Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 42: Thế giới đen tối



Đội trưởng Mã tính tình phóng khoáng, bật cười ha hả, thể hiện sự quan tâm như một người cha nhân từ, Ngụy Nhất mới mở miệng đã gọi người ta là chú, Đội trưởng Mã cũng không phiền lòng, giọng nói đặc sệt âm Tây Nam, ôn tồn đính chính: "Phóng khoáng một chút đi mà! Cần gì phải gọi bọn anh già thế! Cứ giông như Nguyệt Nguyệt ây, gọi bằng anh là được rồi! Như thế mới thân thiết!".

Ngụy Nhất thấy khẩu âm của ông ta gần giống với người mẹ đã quá cô của mình, bât giác cảm thấy gần gũi hơn vài phẩn, tâm lý đề phòng cũng được giảm nhẹ. Ngụy thật thà nói: "Anh Mã có phải là người Tứ Xuyên không?’

Đội trướng Mã cười lớn, nói: "Anh đây rõ ràng nói tiếng phổ thông rất chuẩn, chỉ sơ ý một chút đã khiến cô em nghe ra giọng địa phương rồi".

Ngụy Nhất nhanh nhảu nói: "Bởi mẹ em là người Tứ Xuyên mà!".

Đội trưởng Mã lại bật cười sảng khoái, vỗ vỗ vào mu bàn tay của Ngụy Nhất một cách rất tự nhiên, nói: "Ổ! Hóa ra là đồng hương! Chẳng trách vừa nhìn thấy cô em, anh đã có cảm giác thật dễ chịu, đúng là các cô em Tứ Xuyên của chúng ta vẫn xinh đẹp hơn! Có khi chúng ta còn có họ hàng ấy chứ!".

Mấy tên cấp dưới của Đội trưởng Mã thi nhau nịnh bợ, nói người Tứ Xuyên thật tốt, khí hậu phương Nam trong lành, không có gió cát, da dẻ cũng đẹp hơn các cô gái phương Bắc, thảo nào Ngụy Nhất vừa bước vào, bọn anh đã thấy em thật nõn nà, hóa ra là đổng hương với Đội trưởng Mã.

Xa quê gặp được đồng hương, vốn đã là chuyện không dễ dàng, hơn nữa, đó cũng là một việc khiến người ta vui mừng, mu bàn tay của Ngụy Nhất bị Đội trưởng Mã lợi dụng vỗ mấy lần, cô không những không cảm thấy khó chịu, mà ngược lại, nhìn khuôn mặt đầy vết nám của ông ta quả nhiên rất giống với những người ở quê, cảm giác vô cùng thân thiết. Ngụy Nhất liền nở một nụ cười chân thành. Đội trưởng Mã hỏi Ngụy Nhất bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, Nguyệt Nguyệt thẽ thọt thay Ngụy Nhất trả lời.

Đang lúc chuyện trò rôm rả, cửa phòng được hé mở, một nhân vật má mì thọ đầu vào trong, nói là dẫn các tiểu thư công chúa tới. Vị má mì đó nhìn vào trong phòng thấy có hai cô gái đã ngồi ở đó thì rất ngạc nhiên, chần chừ không biết có nên đưa mấy tiểu thư kia vào không.

Một người đàn ông đeo kính gọng vàng, bộ dạng rất hoạt bát, vẫy vẫy tay nói, mọi người vào đi.

Má mì bây giờ mới mặt mày rạng rỡ, lúc lắc cánh tay béo ục ịch bước vào. Sau lưng bà có tới gần mười cô gái trẻ trung, ăn mặc mát mẻ.

Một cô gái trong trang phục hải quân tự giác bước tới trước mặt họ, giúp các vị khách nam rót rượu với một khuôn mặt vô cảm. Đây là quy định của phòng karaoke, một phòng loại sang bắt buộc phải có một nhân viên chuyên phục vụ việc rót rượu, có muốn chọn thêm các cô gái phục vụ cùng uống rượu hay không thì phụ thuộc vào sở thích và nhu cầu của khách hàng.

Ngoài Đội trưởng Mã ra, mỗi khách nam khác đều chọn cho mình một cô gái. Nếu là khách hàng quen, các cô gái vừa bước tới đã niềm nở chào đón vui vẻ. Nếu là khách lạ, các cô cũng có thể tỏ ra rất tự nhiên, ân cần chu đáo, không hề lạnh nhạt. Rất nhanh chóng, mọi người đều trò chuyện giao lưu vui vẻ.

Vị má mì ngực đầy tay to kia luôn miệng nở nụ cười tươi như hoa cúc, nịnh nọt: "Các vị đại gia quả thật là anh minh, các cô gái được chọn đều là những bông hoa xinh tươi nhất của chỗ chúng tôi đây! Các cô gái hạng nhất đều bị các vị chọn hết rồi, hôm nay có lẽ tôi phải nghỉ làm sớm mất thôi, chẳng phải các vị đại gia đã bao trọn hết rồi hay sao?".

Thầm nghĩ, các vị đại gia này ở lĩnh vực khác có thể rất ngu xuẩn, nhưng trong việc lựa chọn gái đẹp, lại đều là những tay cao thủ lão luyện!

Những câu nói của má mì rất được lòng đám khách nam, họ cùng bật cười sảng khoái, huơ tay với bà, má mì liền biết ý mỉm cười rút lui.

Ngụy Nhất lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng này, cô vừa kinh ngạc vừa lo sợ, quay sang nhìn Nguyệt Nguyệt một cái, trong lòng định bụng đánh trông lui quân.

Nguyệt Nguyệt lại làm ra vẻ như không biết gì, chỉ chuyên tâm chọn bài hát.

Đội trưởng Mã có sở thích tìm gái trinh, đặc biệt, những nữ sinh có tri thức, có giáo dục là phù hợp với khẩu vị của ông nhất. Ông biết nhiều hiểu rộng, liếc mắt một cái đã biết ngay Ngụy Nhất là một cô gái chưa nếm trải sự đời, biết cô không quen với chôn ăn chơi này, trong lòng ông thấy rung động, chủ động giải thích: "Anh em cấp dưới có nhu cầu, mình là anh cả nên phải dễ dãi một chút. Cũng không thể chèn ép anh em quá được, sao có thể vừa muốn ngựa chạy nhanh lại vừa muốn ngựa không ăn cỏ? Ra ngoài chơi một chút, gọi mấy cô em xinh tươi tới phục vụ, thoải mái tinh thần một chút, thực ra cũng không có vấn đề gì. Nhất Nhất, em đừng lo lắng, em cứ vui chơi thỏa thích hôm nay anh chỉ ở bên em thôi".

Những câu nói đó vừa được buông ra, Ngụy Nhất sọ đến nỗi sởn hết gai ốc. Cô đang cố gắng nghĩ xem làm thế nào để rời khỏi đây một cách êm thâm mà không đắc tội vói các nhân vật tiếng tăm này. Với đầu óc không được nhanh nhạy cho lắm, nghĩ mãi cũng chẳng tìm được lý do sáng suốt nào, Ngụy Nhất đành cười trừ: "Con người em rất ngốc nghếch, không biết hát, cũng chẳng biết uống rượu, chi bằng em về trường trước nhé, em ở đây... chỉ phí tiền của anh Mã thôi! Anh Mã kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, tiền cũng chẳng phải từ trên trời rơi xuống.

Vị khách đeo kính gọng vàng chắc là ăn chơi đàng điếm quá độ, sắc mặt vàng vọt, lúc đó, nghe được những câu nói của Ngụy Nhất, bật cười ha hả, nói: "Đội trưởng Mã của bọn anh chịu tới đây chơi là đã nể mặt bọn họ lắm rồi! Bọn họ còn dám thu tiền sao? Ngắc ngứ còn không kịp ấy chứ! Không những không thu tiền, bọn họ còn phải ngoan ngoãn mang rượu ngon, gái đẹp tới, còn lo bọn anh không vui vẻ nữa cơ! Nếu bọn này cảm thấy không vui, tổng giám đốc của bọn họ đích thân tới xin lỗi cũng không đền bù nổi thiệt hại đâu!".

Một cô gái phục vụ có thân hình bình thường nhưng bản lĩnh quan sát lại vô cùng lợi hại, bắt đầu liếc mắt đưa tình với vị khách đeo kính gọng vàng, bàn tay liên tục lướt lên lướt xuống. Cánh tay mềm mại, như một con rắn độc, kéo lấy áo của anh ta, luồn sâu vào bên trong, nở nụ cười nũng nịu, trách móc: "Ai mà không biết, đội Phòng cháy chữa cháy các anh là những đại gia mà đám nhân viên tụi em cần phải phục vụ chu đáo nhất!".

Vị khách đeo kính gọng vàng bị "con rắn" kia kích động, khẽ rùng mình, nở một nụ cười đầy mờ ám, ôm ghì lấy rồi hôn ngấu nghiến.

Ngụy Nhất sợ hãi, quay sang nhìn Đội trưởng Mã, thây khuôn mặt ông ta rất đắc ý, lại không phủ nhận, cô biết rõ sự thực đúng là như vậy.

Ngụy Nhất thầm than thở, thế sự thay đổi nhanh chóng quá, xã hội thật bất công. Nghĩ một lát, cô lại vặn vẹo ngón tay, rụt rè nói: "Em ở đây, sợ làm mấy anh mất hứng!".

Đội trưởng Mã vươn cánh tay thô cứng ra ôm Ngụy Nhất một cái: "Không được, không được! Anh rất thích những cô gái như bọn em, trẻ trung, có sức sống! Vui chơi với bọn em, anh cũng cảm thấy mình trẻ ra mà!".

Toàn thân Ngụy Nhất nổi da gà, thoát ra khỏi bàn tay to lớn của ông ta, chỉ còn cách nói rằng ký túc xá sắp đóng cửa, phải quay về ngay.

Người Tứ Xuyên thường nóng tính, Đội trưởng Mã có vẻ không vui, sa sầm nét mặt: "Em gái! Phóng khoáng một chút đi mà, cứ rào trước đón sau như vậy, có phải là thấy bọn anh già rổi, da thô thịt nhão, không thích hợp để vui chơi với bọn em không?".

Ngụy Nhất sợ đến nỗi như chiếc lá rụng cứ xoay lòng vòng trong gió, liên tục xua tay. Chuyện muốn ra về, cô cũng không dám nhắc tới nữa.

Đội trưởng Mã thấy nét mặt của Ngụy Nhất cứ thấp thỏm không yên, cũng có chút mất hứng, mệt mỏi ngả người ra ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần, không biết đang nghĩ gì nữa, cũng chẳng thèm đếm xỉa tới những người xung quanh.

Ngụy Nhất thấy không ai chú ý tới mình liền lén lút đứng lên, khom lưng luồn về phía Nguyệt Nguyệt. Muốn nhờ Nguyệt Nguyệt mở lời cho cô ra về. Không ngờ Nguyệt Nguyệt quả thực không biết ý người khác, chỉ chuyên tâm cao giọng hát hò. Ngụy Nhất bèn ngồi xuống cạnh bạn, nhìn bạn hát một cách vô vị và khuôn mặt của bạn nhạt nhòa trong thứ ánh sáng mờ ảo của căn phòng, một mình hát bài Băng Vũ của Lưu Đức Hoa: "Tình yêu không thể khẳng định, đành phải cất giấu trái tim đau xót vào bên trong, em đang chờ đợi anh quay lại, lẽ nào chỉ đổi lại được một câu đáng đời...".

Bỗng Ngụy Nhất muốn hỏi xem đứa trẻ đó có phải của Vĩ hay không. Nguyệt Nguyệt hát tới đó, mặt mày rầu rĩ, mấy lớp phân phủ cũng không che giấu được vẻ đau khổ không thể kìm nén được của cô. Ngụy Nhất đau lòng, câu hỏi liên quan đến đứa trẻ bị mắc lại nơi cổ họng, không sao thốt lên được.

Bài hát của Nguyệt Nguyệt và ánh sáng lung linh ảo của chiếc đèn chùm treo tường cứ lắc lư khiến Ngụy Nhất buồn ngủ, cô liền dựa vào lưng Nguyệt Nguyệt, lim dim đôi mắt. Đúng lúc đang ngà ngà ngủ, Nguyệt Nguyệt bỗng dứng bật dậy.

Nguyệt Nguyệt hát nhiều tới khô cả cổ họng, ngó nghiêng xung quanh tìm nước uống. Nhìn thấy một cốc hồng trà lung linh trên bàn, cô liền bê lên uống một hơi hết sạch, một cốc vẫn chưa đã khát, Nguyệt Nguyệt uống liên tiếp mấy cốc liền. Sau đó cô phả hơi thở đầy mùi rượu vào Ngụy Nhất, sảng khoái cười lớn: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha..'.

Ngụy Nhất bây giờ mới chú ý thấy, đó không phải là hồng trà, mà là rượu xo chưa chế thêm nước.

Nguyệt Nguyệt bỗng ôm miệng buồn nôn, Ngụy Nhất cuống quýt đỡ bạn chạy nhanh vào phòng vệ sinh.

Nguyệt Nguyệt cúi xuống nôn khan hồi lâu mà vẫn không nôn ra được. Ngụy Nhâìt đành dìu bạn quay quay trở lại.

Đúng lúc bước ra ngoài, vừa hay, cửa phòng cũng được mở, mấy cô gái trang điểm kiều diễm, khí chất phi phàm, ríu ra ríu rít, cười nói vui vẻ bước vào, phong tình lơi lả cất tiếng chào hỏi Đội trưởng Mã và đám đồ đệ. Mấy cô gái đó đều là những mỹ nữ yêu kiều, rất có sức hấp dẫn, điệu bộ đều hết sức tao nhã, không giống như những cô gái phục vụ rượu bình thường. Cô gái dẫn đầu trong số đó là người kiều diễm nhất, cô ta liếc mắt về phía Nguyệt Nguyệt và Ngụy Nhất một cái, thấy hai người tinh thần rệu rã, chẳng có chút sức lực nào, cũng không buồn bận tâm nữa. Cô ta bước tới ghế sô pha, ngồi xuống, bắt đầu nói chuyện với Đội trưởng Mã.

Người đàn ông đeo kính gọng vàng đẩy cô gái phục vụ mình ban nãy ra, đích thân rót rượu cho mấy đại mỹ nữ vừa tới, điệu bộ, lời nói hết sức ân cần: "Uyển Như, sao không thấy Vĩ thiếu gia tới? Chẳng phải đã dặn em đưa cậu ấy cùng tới sao?".

Nguyệt Nguyệt vốn đã mềm nhũn như đống bùn, vừa nghe thấy tên của người trong mộng, lập tức mắt sáng như sao, chăm chú nhìn cô gái có tên gọi Uyển Như đó. Trong đôi mắt hiện rõ ý nghĩ '"muốn ăn sống nuốt tươi, uống máu của người này". Ngụy Nhất lập tức đoán ra, đó chính là tình địch của Nguyệt Nguyệt, cô bèn lặng lẽ đánh giá đối phương. Cô gái đó có cái tên thật đẹp, dung mạo, khí chất càng thể hiện rõ là một nhân tài trong muôn nghìn con người bình thường. Ngụy Nhất nhìn cô gái Uyển Như cao quý nho nhã, lại nhìn sang cô bạn Nguyệt Nguyệt đang lảo đảo nghiêng ngả, thầm lắc đầu.

Đại mỹ nữ Uyển Như che miệng khẽ cười, một chiếc đồng hổ hàng hiệu nhỏ xinh khẽ chuyển động trên cổ tay trắng trẻo nõn nà, "Anh ta đến rồi đấy, đang ờ ngoài cửa, nghe điện thoại xong sẽ vào. Cái tên tiểu tử đó, ngày nào cũng bận muốn chết, đâu có được như mấy anh đây, được phúc tinh chiếu rọi, đầu thai đã được rơi vào chỗ giàu sang nhàn hạ!". Mấy người đàn ông có tuổi cũng chẳng thèm để ý tới những câu nói giận dữ, châm chọc đó, họ cùng cười cho qua chuyện.

Ánh mắt của Nguyệt Nguyệt quá sắc lạnh, Uyển Như có lẽ đã cảm nhận được điều đó, cô lại đưa mắt liếc về phía hai người bọn họ một lần nữa. Lần này cô quan sát kỹ hơn một chút, cô ngắm nghía Nguyệt Nguyệt một lượt từ đầu tới chân rồi lại nhìn sang Ngụy Nhất, cũng xem xét thật kỹ những đường nét trên khuôn mặt cô.

Nguyệt Nguyệt loạng choạng tiến lên phía trước, không rõ có ý đồ gì, Ngụy Nhất cố gắng kéo bạn lại. Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, một chàng trai cao lớn bước vào, bộ âu phục màu nhạt, giày da bóng lộn không chút bụi đất, không đeo cà vạt, áo sơ mi mở hai hàng cúc cổ. Biểu hiện lôi thôi lếch thêch, không phải Vĩ thì còn là ai nữa.

Ngụy Nhất lập tức cảm thấy cơ thể trong vòng tay mình đang run rẩy dữ dội.

Trong phòng đông người, ánh đèn mờ ảo, Vĩ vừa bước vào, còn chưa kịp chú ý tới hai người bọn Nguyệt Nguyệt đang đứng trước cửa nhà vệ sinh. Anh đi thẳng tới trước mặt vị hôn thê, nét mặt tươi cười, một tay vòng qua eo Uyển Như một cách thành thục mà không thất lễ, điềm đạm tự nhiên chào hỏi Đội trưởng Mã.

Đôi mắt của Nguyệt Nguyệt lập tức dính chặt vào bàn ky lộ xương trên eo Uyển Như của Vĩ, ngọn lửa giận dữ bốc lên ngùn ngụt, Cô bỗng đẩy mạnh Ngụy Nhất ra, xông thẳng về phía trước, sải vài bước là tới trước mặt Vĩ, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc, nói: "Thật trùng hợp quá, Vĩ thiếu gia!", sau đó nhìn về phía Uyển Như, cười hì hì nói: "Giới thiệu một chút đi chứ! Vị này là?".

Ngụy Nhất muốn lao tới nhắc nhở Nguyệt Nguyệt, khuôn mặt đang cười của cậu ấy trông thật đáng thương.

Vĩ không ngờ Nguyệt Nguyệt cũng có mặt ở đây, nhất thời vừa kinh ngạc vừa lúng túng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Ngụy Nhất cũng đứng ở phía xa xa, đang nhìn mình đầy căm hận. Anh nuốt nước bọt, cố ra vẻ bình tĩnh, cười gượng: "Xin chào, Nguyệt Nguyệt, sao muộn thế này mà vẫn chưa về trường? Còn dẫn cả cô em Nhất Nhất cùng đi chơi nữa, nếu để ông thiên lôi nhà đó biết được, chắc chắn sẽ tặng cho em một trận sấm sét đấy!".

Nguyệt Nguyệt không hài lòng với câu trả lời vòng vo của anh, quyết không buông tha, ngón tay vẫn chỉ về phía Uyển Như, lặp lại câu hỏi cũ: "Vị này là?".

Uyển Như là thiên kim tiểu thư, thân phận cao quý, làm sao chịu nổi sự sỉ nhục này, trong lòng thầm hỏi không biết đó là đứa phong lưu con cái nhà ai mà dám ra mặt như vậy, trong lòng bực bội, hằn học gạt ngón tay của Nguyệt Nguyệt đang chỉ về phía mình, không ngại phiền phức, nói: "Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có chỉ chỉ trỏ trỏ như thế! Bỏ tay xuống! Không có người dạy bảo sao?". Trong khi nói một tay cô lại vòng qua ôm lấy eo Vĩ.

Mấy cô bạn của Uyển Như thấy có xô xát, đều xúm lại.

Biêt làm thế nào khi Nguyệt Nguyệt có men rượu vào, càng thêm bạo gan, lại cậy có bạn trai ở đó, trong lòng thầm nghĩ Vĩ chắc sẽ biết phân biệt trắng đen, không còn lo sợ gì nữa, lạnh lùng "hừ" một tiếng, khẽ nói với Vĩ: "Vĩ, ra ngoài cùng em, em có chuyện muốn nói với anh".

Vĩ bất đắc dĩ nói: "Chị gái ơi! Chị lại giở cái trò đó ra làm gì vậy?". Ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng thấy Nguyệt Nguyệt uống tới nỗi đi đứng lảo đảo, anh liền thấy áy náy, muốn đưa tay ra đỡ lấy cô.

Uyển Như không ngờ người đàn ông tên Vĩ này lại ngông cuồng như vậy, ngay trước mặt vị hôn thê còn dám dan díu với con hồ li tinh đó. Cô xấu hổ tới mức nổi giận, giậm chân thình thịch, đôi mắt đỏ ngầu: "Cái tên họ Trần kia, hôm nay nếu anh dám bước ra khỏi đây, chúng ta sẽ cắt đứt quan hệ! Đến lúc đó đừng trách tôi trở mặt, cứ cho cả bố anh tới cũng không giải quyết được đâu!".

Vĩ quả nhiên đã dừng bước, do dự.

Vĩ cũng đã có những rung động đối với Nguyệt Nguyệt, hồi đó, anh thích cô bởi sự ngây thơ, thẳng thắn, luôn cảm thấy cô không giông như những cô gái khác. Mặc dù chưa nghĩ tới tương lai nhưng cũng không thể cứ chia tay cô như thế được. Có một khoảng thời gian gắn bó như keo sơn không thể rời xa nhau, đi đâu cũng nhớ tới cô. Nào ngờ cô gái Nguyệt Nguyệt ý đồ quá sâu xa, Vĩ đưa cô đi chơi, cô lại ghi toàn bộ số điện thoại của những người đàn ông này lại, ngấm ngầm kết giao với bọn họ, cho dù đối phưong giữ phép lịch sự hay có ý đồ đen tối với cô, cô đều không từ chối. Mới chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, sự giao du của cô ấy còn rộng hơn cả anh. Vừa hay lúc đó, dưới sự sắp xếp của bố, cô gái đã từng đính hôn với anh về nước sau thời gian đi du học, hai bên gia đình liên tục gặp mặt trò chuyện. Vĩ vốn rất lạnh nhạt với chuyện này nhưng vẫn nể mặt phía nhà gái, lần hội ngộ nào anh cũng có mặt, chỉ muốn qua loa cho xong. Vừa hay, vị thiên kim tiểu thư có tên gọi Uyển Như đó vốn có yêu cầu rất cao, nhưng lại bị cuốn hút bởi bộ dạng lôi thôi lêch thếch của Vĩ. Khoảng thời gian bận rộn đó, anh đã không để ý nhiều tới Nguyệt Nguyệt, đến khi anh quay lại tìm cô thì nghe người khác nói Nguyệt Nguyệt đã kết giao với mấy vị quan chức có quyền có thế rồi. Sau một hồi đau khổ tuyệt vọng, Vĩ đã nản lòng nhụt chí, hiểu rõ lòng dạ của các nữ sinh bây giờ, liền một lòng một dạ nghe theo sự săp đặt của gia đình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.