Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 3: Nữa đêm xông vào khuê phòng



Bố mẹ của Ngụy Nhất đều không có ở nhà như thường lệ. Chị gái cô cũng chưa về. Cô giúp việc khuôn mặt đỏ lựng, hình như vừa bị đánh thức trong khi đang mơ một giấc mơ đẹp. Cô ấy bước ra với vẻ mặt rầu rĩ, hỏi Ngụy Nhất có muốn dùng điểm tâm đêm không. Ngụy Nhất vội nói không cần, chị cứ về nghỉ đi.

Cô giúp việc vô cùng mừng rỡ quay về phòng.

Ngụy Nhất tắm rửa xong liền lên giường, cuộn mình trong chăn và bắt đầu suy nghĩ mông lung.

Nghĩ đến nụ cười ấm ấp và mê hoặc của Tô Thích, nhớ đến đôi mắt lá răm của anh mỗi khi cười thật long lanh mà nóng bỏng, nghĩ đến những lời thổ lộ bạo gan của mình mà ngày mai giấc mơ đã thành hiện thực. Ngụy Nhất không dám khẳng định, chỉ phấp phỏng thử đoán xem liệu có phải anh ấy cũng có chút tình cảm với mình? Dù rằng chỉ là một chút! Điều đó đủ khiến người ta trở nên nhút nhát thẹn thùng, nhưng cũng không ngăn được nỗi vấn vương thương nhớ, làm chú nai nhỏ tinh nghịch trong tim của Ngụy Nhất cứ thúc đạp liên hồi. Trong màn đêm tĩnh mịch, có thể nghe rõ từng nhịp tim của Ngụy Nhất, cứ kiên trì thôi thúc, thôi thúc vì từ "cô bé", rạo rực vì câu nói "không gặp không về" của anh.

Đang trong lúc suy nghĩ mông lung, tiếng còi xe inh ỏi vang lên ngoài cổng tòa biệt thự. Trong đêm khuya vắng lặng, âm thanh đó nghe thật ngông cuồng, chẳng kiêng nể gì cả.

Ngụy Nhất sợ làm phiền đến giấc mộng của cô giúp việc, vội chạy xuống lầu trước khi cô ấy tỉnh dậy, nhanh chóng ra mở cổng.

Một chiếc Porsche màu đỏ đang đi đến, dường như không thể đợi được cánh cổng mở ra hết đã lao vọt vào trong sân, lướt sát qua người Ngụy Nhất, cuộn tung bụi đất, hung hăng vô độ.

Ngụy Nhất sợ hãi vỗ vỗ ngực, nhận ra người đang kêu thất thanh trên ghế phụ cạnh ghế lái kia là chị gái mình - Ngụy Trích Tiên.

Họ đã về rồi.

Đó là những người mà Ngụy Nhất không dám động chạm và cũng không muốn giáp mặt. Một đám công tử bột, sâu mọt của xã hội!

Ngụy Nhất khịt mũi coi khinh rồi trốn về phòng mình.

Một lát sau, từ phòng khách dưới lầu vọng lên những tiếng động lớn, tiếng cười nói phóng túng, nửa khóc lóc nữa cười nhạo, rồi cả tiếng bàn ghế xô nhau. Ngụy Nhất kéo chăn lên trùm kín mặt.

"Ngụy Nhất! Ngụy Nhất! Mau ra đây!", một giọng nói vẻ khó chịu của đàn ông vang lên từ dưới lầu.

Ngụy Nhất bất đắc dĩ nhanh chóng nhảy xuống giường, thò đầu qua cửa hỏi vọng xuống dưới: "Có chuyện gì thế ?".

Trâu Tướng Quân quát lớn: "Xuống đây!".

Cặp đồng tử đen sẫm của anh ta quắc lên nhìn Ngụy Nhất vẫn còn chần chừ đứng ngây ra trên đó, hơi thở phì phò đầy tức giận, bên vai trái của anh ta là Ngụy Trích Tiên đã say khướt đến nỗi không còn biết gì nữa. Mỗi lần anh ta nhíu đôi mày rậm lại đẩy Ngụy Trích Tiên ra xa mình một chút, Ngụy Trích Tiên lại gây chuyện đòi nép sát vào anh ta hơn nữa.

"Bảo cô xuống đây!", cho dù Trâu Tướng Quân đã hạ bớt giọng xuống một chút nhưng ngữ khí vẫn vô cùng bực bội.

Ngụy Nhất nghi hoặc, hỏi: "Sao thế..?"

"Không có mắt à! Lôi con đàn bà say xỉn này ra khỏi người tôi đi!", Trâu Tướng Quân vừa nói vừa hằn học hất cánh tay trắng nõn nà đang khoác trên người anh ta ra, "Cô ta nôn khắp người tôi rồi!".

Điệu bộ trợn mắt lên khiến khuôn mặt u ám của Trâu Tướng Quân càng thêm trẻ con, Ngụy Nhất bất giác bật cười: "Ai bảo anh chuốc chị ấy say!".

"Ai biết được cô ta uống rượu vào lại nổi điên như vậy! Đúng là đồ khùng! Mau lôi cô ta đi đi!", Trâu Tướng Quân đã mất hết kiên nhẫn, như sắp quẳng Ngụy Trích Tiên xuống đất. Ngụy Nhất vội vàng chạy lại đỡ chị gái.

Ngụy Trích Tiên ý thức được việc đang diễn ra, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Ngụy Nhất, miệng không ngớt kêu gào: "Không! Không! Không được lôi tôi ra! Tướng Quân, em yêu anh... cả đời này em chỉ yêu anh thôi... em không muốn đi..''. Lúc Ngụy Trích Tiên nói, những giọt nước mắt cũng theo nhau tuôn rơi từ đôi mắt vẫn nhắm chặt, làm nhòe cả lớp mascara đậm trên mi, bộ dạng trông thật nhếch nhác.

Ngụy Nhất chưa bao giờ thấy chị gái mình lôi thôi như vậy. Trong mắt cô, chị gái lúc nào cũng là đại diện của cái đẹp. Ngụy Nhất thầm nghĩ, hóa ra khi đứng trước tình yêu, một người mạnh mẽ như chị gái cũng trở nên thấp hèn như vậy, huống hồ là bản thân mình. Nhưng bộ dạng như thế này trước con mắt của người ngoài thì thật mất mặt, chị gái như thế, em gái cũng cảm thấy mất tự nhiên. Ngụy Nhất xấu hổ liếc nhìn Trâu Tướng Quân.

Trâu Tướng Quân trợn mắt lên, nói: "Đồ ngốc, cô đang nghĩ gì vậy hả! Mau kéo cô ta ra!".

Ngụy Nhất đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, sau khi đã xác định rằng anh ta đang nói với mình liền bĩu môi một cái với vẻ bất mãn nhưng không dám đáp trả, cố gắng dìu chị gái về phòng.

Ngụy Nhất bật điều hòa lên, giúp chị lau rửa sạch sẽ và thay quần áo ngủ xong rồi định quay về phòng mình. Còn chưa bước được hai bước, Ngụy Trích Tiên đã lật người nôn thốc nôn tháo đến nỗi nước mắt nước mũi trộn lẫn với nhau rơi xuống. Thấy dáng vẻ mệt mỏi khó chịu của chị, Ngụy Nhất động lòng, sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô ngồi xuống đầu giường, nhẹ nhàng vỗ lưng chị. Cũng giống như trong ký ức, khi còn nhỏ, mẹ vẫn trìu mến vỗ lưng, ru cô vào giấc ngủ. Giống y như vậy.

Ngụy Trích Tiên vẫn lảm nhảm gọi mãi tên của Trâu Tướng Quân, giọng nói càng lúc càng trở nên yêu ớt, dần dần cũng thôi khóc lóc kêu gào, chìm sâu vào giấc ngủ.

Ngụy Nhất nhẹ nhàng khép cửa phòng Ngụy Trích Tiên lại, nhìn xuống thấy phía dưới không một bóng người, cửa phòng khách vẫn mở, nhủ thầm chắc Trâu Tướng Quân đã về rồi.

Cô đóng cửa phòng khách lại rồi trở về phòng mình. Vừa bước vào cửa chợt nhìn thấy một tên con trai mình trần như nhộng, nửa dưới quấn khăn tắm đang ngồi trên giường dùng khăn bông lau khô tóc. Không những thế, cơ thể cường tráng của anh ta khi ngồi trên chiếc giường của cô khiến nó trở nên vô cùng nhỏ bé, dường như đang phải oằn mình chịu đựng sức nặng đó. Dù rằng không nhìn rõ mặt nhưng điệu bộ uể oải ấy cũng khêu gợi đến nỗi khiến người ta không dám nhìn trực diện.

Ngụy Nhất không kịp đề phòng, cú giật mình đó quả là không nhẹ. Sau khi hét lên thất thanh, cô lập tức dùng hai tay bịt mắt lại.

"Đêm hôm khuya khoắt kêu cái gì hả?", nói xong chiếc khăn bông trên đầu được gỡ xuống, lộ rõ khuôn mặt đầy ngạo mạn của Trâu Tướng Quân. Anh ta đứng dậy, tiến về phía Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất đứng ngây người ra, không biết tại sao anh ta lại vào được phòng mình, còn cởi hết quần áo ra nữa... Cô bước lùi về phía góc tường, khuỵu chân xuống, bịt hai mắt lại, sau khi tâm trí kịp phục hồi, cô lại hét toáng lên, âm thanh còn chói tai hơn cả tiếng thét ban nãy: "A a a! Anh muốn làm gì? Anh muốn làm gì? Vào phòng tôi làm gì?".

Trâu Tướng Quân cảm thấy hành động của kẻ ngốc quả thật khác thường. Những cô gái khác khi nhìn thấy dáng vẻ đó của anh, ai mà không uốn éo lả lướt về phía giường. Thấy cô bé ngốc nghếch này sợ đến nỗi run cầm cập, Trâu Tướng Quân bỗng cảm thấy vô cùng phấn khích, liền bật cười sảng khoái. Điệu cười của anh ta hoàn toàn không giống với Tô Thích. Nụ cười của Tô Thích lúc nào cũng nhẹ nhàng, dịu dàng khiến người ta ngỡ làn gió xuân, còn nụ cười của chàng trai trước mặt kia, cứ như vọng lên từ chín tầng địa ngục, vô cùng nguy hiểm, quỷ quái.

Toàn thân Ngụy Nhất nổi cả da gà.

Trâu Tướng Quân chậm rãi nhả từng chữ: "Đêm khuya thanh vắng, tôi đến phòng của cô, cô nói xem, tôi muốn làm gì nào?".

Trâu Tướng Quân tiến gần đến trước mặt Ngụy Nhất rồi dừng lại, ra vẻ chế giễu.

Ngụy Nhất lén nhìn qua kẽ ngón tay, chỉ thấy hai bắp chân rắn chắc màu nâu bóng đang đứng sừng sững phía trước. Đôi bàn chân to đùng đang xỏ vào đôi dép lê đi trong nhà màu hồng phấn của cô nhưng căn bản là không nhét vào nổi, thậm chí chỉ mấy đầu ngón chân.

Ngụy Nhất vừa tức vừa sợ, ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, cô tự nhủ, Trâu Tướng Quân chắc đã uống say rồi tự cảm thấy một cô gái con nhà gia giáo, gặp phải tình huống này, cần phải nghiêm khắc cảnh cáo tên yêu tặc say khướt đó. Vậy là sau khi vắt óc suy nghĩ một hồi, đã nghĩ ra một từ tiêu biểu mà lại không mang tính khiêu khích nhất nhưng khi phát ra khỏi cổ họng của Ngụy Nhất, nó vẫn mang một chút tính chất mềm mại.

Ngụy Nhất hét lên: "Lưu manh!".

Trâu Tướng Quân nhận được lời khen thưởng đó, điệu cười càng trở nên sảng khoái.

Trâu Tướng Quân cứ đứng yên như vậy, Ngụy Nhất cũng không dám nhúc nhích, cứ một người đứng một người quỳ trước mặt nhau như vậy. Ngụy Nhất thậm chí còn cảm nhận được mùi sữa tắm của cô pha trộn với mùi cơ thể đàn ông, cứ thoang thoảng trước mặt. Một giọt nước rơi trúng đầu Ngụy Nhất, lạnh thấu tim nhưng cô cũng không dám đưa tay lên lau.

"Đứng lên", một mệnh lệnh kiên quyết vang lên, "Không có hứng với cô".

Nói xong, đôi bắp chân màu nâu bóng đi về phía ngược lại. Lúc bây giờ Ngụy Nhất mới thở phào một tiếng, khẽ khàng bỏ bàn tay đang che mặt ra. Liếc mắt về phía kẻ xâm phạm một cái theo bản năng, cô lập tức lại hét lên thất thanh - người đàn ông kia đang đứng quay lưng về phía cô, đã bỏ khăn tắm quấn quanh người xuống. Ngụy Nhất vừa hay bắt gặp phần cơ thế săn chắc vạm vỡ không một mảnh vải che thân của anh ta.

"Lại kêu la cái gì hả! Đúng là đồ ẩm ĩ!" Kẻ thích khoe da thịt kia lại không hề cảm thấy hành vi của mình có chút gì đáng ghét. Dọa một cô gái ngoan ngoãn sợ hết cả hồn mà không hối hận, lại còn mở miệng trách móc, giọng điệu ra vẻ rất bực bội. Ngụy Nhất vừa đứng lên liền xoay người lại, đứng úp mặt vào tường. Không dám quay sang nhìn thêm cái nào nữa.

Nhưng, chỉ cần nhìn một cái là đã có thể để lại dấu ấn trong bộ não rồi. Dù có nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra phần cơ thể săn chắc vạm vỡ từ phía sau đó. Không ngờ dưới khuôn mặt thanh tú khôi ngô ấy lại là một cơ thể săn chắc vạm vỡ như vậy. Ngụy Nhất chỉ dán mắt vào những ngón chân đang nóng bỏng đó, khẽ mắng nhiếc bằng giọng nói run rẩy: "Anh anh... anh... à... ờ". Từ nhỏ tới giờ, Ngụy Nhất đã được nhà trường giáo dục trở thành một học trò ngoan, bản tính phẫn nộ mắng nhiếc người khác đã sớm bị thoái hóa mất rồi. Vì thế nghĩ ngợi hồi lâu, cô vẫn không thể tìm ra được lời lẽ cay nghiệt nào để trách mắng.

Trâu Tướng Quân nhếch mép cười: "Anh làm sao?".

Ngụy Nhất nhắm mắt lại hét lên: "Anh... ờ... anh là đồ lưu manh!".

"Lưu manh cũng không phải là từ mang ý nghĩa xấu!" Trâu Tướng Quân ung dung vui vẻ một hồi, thấy bộ dạng sợ hãi của Ngụy Nhất cũng không phải giả tạo, nên không trêu đùa nữa. Sau một tràng những tiếng sột soạt sột soạt, anh ta bèn quay sang nói với Ngụy Nhất: "Được rồi có thể quay lại rồi".

Ngụy Nhất không tin, mặt vẫn quay vào tường, giơ mười ngón tay lên đếm đi đếm lại vài lần, không hề để ý tới Trâu Tướng Quân, Trâu Tướng Quân lảm nhảm phía sau: "Nếu không quay lại, tôi sẽ ăn thịt cô đấy".

Lời nói đầy đe dọa đó vừa được phát ra, Ngụy Nhất nào dám chần chừ, lập tức quay người lại, biên độ quá rộng nên đã ngã lộn đầu vào một vầng ngực rắn chắc.

Trâu Tướng Quân nở nụ cười đầy tà ý: "Ha ha, không đợi nổi nữa nên tự nguyện dâng hiến ư?".

"E rằng từ nay về sau, cô sẽ thầm thương trộm nhớ thiếu gia này, vì vậy, thiếu gia ta cần giải thích cho cô hiểu một chút." Trâu Tướng Quân dùng ngón tay trỏ nâng chiếc cằm nhỏ bé của Ngụy Nhất lên, buộc cô phải mặt đối mặt với anh. Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú cùng biểu hiện hết mực cao quý hằn sâu vào đáy mắt cô. Mái tóc mới gội lòa xòa trước trán, dày, đen bóng, có vài lọn xoăn tự nhiên, ẩm ướt, thiếu vẻ tôn quý thường ngày nhưng lại có thêm vài phần ám muội và ngông cuồng, càng lộ ra đôi mắt sáng và đôi lông mày lưỡi mác của anh ta. Chỉ là lời nói mang chút cợt nhả khiến Ngụy Nhấtt cảm thấy không vui nhưng cũng không dám nhiều lời. "Thiếu gia ta chỉ là tình cờ đi đến căn phòng này, mượn tạm phòng tắm để tắm một cái, mà thôi, đừng có nghĩ ngợi lung tung đây!"

Hai từ "mà thôi" được cố ý nhấn mạnh, rõ ràng rành mạch, dường như sợ Ngụy Nhất vì thế mà cố tình bám riết lấy anh ta vậy.

Trong đầu Ngụy Nhất đã vẽ hình một hình nộm, đề tên Trâu Tướng Quân rồi không ngừng đâm mạnh kim vào đó. Nhưng ngoài mặt lại thể hiện thái độ ngoan ngoãn nghe lời giáo huấn.

Trâu Tướng Quân thấy Ngụy Nhất ngoan ngoãn nghe lời như vậy lại thấy mất hết hứng thú. Anh ta buông ra, nhìn thẳng vào mặt cô, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Cái áo khoác đó bẩn rồi, mai vứt nó đi cho tôi". Anh ta muốn nói tới cái áo khoác bị Ngụy Trích Tiên nôn vào. Ngụy Nhất vẫn không nói gì. Anh ta vừa buông ra, cô liền quay mặt sang một bên, điệu bộ tỏ vẻ không thèm nhìn mặt nữa.

Trâu Tướng Quân thấy cô bé này tuy còn nhỏ nhưng xem ra tính nết rất ương bướng, anh ta cười thầm trong bụng rồi gia tay ôm trán nói: "Đây là lần đầu tiên trong đời thiếu gia ta không được chào đón đấy! Đợi đến khi cô trưởng thành rồi sẽ biết được sức hấp dẫn của thiếu gia này. Đi đây, đồ ngốc !".

Ngụy Nhất lẩm bẩm sau lưng anh ta: Anh mới là đồ ngốc, cả nhà anh đều là đồ ngốc.

"Đúng rồi", anh ta vốn đã đi ra đến cửa nhưng lại quay lại, "Cô và Tô Thích có quan hệ như thế nào?".

Nghe đến tên người trong mộng, Ngụy Nhất giật thót mình, liếc nhìn Trâu Tướng Quân một cái, khuôn mặt vừa bớt đỏ giờ lại ửng hổng, chần chừ nói: "Anh ấy là học trưởng của tôi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.