Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử

Chương 58: Có được thân xác nhưng không ngăn nổi trái tim



Trâu Tướng Quân biết đó là Tô Thích, anh nhíu mày nhăn mặt trong giây lát, khó chịu buông một câu “Nhầm máy rồi”, sau đó tự ý cúp máy.

Ngụy Nhất nghi hoặc hỏi: “Ai vậy?”

“Đồ thần kinh”, Trâu Tướng Quân thản nhiên nói, thò tay vào trong chảo bốc một ngọn rau chân vịt lên đưa vào miệng.

Ngụy Nhất nghi ngờ, sau khi sắp rau vào đĩa xong, cô rửa tay, giằng lấy điện thoại để kiểm tra, lập tức hét toáng lên: “Trâu Tướng Quân! Anh dựa vào cái gì mà tự ý cúp điện thoại của em hả?”

Trâu Tướng Quân vẫn đứng đó tròn mắt nói dối: “Người ta gọi nhầm số mà”.

“Anh nói dối, rõ ràng là Tô Thích gọi tới!”, Ngụy Nhất cũng không chịu lép vế.

Trâu Tướng Quân nheo mắt, lại gần Ngụy Nhất nhìn vào mắt cô, hỏi: “Không có tên người gọi tới, chỉ nhìn số điện thoại mà sao em đã biết ngay đó là Tô Thích sao?”

“Số… số điện thoại này… em nhớ…” Ngụy Nhất chột dại, khí phách hung hăng bỗng chốc trở nên yếu ớt, nghĩ một lát rồi lại ưỡn ngực lên, hùng hồn nói: “Đó là ghi nhớ từ trước đây rồi! Trí nhớ của em rất tốt, mà thế thì đã sao nào?”.

“Số di động của anh là bao nhiêu?”, Trâu Tướng Quân đột nhiên hỏi.

“138… hay là 131… a… hình như là 133…” Ngụy Nhất lại rất giữ thể diện, đưa tay lên xoa cằm, giả bộ tập trung suy nghĩ.

Trâu Tướng Quân rất phẫn nộ, nói: “Không nhớ ra thì hôm nay đừng ăn cơm nữa”. Sau đó anh bước ra phòng khách, bực tức ngồi xuống, tiện tay lật giở tờ báo của ngày hôm nay.

Ngụy Nhất lại làm mặt xấu sau lưng anh, rồi đi vào bếp, gọi điện lại cho Tô Thích.

Một lát sau, cơm canh đã chuẩn bị xong, Ngụy Nhất cởi tạp dề ra, nói với Trâu Tướng Quân: “Anh ăn trước đi, em chưa đói, em ra ngoài một chút…”. Vừa nói cô vừa liếc trộm sắc mặt của Trâu Tướng Quân.

Sắc mặt của Trâu Tướng Quân quả nhiên rất không tốt, như có may đen kéo tới dày đặc, lạnh lùng hỏi: “Em đi đâu?”

Ngụy Nhất sợ tới nỗi ớn lạnh sống lưng, nhìn chằm chằm vào đầu ngón chân, ấp a ấp úng: “Đi… ra ngoài đi dạo một chút…”.

Trâu Tướng Quân không nói phút nào thì Ngụy Nhất đều lo sợ phút ấy, đang trong lúc tiến thoái lưỡng nan, Trâu Tướng Quân bất ngờ mở miệng: “Hai người thường xuyên hẹn hò như vậy sao?”

“Ai? Hai người nào?” Ngụy Nhất vô cùng ngạc nhiên, hốt hoảng lo sợ.

“Hừ!”, Trâu Tướng Quân lạnh lùng hừ một tiếng, cũng không buồn trả lời cô.

Ngụy Nhất bất giác đỏ mặt. Thấy Trâu Tướng Quân đã thực sự nổi giận, cô lại có chút mềm lòng. Nhưng nghĩ lại, cô và Tô Thích vốn chỉ có quan hệ bạn bè, trong lòng cô không có chút tư tình đen tối gì. Nghĩ vậy, cô lập tức như được tiếp thêm dũng khí, cũng có chút xấu hổ quá mà đâm ra giận dữ, hét toán lên: “Anh muốn nói tới Tô Thích phải không? Thế nào gọi là hẹn hò? Bọn em có hẹn hò đâu!”.“Anh ta vừa gọi điện thoại đến mà em đến cơm cũng không muốn ăn, bỏ đó chạy ra ngoài. Như thế không được coi là hẹn hò hay sao hả? Vậy thế nào mới gọi là hẹn hò? Bắt gặp đôi gian phu dâm phụ trên giường thì mới là hẹn hò sao? Ngụy Nhất, rốt cuộc trong mắt em còn có người chồng này nữa không hả?” Sự việc xảy ra sáng nay, Trâu Tướng Quân còn chưa nghĩ ra cách thức giải quyết ổn thỏa.

Là người đàn ông trượng nghĩa điển hình, anh cho rằng đàn ông phải chịu trách nhiệm và một mình gánh vác mọi việc bên ngoài, luôn hy vọng người phụ nữ của mình được an toàn, vui vẻ và sống hạnh phúc trong vòng tay che chở của mình. Nhưng, không nói cho cô biết những phiền phức đó, điều đó không có nghĩa là những nỗi phiền muộn ấy sẽ tự tan biến theo mấy khói, không có nghĩa là tâm trạng của anh không bị ảnh hưởng.

Trong khi đó, đâu mỗi của trận cãi vã lần này lại là Tô Thích. Người đàn ông có tên là Tô Thích này từ trước tới giờ cho dù là Trâu Tướng Quân có đối xử lạnh nhạt như thế nào, châm chọc ra sao cũng không thể xóa tan được tâm lý e sợ trong lòng anh đối với anh ta. Anh biết chuyện tình cảm trước đây giữa Ngụy Nhất và Tô Thích, dù không nói ra, nhưng anh thực sự rất lo sợ. Không phải vị sợ phải giao chiến trực diện với Tô Thích, mà điều khiến anh lo sợ chính là sự si tình của Ngụy Nhất. Sự si tình đó mù quáng nhưng lại mạnh mẽ nhất, giống như một ngọn núi cao vời vợi, vững chãi tồn tại trong cuộc hôn nhân giữa anh và cô. Vậy là, sống đến ngần này tuổi rồi, đây là lần đầu tiên anh nếm trải được cảm giác tự ti. Chỉ cần có liên quan tới Tô Thích, cách giải quyết vấn đề của anh lại là hết sức vô lý và bất chấp thủ đoạn.

Tâm trạng của Trâu Tướng Quân vốn đã không tốt, thêm vào đó lại xảy ra sự việc có liên quan tới Tô Thích, lời nói lập tức trở nên cay nghiệt.

“Anh! Anh!” Ngụy Nhất không ngờ Trâu Tướng Quân lại có thể nói ra những lời khó nghe như vậy, cô vừa xấu hổ vừa tức giận, cứ “anh, anh” mãi mà không nói thêm được câu nào. Bình tĩnh lại một chút, cô kiên nhẫn giải thích: “Tô Thích nói anh ấy sắp về Mỹ rồi! Trước khi đi muốn gặp em một chút, anh ấy nói rằng có chuyện muốn nói trực tiếp với em! Anh nghĩ lung tung gì vậy? Anh đúng là mang bụng dạ của tiểu nhân ra đọ với lòng quân tử!”.

“Cho dù anh có phải là tiểu nhân hay không, Tô Thích có phải là quân tử hay không, bây giờ, vào lúc này, anh là người đàn ông của em! Không có sự cho phép của anh, em không được đi!”, Trâu Tướng Quân ghét sát vào Ngụy Nhất, nghiến răng nói.

“Anh… anh đúng là tiểu nhân! Anh chính là tiểu nhân! Em vẫn muốn đi!” Ngụy Nhất không nói lại được anh trong khi đang muốn ra ngoài, cô giậm giậm chân nũng nịu.

“Không được đi.” Trâu Tướng Quân bỗng cảm thấy toàn thân mệt mỏi, không có hơi sức để nói những câu vô ích với cô nữa, anh ấn ấn vào huyệt giữa hai lông mày, trực tiếp ra mệnh lệnh.

“Em vẫn muốn đi! Em và Tô Thích chỉ là bạn bình thường, anh ấy sắp đi nước ngoài rồi, em đi tiễn anh ấy thì có gì không phải chứ? Nếu anh không yên tâm thì có thể đi cùng em!”

“Em không được đi.” Trâu Tướng Quân vẫn chỉ câu nói đó, ngữ khí đã cứng rắn tới đỉnh điểm, thêm vào đó là ý tứ cảnh cáo cao độ: “Hôm nay anh rất mệt, đừng để anh phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần một câu đơn giản như thế!”

Đây là lần đầu tiên Trâu Tướng Quân tỏ thái độ như vậy đối với Ngụy Nhất, đôi mắt Ngụy Nhất lập tức đỏ hoe, cô lao vào phòng ngủ, sau một hồi giận dữ đập mạnh đồ đạc, cô nhắc lại câu nói ban nãy rồi định xỏ giày đi ra khỏi nhà.

“Ngụy Nhất! Em có thể không tùy tiện như vậy được không hả?” Trâu Tướng Quân sải từng bước dài đuổi theo, kéo mạnh cánh tay cô lại.

“Trâu Tướng Quân! Anh có thể không gia trưởng như thế được không?”, Ngụy Nhất quay mặt lại, mắt mũi đỏ hoe, hình như cô sắp khóc nhưng thái độ vẫn không chịu nhún nhường, hét toáng lên với anh.

“Hôm nay, em đừng có mơ bước ra khỏi cái cửa này!”, Trâu Tướng Quân ép Ngụy Nhất vào tường, nghiến răng nói.

“Em vẫn muốn đi, em nhất định phải đi! Bây giờ em sẽ đi! Em đã kết hôn với anh nhưng em không bán mình cho anh! Anh không thể can thiệp vào tự do cá nhân của em như vậy được!” Ngụy Nhất nói tới câu cuối, cảm thấy cầm chắc phần thua, hết toáng lên.

“Em đang thách thức tính kiên nhẫn của anh đấy!” Trâu Tướng Quân nhìn chằm chằm vào mắt cô, trong đôi mắt anh đầy nét u ám như bầu trời trước cơn giông.

“Ừm! Em vẫn muốn đi!” Ngụy Nhất luồn xuống dưới cánh tay của Trâu Tướng Quân, nhanh chóng xỏ giày, định ra khỏi cửa.

Bàn tay cô còn chưa kịp chạm tới tay cầm cửa thì cơ thể cô đã bị hai cánh tay đầy sức mạnh ôm gọn, trong chốc lát, hai chân cô lơ lửng trên không trung.

Ngụy Nhất hét toáng lên, hai chân giãy giụa. Trong lúc đó, cô cũng gắng hết sức dùng chiếc túi da của mình đánh vào cánh tay của Trâu Tướng Quân, miệng không ngớt hét lên: “Buông em ra! Anh là đồ tiểu nhân! Anh buông em ra! Em có tự do cá nhân của em! Anh không có quyền quyết định!”.

Trâu Tướng Quân bị đau, hay tay đang ôm quanh vòng eo thon của Ngụy Nhất càng xiết chặt hơn, chặt tới nỗi Ngụy Nhất kêu la không ngớt.

Trâu Tướng Quân rảo từng bước lớn vào trong phòng khách, buông Ngụy Nhất xuống ghế sô pha, lập tức đè cơ thể của mình lên người cô, lạnh lùng nói: “Để xem anh có quyền đó không!”

Nói xong, anh sa sầm nét mặt, bắt đầu lột bộ quần áo trên Ngụy Nhất.

Ngụy Nhất gắng ghết sức giãy giụa, nào ngờ sức lực lại quá yếu ớt, chỉ khoảng mười phút mà cô đã mệt mỏi rã rời. Thấy Trâu Tướng Quân quả nhiên thật sự muốn làm chuyện đó, cô mới biết sợ, giọng nói cũng mang theo tiếng nức nở: “Anh là đồ lưu manh! Anh là người chồng bạo hành! Em sẽ kiện anh!”.

Trâu Tướng Quân thầm nghĩ, cô gái ngốc nghếch này cũng biết tới điều luật bạo hành trong gia đình cơ đấy, cứ tưởng là người mù pháp luật chứ! Ngoài mặt có vẻ không nhịn được cười, nhưng hành động lại không hề hồ đồ, cũng chẳng buồn để ý tới lời lẽ uy hiếp của Ngụy Nhất.

Chỉ bằng vài động tác, anh đã lột sạch quần áo của Ngụy Nhất, nằm đè lên người cô, bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người mình.

Ngụy Nhất vô cùng phẫn nộ, tiện tay vớ được chiếc điều khiển ti vi trên bàn trà, dùng hết sức đập mạnh vào đầu Trâu Tướng Quân, vừa hay đập trúng trán anh, bỗng chốc chỗ bị đập phải sưng như quả táo tàu.

Trâu Tướng Quân bị đánh đến nỗi hoa mắt chóng mặt nhưng vẫn không buông tha Ngụy Nhất, một lát sau, cơn đau giảm đi, anh nhìn chằm chằm vào mắt cô, nghiến răng tán dương: “Ha ha! Có bản lĩnh rồi đấy!”. Nói xong, anh lật phắt Ngụy Nhất nằm úp xuống, không có màn dạo đầu, cũng không chút thương xót, nâng phần mông căng tròn của Ngụy Nhất lên, ưỡn thẳng lưng, cứ thế tấn công trực diện từ phía sau.

Ngụy Nhất đau tới nỗi hét lên thất thanh, chân tay cũng chẳng còn sức lực nữa, kêu khóc một cách bất lực: “Tôi hận anh, tôi hận anh! Trâu Tướng Quân, tôi hận anh! Anh là đồ lưu manh, anh là đồ thổ phỉ, anh là đồ tiểu nhân! Ự… tôi hận anh… Á! Đau quá…”.

Tiếng khóc của Ngụy Nhất đã khiến Trâu Tướng Quân nguôi ngoai phần nào, cảm thấy mềm lòng, anh liền điều khiển tốc độ chậm lại, cúi người xuống, khẽ cắn vào vành tai Ngụy Nhất, dìu dàng nói: “Ngoan, Tiểu Trư đừng khóc nữa. Anh sẽ nhẹ một chút!”

Ngụy Nhất không thèm để ý, chỉ biết khóc. Trong tiếng khóc còn lẫn cả nhưng tiếng rên rỉ. Cô lập tức cảm thấy xấu hổ, gắng hết sức cắn chặt môi, không phát ra âm thanh gì nữa.

Trâu Tướng Quân bật cười đắc ý, lời nói cũng cợt nhả hơn một chút, hôn một lượt lên lưng của Ngụy Nhất, thì thào hỏi: “Thế này này, thế này này, có dễ chịu hơn không? Còn đau không?”.

Ngụy Nhất vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, lớn tiếng mắng nhiếc mà không kịp suy nghĩ gì: “Anh là đồ lưu manh! Tôi hận anh! Hồi đó tôi không nên lấy anh!”.

“Em không lấy anh thì lấy ai? Lẽ nào bây giờ em đã hối hận rồi sao?” Trâu Tướng Quân phẫn nộ, rướn lưng lên, hành động lại mạnh hơn một chút.

Ngụy Nhất đau đến nỗi nước mắt rơi lã chả, gào khóc: “Á… đau quá! Đồ lưu manh thối tha! Tôi… đúng là tôi đã hối hận rồi!”.

“Không được phép hối hận! Càng không được phéo rời xa anh!” Một nửa tâm trạng của Trâu Tướng Quân nhuốm đầy dục vọng, một nửa đang rất phẫn nộ, nhịp điệu của phần dưới cơ thể cứ không ngừng tăng tốc, không kiềm chế được, anh buột miệng nói ra điều mình vẫn lo sợ trong lòng: “Không lấy anh thì em muốn lấy ai? Lẽ nào muốn lấy Tô Thích?”.

“…” Ngụy Nhất đã vô cùng tức giận, cô mím chặt môi không nói gì nữa.

Trong mắt của Trâu Tướng Quân, sự im lặng của Ngụy Nhất chính là sự mặc nhận. Anh bỗng cảm thấy hụt hẫng, hét toáng lên một tiếng: “Tô Thích thì tốt hơn anh ở điểm nào hả?”.

Ngụy Nhất đau tới nỗi toàn thân run rảy, nắm chặt hai bàn tay lại. Cô gắng hết sức ngoảnh đầu lại, phẫn nội trừng mắt nhìn Trâu Tướng Quân, trong ánh đèn treo trên trần nhà sáng rực, khuôn mặt vô cùng khôi ngô tuấn tú của Trâu Tướng Quân trong chốc lát bỗng trở nên hết sức hung ác.

Ngụy Nhất lạnh lùng nói: “Anh ấy rất tốt! Anh ấy dịu dàng hơn anh, nghĩa hiệp hơn anh, chu đáo hơn anh, lãng mạn hơn anh, hiểu ý người khác hơn anh, thấu tình đạt lý hơn anh hàng nghìn hàng vạn lần! Anh ấy biết tôn trọng ý nguyện của tôi, từ trước tới giờ, anh ấy chưa từng ép tôi phải miễn cưỡng làm bất cứ điều gì!”. Nói tới đây, Ngụy Nhất bỗng bật cười: “Ha ha ha! Trâu Tướng Quân, anh không biết rằng bản thân anh rất buồn cười sao? Một người đàn ông chỉ biết ở nhà bạo hành vợ mình, anh mà cũng dám tự so sánh với Tô Thích sao? Tôi nói cho anh biết, trong lòng tôi, anh không thể sánh kịp Tô Thích! Ha ha!”.

Trong phút chốc, bầu không khí trong phòng như đóng băng. Tiếng cười thất vọng và đau khổ của Ngụy Nhất cứ vang vọng mãi, thật sự thê lương.

Những cặp tình nhân cãi lộn đều thích dùng lời lẽ khiến người khác phải đau lòng, câu nói dễ làm tổn thương đối phương nhất lại càng muốn nói ra.

Nỗi đau đó giống như một thứ vũ khí sắc bén có móc câu, đâm mạnh vào tận trái tim, rồi lại chậm rãi lôi ra. Trâu Tướng Quân chỉ cảm thấy như sét đánh ngang tai, cơ thể trong chốc lát trở nên mềm nhũn, anh sững người trong giây lát, bên tai chỉ văng vẳng tiếng cười lạnh nhạt và tiếng gào thét của Ngụy Nhất – Anh không thể sánh kịp Tô Thích. Câu nói này chắc đã hằn sâu trong tâm trí của cô ấy suốt ba năm qua rồi, bởi Tô Thích đã chọn Ngụy Trích Tiên nên cô ấy đã phải chôn giấu nó xuống sâu thẳm tâm hồn mình. Nhưng nhất định là cô ấy đã cảm thấy ấm ức mà không muốn xóa bỏ nó, cô ấy giống như một con sư tử đang ẩn náu trong rừng sâu, chăm chú quan sát con mồi, cất hơi thở nặng nề, chốc chốc lại mài dũa móng vuốt xuống nền đất, chờ dịp hành động bất cứ lúc nào. Vả hôm nay, chỉ cần một lời mời gọi của Tô Thích, ước vọng đó không thể nào che giấu được nữa và trào dâng ra ngoài rồi ư?

Biểu hiện trên khuôn mặt của anh lạnh như băng tuyết, trái tim anh còn lạnh giá hơn sắc mặt của anh hàng vạn lần.

Một giây sau đó, anh chầm chậm buông Ngụy Nhất ra.

Cuộc hoang lạc này đối với hai người đều có vị đắng chát mà trước đây chưa từng có.

Hai người không ai nói thêm câu gì nữa

Ngụy Nhất có lại được sự tự do, lập tức lao vào nhà tắm, khóa trái cửa lại. Cô cũng không biết làn nước đang phun ra kia là nước nóng hay nước lạnh, chỉ vội vàng đứng dưới làn nước xối xả, để nước chảy ướt từ đầu tới chân. Cô nhìn bộ dạng của mình trong gương, đầu tóc rối bù, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, trước ngực đầy những dấu vết của nụ hôn, trông vô cùng nhếch nhác. Cô đã bị người ta cưỡng đoạt, mà người đó lại chính là chồng của cô! Trong giấy phút đó, cô cảm thấy mình chẳng còn sự tôn nghiêm nào nữa, cô không nỡ nhìn cơ thể nhếch nhách đó liền đưa tay bịt hai mắt của mình lại.

Cô cắn chặt đôi môi, lặng lẽ rơi nước mắt, cuối cùng, không thể khống chế nỗi cảm xúc, cô bật khóc nức nở. Nhưng tiếng nước chảy xối xả ngay lập tức lất át tiếng khóc của cô.

Ngụy Nhất vừa khóc vừa tắm rửa hồi lâu nhưng vẫn cảm thấy không thể gột rửa được sự ức hiếp lăng nhục của Trâu Tướng Quân với mình, còn cả nỗi thất vọng của cô về cuộc sống hôn nhân nữa.

Cuối cùng, Ngụy Nhất vẫn ra ngoài, trước khi đi cô cũng không buồn nhìn Trâu Tướng Quân một cái.

“Rầm”, cánh cửa chính bị đóng sập lại.

Trâu Tướng Quân vẫn nằm trên ghế sô pha ngửa mặt nìn lên trần, không chút động đậy, cũng chẳng còn hơi sức đâu để chạy theo ngăn cản Ngụy Nhất nữa. Chặn được thân thể của cô ấy lại nhưng không ngăn được trái tim đang sục sôi muốn lao ra ngoài của cô ấy, thế chẳng phải là càng bị thương hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.