Trường Kiếm Cười Đuổi Nấm

Chương 8



Cổ Tiểu Ma tiến lên đỡ lấy Mạc Khinh Viễn, muốn nói gì nhưng lại thôi. Mặt của bạch y nam tử được bao phủ bởi một tầng sương mù, trong trí nhớ của nàng, chưa bao giờ gương mặt tuấn tú này lại có biểu cảm ủ rũ như vậy.

Cánh tay phải của Mạc Khinh Viễn cũng đã bị bỏng, không có cách nào để đuổi theo. Cổ Tiểu Ma vô cùng hận bản thân mình quá vô dụng, móng tay cũng đâm sâu vào lòng bàn tay, nói rất nhỏ: “Đại sư huynh...”

“Vừa rồi khi muội so chiêu với tên Huyền Sắc kia, hắn sợ muội làm Tác Oanh bị thương nên không dám đánh bừa, ta nghĩ tạm thời hắn sẽ không làm muội ấy bị thương.” Đột nhiên Mạc Khinh Viễn bình tĩnh lại: “Chúng ta tìm một nơi nào đó dừng nghỉ một chút, đừng để bọn chúng đánh bất ngờ.”

Cổ Tiểu Ma có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nói thêm gì, gật đầu đồng ý, chẳng qua lòng nàng vẫn luôn trôi nổi nơi không trung, liếc mắt nhìn về nơi Tác Oanh đã biến mất, có chút cảm giác khó chịu đang dần dâng lên.

Đường núi gập ghềnh, gió đêm lạnh thấu xương, bốn phía vẫn mang vẻ hoang tàn quạnh hiu. Cổ Tiểu Ma đỡ Mạc Khinh Viễn tìm một cái sơn động rồi nhóm lửa, giúp hắn xử lý sơ qua miệng vết thương, sau đó cả hai đều tự đi ngủ, từ nãy đến giờ vẫn không nói gì với nhau.

Thì ra không có Tác Oanh, thật sự hai người cũng không có chuyện gì để nói.

Nhưng thật lâu trước kia, lâu đến mức khi Tác Oanh còn chưa đến, rõ ràng nàng và hắn vẫn luôn thao thao bất tuyệt, chỉ hận bản thân không thể nói nhiều hơn nữa mà thôi. Cổ Tiểu Ma lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mạc Khinh Viễn, hàng mi đang khép vào nhau dưới ánh lửa lại đang cất giấu chút mệt mỏi. Nàng lắc nhẹ đầu, mấy ngày đó đúng là đã thành chuyện xưa. Từ đầu đến cuối cũng chỉ có một mình nàng tự mình cố chấp vụng trộm nhớ nhung.

“Đại sư huynh?” Nàng hỏi thử một chút.

Một lúc lâu sau, Mạc Khinh Viễn mới trầm giọng đáp lời: “Ừ.”

Vốn dĩ Cổ Tiểu Ma còn tưởng rằng hắn đã ngủ, vốn tưởng rằng những lời vừa muốn nói kia đã được ném lên tới chín tầng mây, chỉ là sự khó chịu trong lòng lại dâng cao hơn, ma xui quỷ khiến nói ra: “Túi thêu kia... Thật ra là của muội.”

Đột nhiên Mạc Khinh Viễn trợn mắt, có chút kinh ngạc nhìn Cổ Tiểu Ma, hắn cứ nhìn nàng chăm chú tựa như chuyện này là vô cùng bất ngờ.

“Không trách muội.” Hắn nói thầm, trong mắt như có chút đăm chiêu.

Vì sao yêu nhân ma giáo phải tìm Cổ Tiểu Ma? Chẳng lẽ điều này có liên quan tới việc muội ấy biến thành như thế sao? Mạc Khinh Viễn nhắm mắt, suy nghĩ một lúc lâu nhưng vẫn không thể hiểu được.

Trời sáng rất nhanh, hai người hái chút quả ăn cho đỡ đói, sau khi xuống núi không có bóng người nào, cũng may khí trời không nóng, thương thế của Mạc Khinh Viễn không chuyển xấu, tuy nhiên cũng không thể chậm trễ việc chữa trị. Cuối cùng vào ngày thứ ba hai người mới gặp được một gia đình, sau khi sửa soạn ổn thoả xong thì đã là mấy ngày sau. Hai người không quản ngày đêm bôn ba dọc theo con đường mà linh thú Thiên Cẩu kia đã đi, toàn bộ bạc kiếm được khi bắt chuột lông vàng ở trấn nhỏ lúc trước cũng đã được dùng để đổi lấy hai con tuấn mã, tuy rằng lần đầu tiên cưỡi ngựa đã khiến mông của Cổ Tiểu Ma nổi đầy nhọt, nhưng vì Tác Oanh, nàng vẫn cố gắng nhe răng nhếch miệng đi theo phía sau Mạc Khinh Viễn, một đường này đi rất nhanh.

Nhưng về căn bản lại không thể nào đuổi kịp.

Nếu như Tác Oanh thật sự bị bắt đi theo hướng mà bọn họ đang đi, nhưng Huyền Âm giáo lại ở Tây Vực, hoàn toàn ngược lại với hướng mà bọn họ đang đuổi theo. Cứ không biết hành tung và mục đích của bọn họ, việc hỏi dường cũng không giúp được gì, thật sự không có chút hi vọng nào.

Mạc Khinh Viễn không nói gì, trong lòng Cổ Tiểu Ma lại càng rõ ràng, cảm giác bị đè nén kia vẫn còn đó.

Sắc trời dần tối đi, hai người đến ở trong một khách điếm đơn sơ. Sắp xếp xong xuôi, Cổ Tiểu Ma mở tay nải ta, nhìn thấy vài chai lọ mới nhớ tới việc Mạc Khinh Viễn vẫn còn chưa thay thuốc, vì thế liền cầm mấy cái lọ này rồi đi sang cửa phòng Mạc Khinh Viễn.

Không có tiếng động. Cổ Tiểu Ma cảm thấy rất kỳ lạ, thử gõ cửa thì cửa phòng lại không khoá. Nàng thò đầu vào trong, mùi rượu nồng nặc đập vào mặt, Mạc Khinh Viễn nằm trên bàn, vò rượu lăn lốc đầy mặt đất.

Thì ra là hắn uống rượu. Mắt Cổ Tiểu Ma có chút xót, thân là đại sư huynh phải làm tấm gương cho đệ tử khác, mấy năm nay càng ngày hắn lại càng trở nên hoàn mỹ, đã sớm tôi luyện hết tất cả những khuyết điểm khi còn nhỏ. Nhưng hơn mười năm cố gắng này, cuối cùng vẫn không thể chống lại sự đau khổ khi không có Tác Oanh sao?

Nàng khẽ gọi một tiếng, Mạc Khinh Viễn không trả lời. Cổ Tiểu Ma nâng hắn dậy, đi từng bước một đỡ hắn đến bên giường, đặt hắn nằm xuống. Lúc này mới lấy chút thuốc mỡ ra, vén ống tay áo của Mạc Khinh Viễn lên, sắc mặt có chút hồng.

Cánh tay nam tử rắn chắc mà thon dài, bên dưới còn có chút mùi hương nhẹ nhàng. Cổ Tiểu Ma gỡ băng gạc, cạo thuốc mỡ cũ đi, lại thoa thuốc mới lên. Lúc nàng xử lý xong chỗ bị bỏng thì cũng đã qua thời gian một nén nhang. Cổ Tiểu Ma kéo tay áo của Mạc Khinh Viễn xuống, vô ý ngẩng đầu lên, lại phát hiện Mạc Khinh Viễn đang lẳng lặng nhìn chằm chằm vào nàng.

Tay nàng có chút run rẩy, tim cũng đập loạn lên.

“Tác Oanh, Tác Oanh...” Hắn lẩm bẩm, đột nhiên bắt lấy tay nàng.

Lòng Cổ Tiểu Ma trầm xuống , muốn tránh đi, lại nhìn thấy được cảm xúc trong mắt hắn, thật sự nàng vẫn rất không đành lòng. Mấy ngày nay, tuy rằng Mạc Khinh Viễn luôn cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng sự đau khổ trong đôi mắt kia dù có thế nào cũng không thể xoá đi. Nàng xoa mi tâm, khẽ gọi: ”Đại sư huynh?”

Mạc Khinh Viễn ngẩn ra một lúc, mắt dần thanh tỉnh, cũng buông tay ra.

“Xin lỗi.”

“Đại sư huynh... Huynh cũng không cần phải sốt ruột như vậy, tiểu sư muội là người hiền sẽ có trời phù hộ, chắc chắn...”

“Người hiền sao?” Mạc Khinh Viễn thì thầm: “Muội ấy thật sự rất xui xẻo, nếu không thì tại sao cái túi thêu kia vừa tới trên người muội ấy thì đã bị người tới bắt rồi?”

Cổ Tiểu Ma hơi ngẩn ra, ánh mắt được giấu trong bóng đêm, im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên từ từ thở dài một tiếng.

“Nếu túi thêu đó ở trên người muội, huynh sẽ rất vui sao?”

Nếu người bị bắt đi là muội, huynh sẽ lo lắng như vậy sao?

Nếu...

Chẳng qua không phải lúc nào cũng có nhiều nếu như vậy.

Lúc này Mạc Khinh Viễn mới phát hiện ra mình đã lỡ lời, vội ngồi dậy kêu lên: “Tiểu Ma, huynh...”

Cổ Tiểu Ma lẳng lặng đứng dậy: “Đại sư huynh đừng như thế, Tác Oanh không khác gì muội muội của muội, muội sẽ liều mạng cứu muội ấy, nếu như muội ấy xảy ra chuyện gì không hay, Tiểu Ma này lấy một mạng thế một mạng cũng được.”

Dứt lời cũng không ngoái lại nhìn Mạc Khinh Viễn một chút, nàng đẩy cửa phòng ra, từ từ đi ra ngoài.

Nàng có thể cảm nhận được rõ ràng chút cay xè trong mũi, nhưng dù sao dáng vẻ thờ ơ như không mấy năm nay của nàng cũng đã trở thành thói quen, cuối cùng cũng chỉ ngồi ngẩn người trên giường. Đột nhiên có một luồng hương như có như không toả lên từ trước ngực, lòng nàng vừa động, lại móc bức hoạ đó ra.

Nàng còn chưa kịp đưa cho Tác Oanh xem.

Mùi hương này, nghe tên cẩu đó nói, là Long Tiên Hương. Cổ Tiểu Ma nhẹ nhàng mở cuộn trúc kia, vốn dĩ tâm tình xem mỹ nam cũng đã bị giảm mất một nửa, kết quả vừa mới nhìn thoáng qua, vì quá sợ hãi nên đã ném luôn cuộn tranh kia ra ngoài.

Cuộn tranh tung bay, xoay vài vòng trong không trung, cuối cùng cũng bay từ từ xuống đất. Ánh nến mờ nhạt nhưng vẫn có thể thấy rõ ràng, thanh y nam tử ngày ấy vẫn đang nằm nhắm mắt trên ghế mây lại xoay người đi nơi khác!

Đây đúng là chuyện rất quái lạ. Nếu sớm biết như vậy nàng đã không tuỳ tiện nhặt thứ gì đó bên đường rồi, Cổ Tiểu Ma điên cuồng rơi lệ trong lòng, nhưng sau đó lại dè dặt cẩn thận mà lấy chiếc đũa chọt chọt cuộn tranh kia, sau khi thấy không có phản ứng gì, dứt khoát ngồi quan sát cẩn thận.

Thanh y nam tử nằm nghiêng trên ghế mây, tuy đã đưa lưng về phía nàng nhưng khuôn mặt ấy vẫn hơi nghiêng, chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt. Mặt mày tao nhã tuyệt mĩ vô cùng. Hắn dùng một tay chống vào sau tai, ống tay áo màu xanh tung bay trong gió mắt, tạo nên khung cảnh nhàn nhã phóng túng không nói nên lời. Cổ Tiểu Ma nhìn thấy thì hơi thất thàn, đột nhiên lại thấy đôi mắt màu lục kia quay sang nhìn về phía mình, sợ tới mức run tay, cuộn tranh lại rơi trên mặt đất.

Hắn mở mắt kìa!

Thanh y nam tử đang nghiêng mắt nhìn nàng. Lúc này đây không phải là nàng nhớ nhầm nữa, sau khi Cổ Tiểu Ma nhảy ra sau, lại rút bội kiếm ra rồi chỉ vào cuộn tranh kia: “Thân tiên sao? Có phải yêu quái không?”

Một cơn gió lạnh thổi qua ngoài cửa sổ, không có ai lên tiếng. Nàng cảm thấy đau đầu, nam tử kia vẫn không có phản ứng gì, cặp mắt xanh thẫm kia vẫn nhìn chằm chằm vào nàng, hệt như hai viên phỉ thuý sáng bóng, tóc đen tán ra bốn phía, thật sự vô cùng tuấn mỹ.

Lòng Cổ Tiểu Ma run lên, đột nhiên nhớ tới thiên lao trong mộng kia, cổ kiếm với ánh sáng quanh quẩn màu vàng, còn có chú văn của Phục Ma Chướng, còn có Thiên Lôi đánh xuống liên tục, hai cánh tay không thể không chế, cùng với đôi mắt màu lục và giọng cười yếu ớt lướt qua tai...

Giấc mộng đã theo nàng mười năm kia.

“Cá chạch tinh?” Nàng thử hỏi, cuộn tranh kia không hề phản ứng.

“Này... Có phải lươn tinh không?” Thoáng chốc trong đầu nàng lại xét qua một loạt các loại động vật thân dài.

...

Tiếp theo đó cho dù nàng có nói những gì, bức hoạ này đều rất bình thường, Cổ Tiểu Ma nói đến phát mệt, trong lòng lại thấy không thú vị, chỉ đành nhặt bức hoạ lên, lúc này lại không dám thu vào lòng, cuộn lại rồi quăng luôn lên bàn, sau đó lại nhào tới trên giường, chưa đếm tới hai mươi ngón tay đã ngủ mất.

Đêm tối đen, cuộn tranh trên bàn lại thoáng qua chút ánh sáng xanh, rồi biến mất trong nháy mắt.

Ngày tiếp theo, sắc trời rất tốt, Cổ Tiểu Ma nghĩ, hay là nàng nên xin lỗi đại sư huynh, thu thập xong tay nải, nàng lại gõ cửa phòng Mạc Khinh Viễn.

Một lúc lâu cũng không có ai đáp lại, Cổ Tiểu Ma có chút chột dạ. Lúc tiểu nhị của khách điếm mang chậu nước xuống lầu lại thấy Cổ Tiểu Ma đang đứng ở nơi đó, đột nhiên cất cao giọng nói: “Cô nương, ngài muốn tìm vị bạch y công tử đó sao?”

Cổ Tiểu Ma ngẩn ra: “Đúng vậy, chúng ta đi cùng nhau.”

“Vị công tử đó đã trả phòng vào giờ Dần rồi, muốn ta giao cái này cho cô nương.”

Tiểu nhị của khách điếm đặt thau nước lên mặt đất, lấy một phong thư ra từ trong ngực. Cổ Tiểu Ma nghi ngờ nhận lấy, xé rồi mở ra, đúng là bút tích chỉnh tề của Mạc Khinh Viễn.

Sư huynh biết mình đã lỡ lời, không hề có ý trách muội. Việc này quá nguy hiểm, nếu như muội gặp được nhị sư đệ, dfienddn lieqiudoon hi vọng muội có thể nhanh chóng quay trở về Thiên Diễn, xin chỉ thị của sư phụ.

Chỉ mấy lời ít ỏi nhưng ý đó chính là muốn Cổ Tiểu Ma trở về núi, còn hắn lại đi cứu Tác Oanh.

Nữ tử đứng ngoài cửa phòng, năm ngón tay siết chặt, dần trở nên trắng bệch. Tiểu nhị của khách điếm thấy tình hình có vẻ không ổn, vội vàng ôm chậu nước chạy mất. Sắc mặt Cổ Tiểu Ma càng lúc càng trở nên chua chát, một người một ngựa đi cứu Tác Oanh, cuối cùng Mạc Khinh Viễn cũng bỏ nàng lại một mình rồi.

Quan trọng nhất là... Hắn không chừa cho nàng một đồng nào cả! Muốn nàng phải ăn xin mà về sao?!

Cái gì mà “nếu như muội gặp được nhị sư đệ, hi vọng muội có thể nhanh chóng quay trở về Thiên Diễn”, nếu nói theo lời hắn, nàng mà không gặp được nhị sư huynh thì sẽ không cần phải về Thiên Diễn luôn sao. Sao việc cứu tiểu sư muội lại thiếu phần của nàng được chứ? Cổ Tiểu Ma hùng hổ đi về phòng, vừa đeo tay nải lên vai đã muốn leo ra ngoài tìm Mạc Khinh Viễn.

Một cơn gió lướt vào phòng, mang theo một mùi hương nhàn nhạt thoang thoảng.

Bóng lưng gầy yếu của Cổ Tiểu Ma dừng lại tại cửa, quay đầu nhìn cuộn tranh trên bàn. Nghĩ một chút, lại nhanh chóng tiến lên cầm lấy nhét vào trong ngực, đi hai bước lại cảm thấy lo lắng, tiện thể mở ra, mỹ nam vẫn còn đang ngồi ở chỗ kia, không hề nhìn nàng nữa. Dù có nói thế nào, đừng quá kỳ dị một chút thì vẫn tốt hơn, Cổ Tiểu Ma vô cùng vui vẻ mà cố động viên mình, cũng không biết Mạc Khinh Viễn đã trả tiền thuê phòng chưa, vì thế nàng lén lút trèo tường ở sau viện, chuồn mất không khác gì ăn trộm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.