Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 18: Trâu Tướng Quân và xe buýt



Thời gian này, công việc của Tô Thích rất bận, anh phải bay đến khắp nơi trên đất nước. Ngụy Nhất yên phận chăm chỉ học hành, chẳng khác gì những phần tử mọt sách của đại học S. Những lúc rỗi rãi, cô tranh thủ đi làm thêm, đến khu chung cư Xuân Thành một lát sau giờ tự học buổi tối rồi về ký túc nghỉ ngơi. Yên lặng, khép kín, nỗ lực, mềm mỏng. Không ai biết cô là con gái của Ngụy Đông Cốc. Cô là một cô gái bình thường và tài sản quý giá nhất chính là thời thanh xuân của tuổi mười tám, điều khiến cô vui sướng nhất là khi nhận được những tin nhắn ấm áp tình cảm của bạn trai, cô thích ánh nắng của đầu mùa hạ, thích váy lụa liền, những chiếc kẹp tóc xinh xắn, cô có thể hò reo vui vẻ khi thấy nhà ăn có món mà mình ưa thích, cảm thấy tự hào sung sướng vì được thấy cô biểu dương. Đối với cô, học tập chính là toàn bộ cuộc sống, vụn vặt mà thực tế.

Có một nơi mà tháng nào cô cũng đến – bệnh viện tâm thần tốt nhất của thành phố S – để thăm dì.

Chùm nắng đầu tiên của tháng Năm lười nhác chiếu xuống, chính thức mở ra trang thứ nhất của chương đầu tiên trong mùa hạ. Năm nào mùa xuân cũng tới một cách lặng lẽ, mùa hạ lại không khiêm nhường, tĩnh lặng như thế. Tiếng ếch kêu mang theo gấu váy của cô nàng mùa hạ, rụt cổ thăm dò một hồi sau đó lắc lư từng bước một, rồi bất chợt ào tới đầy tình ý.

Mùa hạ là mùa mà Ngụy Nhất yêu thích nhất.

Mùa hạ tới, khi tốp nữ sinh đầu tiên mặc váy thì đám muỗi đầu tiên cũng học được cách chích máu người. Ánh nắng mỗi ngày rực rỡ.

Ngụy Nhất mặc bộ váy mới đã chuẩn bị sẵn từ trước, hớn ha hớn hở đi ra từ khu ký túc xá nữ. Cô và Tô Thích đã hẹn hôm nay sẽ cùng đi thăm dì. Vừa xuống tới chân cầu thang thì cô đã nhận được cuộc điện thoại của Tô Thích, anh nói xin lỗi vì có việc đột xuất, không thể đến được.

Khuôn mặt của Ngụy Nhất xị hẳn xuống, đành một mình đi thăm dì.

Một chiếc Volkswagen màu đen lướt qua cô đi về hướng ngược lại. Một phút sau, còi xe lại vang lên từ phía sau. Ngụy Nhất tránh sang bên nhường đường rồi lại tiếp tục đi như người mộng du. Còi xe vẫn vang lên ầm ĩ như sang đang cố ý khiêu khích, bấy giờ mới thu hút sự chú ý của Ngụy Nhất. Cô liếc mắt nhìn, trong xe là khuôn mặt tuấn tú với nụ cười nhạt của Trâu Tướng Quân.

Trâu Tướng Quân khi bị Ngụy Nhất từ chối đã tìm đám bạn thân uống một trận say mềm. Uống đến phút cuối cùng, anh vừa nôn thốc tháo vừa rên rĩ :” Cô ấy dựa vào cái gì mà đối xử với tớ như vậy!”.

Đó là lần đầu tiên Vĩ được chứng kiến một Trâu Tướng Quân vốn bản tính kiêu ngạo ngông cuồng phải chịu thất bại như thế, nghe nói bạn mình sau khi tỏ tình không những không thành công mà còn bị đuổi về, không biết vị thần tiên nào đã phú cho cô gái đó có khẩu khí tàn nhẫn như vậy nhưng cảm thấy rất mới lạ. Vĩ đã bật cười trên đau khổ của người khác, anh ta nghĩ một lát rồi đưa ra ý kiến: “Không phải cô gái đó giở chiêu nới lỏng để thít chặt hơn đấy chứ?”.

Trâu Tướng Quân mở to đôi mắt mông lung vì say mèm, nhớ lại lời nói, hành động của Ngụy Nhất, đôi mắt to đen thuần khiết và khuôn mắt trịnh trọng của cô khi từ chối mình, anh lắc đầu: ”Cô ấy không phải người như vậy”, rồi lại cúi người xuống nôn thốc nôn tháo.

Bỗng một ý nghĩ lóe lên, ngẩng đầu, đôi mắt hơi nheo lại phát ra tia sang: ”Tớ biết vấn đề nằm ở đâu rồi!”.

“Tớ đã nói rồi mà Trâu thiếu gia, cậu đừng ở đây làm ra vẻ thông minh nữa, còn chưa giày vò đủ hay sao? Cậu không mệt hả?”, Vĩ vừa tức vừa buồn cười, nhíu mày nói.

Thực ra, mọi người đều bị đánh lừa bởi vẻ ngoài ngây thơ, non nớt của Ngụy Nhất. Ngụy Nhất mặc dù ngốc nghếch và trẻ tuổi nhưng cô còn có tính nguyên tắc hơn bất kì ai khác, cô có cách nghĩ riêng, cũng có lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của bản thân.

“Tôi Trâu Tướng Quân xin thề, nếu không chiếm được, quyết không buông tay!”, trong ánh mắt của Trâu Tướng Quân có sự tỉnh táo và kiên nghị mà trước đây chưa hề có.

“Người ta rách miệng mắng chửi mà lại khiến cậu hưng phấn thế sao? Đồ xấu xa! Chiếm được rồi thì sao nào? Câu lại đạp một cái ngã nhào à?”

“…”

Lúc này, lòng tin đầy ắp của Trâu Tướng Quân khi chạm phải ánh mắt không thèm đếm xỉa của Ngụy Nhất khiến anh giống như quả bong bị xì hơi, nhanh chóng xép lép, méo mó.

Một buổi sáng sớm, vừa lái xe qua đại học S thì thấy Ngụy Nhất mặc một bộ váy liền màu trắng, đang chậm rãi bước từ xa tới, như một tiên nữ từ một đám mây bước xuống. Mái tóc dày, mềm mại buông xõa được tô điểm bằng chiếc kẹp tóc trắng, lộ rõ vầng trán nhẵn nhụi, trắng trẻo, càng tăng thêm nét nữ tính. Đôi mắt to, mũi hếch, cằm nhỏ xinh, khuôn mặt lộ rõ vẻ trong sáng, không nhuốm thế sự. Cô thong thả sải bước trong tà váy trắng, toát lên vẻ thanh xuân tươi trẻ, không điệu đà, chẳng ưỡn ẹo, bước tới từ phía ánh sáng mặt trời. Lần đầu tiên Trâu Tướng Quân nhìn thấy Ngụy Nhất mặc váy, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, dường như mọi hạt bụi bé nhỏ được chiếu rọi trong ánh nắng đều đứng yên tại chỗ, chỉ để đón chào sự xuất hiện của Ngụy Nhất. Có câu nói: Mỹ nhân xuất hiện trong ánh mắt của kẻ si tình. Trong mười năm ngang dọc tình trường, những cô gái đẹp mà Trâu Tướng Quân gặp không phải ít, thướt tha yêu kiều như Dương Quý Phi, Triệu Phi Yến, xinh đẹp như hoa hồng, bách hợp, anh đều dễ dàng chinh phục. Thế mà hôm nay anh lại điên đảo thần hồn vì một đóa bồ công anh mỏng manh tới nỗi chỉ một cơn giá là bay đi mất này!

Lòng rung động, anh quay mạnh vô lăng, lái xe bám theo sau Ngụy Nhất. Ngụy Nhất không hề để ý, vẫn đi như người mộng du, dường như ánh mắt không hề chú ý tới sự tồn tại của anh, vậy là anh đưa tay ấn mạnh còi xe. Đóa bồ công anh ấy nhìn thấy và lại tặng anh một cái lườm khinh bỉ, rồi tiếp tục thả bước chân trong cơn gió mùa hạ.

Trâu Tướng Quân bực tức dừng xe, đuổi theo Ngụy Nhất: ”Đồ…Nhất Nhất, đừng đi nhanh thế!”.

Anh có tật cứ mở miệng là “đồ ngốc”, lần này nói được một nửa thì cảnh giác thay đổi cách xưng hô.

Ngụy Nhất vẫn không thèm để ý.

Trâu Tướng Quân chạy từng bước dài tới trước mặt, chặn cô lại.

“Làm gì vậy?”, khuôn mặt bé nhỏ đầy ắp sự phẫn nộ và cảnh giác.

“Kỳ nghỉ mùng Một tháng Năm tới rồi, chú Ngụy bảo anh tới đón em!”, Trân Tướng Quân nói dối vòng vo, nét mặt lại lộ rõ vẻ nghiêm túc.

“Bây giời tôi có việc.”

“Có việc gì? Em đi đâu? Anh lái xe đưa em đi”, Trâu Tướng Quân cười giả lả chắn đường đi của Ngụy Nhất.

“Không cần, tôi tự đi xe buýt.”

“Xe buýt á?” Anh trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng nổi, cũng không dám tin vào tai mình.

“Sao thế? Tôi vẫn thường đi xe buýt mà. Anh mau đi đi, tôi cũng đi đây”, một người dù thẳng thắn đến mấy cũng không nỡ vùi dập một khuôn mặt đang tươi cười, Ngụy Nhất có tấm lòng lương thiện, trước khuôn mặt rạng rỡ của Trâu Tướng Quân, cô cũng không nỡ nặng lời.

“Xe buýt gì chứ, đi thôi, anh lái xe đưa em đi.”

“Không.”

Lòng kiên nhẫn của Trâu Tướng Quân đã sắp tới đỉnh điểm, sắc mặt hơi thay đổi: ”Sao một cô gái như cô lại hay gây gổ như vậy?”.

Ngụy Nhất cũng chẳng chịu thua, trợn mắt nhìn anh, chậm rãi nhả từng chữ một: ”Anh có thể chọn cách tránh xa tôi một chút”.

Trâu Tướng Quân hơi bực bội, thoáng yên lặng một lát mà cái bóng trắng tinh khôi kia đã đi xa được vài mét rồi, anh nghiến răng đuổi theo: ”Vậy thì anh sẽ đi cùng em!”.

“…”, Ngụy Nhất không buồn nói chuyện với anh ta.

Trâu Tướng Quân cho rằng đã nhận được sự đồng ý của người đẹp nên vô cùng mừng rỡ, vội vàng nói: ”Em đợi một chút, để anh đỗ xe gọn lại đã.”

Đến khi anh đỗ xe xong thì đã không thấy bóng dáng của Ngụy Nhất đâu nữa.

Trâu Tướng Quân lầm lầm nguyền rủa chạy về phía trước, cuối cùng cũng đuổi kịp, hổn hà hổn hển mắng: ”Này cô bé lừa đảo kia! Định khiến anh Trâu này mệt chết hay sao hả?”.

“Tôi tưởng anh đã đi rồi chứ?”, Ngụy Nhất bình thản trả lời.

Trâu Tướng Quân biết cô cố tình làm vậy, đành chịu thua: ”Cứ gọi là anh đi mà, nói năng hung dữ như thế làm gì?”.

Ngụy Nhất biết Trâu Tướng Quân là người ngông cuồng, ác bá, anh ta đã hạ giọng như vậy rồi, hơn nữa, dù sao cũng là anh rể tương lai của mình, gọi một tiếng anh cũng không có gì khó khăn cả. Ngược lại, thái độ hung dữ của mình lại rất không lịch sự. Bởi thế cô cũng thấy áy náy.

Nhưng khi nghĩ tới những hành động xấu xa mà anh ta đã đối xử với cô và Tô Thích, cô lại cương quyết đi tiếp.

Tuyến xe buýt tới bệnh viện cứ hai mươi phút mới có một chuyến. Trâu Tướng Quân là người đàn ông cực kỳ kiêu ngạo, từ nhỏ đã không quen với việc phải để ý đến sắc mặt của người khác, thấy Ngụy Nhất cứ sa sầm nét mặt, cũng ngượng ngùng không biết phải giao lưu như thế nào, liền lôi một điếu thuốc ra, châm lửa hút.

Hai người, một cao một thấp cứ đứng như vậy ở bến đỗ xe, cùng yên lặng. Một người hút thuốc, người kia thì quay mặt về hướng khác.

Xe buýt như người bệnh già nua, yếu ớt, chậm chạp, thở phì phò, ho sù sụ, tiến những bước chậm như rùa bò tới bến. Ngụy Nhất bước lên trước, bỏ đồng xu hai tệ vào hòm thu phí tự động. Trâu Tướng Quân từ nhỏ tới giờ chưa đi xe buýt bao giờ, đâu biết những trình tự như vậy. Anh cứ bám theo sau Ngụy Nhất, lắc la lắc lư bước vào khoang xe.

Anh bị tài xế gọi giật lại:”Anh kia, anh kia, trả tiền vé đã! Trả tiền vé đã! Trẻ trung thế kia, âu phục chỉnh tề, cái tốt thì không học, lại học thói trốn vé!”.

Thời tiết đầu hạ, xe buýt không có điều hòa, bác tài xế cả người nhớp nháp mồ hôi, tâm trạng không được thoải mái, khẩu khí đương nhiên cũng không thể hòa nhã.

“Này! Bao nhiêu tiền?”, Trâu Tướng Quân cảm thấy hơi ngại ngùng, hỏi cộc lốc.

“Chẳng phải đã viết trên đó rồi sao! Hai tệ!”

Trâu Tướng Quân thấy các cô gái trên xe đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, ghé tai chụm đầu, khua chân múa tay chỉ trỏ. Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú bỗng chốc đỏ bừng, Tướng Quân móc ví tiền ra nhưng chẳng có đồng tiền lẻ nào cả làm anh cuống đến nỗi mồ hôi đầm đìa. Trâu Tướng Quân mặc bộ vest hàng hiệu của Italia, đôi giàu da bóng lộn không một vết bụi, khí chất phi phàm, ra dáng một nhân tài, nhưng lại bị bẽ mặt chỉ bởi hai tệ, anh đứng trong chiếc xe buýt lắc lư nghiêng ngã đầy những vết gỉ sắt, ngượng ngùng, cuống quýt sờ mó khắc các túi trên người.

Cuối cùng, chỉ còn cách rút một tờ bạc màu hồng phấn mệnh giá một trăm tệ ra định nhét vào hòm tiền.

Bác tài xế cau mày: ”Không trả nổi đâu!”.

“Không có tiền lẻ”, Trâu Tướng Quân lạnh lùng nói.

“Không có tiền lẻ thì đi xe buýt làm gì? Tìm taxi mà đi chứ!”, bác tài xế bỗng cất cao giọng.

Trâu Tướng Quân vốn định nổi cáu, nghĩ một lát rồi lại nín nhịn. Không còn cách nào khác, anh đành đưa mắt cầu cứu Ngụy Nhất, cô gái đó lại đang ngắm phong cảnh ngoài cửa xe, tỏ vẻ như không nhìn thấy anh.

“Không cần trả lại”, Trâu Tướng Quân tức quá, khịt mũi cười lạnh lùng, bỏ tờ một trăm tệ vào trong hòm rồi đi đến ngồi xuống cạnh Ngụy Nhất. Những bước đi đầy hào phóng đó đã thu hút những cái liếc mắt đầy ngượng ngùng của các cô gái trẻ. Mọi người trên xe đều tròn xoe mắt ngạc nhiên, càng lúc càng nhiều tiếng xì xèo bàn tán.

Ngụy Nhất lườm anh một cái đầy miệt thị, đôi môi nhỏ mở rồi lại khép, thốt ra bốn chữ “thành phần hủ bại”. Nắm đấm của Trâu Tướng Quân lúc thì nới lỏng, khi thì lại nắm chặt, anh điều chỉnh nhịp thở và ngữ điệu, nói với cô: “Ngụy Nhất, anh thật lòng coi em là em gái, sợ em đi một mình không an toàn, em xem, thái độ em là gì vậy?”, lời nói rất có ý nặng tình sâu của người bề trên, đến nỗi khiến Ngụy Nhất vô cùng xấu hổ.

Ngụy Nhất yên lặng hồi lâu mới mở miệng, giọng điệu đã mềm mại hơn nhiều: ”Em đến bệnh viện thăm người thân, chắc chắn anh không biết nơi đó, anh Trâu, anh đi về đi. Em đi một mình được rồi”.

Trâu Tướng Quân thấy ngữ khí của Ngụy Nhất đã nhẹ nhàng hơn, trong lòng mừng rỡ, được thể nói luôn: ”Em chỉ là một cô bé, anh không yên tâm. Anh sẽ đi cùng em. Cũng không phiền hà gì đâu mà”, nói xong, bàn tay to lớn của anh vỗ vỗ hai cái lên bàn tay nhỏ bé đang nắm tay vịn ghế.

Ngụy Nhất không nói gì nữa, khuôn mặt căng thẳng đã trở nên hiền hòa hơn. Trâu Tướng Quân nát gan nát ruột tìm chủ đề để nói chuyện với cô, chọn những vấn đề mà có thể cô sẽ thấy hứng thú như chuyện thú vị khi du học ở Anh, câu chuyện cười của các vị giáo sư hay con người, thiên nhiên ở nước ngoài…Ngụy Nhất dần bị thu hút, tư duy cũng thay đổi. Cô tuổi còn trẻ, suy nghĩ đơn giản, vốn không đối xử quá cực đoan với người khác nên chỉ một lát sau, tâm lý phòng bị đã được hóa giải. Ban đầu, cô cố giữ yên lặng, không đáp lời, sau đó thì cũng đã trả lời một trong ba câu hỏi, cuối cùng, có câu hỏi ắt có câu trả lời, không những thế cô còn chủ động đưa ra ý kiến, khuôn mặt nhỏ xinh sáng bừng, thần thái phấn chấn hẳn lên.

Đến khi xuống xe, cô đã coi anh như người bạn bình thường rồi, không bài xích cũng không quá thân mật.

Giữa đường, phải chuyển sang một chuyến xe khác, xuống xe lại phải đi bộ khoảng hai mươi phút. Trâu Tướng Quân sợ nhất là cái nóng, muốn than vãn sao không đi xe riêng của anh nhưng sợ cô tức giận nên lại thôi. Anh ăn vận âu phục chải chuốt, cố gắng chịu đựng cái nắng gay gắt giữa trưa hè và đi sau Ngụy Nhất. Khi đến bệnh viện, anh đã nhễ nhại mồ hôi.

Trâu Tướng Quân ngẩng đầu nhìn tấm biển trước cổng “Bệnh viện tâm thần XX”, anh giật mình kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ người thân mà Ngụy Nhất tới thăm lại có bệnh về thần kinh. Liếc mắt nhìn Ngụy Nhất một cái, thấy thần sắc của cô vẫn rất khoan thái, thông đường thuộc lối đi lên phía trước. Vậy là, Trâu Tướng Quân cũng đi theo, khuôn mặt hiện rõ vẻ kính nể.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.