Trượng Phu Không Ngồi Yên Trong Phòng

Chương 9



Nàng cảm giác được một đoàn ánh sáng mênh mông ấm áp, dịu dàng vây quanh lấy nàng, cả người như đặt mình trong đám mây màu vàng, thoải mái vô cùng……

Uyển Ước vuốt vuốt hai mắt, ý thức một chút khôi phục. Từ trong mộng tỉnh táo lại, ánh nắng sáng sớm đã vào từng góc trong phòng ngủ.

Bên cạnh mặt của nàng truyền đến nguồn nhiệt ấm áp, đúng như đám mây thoải mái trong mộng.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện mình cùng Đường Cẩn Tư nằm nghiêng, tư thế như hai đứa trẻ mới sinh, hai bên dựa sát vào nhau.

Tay của hắn ôm lấy eo của nàng, đầu của nàng dựa ở trên ngực hắn, thân mật như vậy, tín nhiệm như vậy, hai bên hơi thở dung hợp tại một khối.

Thoáng chốc, mũi nàng mệt mỏi, mỏi nhừ khiến nàng lã chã chực khóc, vừa định đem hắn ôm chặt, lại muốn đem hắn đẩy đi tới xa xa, một lòng chợt cao chợt thấp, đầy trong đầu hoang mang nan giải…… Không biết nên làm như thế nào, nàng mới có thể thỏa mãn?

Uyển Ước khó khăn nín thở, dè dặt lấy cánh tay Đường Cẩn Tư ra, lướt qua thân thể của hắn, lặng lẽ xuống giường. Có lẽ là Đường Cẩn Tư quá mệt mỏi, luôn luôn cảm giác hắn khi ngủ rất không nhạy cảm chút nào, cũng không bị động tác của nàng làm cho bừng tỉnh.

Uyển Ước nhẹ nhàng mặc xiêm y, đi ra khỏi phòng ngủ. Ngoài phòng, ánh sáng mặt trời mới lên, ánh mặt trời nhu hòa ấm áp lại đuổi không được gió mùa đông lạnh như băng.

Nàng một mình đi ra khỏi đình viện, đến phòng trước, dọc theo đường đi, bọn hạ nhân bận rộn đều dùng ánh mắt đề phòng nhìn lén nàng.

Uyển Ước cười khổ. Bởi vì Đường Cẩn Tư, nàng thay đổi, đem mặt chân thật nhất của mình chưa từng thể hiện trước người ngoài hiển lộ ra. Chưa bao giờ thật tình yêu thích một người như thế, nàng đem hết toàn lực quý trọng trượng phu của nàng…… Nhưng mà, hắn có từng chân thành đối đãi lại với nàng nàng?

Mãi cho đến ngày hôm qua, nàng mới hoàn toàn thấy rõ hắn bề ngoài lịch sự nho nhã, lại có thể giảo hoạt, ngang ngược, tâm tính tà ác như thế nào.

Thật tốt…… Uyển Ước ở trong lòng tự nói với mình. Nàng không nhu thuận, hắn không ôn nhu. Nàng cùng Đường Cẩn Tư, xem như bất phân thắng bại. Chỉ là hắn, thủy chung thiếu nàng một khoản!

“Phu nhân……” Chợt có tiếng kêu đến gần.

Một nha hoàn nghi ngờ lấy vẻ khiếp sợ đi tới, lên tiếng cắt đứt suy nghĩ Uyển Ước.

Uyển Ước nghe tiếng mở mắt, cố làm ra vẻ bình tĩnh hỏi:“Chuyện gì?”

“Có một người phụ nữ tới đây bái phỏng, nói là thân thích của phu nhân ngài, yêu cầu gặp ngài một mặt.”

Uyển Ước có chút buồn bực. Sớm như vậy, sẽ là ai tới bái phóng?

Nàng nghi hoặc theo nha hoàn đi về hướng phòng khách, ngoài ý muốn nhìn thấy cô cô trước đây không lâu mới gặp.

“Uyển Ước a! Cháu sớm như vậy đã dậy, ta còn tưởng rằng phải đợi thật lâu.” Cô vừa nhìn thấy Uyển Ước, lập tức cười khanh khách nghênh hướng nàng.

Uyển Ước dắt lấy tay cô, cùng nhau ngồi xuống.“Ngài dùng qua đồ ăn sáng chưa?”

“Ta sống cuộc sống không giống các cháu, đợi sau khi trở về, ta liền muốn ngủ, không cần để ý ta ăn, cháu nếu là đói bụng, chính mình đi ăn no bụng trước đi.”

Lời của cô làm Uyển Ước hồi tưởng lại chỗ cô kinh doanh chính là nơi gió trăng, chỗ người ngoài vẫn khinh thường, người ở trong đó, nghe nói đều là cuộc sống về đêm mới là lúc điên đảo nhất.

Uyển Ước thở dài thán, hỏi:“Ngài tìm cháu là vì phó thác cháu cùng…… tướng công chuyện gì sao?”

Cô liên tục không ngừng gật đầu,“Đúng vậy, đúng vậy, cháu có thể hay không giúp ta cùng tướng công của cháu nói một tiếng, thỉnh hắn thử ‘chuẩn bị’ một tý, để cho quan phủ thả hai đứa bé nhà ta.”

Uyển Ước khẽ nhíu mày, tâm tư bơi chuyển không ngừng, rất nhiều ý niệm trong đầu hiện lên trong đầu óc.

Cô cầu khẩn nói:“Uyển Ước a! Ta thật sự là không có biện pháp. Trong quan phủ đều là người ăn tiền, ta lại không biết đại nhân vật nào. Tháng trước, vài cái con em thế gia đến chỗ ta uống rượu gây chuyện, còn khi dễ người, hài tử nhà ta phản kháng hai cái đã bị bọn họ đánh cho, này còn không chịu bỏ qua, lại lấy cớ đem người bắt tiến trong lao.”

“Cháu hiểu được.” Uyển Ước đại khái hiểu rõ yêu cầu của cô, tâm hồn vừa động, hỏi:“Nếu cháu giúp ngài giải quyết nhanh cí này, ngài là hay không có thể cũng giúp cháu một chuyện?”

Cô sững sờ, ngơ ngác hỏi ngược lại:“Cháu sẽ có chuyện gì cần ta hỗ trợ?”

Uyển Ước cười cười, quyết tâm kiên định tại đáy mắt thoáng hiện,“Đến lúc đó cháu sẽ nói cho ngài. Hiện tại, xin ngài trước hết nghe cháu an bài……”

Cô trái tim run lên, có chút cảm giác như lên nhầm thuyền giặc.

Đường Cẩn Tư một giấc thanh tỉnh, thấy Uyển Ước không có ở bên cạnh, không khỏi thất kinh chạy ra khỏi phòng ngủ, ngay cả quần áo cũng không mặc chỉnh tề, gặp người liền kéo lại chất vấn.

“Phu nhân đang ở đâu? Có phải hay không lại đi rồi? Đã đi bao lâu?”

Bọn hạ nhân chưa từng gặp qua hắn thất thố như thế, mỗi người đều ngây ngốc không có trả lời.

Đường Cẩn Tư rủa thầm, đang muốn triệu tập nhân thủ, ra cửa đuổi theo vợ, đi vài bước, chân đau nhói, hắn cúi đầu xem, lại phát hiện mình ngay cả hài cũng quên mang.

Cái thê tử tuyệt không ôn nhu Uyển Ước kia, làm hắn trở nên xúc động lỗ mãng, mất đi tỉnh táo.

“Chàng đang ở đây làm cái gì?” Lúc này, một đạo tiếng nói mềm mại nhẹ nhàng tới đây.

Đường Cẩn Tư quay đầu vừa nhìn, là Uyển Ước.

Nàng bưng lấy thức ăn nóng hổi, bình tĩnh đi tới đình viện nơi hai vợ chồng ở, không để cho người làm hỗ trợ, tự mình đem thức ăn bưng vào trong phòng.

Đường Cẩn Tư ngẩn ra, tường tận xem xét dung nhan bình thản của nàng, có chút không thể tưởng tượng nổi, nàng tựa hồ không tức giận nữa?

“Nàng vẫn còn ở đây?”

“Chàng hi vọng ta mau rời đi sao?” Uyển Ước quay đầu lại nhìn nhìn trượng phu đang kinh ngạc. Hắn bộ dạng ngẩn người có loại dáng điệu của hài đồng thơ ngây, dị thường làm cho người ta thương tâm.

“Ta……” Đường Cẩn Tư tâm bất an bởi vì sự xuất hiện của nàng dần dần dẹp yên. Hắn chưa từng trải qua biến hóa kịch liệt như thế, vì một người, thấp thỏm bất an, suy tính thiệt hơn.

Hắn mê mang đưa mắt nhìn Uyển Ước, bất đắc dĩ phát hiện, nàng đem hắn hồn phách đều xâm chiếm .

Uyển Ước ở dưới ánh mắt tĩnh mịch của hắn, ngực phát run, tựa hồ trông thấy hắn đang dùng con mắt đối với nàng kể ra lời tâm tình, từng cái lời ngọt ngào làm mềm lòng nàng.

Nàng cưỡng bách chính mình đóng băng trái tim, bất động tâm tình hỏi hắn,“Như thế nào không để ý dung nhan ngay ngắn một chút, đứng ở trong sân ngây ngốc làm cái gì?”

Đường Cẩn Tư theo cước bộ của nàng vào phòng, đóng cửa lại.“Ta cho là nàng đã đi, đang muốn đi ra ngoài tìm nàng trở lại.”

Hắn ngữ điệu dấu diếm sầu lo, làm nàng tiếng lòng chấn động.

Uyển Ước không tự giác tường tận xem xét hắn quần áo mất trật tự, bộ dáng chân trần chạy lung tung…… Nếu như nàng không phải là kịp thời trở lại, hắn sẽ giữ cái bộ dạng này, giông như như cái bộ dạng sau khi cuồng hoan phóng đãng, chạy ra ngoài cửa tìm nàng? Nàng thật sự khó thở ……

Hắn như cũ không chớp mắt nhìn nàng, trong mắt chứa đầy quan tâm đối nàng.

Hắn quan tâm là thật hay giả, nàng phân biệt không ra, là một lời của hắn, thái độ của hắn. Uyển Ước cắn đầu lưỡi, không ngừng thầm mắng mình mềm lòng!

Nàng không được lại bị hắn lay động ! Nàng khó khăn ra lệnh cho chính mình.

“Ăn đi!” Uyển Ước điềm nhiên như không ngồi ở bên cạnh bàn, bầy đặt bát đũa cho hắn.

Đường Cẩn Tư lông mi dài nhảy lên. Thái độ của nàng rất khả nghi.

Hắn gọn gàng dứt khoát hỏi:“Nàng không tức giận nữa?”

Uyển Ước bình tĩnh đem chiếc đũa đưa cho hắn,“Ta có việc muốn nhờ.”

“Thả nàng đi?” Không thể nào!

Hắn đối nàng nhớ thương đã bành trướng đến tột đỉnh, không cách nào tưởng tượng vạn nhất nàng rời khỏi vòng tay của hắn, bên ngoài tiêu dao, hắn sẽ là nôn nóng đến mức nào!

Hắn…… Không nên bị nàng giữ lại, bị giữ lại…… Nhớ thương khuôn mặt nàng ôn nhu tươi cười, vẻ mặt lúc tức giận kinh tâm động phách, còn có nước mắt nàng làm lòng người đau.

Nàng hết thảy xâm nhập đến cốt tủy hắn, bỏ đi không được. Hắn có thể nào để cho nàng rời đi?

“Ta là đi hay ở cần gì cầu xin chàng?” Uyển Ước cưỡng bách chính mình không nhìn tới thần sắc của hắn, lại càng không quản hắn tâm ý quyết tâm lưu lại nàng có chứa bao nhiêu chân tình.

“Vô luận như thế nào, kiếp này nàng là thê tử duy nhất của ta, ta hi vọng nàng hiểu!” Sau đó, sớm một chút đồng ý cùng hắn dắt tay cả đời, đừng nghĩ chạy thoát!

Uyển Ước vô ý cắn nát đầu lưỡi, tất cả lời nói của hắn bên tai đều giống như một lời thề.

Kiếp này là thê tử duy nhất.

Kiếp này là duy nhất? Nàng hờ hững nhìn quét hắn một cái, không tin hắn có thể toàn tâm toàn ý yêu nàng!

Uyển Ước đem hết toàn lực, ức chế tâm mơ hồ hiện ra rung động, bình thản nói cho hắn biết,“Ta nghĩ tha thứ chàng, đối với chàng không biết nên tha thứ như thế nào, vừa vặn ta có một chuyện khó khăn cần chàng hỗ trợ, mặc dù ta không biết được dùng năng lực của chàng có thể giúp ta không, nhưng, chàng nếu có thể giải quyết khó khăn của ta, ta liền tha thứ cho chàng.”

Đường Cẩn Tư tâm sinh nghi ngờ và lo lắng, không có nhanh chóng đáp ứng, tỉnh táo hỏi:“Chuyện gì?”

Uyển Ước nhìn trái, nhìn phải, tựa hồ đang tính toán cái gì, sắc mặt kia khôi phục dáng vẻ như hoa tươi, tản mát ra hương vị mê người.

Đường Cẩn Tư ánh mắt trầm xuống, nghĩ thầm hôm nay liền xin nghỉ ở nhà, không để ý tới công vụ triều chính. Có lẽ không chỉ hôm nay, mai kia cũng không thể đi ra khỏi cửa nhà một bước, muốn thời thời khắc khắc canh giữ ở bên cạnh thê tử, sau khi xác nhận nàng sẽ không rời khỏi, hắn mới có thể yên tâm!

Uyển Ước ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói ra:“Cô ta xảy ra chút chuyện, nàng là kinh doanh tửu lâu …… Nói là tửu lâu, nhưng kỳ thật là…… Thanh lâu.”

Đường Cẩn Tư gật đầu,“Chính là nơi ta sai người mang Bảo Nhi đi du lãm.”

Uyển Ước trừng hắn,“Xin không cần chen miệng vào!”

Hắn buông buông tay,“Thỉnh tiếp tục.”

Uyển Ước đem chân tướng nói một hết, cuối cùng mới nói:“Tóm lại, là trong tửu lâu cô ta có mấy người bị giam vào lao ngục, hy vọng có thể mượn quan hệ của chàng, hỗ trợ giúp đỡ, đem người thả ra.”

Đường Cẩn Tư càng nghe nghi hoặc càng sâu hơn, truy vấn:“Việc này cùng nàng có quan hệ gì?”

“Cô ta cùng ta quan hệ thân thiết, ta muốn giúp nàng.”

Đường Cẩn Tư xem kỹ Uyển Ước thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn, vẫn là cảm thấy nàng rất khả nghi, phảng phất nàng che giấu bí mật gì.

Hắn chần chờ một lát, mở miệng hỏi:“Ta nếu giải quyết chuyện này, nàng liền……”

Nàng ngầm hiểu đón lấy lời nói,“Ta liền không giận chàng, tha thứ chàng.”

“Đơn giản như vậy?”

Uyển Ước giật giật khóe miệng, lộ ra nụ cười, nhưng mà vui vẻ cũng không chân thành.

Đường Cẩn Tư không tiếng động thán, tiếp tục hỏi:“Không hề cùng ta khắc khẩu? Không hề rầm rì đòi rời đi?”

Uyển Ước vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười tiến sát vào bên cạnh hắn, bất ngờ hôn lên môi của hắn.

Hắn chấn động, cánh tay dài theo thói quen vờn quanh ở eo của nàng, đem nàng dẫn vào ôm ấp, đôi môi thân mật dán hợp, dấy lên dậy sóng mãnh liệt, một luồng sóng công chiếm ý thức của hắn.

Hai người ngực dán chặt lấy nhau, hai bên dễ dàng có thể cảm nhận được nhịp tim đối phương, nàng chủ động ngậm lấy đầu lưỡi của hắn cùng hắn giao triền.

Hắn như say như mê, nhưng lý trí nói cho hắn biết, vợ của hắn không phải là người chủ động như vậy.

“Nàng vẫn chưa trả lời.” Hắn gian nan rút ra tâm tư, bức lấy nàng phải hứa hẹn.

Uyển Ước cười không đếm xỉa tới, qua loa đem lời nói từng chữ từng chữ thổi tới bên tai hắn,“Còn cần trả lời sao?”

Đây không tính coi là cam chịu, Đường Cẩn Tư đã không còn so đo. Tâm tư của hắn bị nàng chủ động một cái hôn cướp đi. Trong hoảng hốt, hắn ý thức được thê tử lại thay đổi.

Nàng không ôn thuận cũng không lại táo bạo, lại trở nên giảo hoạt, giảo hoạt đến mức…… Giống như bây giờ ở bên cạnh hắn, nhưng mà, nàng không phải là hắn. Bởi vậy, nàng càng thêm làm hắn đoán không ra.

Chuyện cô ủy thác, Đường Cẩn Tư chỉ dùng nửa ngày liền giải quyết.

Một phen tìm hiểu ra, phát hiện chỗ cô Uyển Ước kinh doanh lại là nam kỹ nữ quán*.

*Nam kĩ nữ quán: Thanh lâu dành cho cả nam lẫn nữ.

Trong tiệm ăn có chút kĩ nam, mặc dù treo biển bán nghệ không bán thân, nhưng vẫn là thường xuyên bị khách nhân dây dưa quấy rầy. Lần này chính là đắc tội vài người quyền quý, bị tìm kế an bài tội danh tống vào ngục.

Đường Cẩn Tư vận dụng không ít quan hệ đem người từ trong lao ngục thả ra, giải quyết chuyện xong, hắn liền phái người về nhà thông báo Uyển Ước, cũng nhanh chóng xử lý tốt công vụ, trước khi mặt trời xuống núi chạy về phủ.

Thế nhưng nghênh đón hắn cũng không phải là thê tử vừa hứa hẹn qua, không hề khắc khẩu, không hề rầm rì đòi rời đi, mà là…

“Uyển Ước, nàng vừa rồi thu dọn đồ đạc, đi rồi!”

“Cái gì!” Vừa về nhà liền nghe đến mẫu thân tuyên bố “Tin dữ”, Đường Cẩn Tư lý trí vẫn lấy làm kiêu ngạo thiếu chút nữa hỏng mất.

Mẫu thân không chút hoang mang tiếp tục nói:“Uyển Ước còn nói, cảm tạ con giúp nàng đem chuyện giải quyết, như vậy con cũng không nợ nàng, các con xem như thanh toán xong .”

“Ai cùng nàng thanh toán xong!” Đường Cẩn Tư rống giận.

Nhìn vòng quanh gia đình to như vậy, chân hắn bước đi lòng vòng, nhất thời lại suy tư không ra bước tiếp theo làm như thế nào đi? Lập tức truy kích cô vợ bỏ trốn? Hay là sắp xếp kế hoạch sẽ lại hành động?

Chung Uyển Ước ── cái nữ nhân đáng hận này, đem hắn tâm bóp đến vừa căng vừa nhột. Hắn thề sau khi bắt nàng trở lại chuyện thứ nhất chính là làm cho nàng mang thai cốt nhục của hắn, làm cho nàng sau này vĩnh viễn ngoan ngoãn ở trong nhà nuôi dạy đứa nhỏ, không thể tùy ý chạy trốn!

“Con gào lên thế thì có ích gì?” Mẫu thân ngồi ở trên ghế cao nói mát.

Đường Cẩn Tư nghe vậy như có điều suy nghĩ,“Ngài đột nhiên sao lại thiên vị nàng như vậy?”

“Con trai a! Nữ nhân có thể đối kháng lại con, nương tin tưởng không có nhiều.”

“Nàng đi đâu?” Đường Cẩn Tư tìm đến vài người làm chịu trách nhiệm giám sát Uyển Ước, hỏi thăm:“Có hay không sai người đi theo nàng?”

“Phu nhân lúc trước đi theo cô cô nàng rời đi, đã đi một mình……”

Cô? Đường Cẩn Tư tâm niệm vừa động, nghiêm nghị cắt đứt lời của người làm,“Nói lại lần nữa xem.”

Người làm kinh hãi không thôi, sợ hãi lại tái diễn, cuối cùng nói ra một cái xóm cô đầu* nổi tiếng nhất kinh thành.

*Xóm cô đầu: Phố chuyên kinh doanh loại mặt hàng “Buôn thịt bán người”. Như VN mình thì gọi là phố “bán hoa” đấy ạ. Dành cho cả nam lẫn nữ.

Cô Uyển Ước đang ở trong xóm cô đầu đó mở cửa tiệm.

Đường Cẩn Tư ở trong lòng liên tục chửi bới. Khó trách Uyển Ước lại đi cầu xin hắn trợ giúp cô nàng, thì ra là nàng đã sớm quyết định đi đầu nhập vào cái xóm cô đầu kia làm cái nghề này.

Đường Cẩn Tư mặt tuấn tú có chút dữ tợn, toàn thân sát khí tất hiện.

Hắn rõ ràng rành mạch nhớ rõ, cô Uyển Ước mở một nhà nam kỹ nữ quán!

Lớn nhỏ vừa phải trên biển hiệu khắc “Xuân Phong lâu” Ba chữ, rõ ràng đập vào trong mắt.

Uyển Ước một mình xách theo bọc hành lý nhẹ nhàng, theo cô đến nơi bướm hoa nổi danh kinh thành.

Cô đứng ở trước tửu lâu, hoảng loạn cầu khẩn Uyển Ước,“Đứa bé ngoan của ta, cô cầu xin cháu, cháu nên thay đổi chủ ý đi về nhà đi!”

“Ta có mang đầy đủ tiền, đến chỗ ngài ở túc sẽ không làm ngài thua thiệt, yên tâm.” Uyển Ước bình tĩnh cầm tay cô, đi về hướng thanh lâu chưa mở cửa.

Lần này, nàng một mình rời đi, không mang theo Bảo Nhi, không có lưu từ thư, nhưng quyết tâm của nàng so sánh với lần trước càng kiên định hơn.

“Uyển Ước, cháu hãy suy nghĩ một chút!” Cô khẩn cấp ngăn nàng lại, ngăn cản nói:“Dùng thân phận của cháu nếu là vào lâu của ta, cháu biết điều này đại biểu cái gì không?”

Đại biểu thê tử quan lớn triều đình, ban ngày ban mặt tiến vào nam kỹ nữ quán. Vậy đối với danh dự Đường Cẩn Tư, đối với danh dự Uyển Ước, đều là nghiêm trọng tổn hại.

“Xin tin tưởng cháu đã chuẩn bị đầy đủ xong.” Uyển Ước thong dong cười một tiếng, giơ chân lên bước bước vào Xuân Phong lâu.

“Uyển Ước” Đột nhiên một tiếng kêu gọi bén nhọn, tại sau lưng Uyển Ước vang lên.

Nàng quay đầu lại, chỉ thấy Đường Cẩn Tư giục ngựa bay nhanh mà đến, đất bụi mịt mù.

“Đứng lại!” Hắn hướng nàng hét ra lệnh, mặt tuấn tú bị một cỗ tức giận bao phủ, dung nhan nhu hòa trở nên sắc bén, tràn trề khí phách.

Hắn đến mang nàng về nhà.

Uyển Ước khẽ lắc đầu. Hắn không hiểu, nàng quyết ý sẽ không sửa đổi.

Đường Cẩn Tư nhanh chóng xuống ngựa, hướng nàng tiến tới gần.

Thời gian mặt trời lặn, đúng là lúc xóm cô đầu bắt đầu bận rộn. Đường Cẩn Tư phong trần mệt mỏi xuất hiện, có vẻ cực kỳ bắt mắt.

Hắn khóe môi mang cười, đáy mắt hàm ý giận hờn, như một cái yêu ma nhuộm tận máu tươi, tiến tới gần Xuân Phong lâu. Hắn đi qua đường phố như có gió rét xẹt qua, nổi lên cảm giác lạnh thấu xương.

“Tới đây!” Cách Uyển Ước khoảng cách có năm bước, Đường Cẩn Tư dừng lại bước chân, hướng nàng vươn tay.

Uyển Ước ngóng nhìn lấy trượng phu, có chút mờ mịt. Thì ra là Đường Cẩn Tư cũng sẽ tức giận, đây là lần đầu tiên nàng thấy mắt hắn chứ lửa giận.

Nàng cười cười. Hiểu rõ một người cần thời gian bao lâu? Cho đến hôm nay, nàng mới phát giác chính mình có một chút hiểu rõ Đường Cẩn Tư.

Nàng đã không nhớ rõ có hay không cùng hắn yêu nhau qua. Chung đụng đến nay, hắn làm nàng thương tâm, nàng làm cho hắn tức giận…… Nàng nhớ rõ rõ ràng nhất, chỉ có những thứ cảm xúc tích tụ khiến người khác bận tâm này.

“Tạm biệt, tướng công.” Uyển Ước gián đoạn suy nghĩ, hướng Đường Cẩn Tư cúi cúi người.“Lần này từ thư, giữ lại cho chàng tới viết.” Nói xong, đầu nàng cũng không quay lại đi tới Xuân Phong lâu.

Nàng rất rõ ràng, khi nàng bước vào nam kỹ nữ quán, Đường Cẩn Tư nhất định phải hoàn toàn cùng nàng đoạn tuyệt quan hệ. không có một người nam nhân nào, một cái quan viên triều đình nào, có thể cho phép vợ của mình làm ra chuyện đồi phong bại tục như vậy.

“Uyển Ước…”

Cô cùng Đường Cẩn Tư cuối cùng đứng lại, ở sau người cấp tốc vang lên.

Uyển Ước một bước cũng không dừng lại, chỗ ngực truyền ra đau đớn run rẩy, mặt của nàng khẽ bóp méo, không thể tưởng được một lần nữa rời khỏi hắn, nàng lại còn sẽ cảm nhận được đau đớn mãnh liệt như thế.

Nàng tại sao chỉ biết không muốn xa rời hắn? Cho dù hắn không hề lịch sự nho nhã? Vì cái gì?

Nàng không hiểu!

Uyển Ước phức tạp cười khổ, lẩm bẩm tự nói,“Ta thực tại…… Dại dột hết thuốc chữa.”

Người ở cửa Xuân Phong lâu, chính là lục tục đi ra khỏi phòng, lấy một khoảng cách không xa không gần tường tận xem xét nàng.

Tiếng bàn luận xôn xao từ từ vang dội.

Uyển Ước ngẩng đầu, vẫn ngắm nhìn các thiếu niên chung quanh so với nàng trẻ tuổi hơn. Sau lưng, đã không có tiếng Đường Cẩn Tư kêu gọi, thanh âm của hắn lại còn đang ở trong đầu óc nàng vang vọng. Nàng tường tận xem xét lấy dung nhan từng cái thiếu niên, nhưng trong đầu nghĩ đến lại là khuôn mặt Đường Cẩn Tư.

Uyển Ước con mắt dần dần ướt át. Trượng phu của nàng rốt cục tức giận đã bỏ đi? Hắn sẽ không lại đuổi tới đi? Lui về phía sau, có phải hay không liền cùng nàng đoạn tuyệt? Hắn sẽ nhớ đến nàng sao?

Hắn có từng…… Thật lòng thích qua nàng?

Nàng tĩnh tâm, thuyết phục chính mình, sau này phải nỗ lực quên hắn. Nhưng mà, hắn đã đã từng cho nàng ôn nhu, chỉ cần nàng quyết tâm yên tĩnh thì sẽ lại nhớ đến.

Vô luận hắn có hay không thích qua nàng, ít nhất nàng là thật sự yêu. Dù cho hiện tại hắn trở nên xa lạ, nàng vẫn không muốn xa rời đã từng ôn nhu của hắn. Cho dù quyết định rời đi, nàng vẫn không có biện pháp giải thoát, như cũ không biết thế nào là vui vẻ.

Uyển Ước mê mang bất lực, nhìn vòng quanh khắp nơi…… Nghĩ không ra nàng đến tột cùng muốn cái gì?

“Uyển Ước a!” Cô bước nhanh đuổi theo, bắt lấy tay Uyển Ước, lo nghĩ nói cho nàng biết,“Tướng công của cháu nói, sáng sớm ngày mai sẽ đến san bằng tửu lâu của ta.”

“Hắn……” Uyển Ước kinh ngạc, khôi phục ý thức. Đường Cẩn Tư còn không có buông tha cho nàng?“Hắn chính là Binh bộ, không có quyền lực trông nom đến tửu lâu trong thành.”

“Không, cháu sai rồi! Cho dù hắn quan quyền không quản được tửu lâu nho nhỏ của ta đây, nhưng cháu cho rằng hắn ở triều đình trong không có bằng hữu giúp hắn? Quan lại bao che cho nhau, hắn nhất định có biện pháp!”

Uyển Ước không cho là đúng,“Một khi hắn tìm người hỗ trợ, sẽ có càng nhiều người biết rõ vợ của hắn tại thanh lâu, hắn đâu muốn bị mất mặt.”

“Ta xem hắn không quan tâm tới có mất mặt hay không. Hắn không phải là vì một câu nói của cháu, tại trong vòng nửa ngày ngắn ngủi liền từ trong lao ngục đem các con của ta thả ra sao?” Cô trên vẻ mặt khẩn cầu, nhìn Uyển Ước,“Cô van cháu, cháu đi về nhà cùng tướng công của cháu bồi tội, chớ cùng hắn giận dỗi .”

Uyển Ước xoa lấy mi tâm, thở dài,“Cháu không phải là đang giận dỗi, cháu là phải rời khỏi hắn. Nếu như hắn tới tìm cô làm phiền toái, cháu sẽ hết sức ngăn cản.”

“Vì cái gì cháu phải rời khỏi hắn? Trượng phu như vậy còn không được sao?”

“Người hắn muốn không phải cháu.”

Cô thấy nàng thất hồn lạc phách, sinh lòng thương tiếc, kéo lấy nàng lên lầu, đến một gian gian phòng sạch sẽ, an bài Uyển Ước ở lại.

“Đây là chỗ ta ở, ngươi đêm nay hãy theo ta cùng nhau ngủ ở đây!”

Uyển Ước thấp giọng nói tạ ơn, mới ngồi vào trên ghế, cô liền không thể chờ đợi được hỏi.

“Giữa phu thê các cháu đến tột cùng phát sinh chuyện gì?”

Uyển Ước không muốn giấu giếm, đứt quãng nói ra chuyện Đường Cẩn Tư cưới lầm người.

Cô nghe được rất là ngạc nhiên,“Rõ ràng xuất hiện loại sai lầm này, các cháu…… Thực có chút vội vàng, trước khi thành thân nên đem người nhận thức rõ ràng trước ……”

Uyển Ước cười khổ,“Có thể trước khi thành thân cùng vị hôn phu tương lai tìm hiểu có mấy cô nương? Có lẽ có người có thể, nhưng cha mẹ ta cũng không phải là cái loại cha mẹ sáng suốt đó.”

Trong thiên hạ có biết bao nhiêu cô gái đều là vội vã thấy mặt một nam tử xa lạ, được cho biết đó là vị hôn phu tương lai, liền đem chung thân giao cho? Có cô nương, thậm chí ngay cả quyền lợi nhìn vị hôn phu tương lai cũng không có.

Cô tiếc hận nói:“Đều là lễ giáo làm hại, nếu là nhà các ngươi trước hôn nhân quen biết, làm sao đến nỗi này?”

Uyển Ước cười buồn,“Cái này cũng khó nói, cũng có người sau khi thành thân, yêu thích vị hôn phu của mình, thân mật chung sống hơn nửa năm, kết quả có một ngày đột nhiên phát hiện vị hôn phu mình như người xa lạ, căn bản không phải loại người mà mình vẫn lầm tưởng.”

“Cháu nói ở đây chính là tướng công cháu?”

Uyển Ước mỉm cười gật đầu,“Vốn là biến hóa của hắn khiến cho cháu rất tức giận, cảm giác mình bị lừa bị gạt, nhưng hôm nay chỉ cảm thấy buồn cười. Kỳ thật, cháu đối với người cháu yêu cũng không hiểu rõ.”

Nàng thực tại yêu đã quá mù quáng, bất quá, nhìn Đường Cẩn Tư có vẻ tức giận, chắc là đối hành vi của nàng phi thường kinh ngạc đi? Chỉ sợ hắn cũng cảm thấy bị lừa gạt, vợ của hắn không ôn thuận giống hắn tưởng tượng…… Hắn có phải là cũng không cam lòng như nàng?

Uyển Ước nhịn không được bật cười. Vợ chồng bọn họ đều làm cho hai bên thất vọng rồi, dạng này tính là công bằng sao?

“Uyển Ước?” Cô lo lắng nhìn nàng.

“Cháu không sao, cháu chỉ là……” Uyển Ước lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến, nàng cùng Đường Cẩn Tư có lẽ cũng không có làm sai, chỉ là hiện tại tự nghĩ về những việc làm của nàng, như cái hài tử lỗ mãng, liều lĩnh.

Đúng vậy, bọn họ có thể lỗ mãng bao lâu?

Có một số việc dù sao vẫn nên học cách buông tay, thí dụ như hiện nay, nàng sẽ phải buông tay hắn…… Nhưng mà, nghĩ tới nàng căn bản không biết rõ về Đường Cẩn Tư, nàng liền cảm thấy vạn phần là không cam nguyện!

Chuyện cho tới bây giờ, nàng cũng chỉ biết không cách nào bình tĩnh…… Không cách nào hoàn toàn đem hắn từ trong lòng xóa đi!

Lúc này, một hồi nườm nượp tiếng bước chân đánh vỡ Xuân Phong lâu an bình, cũng cắt đứt Uyển Ước niềm thương nhớ.

“Bên ngoài không biết tại có chuyện gì?” Nghe được tiếng huyên náo cô cô đầu tiên kịp phản ứng, sợ hãi nhìn Uyển Ước,“Không phải là tướng công của cháu đến đập tửu lâu đi?”

Uyển Ước ngẩn người,“Không nhanh như vậy đâu.”

“Ta đi ra ngoài xem một chút.” Càng ngày thanh âm càng huyên náo, hấp dẫn chú ý của cô cô, nàng dặn dò Uyển Ước,“Nếu như là tướng công của cháu, ta phái người đến xin cháu ra mặt.”

Uyển Ước gật đầu,“Cháu hiểu.”

“Cháu nhất định không thể để cho tướng công của cháu đem lâu của ta phá hủy nha! Uyển Ước.”

Lúc này, có người chạy đến ngoài cửa, lo lắng mở cửa phòng.

“Làm sao bây giờ, những người kia lại tới nữa rồi!” Một thiếu niên kinh hoàng lên tiếng kêu.

Cô cô chấn động, thần sắc ngưng trọng dặn dò Uyển Ước,“Việc này đại khái cùng tướng công cháu không liên quan, ta đi giải quyết, cháu không cần phải đi ra lộ diện.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.