Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 36: Kế sách lùi một bước tiến ba bước của phái mạnh



Thanh quản của Trâu Tướng Quân không tốt, mặc dù không hát được nhưng lại biết chơi một vài nhạc cụ. Anh cũng biết thổi kèn saxophone hơn mười năm nhưng sau đó lại bỏ. Kèn harmonica chỉ là một trong số những loại nhạc cụ anh biết chơi, thuận tiện khi mang theo, trước khi đi tiện tay nhét vào ba lô thôi.

Ban đầu, mọi người vô cùng hào hứng với thứ nhạc cụ duy nhất đó, thi nhau chọn bài để Trâu Tướng Quân thổi thụ họa. Những bài hát đang thịnh hành, nếu dùng kèn harmonica để thổi xem ra có vẻ không hợp lắm, chẳng ra cái gì cả, người chọn bài hát lại không hiểu rõ, chỉ biết rằng trình độ của người thổi kèn quá bình thường. Âm thanh của loại kèn này lành lạnh mà ngân dài trong màn đêm tối đen giữa núi rừng, chỉ một lát sau, mọi người đều cảm thấy thật ngao ngán, men rượu ngấm sâu, ai nấy đều buồn ngủ, người nọ dựa vào người kia tìm chỗ để ngủ.

Vĩ nói mệt rồi, đi ngủ thôi. Sau đó rất tự nhiên gọi Nguyệt Nguyệt đi theo.

Nguyệt Nguyệt ngượng ngùng một hồi, không phản ứng gì.

Sau khi chịu thua Trâu Tướng Quân, giây phút lo sợ duy nhất của Ngụy Nhất cuối cùng cũng đã tới. Khẽ liếc trộm về phía Trâu Tướng Quân một cái, thấy anh vẫn ngồi yên nhìn cây kèn, không nhúc nhích, nên nghĩ anh đã quên việc đó rồi. Trong lòng lại nhủ, Nguyệt Nguyệt giống cô, cũng không thích thú với sự bám đuôi của cánh đàn ông, vậy là làm ra vẻ thông minh, giải vây giúp Nguyệt Nguyệt nói: “Nguyệt Nguyệt, tớ và cậu ngủ chung nhé!”.

Nào ngờ Nguyệt Nguyệt liếc nhìn cô một cái, mang theo bao nỗi phiền muộn và oán trách. Đám người như Vĩ, từ nhỏ đã lớn lên cùng những chuyện phong nguyệt rồi, sao lại không đoán được ý tứ của phụ nữ, anh quả quyết đứng dậy, không nói câu nào, kéo tay Nguyệt Nguyệt đi khỏi đó. Ngụy Nhất ngạc nhiên thất sắc, chạy tới cầu cứu Trâu Tướng Quân: “Bạn anh lừa gạt bạn của em đi mất rồi! Anh mau đi cứu cô ấy đi!”.

Trâu Tướng Quân không hề động đậy, khẽ cười, nói: “Tốt nhất là em hãy tự cứu bản thân mình trước đi”.

Lời nói làm thức tỉnh người trong mộng, Ngụy Nhất vội tìm cách tự bảo vệ mình, vậy là cô liền quay sang nói với Như Như và Đình Đình: “Tớ ngủ cùng các cậu nhé!”.

Đình Đình ngáp dài một cái, đôi mắt ngái ngủ mơ màng nòi: “Không được, cõi mộng đó của cậu, bọn tớ không dám lấy lòng!”. Sau đó cô phủi phủi quần, cùng Như Như chui tọt vào trong lều chống muỗi.

Tổng cộng có bốn chiếc lều, đã mất đi hai cái.

Ngụy Nhất liếc về phía hai người còn lại, một là Hoa Dung, một là An Dương. Trâu Tướng Quân nhìn theo ánh mắt cô, uể oải mở miệng: “Em quyết định ngủ cùng hai người bọn họ sao?”.

Hai chàng trai kia nghe thấy vậy, mắt sáng bừng, lè lưỡi liếm quanh miệng, nói: “Nhất Nhất, nếu không có chỗ nào để ngủ thì chịu khó chen chúc vào đây với bọn anh, bọn anh không thấy phiền đâu”.

Ngụy Nhất trợn tròn hai mắt, lắc đầu nguây nguẩy.

Đôi mắt sáng của Trâu Tướng Quân khẽ trợn lên, nói: “Cút”. Hai người đó khoác vai nhau rời đi, còn không quên tương cười nói với theo: “Cút đây! Cút đây! Không làm phiền hai bạn đánh dã chiến nữa”.

Giữa trời đất bao la, khi chỉ còn lại anh và cô, ánh mắt của Trâu Tướng Quân bấy giờ mới trở nên dịu dàng, anh nhìn Nhụy Nhất, giống y như đầm nước màu xanh biếc ở lưng chừng núi lúc chiều tà. Ngụy Nhất nhủ thầm, bầu trời không khí quá mờ ám, cần phải tìm một chủ đề gì đó để nói chuyện, biết đâu nói chuyện nhiều, mệt quá sẽ ngủ luôn, ngủ một giấc đến tận sáng hôm sau.

Ngụy Nhất liếm liếm đôi môi đang khô cứng, nói; “À… ờ… đã khuya rồi, anh còn muốn đi đâu để đánh dã chiến nữa, anh có mang theo súng không?”.

Trâu Tướng Quân không nhịn được, buột miệng thốt lên một câu: “Vẫn mang theo đấy thôi”. (Loại dúng này, với những người khác nhau thì sẽ có những nhận xét khác nhau)

Trong lòng anh cảm thấy rạo rực, liền ghé sát lại dựa vào Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất đang muốn né tránh ra chỗ khác thì giọng nói trầm ấm của Trâu Tướng Quân vang lên; “Không được động đấy!”.

Cô gái họ Ngụy cứng đơ hết cả người, không động đậy nữa. Không đoán được Trâu Tướng Quân muốn làm gì, trong lòng thấy lo sợ. Ánh trăng sáng vằng vặc, vài vì sao thưa thớt, gió núi se lạnh thổi tới khiến cô nổi hết cả da gà. Ngọn lửa lúc mờ lúc tỏ, lè những chiếc lưỡi màu cam liếm vào mấy thanh củi lớn.

Một tràng tiếng quần áo sột soạt, Ngụy Nhất hoảng sợ tới nỗi co rúm cả người, nhưng sau đó lại cảm thấy toàn thân mình đang được bao bọc trong lớp áo ấm áp mang mùi hương cơ thể của đàn ông.

“Anh mặc vào đi, em không lạnh!”, Ngụy Nhất thấy Trâu Tướng Quân cởi áo khoác ra khoác lên người mình, còn anh lại chỉ mặc một chiếc áo phông cộc tay nên thấy áy náy.

Trâu Tướng Quân không đáp lời, rút từ trong túi ra chiếc kèn harmonica, tùy hứng thổi một khúc nhạc.

Đó là ca khúc Secret Love, ru dương mà rẫu rĩ, mang đầy xúc cảm của người nước ngoài. Bài hát như một câu chuyện kể về mối tình thầm yêu trộm nhớ, anh yêu cô, ái mộ cô, chỉ dám thầm yêu nhưng vô cùng vui vẻ. Như có tâm sự, như có cô đơn, giống như ánh trăng mông lung, trong đó có những bí mật mà chỉ bản thân mới biết được.

Ngụy Nhất lắng nghe rồi bị cuốn hút theo, cô không kìm nén được nên quay sang nhìn anh một cách nghiêm túc từ một góc độ hoàn toàn mới. Nếu không phải là lúc đầu, anh ta đã xâm hại tới mình, nếu không phải là anh ta đã đối xử tàn ác với Tô Thích như vậy, nếu như đã quen thân với anh từ rất lâu rồi… liệu có còn những buồn thương như bây giờ không. Còn cả việc phải chung giường chung gối với Trâu Tướng Quân trong đêm nay nữa, không thể né tránh được, phải ứng phó thế nào đây.

Ban ngày leo núi, Ngụy Nhất vốn rất mệt mỏi, nghe điệu nhạc, ban đầu cô còn ngồi ngay ngắn nhưng chẳng mấy chốc đôi mắt đã lim dim, cái đầu cũng trở nên nghiêng nghiêng ngả ngả.

Trong giây phút cơ thể bỗng chốc lơ lửng giữa không trung, Ngụy Nhất đã hoàn toàn tỉnh táo, cô biết mình đang trong vòng tay của Trâu Tướng Quân.

Anh bế bổng cô lên, sải từng bước lớn về phía lều. Thấy mi mắt của Ngụy Nhất động đậy liên hồi, biết rõ là cô đã tỉnh, Trâu Tướng Quân nở một nụ cười, đặt cô nằm ngay ngắn trên túi ngủ.

Trâu Tướng Quân ngắm nghía thật kỹ đôi mi của cô. Ngụy Nhất đối diện với một ánh nhìn trực diện và mãnh liệt, dù đã nhắm mắt nhưng cũng có thể cảm nhận được. Chỉ thấy như có kiến bò sau lưng và một cảm giác bất an.

Bản tính trẻ con của Trâu Tướng Quân lại nổi lên, thầm nghĩ, thử xem cô còn có thể chống cự được tới lúc nào. Anh cúi người xuống, đến khi khoảng cách giữa mặt hai người chỉ bằng một tờ giấy, hơi thể nhẹ nhàng của anh phả đều lên mặt cô nhưng không tiếp tục cúi sát xuống nữa. Đầu Ngụy Nhất bỗng quay một cái thật nhanh, miệng rên ư ử, giống như đang chìm trong giấc mộng. Cô quay người một cách điệu nghệ, mặc kệ Trâu Tướng Quân nhìn sau lưng mình.

Trâu Tướng Quân cũng không buồn bực, đôi tay ấm áp của anh không hề khách khí đặt lên eo Ngụy Nhất, khẽ vép một cái, Ngụy Nhất cảm thấy cảm thấy buồn buồn liền nhảy dựng lên.

Hai người tròn xoe mắt nhìn nhau, một người trợn mắt tức giận, một người treo nụ cười dửng dưng.

Ngụy Nhất đành chịu tha trước cặp đồng tử tinh anh của Trâu Tướng Quân, buông vũ khí đầu hàng, “Ngủ đi, được không?”. Nói rồi, cô định chui vào trong túi ngủ. Trâu Tướng Quân cũng không ngăn cản, chỉ hỏi một cách rất quan tâm; “Không cởi áo lót ra sao? Phụ nữ mặc áo lót khi ngủ sẽ không tốt đâu, dễ bị ung thư lắm đấy!”.

Ngụy Nhất bĩu môi, rầu rĩ nói: “Biết rồi”, nhưng vẫn muốn để nguyên như vậy chui vào túi ngủ.

Bàn tay to lớn của Trâu Tướng Quân khẽ kéo một cái, giữ chặt cô lại, một tay kia đưa ra phía sau lưng Ngụy Nhất, cách lớp áo ngoài, dùng ngón tay trỏ và ngón cái khẽ gẩy một cái, giống như đang làm trò ảo thuật, móc khóa chiếc áo lót của Ngụy Nhất đã được cởi ra.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ngụy Nhất trở nên thất sắc, hai tay đưa lên ôm lấy chiếc áo lót đã bị cởi ra một cách bất lực, chằm chằm nhìn vào đôi bàn tay to lớn của Trâu tướng Quân, thầm nghĩ, bàn tay này rốt cuộc đã cởi biết bao nhiêu áo lót của phụ nữ thì hành động mới điệu nghệ và thành thục như vậy?

Nghĩ thế, cô cảm thấy hơi buồn, hất hàm, ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh lên nói: “Đừng có đem bàn tay bẩn thỉu đã sờ mó những người phụ nữ khác của anh chạm vào người tôi!”.

Cứ tưởng mình lại làm anh ta tức giận nên Ngụy Nhất cảm thấy vô cùng hối hận. Nhưng phản ứng của Trâu Tướng Quân lại khiến cô vô cùng bất ngờ. Anh bật cười ha hả, cảnh tay dài vươn ra, kéo Ngụy Nhất vào lòng: “Ghen rồi hả?”.

Ngụy Nhất cảm thấy những câu nói vừa rồi hàm chứa quá nhiều điều mờ ám, cô cắn chặt môi, không nói gì nữa. Khuôn mặt của Trâu Tướng Quân bỗng ghé sát xuống, “Đừng có suốt ngày cắn nó như thế! Anh sẽ đau lòng đấy, muốn cắn thì hãy cắn anh đây này…”, giọng nói của anh bỗng trở nên nhẹ nhàng, thì thầm đầy mê hoặc, phảng phất trong tai Ngụy Nhất, dịu dàng đến nỗi khiến cô ngây người. Nhưng tâm hồn của Ngụy Nhất còn chưa kịp bay xa, lập tức bị đôi môi của Trâu tướng Quân gọi quay lại cơ thể. Đôi môi hơi lạnh của anh khẽ khàng lướt qua môi Ngụy Nhất, chỉ khẽ chạm nhẹ một chút mà cô đã căng thẳng tới nỗi khẽ run rẩy.

Trâu Tướng Quân thấy Ngụy Nhất có chút phản ứng, nỗi khát vọng trong lòng đã dồn nén quá lâu, trong chốc lát không thể kiềm chế nổi, anh khẽ kêu lên một tiếng rồi đẩy Ngụy Nhất nằm dưới cơ thể mình, bắt đầu hôn cô một cách cuồng nhiệt.

Ngụy Nhất bị hôn tới nỗi hoa mắt chóng mặt, dùng chút lí trí còn lại gắng hết sức đẩy anh ra. Trâu Tướng Quân đau khổ rẫu rĩ ngẩng đầu lên, lạc giọng hỏi; “Lại còn khúc mắc gì nữa!”.

Hai má Ngụy Nhất ửng hồng, đôi mắt ngân ngân nước, chỉ chăm chú nhìn anh.

“Dù sao cũng là vợ anh rồi, em sợ gì chứ?”, Trâu Tướng Quân bị đôi mắt đó khiến khiến anh vừa yêu thương vừa xót xa, cố gắng kiềm chế dục vọng, kiên nhẫn giải thích.

“Nhưng…vẫn chưa kết hôn mà!”

“Lúc nào cũng có thể kết hôn. Chỉ cần em đồng ý”, Trâu Tướng Quân hứa hẹn, dục xọng lại trào dâng, đôi môi khẽ khàng lướt trên khuôn mặt cô.

Ngụy Nhất ôm chặt cơ thể, nhất quyết không chịu cởi quần áo ra, “Không được, không được! Xin anh đấy, không được…”. Cuối cùng, cuộc giằng co đã khiến nước mắt cô rơi lã chã.

“Đừng có suốt ngày như thế mà!”, Trâu Tướng Quân nói, “Quả là còn kiên cường hơn cả tổ chức Đảng bí mật!”, nhưng anh cũng chẳng còn cách nào khác để thuyết phục cô.

Có thể cũng vì đã thật sự mệt mỏi, anh lại kiềm chế dục vọng đã bị dồn nén bấy lâu lại, giúp Ngụy Nhất đắp chăn ngay ngắn, lại lấy áo khóc của mình đắp lên người cô, quay người ngủ thiếp đi.

Trâu Tướng Quân có thói quen khỏa thân khi ngủ dù đang ngủ ở trong lều, anh cũng cởi hết, chỉ mặt mỗi chiếc quần trong.

Đang ngủ mơ mơ màng màng, bỗng có một bàn tay bé nhỏ dịu dàng mềm mại, lành lạnh, khẽ khẽ lay lay vào bả vai mình, một cảm giác thật dễ chịu biết bao! Giống như có con côn trùng nhỏ đang ngọ nguậy trong tim vậy.

“Trâu Tướng Quân! Trâu Tướng Quân!”

“Hử?”, cơ thể Trâu Tướng Quân còn đang lưu luyến bàn tay bé nhỏ kia khi đang nửa tỉnh nửa mơ đó, ậm ừ trả lời một tiếng.

“Anh nghe xem!”, ngữ khí của Ngụy Nhất có phần hoảng loạn.

Trâu Tướng Quân lập tức tỉnh táo hơn, chăm chú lắng nghe thật kỹ, trong núi có tiếng kêu khe khẽ của bầy muôn thú, ngoài ra còn có tiếng khóc thút thít của con gái. Trâu Tướng Quân nghe thấy hơn run, thầm nghĩm trong núi có ma nữ hay sao? Ngụy Nhất lại nói với một khuôn mặt đầy o lắng: “Đó là giọng của Nguyệt Nguyệt”.

Trâu Tướng Quân nghe kỹ lại một lần nữa, đối phương đang khe khẽ rên rẻ, kêu lên những tiếng nghe không rõ, đại loại như “Cứu với, cứi với!”. Không gian trên núi thoáng đãng, chỉ một tiếng động khẽ cũng có thể nghe thấy rõ, mà lều của Vĩ lại gần với lều của mình, việc nghe thấy những tiếng động trong khuê phòng của họ cũng là điều đương nhiên.

Trong lòng cảm thấy thoái mái, anh lại muốn ngủ tiếp.

Ngụy Nhất dứt khoát ngồi dậy, nét mặt nghiêm túc: “Nguyệt Nguyệt gặp nguy rồi! Cậu ấy đang kêu cứ! Chúng ta phải nhanh chóng tới cứu cậu ấy!”.

Trâu Tướng Quân nói: “Đồ ngốc, muốn cứu, một mình em đi mà cứu, anh còn phải ngủ”.

Ngụy Nhất kinh ngạc nhìn anh, nhủ thầm, ban nãy mình còn có chút động lòng nữa chứ, anh ta vốn là một tên tiểu nhân, cả đời không thay đổi được!

Vậy là cô hùng hổ mặc thêm quần áo vào, chạy nhanh ra ngoài.

Vài giây sau, lại thấy cô chạy về, không nói lời nào, chui tọt trong túi ngủ.

Trâu Tướng Quân hất hàm, nửa cười nửa không, hỏi: “Sao thế? Bộ dạng trông như vừa gặp phải ma quỷ vậy. Đã nhìn thấy gì hả?”.

Khuôn mặt Ngụy Nhất đỏ tía nghĩ tới cảnh nam nữ ân ái ban nãy. Lúc ấy Vĩ và Nguyệt Nguyệt cũng kinh ngạc, xấu hổ không kém gì mình.

Ngụy Nhất rầu rĩ nói: “Chúc ngủ ngon”.

Qua những chuyện xảy ra như vậy, máu nóng trong người Trâu Tướng Quân lại trào dâng, làm sao có thể tiếp tục ngủ được nữa. Bàn tay to lớn kéo chiếc túi ngủ của Ngụy Nhất ra rồi anh chui tọt vào trong đó, tiện tay ôm chặt cô vào lòng.

Ngụy Nhất kinh ngạc thất sắc, kêu lên: “Anh… anh làm gì vậy?”.

Trâu Tướng Quân hôn nhẹ lên đôi môi cô; “Suỵt… khẽ một chút, em muốn để mấy cô bạn ngốc nghếch kia chạy tới cứu em hay sao hả?”. Ngụy Nhất xấu hổ quá thành nổi cáu, gắng hết sức đẩy anh ra. Nhưng chiếc túi ngủ giống như một sợi dây thít chặt lấy hai người trong một không gian chật hẹp, Trâu Tướng Quân căn bản không cần dùng lực, Ngụy Nhất dù gắng hết sức để đẩy, anh vẫn không hề nhúc nhích.

Nhớ nhung bao năm, hôm nay lại có thể ôm gọn trong vòng tay cơ thể nõn nà thơm ngát của cô, Trâu Tướng Quân không cưỡng lại được, anh hôn tới tấp lên mặt, lên môi cô, khẽ thì thào: “Em yêu, em yêu, cho anh nhé, được không? Chồng em sắp phát bệnh vì kìm nén quá lâu rồi đây này! Để anh kiểm tra thử xem công năng có hoàn thiện không nào!”.

Toàn tâm toàn ý của Ngụy Nhất chỉ nghĩ tới việc làm thế nào để phản kháng lại, cô không kịp phản ứng với những câu cầu khiến tương đối phức tạp như vậy, chỉ thút thít khóc: “Sao anh lại như vậy? Sao anh lại như vậy?”.

Các cô gái trẻ thường không thể lý giải nổi nhu cầu về phương diện này của cánh đàn ông.

“Anh sẽ cưới em mà! Chỉ cần em đồng ý, xuống núi chúng ta sẽ kết hôn luôn! Trâu Tướng Quân anh xin thề!”. Bàn tay của Trâu Tướng Quân bắt đầu không chịu để yên, luồn sâu vào bên trong thăm dò, giọng nói vốn bị kiềm chế quá mức của anh trở nên hoàn toàn khản đặc, “Em yêu, ngoan nào, nghe lời nhé, nếu không sẽ hơi đau đấy”.

Ngụy Nhất sao có thể ngoan ngoãn nghe theo, cô gắng hết sức phản kháng lại.

Trâu Tướng Quân đành phải từ từ dỗ dành; “Được rồi, được rồi, anh sẽ không làm gì em nữa, anh chỉ ôm em thôi, em đừng động đậy để anh ôm em được không?”.

Ngụy Nhất nghĩ một lát, rơi nước mắt gật đầu.

Trâu Tướng Quân ôm lấy cơ thể mềm mại của Ngụy Nhất, được khoảng hai phút, anh lại bắt đầu nịnh; “Em yêu, cởi quần áo ra được không? Mặc quần áo như thế này khi ngủ sẽ không thoải mái”.

Ngụy Nhất không ngốc đến mức ấy, cô kiên quyết không chịu cởi.

Trâu Tướng Quân liền dọa, gằn giọng nỏi: “Vậy thì anh sẽ cưỡng đoạt em!”.

Ngụy Nhất lại nước mắt vòng quanh, ấm ức nói: “Cởi đây… anh đã hứa là không đụng vào… anh thề đi…”.

“Anh chỉ ôm một chút thôi, anh rất khó chịu, em yêu, anh đồng ý, nếu em không muốn thì anh sẽ không làm cái gì cả”, Trâu Tướng Quân khẽ dỗ dành.

Ngụy Nhất mở rộng một chút khuy áo, khuy quần, Trâu Tướng Quân đã hấp tấp giúp cô cởi hết. Không một mảnh vải che thân, hai người ôm chặt lấy nhau, nếu không xảy ra vấn đề gì mới là có vấn đề. Ngụy Nhất còn trẻ, cô đâu hiểu rằng, đàn ông là loại động vật biết cách vận dụng phương pháp lùi một bước để tiến ba bước. Vài năm sau này, Ngụy Nhất liên tục nghe được những câu nói của Trâu Tướng Quân đại loại như “Bọn mình ngủ chung một phòng, anh sẽ không làm gì cả”, hoặc như “Anh chỉ ôm em, tuyệt đối không chạm vào em”, hay “Anh chỉ ở bên ngoài tuyệt đối không vào trong”, và còn “Anh chỉ vào trong, tuyệt đối không động đậy”… Những kế sách hoãn binh như vậy, Ngụy Nhất luôn nhẹ dạ tin vào người đàn ông đầy mưu mô này, lần nào cô cũng bị mắc lừa, đợi đến khi ý thức được điều đó thì cũng đá quá muộn rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.