Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 43: Sự Kiện bạo lực



Hôm nay gặp lại Nguyệt Nguyệt, thoạt nhìn, vẻ lanh lợi và trong sáng của cô đâu còn chút nào nữa.

Từ khi chia tay Nguyệt Nguyệt, Vĩ vẫn chưa có buổi trò chuyện chân tình với cô ấy. Lúc đó, hai người dường như đều có linh cảm, khi chia tay đều lẳng lặng không tuyên bố với nhau. Trong lòng Vĩ cũng có chút áy náy. Thấy Nguyệt Nguyệt tiều tụy như vậy, anh đoán chắc rằng cũng có liên quan đến mình và thấy không đành lòng. Nhưng tiểu thư Uyển Như, tên gọi thì mềm mại dịu dàng như nước nhưng tính cách lại vô cùng mạnh mẽ, quyết đoán, kiên quyết không cho phép Vĩ ra ngoài một mình cùng Nguyệt Nguyệt.

Vĩ khó xử, dùng ánh mắt cầu cứu Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất lúc bấy giờ vừa coi thường vừa oán hận Vĩ, dứt khoát quay mặt đi không thèm để ý tới anh ta.

Nguyệt Nguyệt đã uống quá nhiều rượu, men rượu bây giờ mới ngấm, đầu óc quay cuồng choáng váng, thấy Vĩ chần chừ do dự, cô không chờ được nữa, liền tiến tới kéo anh. Cô hoa mắt chóng mặt, đứng một mình cũng không vững. Nguyệt Nguyệt bỗng nhiên bổ nhào vào người Vĩ, anh lập tức đưa tay ra đón cô theo phản xạ tự nhiên.

Nguyệt Nguyệt ngã vào trong vòng tay mà mình vừa thân quen vừa khát khao mong đợi bây lâu nay, nỗi nhớ nhung trong lòng cuồn cuộn trào dâng, bật khóc nức nở, úp mặt vào lớp áo của Vĩ. Xem ra năm thê bảy thiếp, phúc phận của người khác, người bình thường không thể châp nhận được. Nghĩ tới trước đây, những vị hoàng đế xưa kia đều thoải mái thảnh thơi yêu chiều ba nghìn, thậm chí còn nhiều không kể xiết những cung tần mỹ nữ, chỉ riêng lĩnh vực này thôi, cũng đủ thấy các hoàng đế đó đều là nhân tài! Vĩ giờ đây cùng một lúc vỗ về an ủi hai người phụ nữ, vừa khe khẽ vỗ lưng Nguyệt Nguyệt vừa liếc trộm sắc mặt của vị hôn thê mà đã nhếch nhác khổ sở vô cùng rồi.

Uyển Như trợn mắt há miệng nhìn chồng chưa cưới của mình ôm một cô gái đang say mềm, còn nhỏ to vỗ về an ủi cô ta nữa, trong chốc lát cô vẫn chưa thể định thần lại được, vẫn là đám bạn bè bên cạnh cô lên tiếng trước: "Này! Coi chị Uyển Như của bọn ta mù hay sao hả? Còn có chút xấu hổ nào không thế?".

Uyển Như bây giờ mới kịp phản ứng lại, tự cảm thấy đây quả là một điều sỉ nhục lớn. Cô lao lên phía trước, kéo nhanh cánh tay của Nguyệt Nguyệt, lôi cô ra khỏi vòng tay của Vĩ.

Uyển Như cất giọng, run rẩy mắng nhiếc: "Con đàn bà này, mày nhớ đàn ông đến phát điên rồi à? Đây là người đàn ông của tao! Nếu cần đàn ông thế thì đi mà tìm mấy thằng trai bao ấy!", cô đã bị một cú sốc lớn, lời ăn tiếng nói cũng không còn kiêng nể gì nữa.

Nguyệt Nguyệt đang mơ mơ màng màng trong vòng tay của Vĩ, thực ra cô đã ngủ thiếp đi rồi. Lúc này bị lôi mạnh ra ngoài, dạ dày cô bỗng cuộn lên, mắt còn chưa kịp mở, há miệng "Ọeee" một tiéng, nôn thốc ra ngoài, đem mọi tạp chất có trong dạ dày nhất loạt trút lên bộ đổ hàng hiệu của Uyển Như.

Biến cố xảy ra quá nhanh, ngay cả Vĩ cũng không kịp ngăn lại. Anh nhảy dựng lên hét lớn: "Ối mẹ ơi!".

Mọi người đều bị cảnh tượng đó làm cho kinh ngạc, trợn mắt cứng lưỡi đứng nhìn, mãi lâu sau vẫn không ai kịp phản ứng. Mười mấy cặp mắt đều đổ dồn vào lớp tạp chất nhày nhụa trên người Uyển Như, không biết phải phản ứng như thế nào. Riêng Nguyệt Nguyệt, kẻ vừa đề xướng làm hình nhân tuẫn táng, sau khi nôn xong lại ra vẻ như không có chuyện gì, mơ màng kéo vạt váy của Uyển Như lên lau miệng, dường như đã dễ chịu hơn nhiều, chẹp chẹp miệng, đổ vật người ra, lại dựa vào người Vĩ tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Chỉ thấy toàn thân Uyển Như run lên cầm cập hai hàm răng nghiến chặt, tức đến nỗi mây ngón tay ngọc ngà thon thả cũng lẩy bẩy run lên, cô chỉ vào Nguyệt Nguyệt không nói được lời nào.

Vĩ thấy sự việc đã trở nên tồi tệ, tự biết không thể tiếp tục ở đây được nữa, anh vội gọi Ngụy Nhất lại, luôn miệng gọi chị, lại gật đầu ra hiệu nhờ cô lựa lời khuyên bảo, nhờ Ngụy Nhất chăm sóc Nguyệt Nguyệt, sau đó anh đó thấy cô gái Uyển Như đang gào khóc không chịu yên kia về nhà thay quần áo.

Ngụy Nhất thấy mỹ nữ Uyển Như đang điên cuồng tức giận, đành chấp nhận đứng ra giúp đỡ.

Mấy người đàn ông trong đội Phòng cháy chữa cháy chỉ đứng cạnh lạnh lùng quan sát, họ biết rõ rằng chuyện riêng của người khác, chỉ có thể coi là trò cười, người ngoài không nên nhúng tay vào. Vậy là họ tỏ vẻ như không biết, đợi chủ nhân của vụ xô xát đi rồi, tiếng cười đùa, rót rượu lại vang lên như thường.

Ngụy Nhất thấy Nguyệt Nguyệt đã thật sự say, cô đỡ bạn dậy định ra khỏi đó. Nguyệt Nguyệt mượn cớ chơi trò say rượu, luôn miệng nói phải đuổi theo kẻ bội bạc có tên Vĩ kia. Sức lực của người say rượu rất lớn, Nguyệt Nguyệt nói năng om sòm, lôi lôi kéo kéo, khiến Ngụy Nhât không thế chống đõ nổi.

Đám đàn ông ngổi trên ghế sô pha đã sóm quen với cảnh phụ nữ điêncuồng vì yêu như Nguyệt Nguyệt rồi, nhưng họ vẫn thấy hứng thú, chăm chú nhìn không chớp mắt.

Nguyệt Nguyệt khua tay múa chân loạn xạ, miệng liên tục gọi tên Vĩ, thổn thức câu được câu mất vừa khóc vừa kể lể, lúc đầu Vĩ đã dùng lời lẽ ngon ngọt để theo đuổi cô như thế nào, nói đến lúc cao hứng còn lôi cả những trò vui chôn phòng the ra kể lể nữa. Ngụy Nhất nghe mà cảm thấy đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, vô cùng lúng túng.

Mấy cô bạn của Uyển Như còn chưa đi khỏi đó, bọn họ vốn đã cảm thấy bất bình, lúc này lại nghe hồ li tinh Nguyệt Nguyệt đứng đó nói năng lung tung, đều đồng loạt đứng dậy, nắm tay tiến sát về phía Nguyệt Nguyệt. Mấy người đó dần dần thít chặt vòng vây.

"Đồ thối tha lẳng lơ kia! Cẩn thận cái mồm mày một chút! Cái gì mà Vĩ của nhà mày hả?", cô gái đeo đôi hoa tai còn to hơn cả vòng tay lên tiếng chửi mắng trước.

"Ban nãy, mày nôn ra đầy người chị Như Như của bọn tao! Món nợ đó, bọn tao nể mặt Vĩ và Đội trưởng Mã, vốn đã không thèm so đo với mày rồi, mày còn muốn thể hiện bản lĩnh ư? Mày còn ở lì đây lải nhải mãi không thôi sao?", cô gái sơn móng tay đen sì như trúng độc lên tiếng phụ họa.

"Rốt cuộc hôm nay mày muốn thế nào? Hả?", cô gái có gót giày cao tói mười lăm phân có tính cách nóng nảy, thô bạo nhất, lao lên hạ thủ, hằn học cốc vào trán Nguyệt Nguyệt, nghiến răng nói: "Xem ra không dạy cho mày một bài học, mày sẽ không nhớ được đâu!".

"Động đến mày e sẽ bẩn tay! Thôi các cậu, ngày mai đến trường của nó, đòi chút học phí, cũng đáng giá đấy!", cô gái có khe ngực sâu tới mức không thể tưởng tượng nổi làm bộ xoa vuốt nắm đấm.

"Trường học? Hừ! Đồ thối tha này mà cũng là sinh viên sao?", cô gái đeo đôi khuyên tai to đùng châm chọc.

"Chẳng phải thế sao? Ban nãy nghe Đội trưởng Mã giới thiệu, nó là sinh viên chính quy của Đại học S đây! Lý lịch khiến người ta sợ chết khiếp! Cũng chẳng biết là thật hay giả nữa, bây giờ lũ gà ra ngoài bán mình, đứa nào chẳng nói mình là sinh viên. Thì ra, chuyên ngành chính trong trường học lại chỉ là chữ bán!". Sau một loạt câu nói đó, mấy đại mỹ nữ cùng bật cười nghiêng ngả, đồ trang sức trên người họ phát ra những tiếng kêu leng keng. Cười xong, mấy cô gái lại hằn học nhìn Nguyệt Nguyệt, ánh mắt hằn lên những tia nhìn dữ dằn.

Ngụy Nhất sống tới ngần này tuổi, luôn là một học sinh ngoan ngoãn, từ trước tới giờ chưa từng trải qua mặt đen tôi này của xã hội. Cô biết đám người này muốn động thủ, liền ôm chặt Nguyệt Nguyệt, trong lòng hoang mang, run rẩy nói: "Các người, các người muốn làm gì vậy?".

Cô gái có đôi khuyên tai to đùng liếc nhìn Ngụy Nhất một cái, không thèm để ý, nói: "Cô em tránh ra, không liên quan gì tới cô! Bọn này không muốn gây thương vong cho kẻ vô tội. Nếu không tránh ra, ngay cả cô cũng sẽ bị dạy bảo đấy. Yên tâm, bọn này không đánh nhau đâu!", nói rồi quay sang Ngụy Nhất, khoe mấy chiếc răng trắng tinh, “Mà là đánh người!”

Ngụy Nhất vô cùng sợ hãi, nhưng dù họ nói thế nào cô cũng không chịu buông Nguyệt Nguyệt ra. Người bạn đang nằm trong vòng tay cô bây giờ đã say tới mức chẳng còn biết gì nữa rồi, Ngụy Nhất thấy bơ vơ, quay người nhìn người đồng hương họ Mã cầu cứu.

Mấy đại lão gia đang hào hứng xem màn kịch hay, thầm nghĩ đàn bà đánh nhau luôn nói dông dài, cứ xông thẳng vào mà đánh đi chứ. Đội trưởng Mã sao có thể vì nể mặt một nữ sinh mới gặp lần đầu mà đắc tội với các chị em trẻ trang xinh đẹp có quyền thế này chứ. Ông bèn chậm rãi ấp úng nói với Ngụy Nhất: "Em tránh ra đi mà! Cần gì phải để tâm tới cô ấy!".

Ngụy Nhất hoàn toàn thất vọng, biết không thể nhờ người đồng hương này được.

"Cút ra!", cô gái có khe ngực sâu sa sầm nét mặt, hét lón.

Ngụy Nhất kiên quyết lắc đầu, lại càng ôm chặt lấy Nguyệt Nguyệt, bước lùi từng bước về phía sau.

Cô gái đi đôi giày cao gót không muốn nhiều lời, cũng chăng kiêng nể gì nữa, bước lên phía trước "bốp" một tiếng áanh gọn, một cái tát rơi xuổng má Ngụy Nhât. Ngụy Nhất bị tát đến nỗi mặt lệch sang một bên, hoa mắt chóng mặt, đau rát, nhưng vẫn cố ôm chặt Nguyệt Nguyệt.

Ngụy Nhất hạ quyết tâm, cùng lắm thì chịu một trận đánh, bọn họ chắc cũng không thể đánh cô đến chết được. Nhưng tuyệt đối không thể để Nguyệt Nguyệt bị thương.

Cái tát đó khiến mọi sự phẫn nộ và dũng khí của Ngụy Nhất được bột phát ra ngoài, cô hằn học nhìn bọn họ, cao giọng mắng mỏ: "Các người là đồ kẻ cướp! Là nữ thổ phỉ!".

Nào ngờ sức uy hiếp của Ngụy Nhất quá yếu ớt, một câu mắng mỏ không những không tỏ được uy thế hung dữ mà còn trờ thành trò cười.

Mấy cô gái kia sống gần nửa cuộc đòi nhưng vẫn chưa được ai ca ngợi như vậy, ai nấy đều cười nghiêng ngả, luôn miệng khen con bé thối tha kia thật đáng yêu.

Mặc dù đáng yêu nhưng cũng không thể thoát được một cú đạp chân như trời giáng, cú đạp rơi trúng vào bắp chân của Ngụy Nhất, gót giày cao nhọn đạp thẳng vào chân cô. Ngụy Nhất đau tới nỗi toát mồ hôi lạnh, suýt nữa thì khuỵu xuống. Đôi tay đang ôm Nguyệt Nguyệt của cô buông lỏng ra một chút.

Nguyệt Nguyệt bị mất đà, bỗng trơ nên tỉnh táo hơn, biết hiện giờ đang xảy ra cuộc chiến, cô dùng chút ý chí còn lại nói với Ngụy Nhất: "Nhất Nhất, mau, mau gọi điện cho Trâu Tướng Quân!".

Trâu Tướng Quân và Ngụy Nhất chiến tranh lạnh hơn một tháng rồi, Ngụy Nhất rất bướng bỉnh trong chuyện này,Trâu Tướng Quân chưa gọi điện tới thì cô tuyệt đối không chủ động làm lành.

Vậy là, dù đau đớn vô cùng nhưng cô vẫn kiên quyết lắc đẩu: "Không gọi".

Mấy cô gái kia lại nghe được rất rõ cuộc đối thoại của họ, cô gái đeo đôi khuyên tai to bản nghi hoặc, hỏi: "Trâu Tướng Quân nào?".

Bản tính bướng bỉnh của Ngụy Nhất nổi lên, quay đầu không thèm trả lời. Lúc bây giờ, Nguyệt Nguyệt đã nắm rất rõ về thân thế của Trâu Tướng Quân, gắng gượng ngẩng đầu lên, khinh miệt nói: "Đương nhiên là Trâu Tướng Quân, con trai độc nhất của Bộ trưởng Trâu, chủ tịch Tập đoàn La Thái Tông đó!".

Đại danh của Trâu Tướng Quân vang dội khắp làng chơi, hơn nữa, anh có tác phong cứng rắn, một anh tài phong lưu phóng khoáng, các thiên kim tiểu thư chưa kết hôn đều đã từng nghe qua đại danh này, đó cũng chính là người đàn ông mà họ muốn được sở hữu. Nếu quả đúng là bạn của Trâu Tướng Quân thì thật sự không thể đắc tội được.

Mấy người đó thầm tính toán, chần chừ đôi chút, mọi động tác cũng đều dừng lại.

Trong số bọn họ, cô gái sơn móng tay màu đen trước đây từng theo đuổi Trâu Tướng Quân nhưng không thành công ngược lại còn bị anh coi thường khinh bỉ, bao năm nay vẫn vừa yêu vừa hận, nỗi nhớ nhung đã chất chứa quá lâu, giờ đây khi thấy hai người trước mặt nhắc tới tên của Trâu Tướng Quân, cô bị chạm vào điểm yếu, bất giác mím môi nghiến răng nghiến lợi. Nhưng, người đàn ông như Trâu Tướng Quân, không ai trong số họ dám đắc tội. Vậy là trong lòng khiếp sợ, cũng không dám tùy tiện đắc tội. Cô gái sơn móng tay màu đen cất giọng khắc nghiệt hỏi: "Trâu Tướng Quân có quan hệ như thế nào với mày?".

Ngụy Nhất vẫn không trả lời.

Nguyệt Nguyệt nhìn biểu hiện của mấy người đó, biết rằng lấy đại danh của Trâu Tướng Quân ra là có thể có được vài phần sức mạnh uy hiếp, thấy vững dạ, lập tức ưỡn thẳng lưng lên, lời nói cũng trở nên trôi chảy, chỉ vào Ngụy Nhất, lớn tiếng nói: "Cậu ấy chính là vị hôn thê của Trâu Tướng Quân!".

Nguyệt Nguyệt không biết việc Ngụy Nhất và Trâu Tướng Quân đã đăng ký kết hôn, vẫn nghĩ rằng hai người còn đang hẹn hò. Nhưng đã một tháng nay, không thấy Trâu Tướng Quân tới tìm Ngụy Nhất, chỉ e anh ta cũng giống như Vĩ, có mới nới cũ. Trong lòng Nguyệt Nguyệt cũng đang thấp thỏm không yên. Nhưng ngoài miệng vẫn vô cùng uy phong, cụm từ vị hôn thê được phát âm một cách rõ ràng mạch lạc, bừng bừng hào khí.

Cô gái sơn móng tay màu đen nổi cơn thịnh nộ, gào lên: "Mày cũng biết tự dát vàng vào mặt mình cơ đấy!", hét lên xong, cô ta liền nhào người tới.

Cô gái có đôi khuyên tai to bản có phần bình tĩnh hơn, khẽ khàng ngăn cô bạn lại, hất hàm về phía Ngụy Nhất, hỏi: "Mày tên gì?".

Ngụy Nhất bản tính lương thiện, thấy đối phương đã trở nên hiền hòa hơn, bản thân mình cũng không tiếp tục cố chấp nữa, liền nói một cách hàm hổ: "Ngụy Nhất".

"Duy Nhất?", cô gái có đôi khuyên tai to bản đắn đo nhắc lại.

"Ừm", Ngụy Nhất cũng không nghe rõ lời cô ta.

Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản quay sang nhìn cô bạn sơn móng tay đen, hai người mỉm cười đầy khinh miệt.

Mấy năm trước, Trâu Tướng Quân đã đính hôn, việc này mọi người đều biết. Đối tượng là con gái của Ngụy Đông Cốc, là một thiên kim tiểu thư danh giá đích thực. Nhưng thấy Ngụy Nhất khí chất bình thường, ngây thơ non nớt, trông thế nào cũng không giống với con gái do nhà họ Ngụy nuôi dưỡng. Cô gái đeo đôi khuyên tai to đùng có tính cẩn thận hơn, hỏi rõ tên của cô trước, nhưng cô gái này không phải họ Ngụy, trong lòng đã rõ - Nguyệt Nguyệt rõ ràng là con bé thối tha chó cùng dứt dậu, thấy không thể không dạy cho nó một bài học, tìm hiểu, biết rõ thân thế của vài công tử con nhà thế gia mà dám lôi bừa Trâu Tướng Quân ra dọa người khác.

Ngụy Nhất không rõ những toan tính trong đầu đôi phương, thấy bọn họ đã dừng tay, thầm nghĩ, mình chịu thiệt một chút cũng không sao, cô liền kéo tay Nguyệt Nguyệt định đi khỏi đó.

Mấy cô gái kia đâu dễ dàng bỏ qua như vậy, cô gái đeo đôi khuyên tai to là bỉ ổi nhất, lại muốn trước là quân tử sau là tiểu nhân, làm nhục Ngụy Nhất một trận trước mặt mọi ngưòi. Cô ta hòa nhã nói với Ngụy Nhất: "Hóa ra là mợ cả tương lai của thiếu gia họ Trâu đó ư! Tặc tặc, chúng tôi có mắt mà như mù, thật sự có mắt mà không thấy Thái Sơn! Ban nãy đã mạo phạm tới chị rồi, mong chị bỏ qua cho chúng tôi, thông cảm cho chúng tôi!".

Ngụy Nhất không biết đó là một mưu kế, đối phương đã khách sáo, cô lại thấy xấu hổ, xua xua tay, khiêm tốn nói: "Không sao, không sao...".

"Ngoài miệng chị nói là không sao, nhưng biết đâu, tối về, nằm kề vai sát gối trên giường, chị lại thẽ thọt thêm dầu vào lửa kể cho Trâu Tướng Quân mọi chuyện, vậy thì chị em chúng tôi chẳng phải sẽ không còn đường sống hay sao?"

"Không có chuyện đó đâu, không có chuyện đó đâu." Ngụy Nhất nghe thấy từ "trên giường" trong lời nói của cô ta, nhớ tới cảnh mình và Trâu Tướng Quân vài lần âu yếm, có chút xấu hố, cúi gằm mặt xuống.

Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản thấy Ngụy Nhất nhút nhát như vậy, càng khẳng định rõ những nghi ngờ của mình, nở nụ cười tươi như hoa cúc nói: "Vậy chị ơi, chị gọi cho Chủ tịch Trâu một cú điện thoại trước mặt bọn em đi, nói rằng chị vừa vui chơi uống rượu với bọn em rất vui vẻ, như thế thì bọn em mới yên tâm được chứ!".

Ngụy Nhất cũng không nghĩ ngợi gì, thật thà trả lời luôn: "Tôi đã xóa số điện thoại của anh ta rồi".

Cô gái đeo đôi khuyên tai to bản đưa mắt nhìn đám bạn một cái, nụ cười kỳ quái trên môi lại càng rõ hơn, cô gái sơn móng tay màu đen cười tươi bước tới, khom người lễ phép, rút điện thoại của mình ra đưa lên trước mặt Ngụy Nhất: "Không sao, em và anh ấy còn có chút tình cảm...", cô ta nhìn chằm chằm vào Ngụy Nhất, nở một nụ cười xinh đẹp mang theo ý giễu cợt, "mặc dù rất nhạt nhẽo, rất nhạt nhẽo! Tặc tặc! Đám tiểu nhân như tụi em đâu dám so bì với thân phận cao quý của chị! Chị dùng điện thoại của em để gọi cho anh ấy vậy!".

Ngụy Nhất rủa thầm, tác phong của tên Trâu Tướng Quân này quả thật vô cùng lỗ mãng, chỗ nào cũng reo rắc tình cảm! Trong lòng không vui, cũng chẳng buồn nhìn vào điện thoại di động của cô gái sơn móng tay màu đen kia.

Cô ta cất một tràng cười lạnh lùng, từ từ thu tay lại, sau đó không chút âm thanh, trở tay giáng một cái tát, miệng cũng không quên mắng chửi: "Đổ lẳng lơ! Đúng là không biết xấu hổ!".

Toàn bộ thể diện mà cô ta đã bị mất vì Trâu Tướng Quân đều được trút hết lên người Ngụy Nhất.

Nguyệt Nguyệt thấy Ngụy Nhất bỗng nhiên phải chịu một cái tát, cơn say cũng đã tỉnh được vài phần, nỗi tức giận sôi lên, định lao tới ẩu đả với đối phương. Nhưng cô bị Ngụy Nhất giữ chặt lại, "Đừng, tớ không sao".

Cô gái có đôi hoa tai to bản nở nụ cười nham hiểm, dáng điệu nho nhã, uyển chuyên bước tới bên Đội trưởng Mã, ngồi xuông, che miệng cười nghiêng ngả: "Anh Mã của em ơi, em có một chuyện rất vui, anh có muốn nghe không?".

"Nói đi!", Đội trưởng Mã ngồi thẳng lên, thể hiện niềm hứng thú.

"Bây giờ có một số nữ sinh, không biết có phải do nghèo quá hóa điên hay không, nhìn thấy đàn Ông là bất chấp tất cả bám chặt lấy! Ha ha, ban nãy còn buồn cười hơn nữa, lại còn có người tự nhận là vị hôn thê của Trâu Tướng Quân! Buồn cười đến nỗi nước mắt của em trào hết cả ra đây này! Bọn chúng cứ nghĩ rằng mượn bừa đại danh của Trâu Tướng Quân là có thể bảo đảm an toàn sao? Chúng cũng không nghĩ xem, vị hôn thê của Trâu Tướng Quân sao có thể để chúng mạo phạm như vậy chứ! Mang giày cho Chủ tịch Trâu, e rằng chủ tịch còn phải suy nghĩ năm lần bảy lượt nữa là! Anh Mã, phụ thân của Chủ tịch Trâu là Bộ trưởng Trâu cũng có chút quan hệ với anh, anh nói xem, câu chuyện cười này có hay không hả?"

Đội trưởng Mã ngoác miệng ra một cách lấy lệ, vô cùng thích thú nhìn Ngụy Nhất, thấy cô đang ngân ngân nước mắt nhìn mình, có chút động lòng, nói lớn: "Cô bé kia ban nãy nói mẹ cô ấy còn là đổng hương của anh! Bọn em đừng bắt nạt người ta nữa, trông dáng vẻ tội nghiệp thế cơ mà!"

Cô gái đeo khuyên tai to bản vừa nghe vậy lại càng tươi cười rạng rỡ: "Hóa ra là một em gái Tứ Xuyên? Ở khách sạn của chúng em, nhân viên dọn vệ sinh đều là người Tứ Xuyên, mấy đứa con gái đó, cậy mình có khuôn mặt trắng trẻo, thấy khách nam là bám riết lấy để câu kéo khiến bọn em thật khó quản lý! Ổ! Anh Mã, không phải em có ý nói người Tứ Xuyên không tốt đâu, đương nhiên là người tốt thì chiếm đại đa số, giống như Đội trưởng Mã đây mà, là một người Tứ Xuyên cực kỳ, cực kỳ tốt, đúng là đại gia!", cô ta giơ ngón tay cái thanh mảnh lên với Đội trưởng Mã.

Người khi xa quê, thấy đồng hương bị người ta ức hiếp, nếu nói là không tức giận cũng không được, sắc mặt của Đội trưởng Mã đã sa sầm xuống nhưng mấy câu nói Ninh bợ của cô gái đeo khuyên tai to bản thật hữu dụng, hơn nữa đối phương lại là một đại mỹ nữ yểu điệu, kiều diễm, liền không so đo nữa, nở nụ cười tươi như hoa.

Cô gái mang giày cao gót cũng tiến đến, khinh bỉ nói: "Em đã nói nó chính là đồ làm thuê đến từ Tứ Xuyên mà!".

Vị khách đeo kính gọng vàng vốn đã rất ngưỡng mộ nhan sắc của cô gái đeo khuyên tai to bản, vội vàng nói theo một cách nịnh bợ: "Chưa biết chừng, cái danh sinh viên cũng là mượn bừa đấy! Các cô gái bây giờ vì muốn kiếm tiền, cách gì mà chẳng nghĩ ra được. Đàn ông thích loại hàng gì, cô ta chỉ cần lắc mình một cái, là biến thành ngay mặt hàng đó!".

Ngụy Nhất tức đến nỗi run bắn cả người, hai mắt đỏ hoe, kéo Nguyệt Nguyệt định đi khỏi đó.

Cô gái sơn móng tay màu đen đứng ở cửa chặn họ lại.

Đám người này đều là những người không biết sợ gì cả. Mọi người đều biết, ba đời nhà họ Ngụy đều là người ở thành phố B, làm gì có bà mẹ tới từ Tứ Xuyên! Thấy rằng lời nói dối không cần kiểm chứng cũng tự lộ ra. Giờ đây đã xác định được hai cô gái này thân phận thấp hèn, đang buồn vì dạo này cảm thấy cuộc sống nhạt nhẽo, khó khăn lắm mới tìm thấy chút niềm vui, sao dễ dàng buông tha cho họ được.

Cô gái sơn móng tay màu đen cười hì hì, tiến lên phía trước, tách Ngụy Nhất và Nguyệt Nguyệt ra. Lúc này, Nguyệt Nguyệt đã mềm nhũn người, không cần người bên cạnh ra tay cũng tự ngã bệt xuống đất. Vậy là cô gái sơn móng tay đen đẩy mạnh cô một cái từ phía sau, Nguyệt Nguyệt ngã sấp xuống, nằm sõng soài trên sàn, không hề động đậy, cứ thế lịm đi.

Ngụy Nhất sợ hãi, giãy giụa muốn chạy tới thì bị cô gái sơn móng tay màu đen túm váy kéo mạnh. Trong lúc giằng co, chiếc váy màu trắng ngà của Ngụy Nhất bị xé toạc mội mảng lớn ngay cổ áo, lập tức sắc trắng kiều diễm lộ ra khiến đám sói già đang đứng quan sát thèm nhỏ dãi.

Ngụy Nhất vô cùng phẫn nộ, xấu hổ, túm chặt lấy chỗ cổ áo bị rách, quắc mắt lên nhìn cô gái sơn móng tay màu đen kia.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Có chiêu trò gì thì giở ra đi? Chẳng phải mày là bà lớn có Trâu Tướng Quân hậu thuẫn sao? Mày gọi anh ta tới cứu đi? Đồ lừa đảo không biết xấu hổ! Tao nói cho mày biết, bà đây mới là người phụ nữ của Trâu Tướng Quân!", cô gái sơn móng tay màu đen không chiếm được trái tim của Trâu Tướng Quân, lúc này liền tiện thể nói cho sướng miệng. Mấy cô gái còn lại bật cười. Ngụy Nhất đâu còn tâm trí chú ý tới biểu hiện của người khác, thầm nghĩ nếu cô ta và Trâu Tướng Quân không có quan hệ tình cảm với nhau, một người con gái chắc sẽ không thể bất châp sự trong sạch mà nói năng một cách hồ đổ như vậy. Ngụy Nhất chắc chắn rằng Trâu Tướng Quân đã lén lút qua lại với cô gái sơn móng tay màu đen này, lập tức mọi hy vọng với cái tên họ Trâu kia đều tan thành mây khói.

Cô gái sơn móng tay màu đen thấy Ngụy Nhất cúi đầu trầm tư, bộ dạng đau khổ, tưởng rằng những lời nói dối ban của cô bị phát giác nên mới xấu hổ như vậy, bèn đắc ý cười nham hiểm. Cười xong, lại túm tóc Ngụy Nhất, giơ tay định đánh vào mặt cô, thề rằng muốn trút hết mọi nỗi thù hận trong lòng với Trâu Tướng Quân lên người đứa con gái tự làm tự chịu này. Nhưng phút chốc cô ta lại bị một giọng nói trầm trầm ngăn lại: "Vội vàng gì chứ! Không đánh có được không? Một cô em ngon lành như thế, đánh hỏng mặt rồi còn vui vẻ làm sao được? Bảo các em đừng bắt nạt cô ấy nữa mà!", lại là giọng của Đội trưởng Mã.

Đội trưởng Mã bấy giờ đã đứng trước mặt bọn họ khẽ nở nụ cười, kéo Ngụy Nhất lại, khom lưng giúp cô phủi phủi lớp bụi đất trên đầu gối, lạnh lùng hỏi: "Em gái, có đau không?".

Ngụy Nhất cố gắng kìm nén những giọt nước mắt, không để chúng rơi xuống, ánh mắt nảy lửa, hằn học nhìn cô gái sơn móng tay màu đen.

Cô ta không ngờ Ngụy Nhất vẫn chưa chịu ngoan ngoãn, liền nổi giận, lại định ra tay nhưng bị Đội trưởng Mã ngăn lại. Đội trưởng Mã sa sầm nét mặt: "Sao vậy, anh đã nói rồi mà, em gái! Anh bảo em đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, em có nghe rõ không? Cứng đầu với anh là muốn nói người Tứ Xuyên bọn anh nói được mà không làm được hả?".

Cô gái sơn móng tay màu đen thấy Đội trưởng Mã đã tức giận, không dám làm càn nữa. Cô gái đeo khuyên tai to bản cười hì hì tiến lên giảng hòa, nắm lấy tay của cô bạn, khuyên nhủ: "Cậu không nhận ra sao? Anh Mã đã thích cô em này rồi, ai dám qua mặt anh Mã cơ chứ? Thôi, bỏ qua, đi, các chị em, bọn mình đi uống rượu thôi, không nên vì một người lạ mặt mà trở nên mất vui, hôm nay cho qua, đã có anh Mã rồi", cô ta nói đến đó, buông một ánh mắt phóng đãng về phía Đội trưởng Mã, “Hì hì, đã có anh Mã thu nhận lời cầu khẩn của cô ta ở chỗ khác rồi!”

Đội trưởng Mã nắn bóp cánh tay của Ngụy Nhất, thật mịn màng, dễ chịu, lại được câu nói vô cùng hoang đường của cô gái đeo khuyên tai to bản khơi gợi, lập tức nổi cơn dục vọng, ánh mắt nhìn Ngụy Nhất càng lúc càng sâu hơn.

Đám các cô gái này đã chơi bời nhiều năm trong chôn làng chơi, ai mà không biết cái gã lừa lọc họ Mã này đang có ý định gì, lập tức hết cơn giận dữ, vui vẻ ra bên cạnh uống rượu cùng mấy đàn anh trong đội Phòng cháy chữa cháy.

Ngụy Nhất cảm ơn Đội trưởng Mã, rồi nói muốn ra về. Đội trưởng Mã chỉ vào Nguyệt Nguyệt - lúc bây giờ đã được đỡ ngồi lên ghế, nói: "Nguyệt Nguyệt say như thế kia, đi làm sao được? Đợi cho cô ấy ngủ một chút đi! Chúng ta cùng nói chuyện tiếp. Ban nãy chỉ là hiểu lầm, mấy cô em kia thực ra đều là bạn, tục ngữ nói rất đúng, không đánh nhau thì không quen biết mà!".

Đội trưởng Mã vừa nói vừa kéo Ngụy Nhất ngồi xuống ghế bản thân ông ta cũng ngồi xuống cạnh cô. Ông ta giúp Ngụy Nhất sửa lại mái tóc rối bù, lại tận tay bóc nho đút cho Ngụy Nhất. Ngụy Nhất cau mày nói không muốn nhưng dù sao đối phương cũng là bề trên, lại vô cùng nhiệt tình nên cô đành nếm một quả.

Đội trưởng Mã lại mời Ngụy Nhất uống rượu, Ngụy Nhất nói mình bị dị ứng với men rượu, nhất định không uống. Đội trưởng Mã thấy có phần mất mặt, bộ dạng như sắp nổi giận, Ngụy Nhất thầm tính toán: Nguyệt Nguyệt đã ngủ thiếp đi rồi, bản thân mình sức lực lại yếu, không thể tự nâng đỡ cậu ấy được, lát nữa còn phải nhờ cậy vào Đội trưởng Mã, vì vậy bây giờ không thể dễ dàng đắc tội với họ được. Vậy là cô cau mày, nghiến răng lại, ngửa cổ uống một hơi cạn ly rượu. Người bên cạnh lập tức vỗ tay tán thưởng, nói rằng chỉ giả vờ không biết uống rượu, hóa ra là một tay tửu lượng tốt, là hào kiệt trong giới nữ nhi.

Đội trưởng Mã vô cùng phấn khởi, lại rót thêm một ly nữa, dỗ dành Ngụy Nhất uống tiếp.

Rượu XO không chế thêm nước, cô liên tiếp uống ba ly. Chỉ khoảng mười phút sau, Ngụy Nhất liền có phần lắc lư lảo đảo, đầu đau hoa mắt, miệng lưỡi cứng lại, chân tay cũng không ngừng khua khoang, đưa mắt nhìn, mặt Đội trưởng Mã lại biến thành ba khuôn mặt. Cô lắc lắc đầu, xua tay nói không thể uống được nữa.

Đội trưởng Mã cúi người xuống, xoa xoa vuốt vuốt bắp chân nhẵn nhụi của Ngụy Nhất, nói rằng đang giúp cô kiểm tra vết thương.

Trong lúc mơ màng, Ngụy Nhất vẫn biết đối phương đang lợi dụng cơ hội đó để quấy rối mình, vậy là cô liền khom người xuống vỗ vào tay ông ta, uốn lưỡi nói: "Đừng... như vậy! Em... không bị thương!".

Trong lúc say rượu, lời nói cự tuyệt lại nghe như tiếng nũng nịu.

Đội trưởng Mã đâu dễ dàng bỏ qua như vậy, thấy Ngụy Nhất cúi người mông, cổ áo đã bị rách, lộ rõ một mảng da trắng ngần, chiếc váy vố khoét cổ sâu hình chữ V lúc này đã để lộ hai gò bổng đảo căng tròn mơn mởn. Ồng khẽ nuốt nước bọt, giúp cô chỉnh lại cổ áo. Bàn tay thô ráp, nóng bỏng của ông ta chạm vào làn da của Ngụy Nhất khiến cô rùng mình, tỉnh táo hơn nhiều, nghiêm mặt lại đẩy Đội trưởng Mã ra, nói: "Đội trưởng Mã, em tôn trọng gọi anh là anh, xin anh hãy tự trọng!". Chưa bao giờ Đội trưởng Mã lại bị một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch giáo huấn như vậy, ông ta mượn men rượu, nổi giận đùng đùng.

Ban đầu, Đội trưởng Mã đã được bọn đàn em cung kính mời vài ly, vốn đã say tới bảy, tám phần, uống tới phút cuối, hứng khởi ngày càng dâng cao, còn tự mình đi tìm rượu để uống. Bây giờ cũng đã bắt đầu lảo đảo rồi. Vốn đã có ý định uống rượu xong sẽ tìm thú vui giải tỏa, từ khi nhìn thấy Ngụy Nhất khép nép đi vào, Đội trưởng Mã đã nhắm trúng cô gái này, giờ đây cơ thể mềm dịu nõn nà đó đang ở trong vòng tay, vịt đã được nấu chín, sao có thể dễ dàng buông tay được?

Đội trưởng Mà trong lòng rất tức giận nhưng không biểu lộ ra ngoài, cố gắng kiềm chế, kiên nhẫn ghé khuôn miệng nồng nặc mùi rượu vào bên tai Ngụy Nhất, nói: "Em gái đây thật lòng thích em. Sau này, em theo anh là được rồi! Bảo đảm em sẽ không phải lo chuyện ăn uống, phố B này sẽ không có ai dám bắt nạt em đâu! Một thân một mình em đến thành phố này, chắc chắn là đã phải chịu nhiều vất vả, khổ sở. Tất cả là vì cái gì chứ? Chẳng phải là vì tương lai sáng sủa, vinh hoa phú quý sao? Những thứ đó, anh đều có thể cho em! Em thấy sao? Có được không? Bé yêu của anh. Nói đoạn, không kiềm chế được cơ thể đang rạo rực, ông ta ôm chầm lây Ngụy Nhất, hôn lên đôi môi nhỏ xinh màu anh đào của cô.

Ngụy Nhất sợ hãi, chống cự lại, cố gắng giãy giụa, tay đâm chân đạp, luôn miệng kêu cứu. Trong đám người ở đây, nhân vật họ Mã là giữ chức vụ lớn nhất, ai nấy đều vờ như không nhìn thấy gì vì chẳng dám nhổ lông cọp. Mấy cô gái kia thậm chí còn vui vẻ xem màn kịch hay khi thấy người khác gặp hoạn nạn, hào hứng uống rượu, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Ngụy Nhất đã uống rượu, lúc này lại dồn toàn bộ sức lực giãy giụa, sức phản kháng quả là không yếu, đạp bừa một cái lại trúng bộ hạ của Đội trưởng Mã. Chỉ thấy nhân vật họ Mã kia kêu "Á" một tiếng đau đớn, khuỵu người xuống, mãi vẫn không đứng dậy được.

Ngụy Nhất thoát được vòng kìm kẹp, thừa cơ định chạy trốn.

Đội trưởng Mã hôm nay bị ngã khuỵu dưới tay của một cô bé, liền nổi cơn thịnh nộ. Ngữ khí tức giận, nghiến răng ra lệnh cho cấp dưới: "Bắt nó lại cho tao! Đạp vào mông hổ rồi còn đòi chạy trốn ư? Xem mày có chạy được không? Có mà chạy đằng giời!"

Ngụy Nhât lập tức bị hai người đàn ông túm lại, ấn ngồi xuổng sô pha, không thể động đậy được dù chỉ một chút.

Đội trường Mã ôm lây chỗ kín, xoa xoa một hồi, cơn đau giảm bớt mới từ từ đứng dậy, nghiến răng nghiến lợi nói với Ngụy Nhất: "Con đàn bà ngu ngốc này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lão ta hôm nay sẽ cho mày quỳ rạp xuống đất mà xin tha mạng!".

Ngụy Nhất thấy Đội trường Mã tiếp tục áp sát, vào mình ánh mắt đục ngầu, vằn lên những tia nhìn đầy nhục dục, mấy người đàn ông xung quanh liên tục phát ra những tiếng cười dâm đãng, biết bọn họ đang muốn làm gì, cô sợ đến nỗi tứ chi mềm nhũn nhưng trong lòng biết rõ thân phận của mình, thề rằng thà chết cũng phải giữ gìn sự trong sạch. Khi Đội trưởng Mã tiến lại gần, cô nhằm thật chuẩn, lại giơ chân lên đạp một cú thật mạnh.

Nhưng lần này lại không trúng đích, Đội trưởng Mã bị xui xẻo một lần nên rút kinh nghiệm, sớm đã có đề phòng, tức giận nói: "Giữ chặt cả chân nó lại cho tao! Con đàn bà này hai chân khua khoắng loạn xạ, sức lực cũng không vừa đâu! Suýt nữa thì nó cho cậu bé của tao đi đời rồi!".

Cả chân lẫn tay của Ngụy Nhất đều bị giữ chặt, như một con cừu non bị trói chặt trên bàn mổ, chỉ có thể rơi nước mắt, mặc cho người ta giết hại.

Đội trưởng Mã có thể coi là một nhân vật có vai vế, quyền cao chức trọng trong thành phố B này, tuyệt đối không thể so đo với một con bé trẻ ranh trói gà không chăt trước mặt mọi người được, cảm thấy như thế rất mất thân phận. Nhưng, một là Đội trưởng Mã đã uống khá nhiều rượu, nửa thân dưới không chế nửa thân trên; hai là ông ta cũng thật sự thích Ngụy Nhất, có lòng muốn cô trở thành người tình của mình. Thấy Ngụy Nhât tự xưng là bạn gái của Trâu Tướng Quân, đoán rằng cô cũng là một tín đồ muốn dựa dẫm vào người có quyền thế chỉ cần có cơ hội là nhất định sẽ túm lấy. Ông ta tự nhận mình không trẻ trung như Trâu Tướng Quân nhưng trong mắt các cô gái trẻ chưa tốt nghiệp đại học, ông vẫn được coi là một cây lớn xum xuê tươi tốt, mà sự giãy giụa của Ngụy Nhất lúc này, chẳng qua là vì bị mọi người giữ chặt, có chút ngờ vực không rõ ràng; ba là Ngụy Nhất lúc này vẫn là đối tượng ngắm bắn của mọi người, bản thân lần này chẳng qua cũng chỉ là giúp mọi người giải tỏa sự phẫn nộ mà thôi, tuyệt đối không thể để người khác coi thường được.

Cân nhắc vài lần, hành vi của ông ta bắt đầu trở nên điên cuổng hơn.

"Em gái, bây giờ cầu xin anh trai tha mạng, anh Mã đây chút nữa sẽ nhẹ tay hơn một chút, cho em bớt khổ sỏ, em có chịu nói không?", Đội trưởng Mã lượn qua lượn lại, vuốt ve khuôn mặt của Ngụy Nhất, dỗ dành.

Ngụy Nhất né tránh bàn tay của ông ta, biết bản thân mình khó có thể thoát được, mọi hy vọng đều tan biến hết, cô nhắm chặt mắt, cắn chặt đôi môi, không nói lời nào.

"Hừ! vẫn cứng đầu cứng cổ hả? Thực ra, anh đây rất thích tính cách đó! Rất thú vị! Rất dữ dằn!", nụ cười dâm đãng của Đội trưởng Mã vang lên, dặn dò đàn em, "Mấy đứa chúng mày, đưa các em đây ra ngoài nhảy nhót, khiêu vũ, nửa tiếng sau hãy quay lại. Tao còn có chút ân oán riêng tư cần giải quyết với cô em này!".

Mọi ngưòi đồng loạt cười đùa, nói đại ca mạnh mẽ như rồng cuốn hổ chồm, khiến bọn em đây cũng phải tự cảm

,1 A/ A/ * Ạ?

thấy xấu hổ.

Một đám người cười đùa vui vẻ, rầm rộ rời đi, lúc ra cửa còn dặn nhân viên phục vụ, không được cho bất kỳ ai vào trong phòng, rồi đưa tay đóng cửa. Nhưng họ lại đều quên mất một nhân vật đang nằm sõng soài trên ghế sô pha - Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Nguyệt lúc này đã có phần tỉnh táo, biết sự trong sạch của Ngụy Nhất khó có thể giữ được trong lúc này, đừng nói Đội trưởng Mã là một quan chức không thể đắc tội, cho dù có gắng hết sức, lấy hết dũng khí xông lên quyết sống chết một phen với ông ta thì với sức của một cô gái như cô, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, tự chui đầu vào rọ. Trước mắt, chỉ duy nhất một người có thể cứu được Ngụy Nhất. Nguyệt Nguyệt dựa vào ý chí kiên cường, gắng gượng nhấc người dậy, dùng chút sức lực yếu ớt, gửi một tin nhắn cho người đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.