Trường An Loạn

Chương 7



Đây là lần tôi ruổi ngựa nhanh nhất, không chỉ vì lo cho sự an nguy của Hỷ Lạc, mà còn bởi trên con ngựa này thiếu vắng Hỷ Lạc. Phụ nữ luôn kéo dài tiến độ của sự việc. Con Lép dường như không còn đáng yêu như trước nữa, nó càng ngày càng chuyên nghiệp hơn. Cơ hồ chỉ trong khoảnh khắc đã vượt qua hết thành trì này tới tiểu trấn khác, thời tiết thậm chí mỗi lúc một ấm dần. Sau hai ngày, tôi cũng tới Trục thành, trên cây thậm chí vẫn còn mấy chiếc lá.

Dọc đường, tôi mới hiểu ra cái chức minh chủ có ý nghĩa gì. Ý nghĩa đầu tiên chính là việc minh chủ được ở quán trọ không mất tiền. Chẳng trách biết bao nhân sĩ giang hồ, nói dễ nghe là những kẻ coi bốn bể là nhà, mà nói khó nghe là những tay không nhà không cửa, cứ cố sống cố chết đòi làm minh chủ.

Có điều Vạn Vĩnh quả thực là tên bỉ ổi, ti tiện. Hắn chịu thua trong trận tỉ thí không nói làm gì, ai ngờ lại còn giở cái trò hạ lưu đê tiện này. Tôi đang nghĩ xem hắn sẽ ra những điều kiện gì, mà thực ra điều kiện gì cũng được, không làm minh chủ nữa cũng xong, huống hồ sự việc phát sinh và cần giải quyết đầu tiên sau khi một kẻ chẳng biết vớ vẩn thế nào lại lên làm minh chủ như tôi lại là việc giải cứu cho một cô gái bị bắt cóc. Đây thật sự là một khởi đầu chẳng dễ gì truyền tụng.

Trên đường không ngừng ruổi ngựa tới Trục thành, tôi đột nhiên có một cảm giác hết sức kỳ diệu, tôi nhận ra có lúc ở một mình cũng là một việc rất thú vị, song tôi tin chắc rằng, "có lúc" chỉ là ngẫu nhiên. Kiếm khách cô độc có lẽ chỉ là trông bề ngoài tưởng cô độc mà thôi.

Tôi cảm thấy chỉ trong thoáng chốc là tới Trục thành. Lúc tới Trục thành, mọi thứ đã trở nên quen thuộc, tôi nhanh chóng tìm tới Vạn Triều sơn trang, chưa cần thông báo tôi đã được mời thẳng vào trong.

Vạn Vĩnh đã đợi tôi từ lâu.

Tôi vào thẳng vấn đề hỏi: Hỷ Lạc đâu?

Vạn Vĩnh nói: Yên tâm, cô ấy rất ổn.

Tôi nói: Sao ngươi lại làm như vậy, thật không quân tử chút nào.

Vạn Vĩnh nói: Huynh đệ nhầm rồi, tôi rất quân tử nên mới làm như vậy.

Tôi nói: Sao lại nói thế?

Vạn Vĩnh nói: Sự tình rất phức tạp, không tiện nói với huynh đệ.

Tôi nói: Không tiện nói chắc là thật, còn phức tạp chắc là giả chứ gì?

Vạn Vĩnh nói: Không giấu gì huynh đệ, tôi ép huynh đệ tới sơn trang của tôi là muốn huynh đệ chấp thuận cho tôi một việc.

Tôi nói: Ngươi nói đi.

Vạn Vĩnh nói: Chấp thuận việc này, Hỷ Lạc sẽ được trả lại cho huynh đệ

Tôi nói: Nói đi!

Vạn Vĩnh nói: Đừng làm minh chủ nữa!

Tôi nói: Được!

Vạn Vĩnh hơi ngạc nhiên, nói: Sao lại trả lời sảng khoái như vậy?

Tôi nói: Bởi ta đâu vì muốn làm minh chủ nên mới tới tỉ thí.

Vạn Vĩnh nói: Tôi làm vậy cũng là muốn tốt cho huynh đệ thôi.

Tôi cười nhếch mép nói: Được, vậy ai sẽ làm minh chủ?

Vạn Vĩnh nói: Tôi.

Tôi nói: Ngươi làm sao khiến giang hồ tin phục được?

Vạn Vĩnh nói: Điều đó cần sự phối hợp của huynh đệ, huynh đệ phải mất tích một thời gian.

Tôi nói: Ngươi muốn ta biến mất là ta biến mất ngay, đúng là chẳng có tôn nghiêm gì nữa cả.

Vạn Vĩnh nói: Điều đó tốt cho huynh đệ thôi mà. Huynh đệ rồi sẽ hiểu ra. Ai làm minh chủ cũng đều phải chết, ngoại trừ tôi, bởi vị trí này vốn là của tôi, cuộc tỉ thí này cũng là do tôi phát động.

Tôi nói: Xem ra vị trí này nhất định phải thuộc về ngươi. Ngươi rất muốn làm minh chủ đấy nhỉ.

Vạn Vĩnh cười ha hả nói: Cái đó chỉ là hư danh. Người có võ công cao cường hơn chúng ta rất nhiều.

Tôi nói: Cũng phải, kiếm ngươi lúc còn trong vỏ lợi hại hơn nhiều so với lúc xuất khỏi vỏ.

Vạn Vĩnh lại cười ha hả nói: Tôi chẳng qua chỉ tò mò, không biết với công năng bí mật của thanh kiếm Linh này, huynh đệ có né được không thôi.

Tôi nói: Nếu không né được, chẳng phải ta đã chết bởi lòng hiếu kỳ của ngươi rồi?

Vạn Vĩnh nói: Chết thế nào được, tôi có rất nhiều thuốc giải.

Tôi nói: Sao Linh lại ở trong tay ngươi?

Vạn Vĩnh nói: Kể ra dài dòng lắm, dăm câu ba lời không nói rõ được.

Tôi nói: Ta thấy cũng rất khó nói rõ. Ngươi cũng biết đấy, Thiếu Lâm bị hại bởi chất độc diệt thành. Song loại độc này hình như chỉ có sơn trang các ngươi mới có.

Vạn Vĩnh nói: Tôi biết huynh đệ thế nào cũng sẽ nói vậy. Sự việc này không đơn giản như vậy đâu, mọi người đều biết chỉ có tôi mới có chất độc diệt thành, nếu tôi dùng loại độc này để đầu độc Thiếu Lâm, chẳng phải tôi ngu lắm sao.

Tôi nói: Không nhiều lời nữa, Hỷ Lạc đâu?

Vạn Vĩnh liền gọi: Mau mời cô nương đó lên đây.

Một đám người lui xuống đưa Hỷ Lạc lên.

Vạn Vĩnh nói: Tình hữu nghị vẫn là tình hữu nghị, có một số việc rất phức tạp, huynh đệ không nên nhúng tay vào làm gì, chúng ta đã nói rõ, huynh đệ đưa cô nương đi, ẩn tích trong giang hồ, tốt nhất đừng xuất hiện nữa. Bất kể xảy ra việc gì, cũng không liên quan tới huynh đệ. Bất kể có khó khăn gì, cứ đến sơn trang tìm tôi, tôi sẽ chi viện cho huynh đệ. Chỉ cần huynh đệ không xuất hiện trong giang hồ nữa. Huynh đệ đã không cần thiết phải xuất hiện nữa thì cũng xin nói thực cho huynh đệ biết, cái vị trí minh chủ này, ai ngồi vào người đó chết. Huynh đệ đã có một thanh kiếm tốt đến như vậy là có đủ tất cả rồi. Huynh đệ cứ yên tâm sống, giống như chủ nhân của thanh kiếm tôi đã dùng để quyết đấu với huynh đệ.

Tôi nói: Ta không cần ngươi giúp gì cả. Lúc ở Tuyết Bang, ta đã dặn người may quần áo mùa đông cho Hỷ Lạc rồi, ta hy vọng lấy được số quần áo ấy.

Vạn Vĩnh nói: Giờ huynh đệ không cần quay lại Tuyết Bang nữa, đặc biệt chớ có tới Minh Chủ đường. Vì mất các việc lặt vặt này mà phải mất mạng thì không đáng chút nào. Tôi không gạt huynh đệ đâu.

Tôi nói: Được rồi, vậy ta không tới Tuyết Bang nữa.

Vạn Vĩnh nói: Vậy thì tốt.

Lúc này, Hỷ Lạc đã được đưa lên, trông thấy tôi liền lao tới, khóc thút thít.

Tôi ngẩng đầu lên hỏi: Ngươi không làm gì cô ấy đấy chứ? Bằng không… Tay tôi tự động chạm vào thanh kiếm giắt trên hông.

Vạn Vĩnh cười ha hả nói: Huynh đệ coi tôi là hạng người gì vậy. Tôi làm việc đại sự, đàn bà con gái chỉ gây thêm phiền phức, tôi chẳng hơi đâu động vào.

Tôi nói: Vậy thì tốt. Giờ ta đi đây.

Vạn Vĩnh nói: Khoan đã.

Nói đoạn liền bảo người đưa cho tôi một cái túi. Tôi ném xuống đất, nói: Ta không cần.

Hắn nói: Huynh đệ cầm lấy đi, sau này sẽ cần.

Tôi nói: Chắc không đâu.

Tôi kéo Hỷ Lạc đi ra, chẳng thèm quay đầu lại.

Hỷ Lạc nói: Muội cứ nghĩ sẽ không gặp lại huynh nữa.

Tôi nói: Làm sao có thể thế được?

Hỷ Lạc nói: Sao muội lại ở trong sơn trang của Vạn Vĩnh?

Tôi nói: Chẳng lẽ muội không biết?

Hỷ Lạc nói: Mội không biết.

Tôi dừng chân, quay lưng lại phía sau, nói: Không bao giờ quay lại cái chỗ quái quỷ này nữa.

Hỷ Lạc bám chặt theo tôi, hỏi: Lép đâu?

Tôi nói: Ở ngoài cửa.

Hỷ Lạc nói: May mà chưa xảy ra chuyện gì. Muội mơ thấy con Lép chết.

Tôi nói: Nó vẫn sống. Nó ăn nhiều thế, mà thân hình vẫn bé xíu, chắc chắn dinh dưỡng tích tụ được rất nhiều, yên tâm, nó không chết được đâu.

Hỷ Lạc nói: Muội luôn cảm thấy rất sợ, từ khi tỉnh lại.

Tôi nói: Muội tỉnh lại từ lúc nào?

Hỷ Lạc nói: Từ một tuần hương vừa nãy.

Tôi nói: Chuyện gì vậy nhỉ?

Nói đến đây, chúng tôi liền bước tới trước cổng, Hỷ Lạc từ xa nghe thấy tiếng hí của con Lép, xúc động vô cùng, liền chạy lên trước ôm chầm lấy cổ con ngựa, suýt nữa thì bật khóc. May mà cuối cùng nước mắt cũng không trào ra, bằng không địa vị của tôi cũng chẳng khác nào con ngựa.

Chúng tôi quay người lại nhìn Vĩnh Triều sơn trang trong ánh nắng chiều, cảm xúc đan xen lẫn lộn.

Tới Trục thành, chúng tôi tìm tới một quán ăn và ngồi nghỉ lại, ngoài trời bắt đầu đổ xuống những giọt mưa đông. Tôi từ trước tới nay luôn ghét trời mưa, bởi mưa khiến giày tôi ướt đẫm.

Trên đường đã không còn người qua lại, trong quán cũng chỉ có ánh sáng yếu ớt lay lắt. Tôi nhìn Hỷ Lạc, trong cái lúc hơi thở đã trở thành khói sương này, lòng chợt thấy ấm áp lạ thường.

Tôi hỏi: Hỷ Lạc, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Hỷ Lạc nói: Sau khi huynh lên ngôi minh chủ, muội và con Lép ở ngoài đó đợi huynh. Thế rồi có mấy người bước đến báo rằng huynh muốn muội tới đó, hội kiến các bậc trưởng lão. Muội đi theo họ, rẽ qua mấy ngóc ngách, muội bảo, đây không phải đường tới đó. Sau đó muội chẳng biết gì nữa.

Tôi hỏi: Vậy muội đã ở đâu?

Hỷ Lạc nói: Muội không biết gì cả, muội còn tưởng muội đã chết rồi. Khi tỉnh dậy, muội phát hiện mình ở trong một căn phòng rất đẹp, còn có rất nhiều cô gái hầu muội mặc quần áo này nọ.

Tôi thở dài nói: Muội không sao là tốt rồi.

Hỷ Lạc nói: Vì sao Vạn Vĩnh lại bắt cóc muội. Điều kiện hắn đưa ra trao đổi với huynh là gì?

Tôi nói: Hắn muốn huynh ẩn tích, càng lâu càng tốt.

Hỷ lạc nói: Sau đó để hắn làm minh chủ à.

Tôi nói: Đúng vậy.

Hỷ Lạc nói: Vậy cũng rất tốt. Như vậy, huynh sẽ không có gì để làm nữa.

Tôi nói: Huynh thấy cũng phải. Huynh muốn hỏi sư phụ một chút.

Hỷ Lạc nói: Sư phụ ở đâu?

Toắc ở Tuyết Bang. Song chúng ta có lẽ nên về Trường An trước đã, tới đó thăm ông lão. Ông ta chắc biết điều gì đó.

Hỷ Lạc nói: Muội không biết vì sao huynh luôn muốn biết điều gì đó.

Tôi nói: Nếu huynh biết, huynh đã chẳng cần đi tìm khắp nơi như vậy.

Hỷ Lạc nói: Huynh đã chấp thuận điều kiện của vạn Vĩnh rồi à?

Tôi nói: Huynh nghĩ, thực ra huynh có thể nuốt lời, quay lại Tuyết Bang, tiếp tục làm minh chủ, sau đó trông chừng muội cho tốt để muội không bị bắt cóc một lần nữa. Chỉ có điều, hắn đã nói một câu rất kỳ lạ. Hắn bảo, ngoài hắn ra, bất kỳ ai ngồi vào vị trí đó đều có kết cục là chết.

Hỷ Lạc nói: Huynh có thể coi đó là lời hù dọa huynh, cũng có thể coi đó là lời nói thật. Chẳng qua muội biết nếu huynh thật sự bắt đầu làm minh chủ, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện phiền phức mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi.

Tôi nói: Huynh chưa nghĩ đến điều đó. Song huynh biết, sự việc chắc có chút uẩn khúc.

Hỷ Lạc nói: Đúng rồi, sự việc chắc có chút uẩn khúc.

Lúc này, có người tới bên chúng tôi, đặt một bức thư xuống, sau đó cúi đầu vội vã bỏ đi.

Trên bức thư có ký một chữ Vạn.

Tôi mở thư ra xem, đầu tiên văng ra một tờ ngân phiếu còn hạn sử dụng, tương đương với một ngàn lạng. Sau đó là một tờ giấy, trên đó viết:

Triều đình hành động, mau chóng rút mình, chớ tới Tuyết Bang, xem xong gấp lại.

Tôi đưa Hỷ Lạc xem, Hỷ Lạc hỏi: Muội xem hiểu cả, song sao lại nói xem xong gấp lại nhỉ?

Tôi vừa gấp thư lại vừa nói: Tức là sau khi xem thư xong thì gấp lại, giữ gìn bức thư.

Khi hai mặt giấy chạm vào nhau, đột nhiên phụt lên một ngọn lửa, tờ giấy phút chốc hóa thành tro bụi.

Tôi và Hỷ Lạc giật mình. Gần như quên mất nội dung trên tờ giấy, một hồi lâu mới nhớ lại, tôi lẩm bẩm nói: Triều đình hành động, triều đình hành động là sao?

Hỷ Lạc nói: Không rõ, chỉ biết hoàng thượng mà có tới thì sẽ ở Vĩnh Triều.

Tôi nói: Đúng thế, gia thế của hắn, trong triều đình, chắc phải là…

Tôi nghĩ một hồi lâu, không nghĩ ra từ ngữ thích hợp, liền hỏi: Hỷ Lạc, muội nói xem, lần này huynh nghe muội.

Hỷ Lạc hỏi: Liệu huynh có thể ẩn cư giang hồ như Vô Linh không?

Tôi nói: Huynh khác người ta, người ta đã trải qua rất nhiều việc, đã mệt mỏi rồi. Còn huynh, có quá nhiều việc còn chưa biết, huynh rất muốn biết nhiều hơn.

Hỷ Lạc nói: Huynh có thể lén tìm hiểu, nếu huynh làm minh chủ, ngược lại sẽ chẳng biết được điều gì. Huynh không nhớ dọc đường có hàng bao người muốn lấy mạng chúng ta à, đến giờ còn chưa biết họ là những ai.

Tôi nói: Có thể mọi người chỉ là vì hiếu kỳ, muốn thử nhãn lực của huynh xem thế nào mà thôi.

Hỷ Lạc nói: Muội nghe theo huynh cả.

Hôm đó cuối cùng chúng tôi cũng quyết định rút ra khỏi những tranh chấp rối ren vừa nhen nhóm. Xem ra Hỷ Lạc nghĩ đến giờ phút này từ rất lâu rồi, cô ấy đã mất ngủ nhiều đêm nghĩ xem chúng tôi nên dựng nhà ở đâu. Có một điểm kỳ lạ, tuy có không ít tai họa đầu rơi máu chảy, song dọc đường dường như chúng tôi chưa từng thiếu tiền tiêu, cuối cùng lại để dư ra được không ít, đủ dùng trong một thời gian dài. Đối với kết cục này, Hỷ Lạc đã mưu tính từ lâu. Tôi bắt đầu nghĩ, một người con gái, thì cần những thứ gì? Còn điều bản thân tôi cần hình như vẫn chưa được hình thành trong đống tư duy hỗn độn. Nếu đã vậy thì chấp thuận cho người khác trước cũng không phải là không được. Vả lại, tất cả mới chỉ là ý nghĩ trong đầu, còn chưa phải hành động ngay trước mắt. Tôi nghĩ, với tôi, đó chỉ là tính hiếu kỳ của tuổi trẻ mà thôi. Còn với Hỷ Lạc, có lẽ chỉ là sợ tôi còn trẻ, quá hiếu kỳ mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.