Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 31: Trâu Tướng Quân buồn rầu thất vọng




Một năm nhanh chóng trôi đi.

Ngụy Nhất không thay đổi gì nhiều, vẫn là một cô bé ngốc nghếch chưa qua nổi kỳ thi tiếng Anh cấp bốn.

Ngụy Nhất đã là sinh viên năm thứ ba rồi. Độ tuổi hai mươi càng khiến cô trở nên trẻ trung, hấp dẫn. Ở trường, cô vẫn là người sống kép kín, nội tâm, lặng lẽ, không nói nhiều, mọi tâm trí đều được cất giấu thật kỹ trong lòng.

Nhưng, ít nói cũng có điểm tốt, những người ít nói thường khá thần bí. Ngụy Nhất đã là sinh viên năm thứ ba, vì ít nói, các em khóa dưới vừa có thái độ hiếu kỳ vừa rất tôn trọng cô, điều này khiến Ngụy Nhất có thêm chút uy tín.

Trâu Tướng Quân thường xuyên tới trường tìm cô. Anh vẫn khiêm nhường lái chiếc Volkswagen, dường như không gây thêm sự chú ý nào cho đám sinh viên trong trường. Những người biết Ngụy Nhất đã có vị hôn phu cực kỳ ít, những nam sinh thổ lộ tình cảm với cô lại nhiều hơn tưởng tượng. Mọi người đều cảm thấy Ngụy Nhất gần gũi dễ thương, tính tình hòa nhã, khuôn mặt trắng trẻo hay cười, không giống như đám con gái có chút nhan sắc nhưng kiêu ngạo trong trường, cô nào cô nấy đều sở hữu những ánh mắt sắc lạnh như dao. Ngụy Nhất tính tình dịu dàng, khi từ chối người khác cũng dịu dàng như vậy, ban đầu là ánh mắt lo sợ vì được yêu chiều, sau đó là khuôn mặt đầy áy náy và một giọng nói nhỏ nhẹ: "Xin lỗi, thật sự xin lỗi bạn, mình không thể đón nhận tình cảm đó được!". Vậy là, mặc dù bị từ chối, phái mạnh cũng cảm thấy như vừa được tắm gội trong gió xuân, càng thất bại lại càng mạnh mẽ.

Những âm hồn tiểu quỷ mãi không tan biến đó luôn khiến Trâu Tướng Quân không thoải mái, anh thấy Ngụy Nhất cứ nhắn tin đi nhắn tin lại với những người đang theo đuổi mình, trong bụng đầy một bồ tức giận: "Em có thể không cho lũ chó sói đói khát, thèm nhỏ dãi đó số điện thoại nữa được không?".

Ngụy Nhất nói một cách vô tội: "Họ xin số điện thoại từ Nguyệt Nguyệt đấy chứ!".

"Vậy em có thể chọn cách không trả lời tin nhắn nữa!"

Ngụy Nhất chóp chớp mắt: "... Làm như thế thì người ta sẽ rất đau lòng".

Trâu Tướng Quân gõ mạnh vào cái đầu đang giả bộ mơ màng của cô, sa sầm nét mặt hét lên: "Không được phép trả lời!".

Ngụy Nhất ôm lấy trán, ngước đôi mắt đáng thương ngây thơ như chú nai con lên, luôn miệng kêu đau.

Trâu Tướng Quân nhủ thầm trong bụng, chỉ có người khác là lọt được vào trái tim của em, còn anh, anh đau lòng lắm em có biết không.

Thực ra, mấy đối thủ choai choai, lông cánh còn chưa mọc đủ đó không đáng để Trâu Tướng Quân phải nhọc công suy nghĩ, anh cũng không rỗi rãi đến mức đi ghen tị với mấy cậu bé mới chỉ hai mươi tuổi đầu. Nhưng gần đây, trong đám các chàng trai theo đuổi Ngụy Nhất, có một nhân vật rất nổi trội, nhân vật này đã làm thay đổi cả ý thức đánh ghen của Trâu Tướng Quân.

Ngụy Nhất quen Cát Thừa Hựu trong lúc chạy thể dục buổi sáng. Cô chạy theo vòng tròn nhỏ, còn Cát Thừa Hựu men theo vòng tròn lớn nhất trên sân vận động.

Đây là hình thức luyện tập được cô duy trì trong suốt hai năm liền, nó giúp sức khỏe của Ngụy Nhất khá lên nhiều. Ban đầu, Cát Thừa Hựu cũng không chú ý nhiều tới Ngụy Nhất, hai người cứ ai chạy đường của người nấy trong suốt một năm, mãi sau này mới dần để ý tới đối phương. Hóa ra, trong mỗi buổi bình minh, còn có một người nữa cũng mồ hôi đầm đìa như mình, cùng hưởng thụ sự hưng phấn do luyện tập mang lại. Phần lớn các chàng trai trẻ tuổi đều có một trái tim dễ rung động, trong trái tim của Cát Thừa Hựu, đó cũng được coi là một việc vô cùng lãng mạn, đủ làm rung động lòng người rồi.

Sau đó, khi đã quen mặt, cũng không biết ai có ý định trước, gật đầu mỉm cười chào khi hai người chạy ngay sát bên nhau.

Cuối cùng, cả hai đều cảm thấy khuôn viên trường như nhỏ lại, ở đâu cũng có thể gặp nhau. Một lần, họ gặp nhau ở nhà ăn, Cát Thừa Hựu lần đầu tiên chủ động chào Ngụy Nhất, cười nói: "Tan học rồi à?".

"Ừm."

"Để tớ xếp hàng giúp cậu nhé, cậu ăn gì?"

"Á! Không cần đâu!"

"Không sao, cậu mau đi lấy chỗ ngồi đi."

Cát Thừa Hựu đón lấy hộp cơm màu xanh nhạt có in hình chú gấu nhỏ trên nắp hộp của Ngụy Nhất, giọng điệu dịu dàng nhưng ẩn giấu trong đó là một áp lực rất lớn.

Ngụy Nhất vốn bản tính hiền lành, cũng không phản kháng gì, lập tức đi kiếm chỗ ngồi.

"Cậu tên là Ngụy Nhất đúng không?" Cát Thừa Hựu ngồi xuống phía đối diện, xúc một thìa cơm to đưa vào miệng, nở một nụ cười thật cởi mở.

"Ừm? Sao cậu biết?", Ngụy Nhất hỏi.

Cát Thừa Hựu không trả lời câu hỏi một cách rõ ràng, trong tâm trí cậu còn đang mải nhớ về hình ảnh sinh động, tràn đầy sức sống của Ngụy Nhất cùng mái tóc đuôi gà trẻ trung, lắc qua lắc lại trong mỗi bước chạy hằng sáng.

"Cậu thử đoán xem?"

Bắt gặp cái nhìn chăm chú từ đôi mắt hai mí xinh đẹp kia, Ngụy Nhất hơi lúng túng, cảm giác sau lưng nóng ran, cô liền cúi đầu xuống lặng lẽ ăn cơm.

"Tớ học năm thứ hai, khoa Tin học, kém cậu một khóa." Cát Thừa Hựu không hề để ý tới vẻ trầm lặng của Ngụy Nhất, thao thao bất tuyệt, "Nhưng, xem ra, cậu còn nhỏ tuổi hơn tớ nhiều".

"Ờ" Khuyết điểm lớn nhất của Ngụy Nhất là không biết cách giao lưu với những người lạ mặt.

"Sau này, nếu máy tính của cậu bị hỏng thì lúc nào cũng có thể đến tìm tớ."

"Ừm."

"Vậy cậu cho tớ số điện thoại nhé!"

"Á?"

"Để tiện cho việc tớ sửa máy tính giúp cậu mà!"

Ngụy Nhất cắn vào chiếc thìa, trợn tròn mắt, lắp ba lắp bắp, "Nhưng... máy tính của tớ không hỏng...”

"Rồi cũng sẽ hỏng thôi! Phòng xa vẫn hơn mà!"

Vậy là, số điện thoại của Ngụy Nhất đã bị đánh lừa để lấy đi như vậy.

Cát Thừa Hựu ăn rất nhanh, sau khi quét sạch mọi thứ, cậu vẫy tay gọi mấy anh bạn cùng đi. Nghĩ một lát, cậu quay lại gọi vào số điện thoại của Ngụy Nhất, nói cô lưu số của mình vào.

"Ờ", Ngụy Nhất cứ ngồi ngây ra.

Ở trường, Cát Thừa Hựu cũng là một nhân vật có thể làm mưa làm gió, cũng giống như tất cả các sinh viên khác, trẻ trung, mạnh mẽ, sôi nổi, thêm vào đó là diện mạo hơn người, làn da trắng đến nỗi con gái cũng phát thèm, mái tóc rối màu vàng nhạt thả xuống tự nhiên, càng tôn vẻ tuấn tú phi phàm của cậu. Cát Thừa Hựu rất được các bạn nữ quý mến. Thời trung học, cậu từng tham gia luyện tập chạy đường dài, là vận động viên bậc Hai cấp Quốc gia, khi tham dự kỳ thi đại học, môn thể dục cũng được cộng thêm điểm, mỗi lần nhà trường tổ chức hoạt động thể thao, đều không thể vắng mặt Cát Thừa Hựu. Phái đẹp vốn đã không có cảm tình và năng khiếu với hai môn Tin học và Thể dục, vì vậy, hai sở trường này của cậu đều chiếm ưu thế. Biết hát, biết chơi đàn ghi ta, nhân duyên của cậu ở trong trường cũng không đến nỗi tồi. Chỉ cần cậu mặc bộ đồ thể thao, đứng dưới ánh mặt trời là có thể nhận được vô số sóng mắt đưa tình và sô cô la của hàng loạt nữ sinh si tình trong trường. Trong mười sinh viên nữ thì có tới chín cô rưỡi đã từng thầm thì dò hỏi thông tin về cậu.

Cát Thừa Hựu nở nụ cười đầy mê hoặc, nói một câu tạm biệt rồi đi luôn.

Ngụy Nhất mơ màng một lát, cũng may, cô là nữ sinh không biết gì về đại danh của cậu ấy. Nhìn vào dãy số hiện trên màn hình điện thoại, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cô cũng đánh được bốn chữ tập chạy buổi sáng vào danh bạ những người cần liên lạc.

Ba cô bạn cùng phòng đến nhà ăn hơi muộn một chút, khi họ vừa bước vào, chỉ nhìn thấy chàng hoàng tử họ Cát đang chào tạm biệt Ngụy Nhất. Cả bọn chạy bổ tới, Nguyệt Nguyệt - đại ca của phòng là kích động nhất: "Nhất Nhất, cậu cũng quen với cậu Cát đó sao?".

"Gì cơ?", Ngụy Nhất cảm thấy mông lung không hiểu.

"Cát Thừa Hựu, sinh viên năm thứ hai khoa Tin học đó! Chính là người ban nãy nói chuyện với cậu ấy! Lại là một hoàng tử trong trường, người kế nhiệm thiên thần họ Tô của trường Đại học S đấy, vừa mới lên năm thứ hai nhưng đã xếp thứ hai trong bảng xếp hạng thần tượng trên trang web của trường, chỉ đứng sau mỗi thiên thần họ Tô thôi. Nhưng, thiên thần đã xa trường bao năm rồi, vị trí của cậu Cát giờ đây luôn giữ vững ở vị trí số một!"

Ngoài mặt thì Ngụy Nhất tươi cười nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác đau khổ khi nghe họ nhắc tới tên gọi đó.

"Đúng vậy! Rất đẹp trai, rất đàn ông nhé!", Như Như nói.

"Chính xác, chính xác, đáng tiếc là nhỏ tuổi hơn bọn mình thôi", Đình Đình nói.

"Nhỏ hơn thì đã sao nào? Mối tình chị em, mới nghĩ đến thôi là đã cảm thấy thật hưng phấn, thật khiến máu nóng trong người sục sôi...", Nguyệt Nguyệt lại chìm vào mộng tưởng.

Bỗng nhiên, "Áaaa! Tớ nhặt được một hạt cơm của cậu Cát đánh rơi!", Như Như hét lên điên cuồng như vừa nhặt được báu vật, giấu kỹ nó trước ngực.

"Áaaa... đồ đáng ghét, cậu kiếm được món hời rồi!" Khuôn mặt Đình Đình lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Những ngày sau đó, việc chạy thể dục buổi sáng dường như đã trở thành cuộc gặp gỡ có chủ ý. Ngụy Nhất dù không nhạy bén đến mấy cũng có thể cảm nhận được sự gần gũi của Cát Thừa Hựu. Cảm nhận trực quan nhất, đó là giờ đây vào mỗi buổi sáng, cậu ấy không chạy ở đường chạy lớn nhất nữa mà sánh vai cùng Ngụy Nhất.

Nghỉ ngơi sau khi chạy xong, Cát Thừa Hựu thường nhiệt tình ra quyết định giúp Ngụy Nhất, tổng hợp thời tiết của ngày hôm đó và nên ăn những món gì. Sau đó, ngày nào cũng giúp Ngụy Nhất mua cơm, để Ngụy Nhất đi kiếm chỗ ngồi, không những thế lần nào cũng làm ra vẻ đó là chuyện đương nhiên, khiến Ngụy Nhất không biết phải từ chối thế nào.

Nhưng, Cát Thừa Hựu chưa hề có những thổ lộ rõ ràng gì đối với Ngụy Nhất, cậu ấy không nói, Ngụy Nhất đương nhiên cũng không thể tự làm ra vẻ đa tình để từ chối trước. Tuy nhiên, thái độ mập mờ đó đã nhanh chóng bị Trâu Từớng Quân phá tan một cách tàn bạo.

Rất lâu trước đó, Trâu Tướng Quân đã chú ý tới một đối tượng hay gọi điện cho Ngụy Nhất, nhưng khi thấy trong danh bạ điện thoại của cô có tên tập chạy buổi sáng, anh liền đoán ra ngay. Cho tới tận ngày hôm đó, anh có việc phải làm thâu đêm, sáng sớm bỗng nhiên cao hứng, tắm rửa xong liền phóng xe tới trường Đại học S thăm Ngụy Nhất.

Dạo này Trâu Tướng Quân rất bận, bà Trâu dường như cảm thấy chút gánh nặng của tuối tác, đã có ý định lui về nghỉ ngơi, muốn giao hết mọi việc ở công ty cho con trai tiếp quản. Công việc của Trâu Tướng Quân vốn đã rất nhiều, cộng thêm những việc mà mẹ bàn giao khiến anh bận tới tối mắt tối mũi. Thức khuya làm việc đã trở thành chuyện thường ngày, anh cũng không còn nhiều hơi sức để quản lý cô gái họ Ngụy kia nữa.

Ngụy Nhất cũng rất vô tư, anh không đến, cô tuyệt nhiên cũng chẳng qua. Trước giờ cô chưa từng chủ động gọi điện cho anh lấy một lần. Sau mỗi lần bận tối mắt tối mũi, hễ có chút thời gian rảnh rỗi, nghĩ tới Ngụy Nhất, Trâu Tướng Quân lại vừa buồn bực vừa chẳng biết phải làm thế nào.

Đã nửa tháng không gặp, giờ nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé quen thuộc của Ngụy Nhất trên sân vận động, trong bầu không khí mát lành của buổi sáng sớm, cô nhanh nhẹn như một chú thỏ con, trong lòng anh trào dâng cảm giác ấm áp ngọt ngào, bao nhiêu mệt mỏi và bất mãn cũng đều được xua tan hết. Nhưng sau đó, khi nhìn kỹ lại, anh mới phát hiện ra bên cạnh cô còn có người đàn ông cao lớn khác. Trâu Tướng Quân dựa người vào một thân cây, đôi mắt sáng cứ chằm chằm nhìn đôi nam nữ đang cùng tắm dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng kia, một cơn giận dử bốc cao lên tận mây xanh.

Ngay lúc đó, anh chỉ muốn xông thẳng tới, đánh cho tên kia một trận và nói với hắn ta rằng, không ai có thể tùy tiện làm vấy bẩn bất cứ người phụ nữ nào của Trâu thiếu gia ta. Sau đó, anh sẽ lôi cô gái kia lên giường, chà đạp cuồng loạn trên người cô ta, để cô ta biết rằng, từ nay về sau, ai mới là chủ nhân của cô ta. Trâu Tướng Quân vốn không phải là người hiền lành, chuyện sống chung đã được anh nhắc tới không dưới mười lần. Ngụy Nhất thì luôn lấy lý do vẫn đang là sinh viên mà kiên quyết từ chối. Trâu Tướng Quân cũng mềm lòng, nghĩ dù sao cô ấy cũng kém anh nhiều tuổi như vậy, chuyện sống chung cứ đợi thêm hai năm nữa. Nhưng cô ấy lúc nào cũng mơ mơ màng màng, ngây thơ ngốc nghếch, chưa đến kỳ hoa nở rực rỡ nhất đã bị không biết bao nhiêu người đàn ông muốn hái về rồi.

Từ trước tới giờ, mỗi khi xử lý việc gì, Trâu Tướng Quân cũng đều ngông cuồng ngang ngược, nhưng lần này anh cứ đứng yên bất động.

Trâu Tướng Quân nhìn trong lớp sương mù mỏng tang kia, có hai bóng người, một cao lớn, một nhỏ bé, vai sát vai cùng chạy từng bước nhỏ, bỗng anh cảm thấy cảnh tượng ấy sao sinh động đến thế. Chàng thanh niên trẻ trung mạnh mẽ cùng cô gái rạng rỡ xinh đẹp, một người ngước mắt lên, một người sải từng bước dài, cả hai đều tràn trề sức trẻ. Trâu Tướng Quân đã qua độ tuổi đó, đây là lần đầu tiên trong đời, anh có cảm giác ngưỡng mộ và lo sợ trước một chàng trai trẻ mới hai mươi tuổi đầu trong trường học. Dù rằng anh không nghĩ mình đã già, nhưng còn Ngụy Nhất, cô gái đó cũng không hề bận tâm ư? Dù sao, anh cũng lớn hơn cô chín tuổi, chủ đề trò chuyện của anh, cô ấy không hiểu, thế giới của cô ấy, anh cũng hoàn toàn không có hứng thú. Cô ấy làm những việc gì ở trường, vì cái gì mà cười, vì điều gì mà buồn bã, tất cả những điều đó anh đều không biết, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng phải hạ mình để tìm hiểu.

Chênh lệch chín tuổi, cũng giống như khoảng cách giữa hai thế hệ. Cô ấy có thực sự tình nguyện không?

Hai năm ở bên nhau, Trâu Tướng Quân ngày càng cảm thấy Ngụy Nhất chỉ vui vẻ bề ngoài. Cô ấy không thích nói nhiều, không dễ dàng tâm sự với người khác, có bât cứ chuyện gì cũng chôn giấu thật kỹ, luôn chỉ mỉm cười và luôn nhẫn nhục chịu đựng. Chỉ đôi khi, tình cờ nhìn thấy cô ấy ngồi ngây người ủ ê rầu rĩ, anh mới cảm thấy đó là một cô gái bằng xương bằng thịt vừa bước qua độ tuổi hai mươi.

Thậm chí, cô ấy chưa bao giờ thổ lộ một cách rõ ràng rằng muốn được ở bên anh, rằng kết hôn với anh là niềm hạnh phúc của đời mình... Trâu Tướng Quân bỗng có một ý nghĩ. Anh bị ý nghĩ đó làm giật mình kinh sợ: Chỉ cần không phải Tô Thích, đối tượng là ai cũng không còn ý nghĩa nữa rồi, cô ấy không còn tình cảm, cũng không còn khát vọng theo đuổi và tìm kiếm hạnh phúc nữa.

Cũng giống như con chim sợ cành cong, bị Trâu Tướng Quân đem nhốt trong lồng, nhốt lâu ngày rồi, đến khi mở cửa ra, nó cũng quên cả việc mình còn có thể bay ra ngoài.

Đang trong lúc anh đang đau khổ vì những suy nghĩ đó, Ngụy Nhất đã nhìn thấy anh, cô chạy lại, lo sợ gọi: "Trâu Tướng Quân".

Trâu Tướng Quân nhìn cô, lại nhìn chàng trai trẻ trung với khuôn mặt mâu thuẫn phía sau lưng cô, nở nụ cười với Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất cứ tưởng sẽ bị Trâu Tướng Quân quát mắng một trận, nhưng không ngờ anh không tức giận, lại còn mỉm cười, điều này khiến cô càng lo sợ.

Ngụy Nhất trấn tĩnh một lát, khẽ hắng giọng giới thiệu: "Đây là cậu bạn học khóa dưới của em, tên là Cát Thừa Hựu".

Sau đó cô quay lại nhìn Cát Thừa Hựu, nói: "Cát Thừa Hựu, đây là Trâu Tướng Quân".

Một người đàn ông tràn đầy khát vọng chiếm hữu và hệ số nguy hiểm cực cao từ trên trời rơi xuống khiên Cát Thừa Hựu bị kích động tới nỗi rất lâu mà vẫn không kịp định thần lại, cậu đưa tay ra bắt tay Trâu Tướng Quân một cách vô thức.

Hai ngưòi đàn ông ngầm phát huy sức mạnh.

Cát Thừa Hựu liếc nhìn Trâu Tướng Quân một cái, liền biết ngay bản thân mình không phải là đối thủ. Anh chàng trước mặt này mặc bộ trang phục không hề tầm thường, cao lớn khôi ngô, trong đôi mắt sáng sâu thẳm kia có sự ngông cuồng, bá chủ, đồng thời lại có trí tuệ và sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành - điều mà không phải chỉ trong một, hai ngày là có thể rèn luyện được.

Trâu Tướng Quân thầm đánh giá về người đang đứng trước mặt, trong lòng rầu rĩ, bất cứ điểm gì của cậu ta cũng không bằng mình, ưu thế duy nhất của cậu ta là gần với Ngụy Nhất hơn. Khoảng cách đã gần, mà tư tưởng lại càng gần.

"Anh ấy là vị hôn phu của tớ", Ngụy Nhất nói.

Trong giây lát, phản ứng của hai người lại càng không giống nhau. Cát Thừa Hựu thì kinh ngạc đến thất sắc, Trâu Tướng Quân lại dương dương tự đắc.

Ngụy Nhất là người phụ nữ đầu tiên mà Trâu Tướng Quân có tình cảm thật lòng, có thể coi đó là mối tình đầu của anh. Vậy là, anh quả nhiên giống như một thiếu niên đang say đắm trong những rung cảm đầu đời, tự ti, nhẫn nhục, vừa lo lắng không với tới được, lại sợ rằng sẽ bị mất đi người con gái trong lòng mình. Hơn nữa, chỉ vì một lời xác nhận đơn giản của cô ấy mà anh càng thêm sung sướng, phấn khởi.

Mọi phiền muộn trong lòng Trâu Tướng Quân trước đó đều đã được xóa sạch, anh khom lưng nói với Cát Thừa Hựu: "Anh và vợ phải đi ăn sáng rồi, em cứ tự nhiên nhé!".

Nói xong, không nhìn thêm cậu ta một lần nào nữa, anh kéo tay Ngụy Nhất, ngẩng cao đầu bước đi. Suốt thời tuổi trẻ, Trâu Tướng Quân dọc ngang tình trường nhưng lại không biết ăn nói ra sao trước mặt người con gái mà anh thực sự yêu thương, càng không biết phải thể hiện như thế nào trước một cô gái ngốc nghếch như Ngụy Nhất. Nhưng từ bây giờ, anh tin rằng, chỉ cần anh luôn nắm chặt tay cô và không cần phải nói nhiều, như thế là đủ.

Giống y như lúc này đây.

Ngụy Nhất còn muốn quay người lại chào tạm biệt Cát Thừa Hựu. Trâu Tướng Quân lại vòng tay ôm chặt eo cô, cúi người xuống, ghé sát vào tai cô, nói chỉ để mình cô nghe thây: "Nếu không muốn anh hôn em ngay tại đây thì hãy ngoan ngoãn, đừng cử động!".

Ngụy Nhất lập tức cúi đầu xuống đi theo anh, hai vành tai trắng ngần của cô ửng đỏ.

Trong mắt Cát Thừa Hựu, hai người đó rõ ràng là đang đồng lòng âu yếm.