Trường Tương Tư

Chương 3



Đồ tể Cao chỉ có một người con là Xuân Đào, Ma Tử không có cha mẹ, sau khi hai người thành hôn, Ma Tử gần như trở thành con trai của đồ tể Cao, thường xuyên đi giúp đồ tể Cao làm việc.

Dần dần, thời gian hắn ở nhà đồ tể Cao ngày càng nhiều, mà thời gian ở Hồi Xuân Đường thì ngày càng ít. Xuyến Tử cười nho đồ tể Cao giỏi tính toán, vừa gả được con gái vừa giành được con trai.

Tiểu Lục và lão Mộc lại không để ý, đối với Tiểu Lục, một Thập Thất đã bằng mười Ma Tử rồi, đối với lão Mộc, chỉ cần Ma Tử sống bình an hạnh phúc, lão liền cao hứng.

Một ngày nọ, khi Ma Tử được đồ tể Cao và Xuân Đào dìu đỡ về nhà, lão Mộc không thể tin được, Tiểu Lục nhíu mày.

Nếu như Xuyến Tử bị người ta đánh, Tiểu Lục sẽ không thấy kỳ lạ, Xuyến Tử đôi khi bị coi thường, là đối tượng dễ bị đánh đòn.

Ma Tử thì không giống vậy, tuy Ma Tử cao lớn vạm vỡ, nhưng cũng hiểu đạo lý, luôn biết nhượng bộ ba phần. “Sao lại thế này?” Lão Mộc hỏi.

Xuân Đào mồm miệng lanh lợi, vừa lau nước mắt vừa nói: “Buổi sáng sau khi giết dê, ta đưa máu dê cho người ta, không cẩn thận đụng phải một tiểu thư. Ta xin lỗi tiểu thư đó, nói rằng đồ hỏng chúng ta sẽ bồi thường, nhưng tì nữ của tiểu thư đó mắng ta là không bồi thường nổi đâu. Cha ta sốt ruột, tranh cãi vài câu, liền đánh nhau, Ma Tử ca vì bảo vệ cha ta mà bị đánh.”

Ở trấn Thanh Thủy không có quan phủ, quy tắc duy nhất chính là cường giả thì sinh tồn.

Xuyến Tử nghe đến đó, vác ngay cái cuốc xới thuốc lên, chạy biến đi nhanh như chớp. Xuyến Tử rất gầy yếu, Ma Tử luôn luôn chăm sóc hắn, hai người tuy cả ngày cãi nhau nhao nhao, nhưng thật ra tình cảm còn thân hơn huynh đệ ruột thịt.

Tiểu Lục gọi: “Lão Mộc.” Lão Mộc lập tức đuổi theo.

Vết thương của Ma Tử không nặng, Tiểu Lục xử lý miệng vết thương, bôi thuốc tốt nhất, lão Mộc và Xuyến Tử còn chưa trở về. Tiểu Lục dặn Xuân Đào: “Ngươi chăm sóc Ma Tử, ta đi xem một chút.”

Đồ tể Cao nhấc đao mổ lên muốn đi theo, Tiểu Lục cười, “Chuyện làm ăn của ngươi không thể trì hoãn, đi làm việc đi, có ta và lão Mộc rồi.”

Thập Thất luôn luôn đi theo sau Tiểu Lục, lúc Tiểu Lục đuổi tới quán trọ, lão Mộc đang đánh nhau với một nữ tử áo vàng.

Xuyến Tử nằm trên mặt đất, nhìn thấy Tiểu Lục, oan ức nói: “Lục ca, ta không gây chuyện, ta còn chưa tới gần các nàng, đã bị đánh cho không động đậy nổi rồi.”

Tiểu Lục trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn về phía lão Mộc. Lão Mộc rõ ràng không phải đối thủ của nữ tử áo vàng, nữ tử trêu đùa lão Mộc như đang trêu đùa một con khỉ, thềm đá bên cạnh có một thiếu nữ đeo mạng che mặt.

Thiếu nữ vừa nhìn vừa cười, thỉnh thoảng bình luận mấy câu: “Hải Đường, ta muốn nhìn lão ngã lộn nhào mấy vòng.”

Hải Đường quả nhiên quăng ngã lão Mộc, làm lão lộn nhào mấy vòng trên đất, thiếu nữ cười duyên, vỗ tay nói: “Nhảy lên nhảy lên, ta muốn thấy lão bật nhảy lên như con cóc!

Lão Mộc không thể khống chế hai cái chân của mình, cứ như có người đè ép thân thể lão, làm cho lão bắt chước bộ dáng bật nhảy của con cóc.

Thiếu nữ cười đến không đứng thẳng người được, người xem náo nhiệt xung quanh cũng cao giọng cười ầm lên.

Tiểu Lục chen lấn lên trước, đầu tiên chắp tay thi lễ với thiếu nữ, sau đó nói với Hải Đường: “Lão nhận thua, xin cô nương dừng tay.”

Hải Đường nhìn về phía thiếu nữ, thiếu nữ làm như chưa nghe thấy gì, nói: “Ta muốn xem lừa lăn lộn.”

Lão Mộc lại lăn lộn trên mặt đất giống như con lừa, thiếu nữ cười duyên khanh khách, nhưng người xem náo nhiệt xung quanh thì không cười.

Tiểu Lục trịnh trọng nói: “Quy củ của trấn Thanh Thủy, không có thù hận sống chết, nhận thua liền dừng tay.”

Thiếu nữ nhìn về phía Tiểu Lục, “Quy củ của ta là người mạo phạm ta sẽ chết! Hiên ca ca không cho ta đả thương người, ta không đả thương người, ta chỉ nhìn lão đùa giỡn xiếc ảo thuật.”

Không ngờ trong mắt lão Mộc lại chứa lệ, cầu xin Tiểu Lục: “Giết ta!” Lão là lính đào ngũ của Hiên Viên, nhưng lão chỉ trốn tránh chiến tranh, không phải tôn nghiêm của đàn ông. Tiểu Lục toát ra sát ý, tiến lên vài bước.

Lão Mộc đột nhiên không lộn xộn nữa, Xuyến Tử vội vàng chạy tới nâng lão dậy, thiếu nữ bất mãn, “Hải Đường, ta cho ngươi dừng tay sao?”

“Không phải nô tì.” Hải Đường đề phòng nhìn chằm chằm Thập Thất trong đám người, chậm rãi lui về phía sau, chắn phía trước thiếu nữ.

“Không phải ngươi, là ai? Là tên dân đen lớn mật nào?” Thiếu nữ muốn đẩy Hải Đường, thấy rõ ràng.

Hải Đường nắm chặt thiếu nữ, đè thấp thanh âm nói: “Linh lực của đối phương cao hơn ta, tất cả hãy chờ Hiên công tử trở về hãy nói.” Hải Đường dắt thiếu nữ vội vàng lui vào quán trọ. Tiểu Lục nhìn bóng lưng của họ, mỉm cười nói: “Ta ở Hồi Xuân Đường chờ các ngươi.”

Lão Mộc cũng coi như là nhân vật có mặt mũi trên đường phố phía tây, hôm nay lại phải chịu nhục như vậy, sắc mặt lão tối đen, không nói một lời chui vào phòng. Tiểu Lục biết việc này không có cách nào khác để an ủi, chỉ có thể dặn Xuyến Tử để ý một chút, đề phòng lão Mộc nhất thời nghĩ không thông mà tự sát.

Tiểu Lục đàng hoàng hiên ngang ngồi ở phòng khách, Thập Thất đứng ở bóng tối trong góc phòng, Tiểu Lục thưởng thức chén rượu, lải nhải như ngày thường: “Lão Mộc, Ma Tử, Xuyến Tử đều cảm thấy ta là người tốt, nhưng thực tế từ lúc nhỏ ta đã giết không ít người… Rất lâu rồi ta không giết người, nhưng hôm nay ta muốn giết họ.”

“Họ là Thần tộc.” Thập Thất đột nhiên lên tiếng.

“Vậy thì sao?” Mặt mày Tiểu Lục bay lên vẻ tàn bạo.

Thập Thất trầm mặc.

Tiểu Lục liếc hắn, “Ngươi sẽ giúp ta?”

Thập Thất gật đầu.

Tiểu Lục mỉm cười, bỗng nhiên, cảm thấy dường như không phải mình muốn giết người đến vậy.

Tiểu Lục uống hết một bầu rượu nhỏ, hắn chờ người đến.

Thiếu nữ đã bỏ mạng che mặt xuống, ngũ quan bình thường, nhưng đôi mắt lại rất đẹp, giống như sóng nước mùa thu. Nhìn tổng thể đôi mắt ấy làm dung mạo năm phần bỗng chốc biến thành tám phần.

Nam tử bên cạnh nàng ta lại vô cùng xuất chúng, mặt mày ôn hòa, khí độ nho nhã, nhìn xa như nước, nhìn gần như núi, có phong thái ẩn sĩ.

N chắp tay hành lễ với Tiểu Lục, “Tại hạ là Hiên, vị này là biểu muội A Niệm, tì nữ Hải Đường trúng độc của công tử, cho nên đặc biệt tới đây, kính xin công tử đưa thuốc giải cho chúng ta.”

Tiểu Lục tung chơi lọ thuốc trên tay, cười híp mắt nói: “Được thôi, chỉ cần dập đầu nhận lỗi với huynh trưởng của ta.”

A Niệm khinh thường trừng mắt nhìn Tiểu Lục, “Để cho tì nữ của ta dập đầu nhận lỗi với huynh trưởng của ngươi, các ngươi mới chịu?”

Tiểu Lục lạnh lùng nhìn, Hải Đường dường như rất thống khổ, đỡ vách tường, chậm rãi ngồi xuống đất.

A Niệm hờn dỗi, “Hiên ca ca, huynh xem, là bọn hắn tới làm phiền muội trước, muội vốn không làm gì bọn hắn, chỉ trêu đùa một chút xíu thôi, bọn hắn lại nhất quyết không tha, vừa ra tay đã muốn mạng của muội. Nếu trên người muội mà không mang theo trân… trân châu cha cho để tránh độc, muội khẳng định cũng bị trúng độc.” Hải Đường đau đến rên rỉ một tiếng, Hiên nhìn chằm chằm Tiểu Lục, “Xin cho thuốc giải!”

Tiểu Lục cười lạnh, “Thế nào? Ngươi còn muốn ra tay đoạt lấy? Vậy đến đây đi!”

“Thứ lỗi!”

Hiên ra tay đoạt lấy thuốc, Tiểu Lục lui về phía sau.

Tiểu Lục biết Thập Thất ở phía sau mình, chỉ cần Thập Thất giúp hắn một chút, hắn có thể nhìn ra thuộc tính linh lực của Hiên, hạ độc hắn. Nhưng, Thập Thất không ra tay.

Tiểu Lục quay đầu, thấy góc phòng trống không, Thập Thất không ở trong phòng. Tiểu Lục bị Hiên đánh trúng, thân mình mềm yếu ngã xuống.

Hiên không ngờ Tiểu Lục trông tự tin như vậy mà linh lực lại vô cùng thấp kém, vội vàng cố gắng thu hồi linh lực, “Xin lỗi, ta không biết ngươi…”

Hắn ôm lấy Tiểu Lục, kiểm tra thương thế của hắn, may mắn hắn vốn không tính đả thương người, Tiểu Lục chỉ tắc thở trong chốc lát. Tiểu Lục tựa vào cánh tay Hiên, khóe môi chậm rãi cong lên, nở nụ cười, trong mắt đều là chế nhạo, như đang cười châm biếm chúng sinh.

Hiên ngây ngẩn cả người.

A Niệm nhặt lọ thuốc trên đất lên, bón cho Hải Đường. Hải Đường nhắm mắt vận khí trong phút chốc, nói: “Là thuốc giải.”

A Niệm chế giễu Tiểu Lục, “Trông bộ dáng vô dụng của ngươi mà còn muốn đối nghịch với chúng ta?”

Tiểu Lục đẩy Hiên ra, giãy giụa đứng lên, “Cút!”

A Niệm muốn ra tay, Hiên ngăn nàng lại: “Độc đã giải, chúng ta trở về.” Hắn đưa mắt nhìn Tiểu Lục một cái, kéo A Niệm đi ra ngoài. A Niệm quay đầu, dùng khẩu hình nói với Tiểu Lục: “Tiện dân!”

Tiểu Lục đi vào sân sau, ngồi trên thềm đá.

Thập Thất đứng phía sau hắn.

Tiểu Lục mỉm cười nhìn sắc trời dần dần u tối, thở dài thật sâu. Hắn sai lầm rồi, không nên trông cậy vào người khác.

Thập Thất ngồi xổm bên cạnh Tiểu Lục, đưa giỏ trúc nhỏ đựng đồ ăn vặt cho Tiểu Lục.

Tiểu Lục hỏi: “Ngươi biết bọn họ?”

Thập Thất gật đầu.

“Bọn họ là công tử tiểu thư của thế gia đại tộc trong Thần tộc?”

Thập Thất do dự trong thoáng chốc, thong thả gật đầu.

“Ngươi sợ bọn họ nhận ra ngươi nên mới tránh né? Hay là cảm thấy ta không nên trêu chọc bọn họ, nên ngươi ẩn nấp, làm cho bọn họ thuận lợi cướp lấy thuốc giải?” Thập Thất

Tiểu Lục nâng tay lật đổ giỏ trúc, cổ vịt, chân gà văng đầy đất.

Tiểu Lục đi về hướng bờ sông, Thập Thất vừa muốn đứng lên, “Không cần đi theo ta!” Tiểu Lục đã ra lệnh, làm hắn chỉ có thể đứng lại.

Tiểu Lục đi đến bờ sông, nhìn nước sông ào ào chảy xuôi. Không phải tức giận Thập Thất làm cho Hiên cướp thuốc giải, mà là —— lúc hắn muốn dựa vào một người, quay đầu lại, người nọ không có ở đó.

Hắn chẳng qua chỉ giận chính mình, thế mà lại để bản thân có loại dục vọng buồn cười này. Tiểu Lục nhảy vào trong nước, bơi ngược dòng chảy, mặt sông càng ngày càng rộng, nước sông càng ngày càng chảy xiết.

Nước sông lạnh như băng gột rửa tất cả, chẳng phân biệt được ngày đêm, dòng nước vẫn chảy mãi không ngừng.

Tiểu Lục vật lộn với sóng nước, cảm thụ được sức lực đang dần mất đi. Tiếng cười từ không trung truyền đến, Tiểu Lục ngẩng đầu, thấy Tương Liễu thanh thản ngồi trên con đại bàng trắng, cúi đầu nhìn Tiểu Lục, “Đêm khuya đi bắt cá?”

Tương Liễu đưa tay ra, Tiểu Lục bắt được tay hắn, mượn lực nhảy lên lưng đại bàng. Đại bàng gào thét bay lên, gió mây quay cuồng, quần áo của Tiểu Lục ẩm ướt dính vào người, hắn lạnh đến run cầm cập.

Tương Liễu ném rượu hồ lô cho Tiểu Lục, Tiểu Lục vội uống mấy ngụm to, rượu mạnh vào bụng, cái lạnh vơi đi một chút.

Tương Liễu hơi nghiêng người, đánh giá hắn. Tiểu Lục có rượu vào thì hùng hồn gan dạ hơn, tức giận nói: “Nhìn cái gì hả? Ta không phải là nữ nhân!”

“Chỉ có số ít Thần tộc mới có tọa kỵ của riêng mình, cho dù linh lực không thấp thì lần đầu tiên ngồi trên lưng tọa kỵ cũng kinh hoảng bất an, mà ngươi… Rất thả lỏng tự nhiên!”

“Thế thì sao nào?”

“Ta chỉ càng ngày càng hiếu kỳ về quá khứ của ngươi.”

Tiểu Lục ngửa đầu uống rượu.

“Ngươi đang tức giận với ai?”

“Ai cần ngươi lo!”

“Ngươi lại đáng đánh đòn!”

Tiểu Lục không hé răng.

Đại bàng bay đến một cái hồ có hình dạng như hồ lô, trăng sáng nhô cao, nước hồ màu lam đậm tỏa ánh sáng bạc trong vắt, xung quanh không có tiếng động, yên tĩnh tựa như thời gian đang dừng lại.

Tiểu Lục ném rượu hồ lô cho Tương Liễu, đứng lên, hắn mở hai cánh tay ra, đón gió thét dài, tóc đen bay múa theo gió.

Tiếng huýt gió vang xa, hắn đột nhiên xoay người nhảy xuống, giống như sao băng rớt xuống mặt hồ. Tương Liễu dò xét thân dưới, đại bàng theo ý hắn mà bay, cũng rơi xuống.

Tiểu Lục như con bươm bướm xinh đẹp, rơi vào giữa dòng sóng bạc, biến mất không thấy.

Ánh sáng bạc lăn tăn biến thành vô vàn những vòng gợn sóng, ngay lúc quang ảnh biến ảo sáng láng đẹp đẽ nhất, Tiểu Lục giống như con rồng nước, vọt lên mặt nước, giơ tay ôm lấy cổ đại bàng, “Biết bơi không? Chúng ta so tài.” Tương Liễu khinh thường cười.

Tiểu Lục nói: “Có bản lĩnh thì ngươi đừng dùng linh lực.”

Tương Liễu giơ bầu rượu hồ lô lên uống.

Tiểu Lục tiếp tục: “Thế nào? Không dám đấu với ta?”

Tương Liễu ngẩng đầu ngắm trăng.

Tiểu Lục không ngừng cố gắng: “Sợ thua chứ gì? Không phải chứ? Không ngờ ma đầu Cửu Mệnh lại có lá gan nhỏ như vậy!”

Rốt cuộc Tương Liễu cũng đưa mắt nhìn Tiểu Lục, “Vì ngươi cầu ta, ta đồng ý.”

“Ta cầu ngươi?”

“Không phải sao?”

Đầu Tiểu Lục tựa lên cổ đại bàng, “Được rồi, ta cầu ngươi.”

Tương Liễu chậm chạp cởi áo khoác ngoài, nhảy vào trong nước.

Tiểu Lục ra sức bơi về phía bờ, Tương Liễu theo sau hắn.

Hồ nước lạnh thấu xương, Tiểu Lục dùng sức bơi rồi lại bơi, thân thể dần dần nóng lên, có thể quên đi tất cả, giống như trở về lúc nhỏ, tự do, thoải mái, vui vẻ, mục tiêu duy nhất chính là bơi về bên bờ, thật là đơn giản biết bao.

Hơn một canh giờ sau, Tiểu Lục bơi tới bên bờ, Tương Liễu đã ngồi bên đống lửa, hong khô quần áo.

Tiểu Lục bò lên bờ. “Ngươi thắng, nhưng mà…” Hắn lấy ra con cá từ trong quần áo, “Ta bắt được cá, nướng đi, đúng lúc đói bụng.” Tiểu Lục bắt đầu chăm chú nướng cá, Tương Liễu nói: “Ngươi lớn lên ở nơi có nhiều nước.”

“Biết bơi thì có thể nói lên điều đó sao?”

“Biết bơi không thể nói rõ, nhưng bơi lội làm ngươi vui vẻ thả lỏng. Nhiều người các ngươi không ngừng truy tìm những thứ phù phiếm, nhưng thực tế điều khiến các ngươi thả lỏng thường sẽ là những gì đơn giản mà khi thơ ấu có được.”

Tiểu Lục huýt gió một tiếng lớn, “Người ta nói ngươi là yêu quái chín đầu, chín cái đầu cùng suy tư quả nhiên có uy lực không giống người thường, ngay cả lời nói cũng có chiều sâu như vậy.”

”Ngươi không biết đây là đề tài cấm kỵ sao?”

Tiểu Lục không sợ chết tiếp tục: “Ta thật sự rất tò mò, ngươi bảo chín đầu thì dài thế nào? Xếp dài một hàng, dựng thẳng một hàng? Hay là xếp hàng sang trái sang phải, trái ba cái, phải ba cái? Lúc ngươi ăn cơm, cái đầu nào ăn trước? Cái đầu nào ăn sau…” Tiểu Lục liên mồm ba hoa.

“Ô ô… Ô ô…”

Tương Liễu cầm con cá đã nướng chín lại, ăn từ từ, Tiểu Lục chỉ có thể nhìn.

Tương Liễu ăn cá xong, đánh giá Tiểu Lục, “Thực ra ta tương đối thích ăn thịt người, trông ngươi bé nhỏ thế này vừa đủ để mỗi cái đầu của ta cắn một miếng.”

Tay hắn xoa mặt Tiểu Lục, cúi thấp người, cắn cổ Tiểu Lục.

Tiểu Lục run rẩy mất hồn, nhắm mạnh hai mắt lại. Đầu lưỡi Tương Liễu nhấm nháp đến máu, sau khi kinh ngạc đi qua có vài phần hiểu rõ, hắn chậm rãi mút vào mấy ngụm, ngẩng đầu, “Còn dám nói hươu nói vượn sao?” Tiểu Lục dùng sức lắc đầu.

Tương Liễu buông hắn ra, Tiểu Lục lập tức lăn một vòng cách xa Tương Liễu.

Tương Liễu dựa vào đại bàng, ngoắc ngoắc ngón trỏ với hắn, Tiểu Lục chẳng những không đi tới, mà còn lui lại mấy bước. Tương Liễu liếc hắn, mỉm cười hỏi: “Ngươi muốn để ta đi qua sao?” Tiểu Lục vội vàng lắc đầu, ngoan ngoãn chạy tới, trèo lên lưng đại bàng.

Lúc gần đến trấn Thanh Thủy, Tương Liễu đá Tiểu Lục một phát rơi xuống lưng đại bàng, Tiểu Lục không hề chuẩn bị rơi xuống sông, bị ngã đến quay cuồng. Hắn nằm ngửa trên mặt nước, nhìn đại bàng gào thét bay xa, ẩn vào tận cùng bóng đêm, ngay cả sức lực để mắng cũng chẳng có. Tiểu Lục nhắm mắt lại, nước sông mang theo hắn xuôi theo dòng. Đoán là đã đến Hồi Xuân Đường, hắn lật người đi lên bờ, người hắn ướt sũng, vừa nhấc đầu đã thấy Thập Thất đứng phía trước. Tiểu Lục cười cười với hắn, “Còn chưa ngủ à? Cẩn thận thân thể, nghỉ ngơi s một chút.” Đi qua bên người Thập Thất, Thập Thất đi theo hắn, Tiểu Lục làm như không biết. Hắn đi thẳng đến trước phòng, Thập Thất vẫn đi theo hắn, Tiểu Lục vào cửa, không quay đầu lại mà trở tay đóng cửa.

Hắn nhanh chóng cởi quần áo ướt ra, tùy tiện lau người, trần trụi trốn vào chăn.

Chăn vốn phải lạnh buốt mà không hề lạnh chút nào, được đặt huân cầu (huân cầu dùng để ủ ấm), làm cho ổ chăn vừa ấm vừa thơm tho mềm mại, Xuyến Tử và lão Mộc hiển nhiên không phải người cẩn thận chu đáo như thế này.

Tiểu Lục cười cười, xoay người, nhanh chóng ngủ say, thân thể mệt mỏi, ngay cả một giấc mơ cũng không có.

Ngày thứ hai, Tiểu Lục làm như chưa xảy ra chuyện gì, việc gì nên làm thì làm.

Vì Ma Tử dưỡng thương ở nhà đồ tể Cao, lão Mộc nhìn qua thì thấy đã khôi phục bình thường, nhưng chỉ quanh quẩn ở trong sân, không chịu ra ngoài phòng khách gặp người, cho nên rất nhiều chuyện phải đến tay Tiểu Lục làm.

May mắn Thập Thất có thể giúp đỡ không ít việc, xem bệnh, nghiền thuốc, làm thuốc viên… Bận rộn vội vàng cả một ngày. Buổi tối ăn cơm xong, Xuyến Tử thấy lão Mộc vào phòng bếp, thấp giọng hỏi: “Việc này cứ cho qua như vậy?”

Tiểu Lục gặm cổ vịt, “Không cho qua thì ngươi muốn thế nào?”

Xuyến Tử đá chân vào cối đá, “Ta không cam lòng!”

Tiểu Lục ném cổ vịt vào mặt Xuyến Tử, đánh cho Xuyến Tử phải ôm nửa bên mặt, “Ta thấy mấy năm nay ta rất nhân nhượng ngươi, làm ngươi không biết trời cao đất rộng! Trên đời này, chỉ cần còn sống, dù có bất công cũng phải nén nhịn, dù không cam lòng cũng phải lui một bước, ta nói cho ngươi, cho dù là vương tử, vương cơ cũng phải sống như vậy!” (Vương tử và vương cơ là hoàng tử và công chúa.)

Xuyến Tử nhớ tới những ngày khổ cực, không thể không thừa nhận lời Lục ca là đúng, bọn họ là người thường, cúi đầu khom lưng là tất nhiên, nhưng miệng vẫn than thở như trước: “ói cứ như biết rồi ấy, huynh đâu phải là vương tử, vương cơ!”

“Cái con rùa nhà ngươi, ba ngày không đánh thì ngươi leo tường dỡ ngói!” Tiểu Lục nhảy dựng lên, nhấc chổi vung qua chỗ hắn, Xuyến Tử ôm đầu, cong mông, chạy vọt vào phòng, vội vã đóng chặt cửa lại. (Ý là ba ngày không đánh thì sinh hư…)

Tiểu Lục dùng cái chổi đập cửa, nổi giận đùng đùng hỏi: “Lời của ta ngươi có nghe lọt không?”

Lão Mộc đứng ở cửa bếp, nói: “Tiểu Lục, lời của ngươi ta đều nghe lọt, yên tâm đi, ta không sao.” Lão đóng cửa phòng bếp, cúi đầu, còng lưng trở về phòng mình. Tiểu Lục lập tức xếp cờ im trống, ném cái chổi vào góc tường.

Xuyến Tử kéo một khe hở ở cửa sổ ra, lo lắng nhìn về phía phòng của lão Mộc.

Tiểu Lục vỗ vỗ đầu hắn, thấp giọng nói: “Những người đó chỉ là khách qua đường ở trấn Thanh Thủy, chờ bọn họ đi rồi, thời gian sẽ phai nhạt tất cả, lão Mộc sẽ giống như trước đây.” Xuyến Tử gật gật đầu, đóng cửa sổ.

Thập Thất đưa giỏ trúc đựng đồ ăn vặt tới trước mặt Tiểu Lục, Tiểu Lục cầm chân gà lên, ánh mắt Thập Thất sáng rực, Tiểu Lục khách khí tươi cười với Thập Thất, “Cảm ơn.” Ánh mắt Thập Thất ảm đạm.

Tiểu Lục vừa gặm chân gà, vừa đi vào phòng, tùy tiện đá một cước, đóng cửa phòng.

Thập Thất cầm giỏ trúc, cúi đầu, lẳng lặng đứng đó.

Sáu tháng sau, Hiên và A Niệm không như Tiểu Lục mong muốn, rời khỏi trấn Thanh Thủy, làm cho tất cả đều trở thành hồi tưởng.

Xuyến Tử vừa cuốc thuốc, vừa tức giận bất bình nói: “Lục ca, con mụ đàn bà thối kia và tiểu bạch kiểm mở quán rượu ở đầu phố rồi, ta gọi mấy tên ăn mày đi phá hỏng chuyện làm ăn của bọn chúng nhé?” (Tiểu bạch kiểm ở đây chỉ Hiên, nghĩa đen là mặt trắng nhỏ, chỉ đàn ông đẹp…)Tiểu Lục đạp hắn một cước, “Nếu ngươi có bản lĩnh phá hỏng chuyện làm ăn của người ta, ngươi sẽ không là Xuyến Tử.”

Xuyến Tử hung hãn ném mạnh cái cuốc, Tiểu Lục quát lớn, “Ngươi cẩn thận một chút cho ta, làm thảo dược của ta thương tâm, ta cuốc ngươi!”

Xuyến Tử buồn bực nói: “Bây giờ ngay cả cánh cửa lão Mộc cũng không bước qua. Bọn họ ở lại trong trấn, huynh bảo lão Mộc phải làm sao?”

Tiểu Lục nằm trên cái thùng gỗ, ăn hoa cỏ suy nghĩ, trong nhà không chỉ mình lão Mộc không ra khỏi cửa, mà Thập Thất bây giờ cũng rất ít ra ngoài, thỉnh thoảng ra ngoài cũng sẽ đội cái nón lá che cả nửa khuôn mặt.

Tiểu Lục nghĩ không ra, Thập Thất phỏng chừng là bất đắc dĩ, không thể trở về, nhưng tên tiểu bạch kiểm Hiên và mụ đàn bà thối A Niệm đó có vẻ sống rất hiên ngang, sao họ cũng nương nhờ trấn Thanh Thủy?

Chẳng lẽ họ mến nhau mà không thể gần nhau, bỏ trốn ra ngoài? Tiểu bạch kiểm gia cảnh bình thường dụ dỗ tiểu thư của thế gia đại tộc, tiểu thư mang theo tỳ nữ trốn khỏi nhà, một đôi uyên ương trắc trở…

Xuyến Tử ngồi xổm trước mặt Tiểu Lục, “Lục ca, huynh nghĩ gì vậy?”

Tiểu Lục nói: “Cứ nhìn xem, chuyện làm ăn ở trấn Thanh Thủy không dễ làm đâu, bọn họ không kiên trì được, hiển nhiên sẽ đóng cửa.”

Xuyến Tử ngẫm nghĩ, cũng đúng. Người buôn bán rượu tự nhiên sẽ nghĩ cách loại trừ chuyện làm ăn của đám ngoại lai, tiểu bạch kiểm kia trông thế nào cũng không giống người làm ăn, Xuyến Tử nghĩ vậy lại cao hứng.

Ba tháng sau, Xuyến Tử và Tiểu Lục đều thất vọng.

Quán rượu của tiểu bạch kiểm chẳng những đứng vững gót chân ở trấn Thanh Thủy, mà chuyện làm ăn của hắn còn không tệ.

Xuyến Tử tức giận bất bình nói: “Những cô xướng kỹ đều thích nam tử tuấn tú, rất là chú ý chuyện làm ăn của tiểu bạch kiểm, luôn vận trang điểm đẹp để đi mua rượu, tên tiểu bạch kiểm đó thật không biết xấu hổ, lần nào cũng mày đi mắt lại với xướng kỹ…” Tiểu Lục thấy lão Mộc vẫn không ra khỏi cửa phòng, quyết định đi dạo tới quán rượu đầu phố. (Xướng kỹ: là con hát, kỹ nữ.)

Tiểu Lục đi về phía cửa, Thập Thất đi theo hắn, Tiểu Lục nói: “Ta muốn đến quán rượu của tiểu bạch kiểm, chỉ muốn nhìn một chút, không đánh nhau.”

Thập Thất dừng chân, Tiểu Lục mỉm cười, dạo bước thong thả, nhưng chỉ chốc lát sau, Thập Thất đã đội nón lá đuổi theo. Tiểu Lục nhìn hắn một cái, không nói gì.

Tiểu Lục đi vào quán ăn đối diện quán rượu, gọi hai đĩa điểm tâm, ung dung ngồi xuống, theo dõi rất quang minh chính đại. Thập Thất ngồi phía sau Tiểu Lục, yên tĩnh giống như không tồn tại.

Không thấy A Niệm và Hải Đường, phỏng chừng dựa vào thân phận của họ, còn chưa phải xuất đầu lộ diện nghênh đón khách, mà chỉ cần ở sân sau.

Tiểu bạch kiểm đang bận rộn trong quán, mặc quần áo vải bố bình thường, nhận tiền bán rượu, tiếp đón khách, thế nhưng không có một chút cảm giác nào của con phố này.

Xướng kỹ xinh đẹp tới mua rượu, hắn tươi cười ôn hòa, ánh mắt thanh minh, tiếp đón không khác gì những người phụ nữ bình thường. Hai cô xướng kỹ dè dặt cười nói, thật tôn trọng hắn, càng trân trọng bản thân.

Tiểu Lục hung hăng cắn miếng điểm tâm, xướng kỹ cam tâm tình nguyện chú ý chuyện làm ăn của hắn, chẳng phải vì trông cái mặt hắn tuấn tú, mà là vì hắn không để mắt người bên ngoài.

Chờ việc buôn bán hết bận, tiểu bạch kiểm cầm theo một vò rượu nhỏ đi tới, “Tại hạ mới đến, dựa vào tay nghề chưng cất rượu gia truyền mà xin bát cơm ăn, về sau còn phải nhờ Lục ca quan tâm hơn.”

Tiểu Lục ở trấn Thanh Thủy hai mươi mấy năm, lại là y sư, những người làm ăn trên con phố này đều gọi hắn một tiếng Lục ca, không ngờ tiểu bạch kiểm cũng biết nhập gia tùy tục.

Tiểu Lục cười khà khà, “Được thôi, chờ lúc vợ ngươi không sinh được con trai tới tìm ta, ta cam đoan làm cho nàng sinh được.” Ta nhất định sẽ cho vợ ngươi sinh ra trứng.

Tiểu bạch kiểm tốt tính cười chắp tay thi lễ, mở vò rượu ra, cung kính rót cho Tiểu Lục một chén, cạn trước thể hiện sự kính trọng, “Trước kia có chỗ thất lễ, kính xin Lục ca đại nhân đại lượng.”

Nếu chuyện chỉ có vậy, đương nhiên là cường long lợi hại, dù sao đánh xong vỗ vỗ mông chạy lấy người.(Cường long chỉ bọn Hiên.)

Nhưng nếu quả thực muốn năm dài tháng rộng bình yên trôi qua, cường long lại phải cúi đầu, tuân thủ quy củ của bọn địa đầu xà (ý chỉ bọn Tiểu Lục), nếu không lúc nào Tiểu Lục cũng bỏ thuốc độc vào rượu của hắn, đồ tể lúc bán thịt sẽ thêm chút gì đó vào, điểm tâm không chừng còn có nước miếng…

Tiểu Lục thấy tiểu bạch kiểm này rất hiểu chuyện, dứt khoát không giả bộ hồ đồ nữa, “Ta đại nhân đại lượng với các ngươi, nàng dâu của ngươi chưa chắc đã đại nhân đại lượng với ta.”

Tiểu bạch kiểm nói: “A Niệm là biểu muội của ta, mong Lục ca chớ nói lung tung.”

Tiểu Lục cười nhẹ, không động vào rượu trước mặt, tiểu bạch kiểm lại rót cho mình chén nữa, dứt khoát uống hết.

Tiểu Lục vẫn không để ý đến hắn như trước, cầm lấy một miếng điểm tâm, chậm rãi ăn.

Tiểu bạch kiểm uống liên tục sáu chén rượu, nhìn Tiểu Lục ăn điểm tâm, hắn cứ tự rót rượu cho mình đến khi vò rượu trống không, hắn lại lập tức trở về ôm thêm một vò lớn, lúc này Tiểu Lục mới đưa mắt nhìn hắn, “Để biểu muội của ngươi xin lỗi lão Mộc.” Tiểu bạch kiểm nói: “Tính của biểu muội ta thà chết chứ không chịu khuất phục, ta mang rượu tới bồi tội với lão Mộc.”

“Ngươi còn bao che khuyết điểm, thà rằng bản thân khom lưng, chứ không để muội muội phải ấm ứ

“Ta là huynh trưởng, làm việc vì nàng hiển nhiên là trách nhiệm của ta.”

Tiểu Lục cúi đầu, không biết đang nghĩ gì, bỗng nhiên cười cười, rốt cuộc cũng bưng chén rượu trước mặt lên, ừng ực uống hết, thiệt tình khen: “Rượu ngon!” Tiểu bạch kiểm cười nói: “Mong sau này Lục ca ghé thăm nhiều hơn.”

Tiểu Lục nói: “Ngươi không cần mang rượu tới bồi tội, cứ lấy hai vò rượu ngon đưa cho lão Mộc.”

“Được, ta nghe Lục ca.” Tiểu bạch kiểm chắp tay, trở về tiếp tục buôn bán.

Chạng vạng, tiểu bạch kiểm dẫn Hải Đường tới Hồi Xuân Đường, còn mướn hai phu khuân vác, chọn hai mươi tư vò rượu, vác từ quán rượu ở đầu phố tới y quán ở cuối phố, để cho hàng xóm ngó nghiêng rõ ràng, xem chừng cũng là để mặt mũi cho lão Mộc.

Hải Đường hành lễ nói xin lỗi lão Mộc, nhìn ra được trong lòng không tình nguyện, nhưng quy củ không loạn chút nào, không hổ là người của thế gia đại tộc.

Lão Mộc ngồi một bên, sắc mặt xanh mét, tự giễu nói: “Tài nghệ không bằng người, không dám nhận lễ của cô nương.”

Tiểu bạch kiểm để Hải Đường đi về trước, bản thân ở lại, không hề nói nhảm, chỉ hất một vò rượu ra, rót cho lão Mộc và mình mỗi người một chén, cạn trước để tỏ lòng thành kính.

Lão Mộc dù sao cũng thật thà phúc hậu, huống chi người đắc tội với lão không phải là tiểu bạch kiểm, không ngăn cản tiểu bạch kiểm kính rượu lần nữa, bắt đầu uống rượu cùng tiểu bạch kiểm.

Từng chén rượu rót ra cứ như nước, dần dà lão Mộc cũng nhiều lời hơn, còn nổi lên tửu lệnh với tiểu bạch kiểm.

(Tửu lệnh: Một hình thức dùng rượu để vui, trò chơi khi uống rượu…)

Lải là người văn nhã, không biết chữ, tửu lệnh học được từ trong quân đội, thô tục đến hạ lưu, vậy mà tiểu bạch kiểm cũng vậy.

Ngươi thét to một cặp đùi trắng lóa, ta thét to một câu cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm, ngươi lại đối một câu cái vú trắng nõn đầy đặn… Hai người so đo sự hạ lưu, uống rượu hăng say.

Tiểu Lục và Xuyến Tử ngây người nhìn, Thập Thất cúi đầu, lẳng lặng ngồi.

Lão Mộc cười trêu chọc Thập Thất: “Da mặt thật mỏng! Mới có mấy câu như vậy mà tai đã đỏ rồi?”

Tiểu Lục để ý thấy Thập Thất không lảng tránh tiểu bạch kiểm, xem ra người hắn quen là cô nàng A Niệm kia.

Xuyến Tử huých cùi chỏ vào Tiểu Lục, cao hứng nói: “Lão Mộc nở nụ cười.”

Tiểu Lục liếc nhìn tiểu bạch kiểm một cái, cùng một người, từ nữ tử đến nam tử, từ văn nhã đến phàm tục, đều lấy lòng được, khó trách có thể dụ được tiểu thư của đại gia tộc.

Hai vò rượu uống hết, lão Mộc đã xưng huynh gọi đệ với tiểu bạch kiểm, còn kém kết nghĩa huynh đệ.

Lúc đưa tiểu bạch kiểm ra cửa, lão dặn đi dặn lại, nhớ tới ăn thịt dê nướng lão làm, chúng ta sẽ uống một bữa ngon hơn.

Lão Mộc và Xuyến Tử đều uống say, Tiểu Lục vội vàng thu dọn bát đũa, Thập Thất nói: “Để ta làm, ngươi nghỉ ngơi.”

Tiểu Lục cười ha ha, “Sao có thể để ngươi làm hết?”

Thập Thất rửa bát, Tiểu Lục lau rửa bếp, một lúc lâu sau cũng không nói một câu. Thập Thất nhìn Tiểu Lục mấy lần, Tiểu Lục chỉ cười tủm tỉm làm việc của mình, ngẫu nhiên đụng phải ánh mắt của Thập Thất, cũng không tránh đi, ngược lại còn làm cái mặt quỷ, nhe răng trợn mắt cười một cái. Thập Thất rửa bát xong đi lấy khăn lau trong tay Tiểu Lục, Tiểu Lục không đưa cho hắn, “Ta cũng sắp xong rồi, ngươi nghỉ ngơi

Thập Thất đứng yên lặng.

Một lúc lâu sau, Thập Thất nói: “Tiểu Lục, ngươi còn đang tức giận.”

“Hả?” Tiểu Lục cười giả bộ hồ đồ, “Không phải. Lão Mộc đã xưng huynh gọi đệ với người ta, vỗ ngực hứa hẹn coi A Niệm là tiểu muội, mọi việc đều nhân nhượng nàng ta, ta còn tức giận cái gì?”

Thập Thất biết hắn đang giả bộ hồ đồ, nhìn chằm chằm Tiểu Lục nói: “Ngươi không nói chuyện với ta.”

“Sao lại không? Ngày nào ta cũng nói chuyện với ngươi, bây giờ không phải đang nói chuyện với ngươi à?”

“Ta… Muốn… Ngươi giống như trước đây, ta muốn nghe ngươi nói chuyện.”

“Trước đây?” Tiểu Lục giả ngu, “Ta trước đây và hiện tại có cái gì khác nhau? Ta đối với ngươi không phải giống bọn Ma Tử sao?”

Thập Thất cúi đầu, hắn không nhanh miệng biện bạch, chỉ có thể dùng sự trầm mặc để đè nén xuống tất cả, thanh âm yếu ớt lộ ra sự cô đơn.

Tiểu Lục treo khăn lau, xoa xoa tay vào quần áo, “Được rồi, làm xong rồi, nghỉ ngơi thôi.”

Tiểu Lục bước nhanh trở về phòng, đóng kín cửa, vì mềm lòng và thương tiếc đã làm cho hắn hồ đồ, hiện tại hắn đã tỉnh táo.

Người trên thế gian này đều đến một mình, đi một mình, không ai có thể trông cậy vào ai, nếu hôm nay hy vọng bao nhiêu, thì từ ngày mai sẽ phải chịu thương tổn bấy nhiêu, đã là như vậy, không bằng chưa bao giờ có.

Nếu Thập Thất chỉ tạm thời chưa trở về, vậy thì liền tạm thời giữ hắn lại. Tạm thời làm bạn, một đoạn ngắn ngủi trong sinh mệnh dài lâu, sớm hay muộn cũng sẽ bị lãng quên.

Cuộc sống lại khôi phục như bình thường, lão Mộc khôi phục phong thái lo lắng của lão nam nhân, mua thức ăn nấu cơm, uống rượu làm mối —— cho việc hôn nhân của Xuyến Tử.

Tiểu Lục thuộc loại người góp sức không góp tâm, Thập Thất kiệm lời như vàng, lão Mộc đầy ngập lòng nhiệt tình không có ai để dốc bầu tâm sự, thế mà lại tình đầu ý hợp với tiểu bạch kiểm Hiên.

Lão thường xuyên mua đồ ăn ngồi trong quán rượu của tiểu bạch kiểm, vừa uống rượu vừa lải nhải với tiểu bạch kiểm, cô nương Đông gia chướng mắt Xuyến Tử, Xuyến Tử chướng mắt cô nương Tây gia… Mấy con sâu rượu tụ tập ở quán bày mưu tính kế cho lão.

Việc hôn sự của Xuyến Tử lắc lư không hẹn, nàng dâu Xuân Đào của Ma Tử đã sinh cho Ma Tử một khuê nữ mập mạp, lão Mộc vừa lệ nóng doanh tròng, vừa tiếp tục nắm chặt việc tìm kiếm hôn sự cho Xuyến Tử.

Những ngày bình thản vụn vặt cứ lướt qua như nước, quán rượu của tiểu bạch kiểm vậy mà đã an cư ở trấn Thanh Thủy, người trên phố Tây Hà thật sự chấp nhận Hiên.

Ban đầu Tiểu Lục còn suy nghĩ mãi vì sao Hiên lại ở trấn Thanh Thủy, nhưng ngày dài, hắn cũng quên nghĩ, ngược lại bỏ tất cả tinh thần và thể lực vào nghiên cứu y dược.

Tương Liễu cứ thúc giục ép buộc một loại thuốc độc lạ và cổ quái, Tiểu Lục không thể không lên tinh thần ứng phó với hắn. Đêm khuya, Tiểu Lục đứng trước cửa sổ, thành kính cầu nguyện với ánh trăng, hy vọng Tương Liễu ăn cơm nghẹn chết, uống nước sặc chết, đi đường ngã chết.

Cầu nguyện xong, hắn đóng cửa sổ, chuẩn bị ôm ấp nguyện vọng hạnh phúc xa vời, ngủ một giấc thật ngon, thế mà quay người lại đã thấy Tương Liễu, một thân bạch y, nằm nghiêng trên cái giường của hắn, nhìn hắn lạnh băng.

Tiểu Lục lập tức nói: “Không phải ta vừa nguyền rủa ngươi.”

“Vừa rồi ngươi nguyền rủa ta?” Tương Liễu mỉm cười, ngoắc ngoắc

Tiểu Lục lề mề lê từng bước tới trước mặt hắn, “Đừng đánh vào mặt.”

Tương Liễu quả nhiên không ra tay, chỉ nói chuyện. Hắn cắn mạnh xuống cổ Tiểu Lục, mút máu tươi vào, Tiểu Lục nhắm hai mắt lại, không uy hiếp giống lần trước, lần này Tương Liễu thật sự uống máu của hắn.

Sau một lúc lâu, hắn mới buông Tiểu Lục ra, môi dán trên miệng vết thương của Tiểu Lục, “Sợ không?”

“Sợ!”

“Nói dối!”

Tiểu Lục thành thật nói: “Đêm đó ta đã biết ngươi nhất định sẽ phát hiện ra bí mật của ta, vốn tưởng rằng ngươi sẽ cân nhắc xem nên ăn ta như thế nào, tối nay ngươi đến thật, phát hiện ngươi chỉ muốn máu của ta, ta lại không sợ.”

Tương Liễu cười mà như không nói: “Có lẽ trước mắt ta chỉ muốn máu của ngươi, không chừng vào ngày đông nào đó, ta sẽ hầm ngươi, để tẩm bổ một chút.”

Tiểu Lục cợt nhả tươi cười xua tay, “Dù sao ta đã là người của đại nhân, đại nhân thích xử trí thế nào đều được.”

“Lại nói dối!”

Tiểu Lục nhìn Tương Liễu, đêm nay hắn không giống trước đây, tuy rằng mái tóc trắng vẫn thả tung không rối, bạch y vẫn không nhiễm một hạt bụi, nhưng có vẻ không sạch sẽ như trước đây, “Ngươi bị thương.”

Tương Liễu vuốt ve cổ Tiểu Lục, giống như đang chọn chỗ để hạ miệng, “Rốt cuộc ngươi ăn cái gì mà lớn lên? Nếu để đám yêu quái biết máu của ngươi còn tốt hơn linh dược dược hiệu, chỉ sợ ngươi thật sự sẽ bị ăn sạch không còn một mảnh.”

Tiểu Lục cười, không trả lời câu nói của Tương Liễu, hỏi ngược lại: “Đại nhân đêm khuya tới, có gì chỉ bảo?”

Tương Liễu cởi áo khoác, thoải mái nằm xuống, “Cho ngươi mượn giường ngủ.”

“Ta đây ngủ thế nào?”

Tương Liễu nhìn hắn một cái, Tiểu Lục lập tức ngồi xổm xuống, đã hiểu, tùy tiện nằm sấp ở chỗ nào đó ngủ.

Tiểu Lục oán hận nhìn, đó là chăn của ta, hôm nay Thập Thất vừa ôm ra ngoài phơi nắng cả ngày. Tiểu Lục ôm tấm thảm, cuộc tròn ở tháp, ấm ấm ức ức ngủ.

Nửa đêm, Tiểu Lục sờ soạng đến bên giường, cưỡi lên người Tương Liễu, Tương Liễu từ từ mở mắt.

Tiểu Lục bóp cổ hắn, cười dữ tợn điên cuồng: “Đang vận công chữa thương hả? Động đậy một chút, nhẹ thì thương càng thêm nặng, nặng thì bị hủy cả một thân linh lực, thần chí rối loạn.” Tương Liễu nhắm hai mắt lại.

Tiểu Lục vỗ vỗ gò má trái của hắn, “Ta đánh ngươi bốn mươi roi được chứ?”

Tiểu Lục vỗ vỗ gò má phải của hắn, “Tên yêu quái thối nhà ngươi không sợ đau, chỉ sợ chém cánh tay trái của ngươi, ngươi còn có thể dùng cánh tay phải nướng cánh tay trái lên ăn.”

“Hắc hắc…” Tiểu Lục xoay người xuống, chạy tới phòng bếp, nhặt mấy cục than củi đã cháy đen, chạy về phòng nhanh như chớp, nhảy lên giường, ngầm bi thương nói: “Tiểu tử ngươi cũng có ngày hôm nay! Đừng nóng giận nhé, cứ chuyên tâm chữa thương đi, ngàn vạn lần đừng bị ta quấy rầy!” Tiểu Lục cầm cục than đen, bắt đầu tỉ mỉ “trang điểm” cho Tương Liễu, lông mày dĩ nhiên là phải tô đậm một chút, bên này… ừm… Bên kia… Cũng muốn… trên trán lại vẽ một cái… Than củi rất thô, không dễ vẽ? Không sợ, trực tiếp cầm quần áo trắng như tuyết của Tương Liễu để lau, để mài đến dễ dùng thì thôi!

Tiểu Lục vẽ xong, vừa lòng nhìn ngắm, lấy ra cái gương bảo bối của mình, chọc chọc vào má Tương Liễu, “Nhìn đi, nhưng mà đừng nóng giận ha, nóng giận cũng không tốt đâu.” Tương Liễu mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn cả mũi đao, Tiểu Lục bĩu môi với hắn, cầm gương, “Nhìn xem!

Trong gương, dưới mắt trái của Tương Liễu là ba con mắt, dưới mắt phải là ba con mắt, trên trán còn có một con mắt. Tiểu Lục chỉ vào từng con mắt một, “Một con, hai con, ba con… Tổng cộng chín con.”

Tiểu Lục dùng ngón tay đen sì tiếp tục bôi vẽ, vẽ ra đầu, chín con mắt biến thành chín cái đầu, mỗi cái đều lạnh lùng băng giá nhìn hắn, Tiểu Lục nhíu mày, “Ta còn không tưởng tượng ra chín cái đầu dài như thế nào, lúc nào ngươi cho ta xem bản thể của ngươi nhé!” Môi Tương Liễu giật giật, không tiếng động nói: “Ta muốn ăn ngươi.”

Tiểu Lục dùng ngón tay bẩn thỉu lau đi lau lại, cọ đi cọ lại trên môi hắn, “Ngươi không chê bẩn thì ăn đi nào!”

Môi Tương Liễu đã có thể động, tay cũng sắp cử động được rồi, hắn sắp chữa thương xong.

Tiểu Lục nhảy xuống giường, nghiêng đầu nhìn Tương Liễu, “Ta đi đây, ngươi không cần tìm ta, ta muốn biến mất vài ngày, chờ ngươi hết giận, bắt đầu nhớ thương ta, ta sẽ trở về.” Tiểu Lục vào phòng bếp cầm chút đồ ăn, cẩn thận khép chặt cửa, vừa nhấc đầu đã thấy Thập Thất.

Tiểu Lục vừa bắt nạt Tương Liễu, tâm tình vô cùng thoải mái, vẫy tay với Thập Thất, ngẩng mặt cười rộ lên.

Thập Thất bước nhanh tới, trong mắt hiện lên ý cười, vừa muốn bật ra, đã thấy dấu răng trên cổ Tiểu Lục, người không biết nội tình sẽ nghĩ đó là một dấu hôn.

Thập Thất đưa mắt thật nhanh tới phòng Tiểu Lục, trong mắt có tia sáng lạnh nhạt. Tiểu Lục dặn dò Thập Thất: “Tương Liễu ở trong phòng ta, đừng đến quấy rầy, để cho hắn nghỉ ngơi thật tốt, hắn tỉnh sẽ đi. Ta có chút việc muốn ra ngoài, ngươi nói với lão Mộc, đừng tìm ta.” Nói xong, không chờ Thập Thất trả lời, chạy nhanh như chớp. Tiểu Lục vừa chạy vừa nghĩ, chạy trốn tới đâu đây? Trốn chỗ nào để tên ma đầu đó không tìm ra đây? Bình thường ta không muốn tới chỗ nào nhất nhỉ?

Vừa nghĩ, vừa chạy, sau mấy vòng luẩn quẩn, chạy vào quán rượu của tiểu bạch kiểm Hiên

Trời còn chưa sáng, Tiểu Lục thừa dịp trời tối âm thầm mò tới hầm rượu, ẩn nấp ở đó, cảm thấy trời biết đất biết người không biết, an toàn vô lo, quả thực hắn cũng phải bội phục chết bản thân. Hắn dựa vào vò rượu ngủ say, nghe thấy Hiên đi vào lấy rượu, tiếng nói chuyện truyền đến.

“Bọn họ thế nào?”

“Đã chết ba, chạy thoát một. Chủ thượng, không phải chúng ta vô dụng, mà là lần này kinh động đến ma đầu Cửu Mệnh, nhưng ba huynh đệ đều liều chết đả thương Tương Liễu.”

“Tương Liễu bị thương?”

“Người của chúng ta nằm vùng trong núi cũng biết là cơ hội tốt để trừ bỏ Cửu Mệnh, nhưng không tìm thấy hắn.”

“Ừ.”

“Tiểu nhân cáo lui.”

Cửa hầm rượu đóng lại, trong hầm rượu lại yên tĩnh.

Lúc này Tiểu Lục mới nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục ngủ, không có cảm giác gì đặc biệt.

Cộng Công và Hiên Viên đã đối kháng mấy trăm năm, lúc mới bắt đầu, Hoàng Đế còn cử quân đội tiêu diệt, nhưng Trung Nguyên chưa ổn, Cao Tân ở bên, chỗ đó còn có địa thế hiểm ác, Hoàng Đế tổn binh hao tướng, không chiếm được thế tốt, chỉ có thể vây khốn Cộng Công, muốn bức bách Cộng Công đầu hàng.

Chiến tranh dần dần từ minh đao minh thương biến thành âm thầm tranh đấu, âm mưu quỷ kế ám sát… Phỏng chừng chỉ có Tiểu Lục không nghĩ ra, không ai là không nghĩ ra.

Thậm chí Hiên Viên còn công bố bảng tiền thưởng, Cửu Mệnh Tương Liễu được treo thưởng cao hơn Cộng Công, đứng nhất bảng.

Nguyên nhân rất kỳ quái, Cộng Công là vương tộc cao quý của Thần Nông, bất cứ ai giết hắn vì tiền, đều s phải gánh tiếng xấu của thiên hạ.

Nhưng Tương Liễu thì không liên quan, hắn là yêu quái, còn là yêu quái chín đầu đáng ghê tởm, thế nên, giết hắn, dù vì tiền tài cũng không có gánh nặng tâm lý. Về phần Hiên là vì tiền, hay vì chuyện khác, Tiểu Lục lười nghĩ, dù sao chuyện trên thế gian này không vượt ngoài danh lợi dục vọng.

Tiểu Lục trốn trong hầm rượu ba ngày, nửa đêm ngày thứ tư đi vào phòng bếp trộm chút gì đó để ăn, nhét thịt gà đầy miệng, giọng của Hiên truyền đến từ phía sau, “Có muốn uống chút rượu không?”

Tiểu Lục ngẩn ngơ, ưỡn ngực tự nhiên quay đầu, Hiên dựa vào cửa phòng bếp, ôn nhã nhìn Tiểu Lục.

Tiểu Lục cười hắc hắc, “Ta… Đồ ăn nhà ngươi làm ngon hơn lão Mộc.”

“Ăn nóng càng ngon hơn.”

“Ờ… Vậy làm nóng lên?”

“Được!”

Hiên bỏ chút củi vào bếp, thật sự đốt lửa hâm nóng đồ ăn.

Tiểu Lục ngồi một bên, Hiên rót một chén rượu cho hắn, Tiểu Lục chậm rãi uống.

“Nếu thích, thì uống nhiều một chút, đừng khách khí.”

“Ừ… Cảm ơn.”

Hiên xới cơm nóng và đồ ăn nóng cho hắn, tự rót cho mình một chén rượu, uống cùng Tiểu Lục.

Tiểu Lục nghĩ, nếu không phải nửa đêm, nếu không phải không được mời, thì lần gặp mặt này cũng thật ấm áp.

Tiểu Lục nói: “Đồ ăn là A Niệm làm? Taynghề rất tốt.”

“A Niệm chỉ biết ăn.” Trong giọng nói của Hiên có sự dịu dàng cưng chiều.

“Thật không ngờ ngươi không chỉ biết chưng cất rượu mà còn biết nấu ăn, A Niệm thật là có phúc.”

“Nàng gọi ta là ca ca, ta chăm sóc nàng là điều nên làm.”

“Gần đây rất ít nhìn thấy A Niệm.” Không phải rất ít, mà là gần như không thấy.

Hiên mỉm cười, “Lục ca muốn gặp A Niệm?”

“Không, không, thuận miệng hỏi thôi.” Tốt nhất là vĩnh viễn không thấy.

“Ta để nàng giúp thêu một bức bình phong, nên nàng luôn bận việc trong phòng.”

Tiểu Lục bỗng hiểu ra, chả trách nữ ma đầu an phận như vậy, thì ra bị tiểu bạch kiểm bày kế vướng chân.

Hiên dường như biết hắn đang nghĩ gì, “Ngày sau nếu A Niệm có gì vô lễ, xin Lục ca nể nàng là nữ hài tử, thông cảm vài phần.” Ngày sau? Có ngày sau… Tối nay sẽ không giết người diệt khẩu. Tiểu Lục cười đến cong mắt cong mày, “Không thành vấn đề, không thành vấn đề. Ta nhất định sẽ nhường nàng.”

Hiên đứng lên chắp tay, trịnh trọng xin lỗi, làm cho Tiểu Lục không thể không lặp lại một lần trong lòng, nhường A Niệm, đem một câu nói có lệ biến thành hứa hẹn. Tiểu Lục thở dài, mang theo vài phần phiền muộn nói: “Làm muội muội của ngươi thực hạnh phúc.”

Đại khái câu nói thật lòng đêm nay của Tiểu Lục Hiên cũng cảm nhận được, mặt nạ mỉm cười kiểu cách biến mất, “Không, ta không phải ca ca tốt.” Trong giọng nói có mấy phần thương cảm. Tiểu Lục uống một hơi cạn sạch chén rượu, “Ta về đây.”

Hiên nói: “Ta tiễn ngươi.”

Tiểu Lục vội vàng đứng lên, Hiên đưa hắn đến cửa, “Lúc nào rảnh rỗi hãy đến đây nhiều hơn.”

“Được, được, ngươi trở về đi, không cần tiễn.”

Tiểu Lục chạy vụt về như làn khó, rón ra rón rén nhảy tường vào, lặng lẽ mở cửa phòng rồi đóng lại.

Một bóng người đứng lên từ tháp, Tiểu Lục sợ tới mức dán chặt lưng vào ván cửa, một cử động nhỏ cũng không dám.

Dù sao đều là chết, không bằng chết sớm một chút. Tiểu Lục nhắm mắt lại, run rẩy, mềm nhũn: “Ta… Ta… Sai rồi!”

Giống như con mèo con, dùng dáng vẻ yếu đuối để cầu xin chủ nhân thương tiếc, chỉ cầu Tương Liễu nể tình hắn có năng lực chế thuốc, máu của hắn có thể chữa thương, đừng đánh hắn tàn phế. Nhưng mà, một lúc lâu sau cũng không thấy động tĩnh.

Tim Tiểu Lục đập bình bịch, dày vò từng đợt, chậm rãi mở mắt, vậy mà, vậy mà, là, Thập Thất!

Tiểu Lục giận dữ! Người dọa người! Hù chết người đó! Hắn chỉ vào Thập Thất, tay cũng run run, thần sắc nghiêm nghị hỏi: “Ngươi, ngươi… Sao lại là ngươi?” Sắc mặt Thập Thất trắng bệch, giọng nói trầm khàn, “Xin lỗi, làm ngươi thất vọng rồi.”

“Ngươi ở trong phòng ta làm gì?”

Thập Thất mím chặt môi, cúi đầu, vội vàng muốn đi.

Tiểu Lục vội hối hận nói, “Xin lỗi, ta, ta vừa rồi nghĩ ngươi là người khác. Ừm, ừm… Khẩu khí có chút sốt ruột, ngươi đừng để trong lòng, không phải ta không cho ngươi tiến vào phòng ta.”

“Là ta sai.” Thập Thất vòng qua bên cạnh hắn, sau khi ra ngoài, còn cẩn thận đóng kín cửa.

Mấy ngày nay Tiểu Lục không được ngủ thoải mái, vội vội vàng vàng cởi quần áo, tiến vào ổ chăn, thích ý nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu, sạch sẽ, ấm áp, có mùi bồ kết nhàn nhạt và mùi của nắng

Chăn mới được giặt, ban ngày vừa mới phơi, Tiểu Lục cười cười, dặn dò mình, ngàn vạn lần đừng có quen!

Người ta sớm hay muộn cũng phải rời khỏi, bản thân lười biếng, thì phải chịu số ngủ chăn lạnh, chăn bẩn! Tiểu Lục thầm nhủ xong, lật người, chìm vào giấc ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.