho những người dưới chân núi, vì thế hạ thấp giọng xuống quát:

"Cấm động đậy! Tôi sẽ không làm gì cô đâu!"

Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng khi bàn tay vừa chạm phải vòng eo nhỏ bé vừa được nước suối gột rửa đến mềm mại mịn màng của cô, anh không thể kìm nén được liền khẽ xoa xoa lớp da trắng nõn đó.

Ngụy Nhất vốn nghĩ rằng anh ta thực sự sẽ không làm điều gì sai trái, vừa yên lặng trở lại, liền cảm thấy một đôi tay thô bạo đang du ngoạn trên vòng eo, cô hoảng sợ, lại cất cao giọng hét lên:

"Cứu tôi với... Cứu tôi vớiiii", giọng nói ngây thơ của Ngụy Nhất vang vọng khắp núi rừng, nghe thật thảm thiết.

Trâu Tướng Quân thầm nghĩ, cô bé này vừa mới ngoan ngoãn được một giây lại hét toáng lên rồi, sắc mặt anh tối lại, quay mặt cô hướng về mình, hôn ngấu nghiến đôi môi đang kêu gào liên tục kia.

Trâu Tướng Quân vốn chỉ có ý định bịt miệng cô lại để cô không kêu nữa.

Miệng của Ngụy Nhất vốn đang há ra, vì vậy Trâu Tướng Quân thật dễ dàng luồn chiếc lưỡi tham lam vào khoang miệng cô. Vừa chạm phải chiếc lưỡi mềm mại thơm tho đó, toàn thân anh như bị ai đó thả bọ cạp lên, niềm hứng khởi dâng trào. Dục vọng theo làn nước ấm mà từ từ dâng cao, nụ hôn của anh mỗi lúc một sâu hơn, chiếc lưỡi giống y như con người anh vậy, cứ rượt đuổi theo cô không biết mệt mỏi, hít sâu, liếm nhẹ, quấn quýt không rời.

Mái tóc của cô ướt nhèm, bết dính trên trán, không biết do nước hay mồ hôi, khiến khuôn mặt ngây thơ của cô càng thêm đáng yêu. Mùi hương mê hoặc triền miên của không gian nơi đó lại càng giống như chất xúc tác làm tim anh ngày càng mềm yếu, khiến bộ phận nào đó trên cơ thể anh mỗi lúc một cương cứng. Bàn tay đang ôm chặt cô bắt đầu không chịu để yên, lướt qua lướt lại trên tấm lưng trơn mịn của Ngụy Nhất. Ngụy Nhất biết anh ta lại bắt đầu phát cuồng, trong lòng lo sợ, liền cắn một cái vào đầu lưỡi trơn tuột tham lam ấy. Nhưng cô lại là người có tâm lòng nhân hậu, biết anh chàng mặc dù rất đáng hận nhưng nếu thật sự làm anh ta bị thương cũng không hay, ngộ nhỡ cắn mạnh quá làm anh ta bị câm thì chị gái sẽ không bỏ qua cho cô đâu. Vậy là cô không dám cắn mạnh. Trâu Tướng Quân chỉ cảm thấy hơi đau chứ không hề chảy máu. Nhưng dục vọng lại được không chế, anh hổn hển ngẩng đầu lên, hơi thở ướt át phả vào mặt cô, thì thào:

"Đồ ngốc, bây giờ tôi tha cho cô, ngoan ngoãn đi theo thì tôi sẽ không đụng vào cô. Nếu cô còn kêu lên nữa, tôi sẽ chiếm đoạt cô ngay tại đây đây, cô có tin không?"

Ngụy Nhất cũng đang thở hổn hển, đôi môi run run, sợ sệt gật đầu.

Trâu Tướng Quân thấy cô gái trong lòng mình khuôn mặt tựa hoa đào, ánh mắt như sóng nước hồ thu, đôi môi hồng non nớt bị hôn đến nỗi hơi sưng đỏ lên, vành môi đang cong cong khẽ hếch, giống như cố ý khiêu gợi, mời chào anh thưởng thức thêm một lần nữa.

"Em yêu”, mặc dù đã nhận lời sẽ buông tha cho cô nhưng vẫn không thể kiềm chế nổi, anh thì thầm một tiếng, sau đó lại cúi người xuống tiếp tục nụ hôn. Bộ phận đang cương cứng đến độ đau nhức trên cơ thể anh dường như có linh tính, cứ đè mạnh, ép sát về cơ thể mà nó cần hướng tới.

Ngụy Nhất lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt, làn nước suối vốn có nhiệt độ cao càng dễ khiến người ta ngất xỉu, thêm vào đó là nụ hôn cuồng nhiệt liên miên không dứt như vậy của Trâu Tướng Quân, cô cảm thấy toàn thân rã rời, bất lực, chân tay mềm nhũn, những giọt nưóc mắt bất lực cứ lã chã rơi.

Cảm nhận được vị mặn chát trong miệng, Trâu Tướng Quân mới buông cô ra, thấy cô mỗi lần bị mình ép bức đều trong bộ dạng đáng thương, nước mắt giàn giụa như vậy, quả thực không đành lòng. Anh thì thầm:

"Vốn dĩ thật sự không muốn chạm vào cô. Ban nãy, bảo cô tự đi lên, cô lại cứ cứng đầu, chẳng phải đều tại cô sao? Lần này là cô cố ý khêu gợi tôi đây nhé!"

Tên tiểu nhân không biết xấu hổ này. Ngụy Nhất đẩy Trâu Tướng Quân ra để hai người cách xa một chút, vừa ấm ức vừa cảnh giác nhìn anh ta.

"Thôi được rồi, được rồi, thật sự tôi sẽ không chạm vào cô nữa. Trèo lên đi theo tôi", Trâu Tướng Quân sợ đôi mắt nai ấy lại đẫm lệ, đành thỏa hiệp, chỉ muốn nhanh chóng đưa cô đi thay đồ.

Mọi người đều nói rằng, một ngày bị rắn cắn, ba năm vẫn còn sợ sợi dây thừng. Ngụy Nhất bị cắn tới n lần rồi, nghe anh ta nói sẽ không chạm tới mình nữa, cô vẫn bán tín bán nghi. Thấy anh ta quả nhiên đã lên bờ trước thì mới thở phào.

Trâu Tướng Quân cao một mét tám mươi bảy, những giọt nước ấm đang theo làn da nâu chảy xuống, anh đứng trên thành bể cao cúi nhìn Ngụy Nhất, hống hách thúc ép đến nỗi khiến người ta không thể hít thở bình thường được. Ánh mắt của Ngụy Nhất chạm ngay phải chiếc quần bơi chật chội của anh ta, bộ phận hãnh diện của đàn ông đó đang căng phồng lên một cách đáng sợ.

"Lưu manh!", Ngụy Nhất cúi đầu, khẽ nguyền rủa.

Trâu Tướng Quân biết cô vừa chạm mắt phải bộ phận ngạo nghễ của mình, liền khẽ nhún vai, thật thà đến nỗi không biết xấu hổ, cười nói: "Ngoài cô ra, thứ duy nhất mà tôi không thể khống chế được, chính là nó đấy".

Ngụy Nhất cảm nhận được ý tứ đùa cợt của anh ta khi đem cô ra so sánh với cái đó, vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng biết rõ thủ đoạn của anh ta, cô không dám nói gì nữa, lặng lẽ đứng dậy tìm một chiếc khăn tắm, miễn cưỡng trùm lên cơ thể.

Trâu Tướng Quân tiến lại gần, ôm nhẹ eo cô, nói, đi thôi.

Ngụy Nhất giả bộ cúi đầu ngoan ngoãn nghe theo. Không biết Trâu Tướng Quân sẽ đưa mình đi đâu, cô đang tính toán xem phải làm thế nào để thoát khỏi tên lưu manh này.

Khi đi ngang qua một ngôi nhà bên con đường nhỏ giữa núi, Ngụy Nhất chui tọt vào trong đó với một tốc độ nhanh như cắt rồi vặn chốt khóa cửa lại. Vừa bước vào liền cảm thấy bầu không khí trong đó vừa ướt át vừa ngột ngạt, nhiệt độ cao tới mức nóng bỏng cả người.

"Đồ ngốc, cô lại gây chuyện gì thế hả? Ra ngoài mau cho tôi!" Trâu Tướng Quân thấy cô bé bỗng chui tọt vào phòng xông hơi, vừa tức giận vừa buồn cười, đập mạnh lên cửa, nhưng cửa đã bị cô khóa chặt rồi. Bên trong, Ngụy Nhất cảm thấy hít thở thật khó khăn nhưng cũng không chịu ra ngoài, cô tự nhủ, thà bị hấp chết ở đây còn hơn là bị tên lưu manh kia ức hiếp.

Khoảng mười phút sau, bên trong không có chút động tĩnh gì, Trâu Tướng Quân biết rõ, nếu ở quá lâu trong phòng xông hơi thì sẽ xảy ra chuyện không hay, liền sốt sắng đập cửa: "Đồ ngốc, mau ra đi, tôi hứa là sẽ không chạm vào cô đâu!".

"Em yêu, ra đi, ngoan nào! Đừng giận quá mà!"

"Đồ ngốc chết tiệt kia, tôi đếm đến ba, cô mà không ra ngoài, tôi sẽ xông vào ức hiếp cô đấy!"

"Nhất Nhất, ra đi, tôi sai rồi... mau ra đi, đừng bướng bỉnh nữa!"

"Chỉ cần cô ra ngoài an toàn, nói gì tôi cũng đồng ý hết"

Vừa đấm vừa xoa, các chiêu thức dỗ dành, đe dọa anh đều mang ra áp dụng hết nhưng người ở bên trong vẫn nhất quyết không chịu lên tiếng. Trâu Tướng Quân thực sự cuống cuồng, nghiến răng nghiến lợi lao mình phá cửa.

Tiếng cơ thể săn chắc như thép như đồng của anh đập vào cánh cửa gỗ đinh tai nhức óc. Lần nào cũng đều vận dụng hết sức mạnh của toàn thân, lần nào cũng như có thể đập cánh cửa tan ra thành từng mảnh, vậy mà nó vẫn im lìm vững chắc như cũ.

Trâu Tướng Quân vừa lo vừa bực, thầm nguyền rủa mấy tên kỹ sư thiết kế khi xây dựng sơn trang, tại sao lại lắp khóa bên trong các phòng xông hơi nhỏ cơ chứ!

Hai mươi phút trôi qua, Trâu Tướng Quân lo tới nỗi mồ hôi nhễ nhại, không thốt lời nào, chỉ hùng hục lao vào phá cửa. Cửa vẫn không thể nào công phá nổi. Trâu Tướng Quân biết, phòng xông hơi rất dễ khiến người ta bị sốc, nghiêm trọng hơn còn có thể tử vong. Trái tim anh càng đập mạnh, trong lòng trào dâng một nỗi lo sợ chưa từng có.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.