Trường Tương Tư

Chương 6



Thể chất của Tiểu Lục hết sức đặc thù, miệng vết thương khép lại mau hơn người thường rất nhiều. Cảnh cũng để lại rất nhiều thuốc tốt, Ngọc Sơn ngọc tủy, quy khư thủy tinh luyện chế lưu quang phi vũ… Dược vật quý báu trong Đại Hoang cái gì cần có đều có, thương thế của Tiểu Lục khôi phục rất nhanh.

Tiểu Lục dùng những loại thuốc đó mà không tiếc rẻ, có thể đổ cả bình ngọc tủy vạn năm ra xoa tay, nhưng hắn chỉ không chịu dùng thuốc giảm đau, ngày nào cũng đau đến hô to gọi nhỏ, nhảy lên nhảy xuống.

Ban đầu Tương Liễu chỉ nhìn với ánh mắt lạnh, sau đó thật sự bị hắn ầm ĩ mà phiền lòng, cười nhạo: “Ta thật sự là đồng tình với người thi hành cực hình với ngươi, bọn họ dùng thi giòi cắn thịt gặm xương ngươi, ngươi cho bọn họ ăn khổ hình ma âm xuyên nã

Tiểu Lục bất mãn nhìn hắn, “Ta thật sự hối hận vì đã đem cổ trùng cho Hiên.”

Tương Liễu cười nhạo, “Cho dù ngươi nuôi cổ, cũng nên nuôi loại ác độc, ngươi nuôi loại cổ này, đả thương tay địch sẽ phải đả thương mình trước. May mắn ngươi dùng với Hiên, dùng với hắn còn có thể có chút tác dụng. Ngươi dùng với ta, ta là yêu quái chín đầu, người đau chết chính là ngươi, ta cũng không có phản ứng quá lớn.”

Tiểu Lục cảm thấy nói chuyện với Tương Liễu chính là tự tìm cái bực, không muốn để ý Tương Liễu nữa, một mình giơ hai tay, chạy tới chạy lui trong rừng, kêu a a a thảm thiết.

Tương Liễu không thể nghe nổi nữa, dứt khoát gọi đại bàng trắng, trốn vào tận trời.

Một ngày lại một ngày qua đi, đau đớn càng ngày càng giảm, hai tay Tiểu Lục dần dần khôi phục.

Rạng sáng, khi Tiểu Lục còn đang ngủ mơ, đột nhiên cảm giác được trong cơ thể có những trận dao động kỳ lạ. Ban đầu hắn còn không rõ, suy tư một lát mới phản ứng được, đây là cổ trùng cho hắn tin tức.

Tiểu Lục vội vội vàng vàng đứng lên, lao ra khỏi phòng, “Tương Liễu, Hiên…”

“Ta biết.”

Trên vách núi đã có khoảng chục người đeo mặt nạ, người và tọa kỵ đều mang sát khí, trận địa sẵn sàng đón quân địch, hiển nhiên bọn họ đã biết Hiên đang tiếp cận. Hơn nữa nhìn trận thế này, người Hiên mang đến khẳng định không ít.

Tương Liễu nói với Tiểu Lục: “Hiên thế tới rào rạt, ta cũng đang rất muốn giết hắn, tối nay là cuộc chiến sinh tử. Ngươi tìm chỗ trốn đi.” Vì đeo mặt nạ, không thấy rõ nét mặt Tương Liễu, chỉ có ánh mắt giống như ngưng tụ thành băng tuyết, lạnh lùng không có một tia ấm áp.

Tiểu Lục không dám nói nhảm, nhìn nhìn xung quanh, chui vào trong rừng cây, nấp dưới mỏm núi nham thạ

Không lâu sau, Tiểu Lục nhìn thấy Hiên dẫn đầu một nhóm người, chậm rãi mà đến.

Hơn ba mươi loại tọa kỵ, giương cánh phủ kín bầu trời. Tiểu Lục ngửa đầu, khiếp sợ nhìn, rốt cuộc Hiên là loại người nào? Mà có thể có lực lượng lớn mạnh như vậy?

Giữa trời cao, kịch chiến nổi lên.

So sánh với Tương Liễu, về số người, hiển nhiên Hiên giữ lấy ưu thế tuyệt đối.

Nhưng thủ hạ của Tương Liễu ngày ngày sinh tồn dưới bóng ma tử vong, họ có sự ăn ý được tích lũy, cũng có sự anh dũng không tiếc hết thảy, hai bên giao chiến với sức lực ngang nhau.

Tiếng nổ ầm ầm, hỏa cầu vàng đánh trúng một người, ngay cả tọa kỵ cũng hóa thành tro tàn. Chẳng được bao lâu, một người khác bị băng kiếm khổng lồ khảm thành hai nửa, tọa kỵ của hắn bi thương hét lên the thé.

Hai người khống chế tọa kỵ từ ngọn cây gào thét mà qua, vừa đánh vừa vụt lên trời cao. Tiểu Lục không thấy rõ là ai, chỉ nghe thấy tiếng gào thét thê lương. Một thứ gì đó rơi xuống từ trên cao, va vào tảng đá, vỡ thành mấy cánh hoa. Tiểu Lục cầm lên, là mặt nạ nhiễm máu.

Tiểu Lục không trốn nữa, hắn lao ra, nhanh chóng trèo lên cái cây cao nhất.

Trên bầu trời tràn ngập ngọn lửa chiến tranh, sáng rọi biến ảo, khói đen từng trận nổi lên, thân ảnh của Tương Liễu không khó tìm kiếm. Hắn bạch y tóc trắng, đeo mặt nạ bạc, tọa kỵ là đại bàng trắng, như một bông tuyết, bay lượn giữa chín tầng trời, mỗi một lần nhìn như điệu múa xinh đẹp, nhưng đều là chém giết khốc liệt.

Bốn người chiếm giữ bốn phía, vây quanh công kích hắn, trong đó có một người là Hiên, ba người khác đều là cao thủ linh lực hạng nhất.

Đấu pháp của Tương Liễu đều là lấy mạng đổi mạng, chỉ có tấn công không có phòng th

Binh khí hắn sử dụng là một loại đao cong như mảnh trăng lưỡi liềm, óng ánh trong suốt, giống như ngưng tụ từ băng sương, tung bay theo thân ảnh hắn, đao toát ra ánh sáng trắng, giống như sương hoa bay múa khắp trời.

Tương Liễu không để ý sau lưng, cấp tốc lao về phía trước, một luồng sáng chói mắt vụt qua, đầu một người bay lên, hạ xuống, trên lưng Tương Liễu bị lưỡi băng đâm thủng, đổ máu.

Lưỡi băng ùn ùn kéo tới hướng vào hắn, Tương Liễu hoàn toàn không tránh né, thúc mau đại bàng trắng, tiến lên đón lấy lưỡi băng, phất tay đánh xuống, đao cong sáng chói, bay vòng mà qua, sương hoa bay múa, một người và cả tọa kỵ đều bị cắn nát, nhưng Tương Liễu cũng bị thương, máu lưu lại ở khóe môi.

Bốn phương tám hướng đều có lá cây vờn quanh, hình thành một sát trận Mộc Linh, Tương Liễu vốn không kiên nhẫn phá trận, trực tiếp phóng về phía người bày trận, liều mạng với linh lực bị thương, chém giết hắn.

Rốt cuộc có thể một chọi một, Tương Liễu truy đuổi Hiên, nhưng hắn đã có thương tích, linh lực tiêu hao hơn phân nửa, Hiên lại không mất một sợi tóc, linh lực dư thừa.

Hiên tay trái cầm Mộc Linh trường tiên (roi dài, tiên là roi), tay phải cầm Kim Linh đoản kiếm, có thể ra roi hai loại linh lực, roi như rắn, cuốn về phía Tương Liễu, kiếm như hổ, giương miệng máu to, tìm thời cơ mà động.

Tiểu Lục kêu to: “Tương Liễu, tay trái.”

Tiểu Lục lấy tay trái đập mạnh vào thân cây, đau đớn tan lòng nát dạ, chiêu thức của Hiên lệch một chút.

“Tay phải.”

Tiểu Lục dùng sức đập tay phải vào thân cây, binh khí của Hiên kém chút là rơi xuống.

Tương Liễu đang bận rộn mà vẫn cười ha hả. Trong mắt Hiên lại ánh lên sự tàn nhẫn, trường tiên đảo lượn, đánh về phía Tiểu Lục. Tiểu Lục co rụt đầu lại, trượt xuống. May mắn rừng cây rậm rạp, tọa kỵ không thể tiến vào, Hiên không thể tới truy kích hắn.

Tương Liễu hạ lệnh: “Chân trái, tay phải.”

Tiểu Lục mắng trong lòng, đồ nhẫn tâm quá đáng, vừa dùng côn gỗ đánh mạnh vào chân trái, vừa dùng tay phải đập vào tảng đá.

Linh lực của Tương Liễu tăng vọt, vải ra đao cong, che lại đường lui của Hiên, thân thể bay lên như đại bàng, đánh về phía Hiên, hiển nhiên muốn một lần đánh chết Hiên.

Giữa tình thế cấp bách đó, Hiên lăn xuống tọa kỵ. Trước giáp công trước sau của Tương Liễu, tọa kỵ nát thành bọt máu, lại cứu hắn một mạng.

Hiên rơi xuống từ trên cao, ngã trên cây, làm gốc đại thụ cũng phải rung chuyển. Hắn bị trọng thương, trên người đều là máu mà không dám dừng lại, lập tức tung người nhảy lên, vừa chạy nghiêng ngả, vừa cao giọng hét lên, triệu người hầu.

Trong núi rừng, cây cối rậm rạp, tọa kỵ không có khả năng bay vào, Tương Liễu ra roi đại bàng xẹt qua rừng cây trong chớp mắt, bay vọt xuống, rơi vào trong rừng, đuổi giết Hiên.

Tiểu Lục tựa như con khỉ, nhảy từ cành cây này sang cành cây khác, không chút hoang mang cũng đuổi theo, đột nhiên, khóe mắt đảo qua cái gì đó màu trắng, như là đuôi động vật, đầu óc Tiểu Lục còn chưa kịp phản ứng thì thân mình đã dừng lại.

Hắn bay vọt qua, nhặt lên thứ màu trắng bắt trên cành cây đó, là một chiếc đuôi hồ ly màu trắng mềm mượt.

Tiểu Lục ngây ngốc cả người, khóe môi cong cong nhếch lên như trăng non, trong nụ cười, hốc mắt đã chứa lệ, bi thương muốn rơi xuống.

Đột nhiên, sắc mặt hắn đại biến, đuổi theo Tương Liễu và Hiên như phát điên.

Hiên đang chạy vội, Tương Liễu vụt ra theo dây mây như quỷ mị, tay hóa thành móng vuốt, năm ngón tay như năm thanh kiếm, nhanh như chớp hướng về phía Hiên. Hiên xoay người đỡ, Mộc Linh trường tiên vỡ v thành bột phấn, không thể ngăn cản năm ngón tay kiếm.

Yêu đồng (con mắt yêu quái, đã từng dùng để dọa Tiểu Lục) của Tương Liễu bắn ra tia sáng đỏ, thân thể Hiên giống như bị dãy núi đè ép, không thể động đậy, lại không thể né tránh, nhưng hắn không nguyện nhắm mắt, nếu phải chết, hắn muốn thấy rõ ràng bản thân chết như thế nào.

Một thân ảnh giống như sao băng nhào vào lòng Hiên, thay hắn chặn một chiêu sấm sét của Tương Liễu.

“A ——” Tiểu Lục kêu thảm thiết.

Hiên đồng cảm, đau nhức toàn thân, nhưng dù sao hắn chỉ bị đau, không bị thương. Hiên khiếp sợ nhìn Tiểu Lục, không hiểu vì sao Tiểu Lục muốn xả thân cứu hắn.

Tiểu Lục dùng sức đẩy hắn ra, “Chạy mau!”

Tương Liễu không chịu để Hiên đào thoát, lần nữa đuổi giết. Tiểu Lục xoay người, không sợ lại bị thương, ôm chặt lấy tay Tương Liễu giờ đã biến ảo thành móng vuốt, ngăn cản hắn đánh chết Hiên.

Người hầu của Hiên chạy tới, đỡ Hiên nhanh chóng chạy thoát. Hiên vừa chạy vừa quay đầu, hoang mang nhìn về phía Tiểu Lục.

Tương Liễu mắt thấy đại công cáo thành, lại bị Tiểu Lục hủy hoại, không khỏi giận dữ, một cước đá lên đùi Tiểu Lục, Tiểu Lục mềm yếu ngã xuống, nhưng vẫn dùng hết toàn bộ sức lực, liều mạng ôm lấy chân Tương Liễu.

Hiên được người hầu đưa lên tọa kỵ, bay nhanh vào tận trời.

Hắn tựa trên người người hầu, mím chặt môi, chịu đựng đau đớn.

Ngực đau, bụng đau, cánh tay đau, toàn thân đều đau đớn kịch liệt, giống như cả người sắp sụp đổ. Nhưng hắn biết bản thân sẽ không sụp đổ, bởi vì sự đau đớn này không phải thật sự của hắn, mà là Tiểu Lục.

Hiên ngỡ ngàng nhìn biển mây cuồn cuộn, vì sao, rốt cuộc là vì sao? Đầu tiên Tiểu Lục giúp Tương Liễu giết hắn, nhưng đến cuối cùng, lại không tiếc tính mạng để cứu hắn. Hắn hạ lệnh dùng cực hình với Tiểu Lục, Tiểu Lục hận hắn, muốn giết hắn mới là bình thường, vì sao lại cứu hắn?

Tương Liễu phẫn nộ như biển thét gào, quay cuồng muốn cắn nuốt hết thảy.

Tiểu Lục biết Tương Liễu muốn giết hắn, nhưng, hắn không có một chút cảm giác sợ hãi.

Máu tươi đỏ rực, làm cho nàng thấy hoa phượng hoàng đỏ lửa. Dưới gốc cây phương hoàng, có mẹ dựng xích đu cho nàng, nàng đứng trên xích đu, đón cánh hoa phượng hoàng rơi lả tả, bay lên cao, tiếng cười vui vang khắp đất trời. Ca ca đứng dưới gốc cây, ngửa đầu cười nhìn nàng, chờ nàng hạ xuống, lại dùng lực đẩy nàng lên cao. Xích đu bay lên, hạ xuống, bay lên, hạ xuống…

Móng vuốt của Tương Liễu chụp lên cổ Tiểu Lục, Tiểu Lục lại mở to hai mắt, cười ngọt ngào với hắn, giống như nụ hoa đang nở rộ trong gió xuân.

Chiếc cổ mảnh khảnh nằm trong tay hắn, chỉ cần bóp một cái, sẽ biến mất.

Tiểu Lục mỉm cười nhẹ giọng thở dài, dường như cảm thấy mỹ mãn vô hạn, đầu buông nặng xuống, ánh mắt từ từ khép lại.

Tương Liễu mạnh mẽ thu tay, nhấc Tiểu Lục lên, dẫn hắn rời đi.

Tiểu Dương: Ở chương trước nhắc đến hồi bé Tiểu Yêu (Tiểu Lục) được thúc thúc áo đỏ cho cái đuôi hồ ly, Tiểu Lục và ca ca cùng chơi cái đuôi đó. Giờ các bạn đã biết ca ca của Tiểu Lục là ai rồi nhé, chính là Hiên, Hiên là Chuyên Húc. Tiểu Lục biến đổi hình dạng nên Chuyên Húc không nhận ra.

Khi Tiểu Lục mở mắt ra, thấy mình đang ở trong một sơn động, cả người ngâm trong một cái ao nhỏ.

Trong ao có Ngọc Sơn ngọc tủy, quy khư thủy tinh, thang cốc thủy, phù tang diệp, mấy thứ linh tinh gì đó. Nếu là người khác, khi đang trọng thương mà bị vây trong nhiều loại thuốc như vậy, chẳng phân biệt dược tính, chẳng phân biệt liềượng, thì chắc rằng không muốn chết cũng phải chết. Nhưng Tiểu Lục có thể chất đặc thù, những thứ lung tung này lại có ích với thân thể hắn.

Phỏng chừng bên trong cũng có linh dược giảm đau, cho nên Tiểu Lục chỉ cảm thấy cả người mềm yếu mà không cảm thấy đau đớn.

Cách ao không xa, Tương Liễu ngồi xếp bằng trên giường nhỏ, giữa hàng mày lệ khí tụ tập như dãy núi, tựa hồ tùy thời đều có thể khuynh đảo.

Tiểu Lục không dám động, càng không có lá gan nói chuyện, lặng lẽ nhắm mắt lại.

“Vì sao muốn cứu hắn?” Thanh âm của Tương Liễu lạnh như băng, có đè nén tức giận.

Tiểu Lục tâm niệm thay đổi thật nhanh, không dám do dự một khắc, nói rõ ràng: “Bởi vì ta biết hắn là ai.”

Lông mày Tương Liễu khẽ nhúc nhích.

Tiểu Lục nói: “Mấy ngày trước ta luôn buồn bực, sao gần đây ngươi nhàn như vậy, có thể ngày ngày tới nhìn ta. Sau đó mới hiểu rằng, không phải ngươi trông nom ta, mà là đang đợi Hiên. Cảnh giấu ta trong núi, là vì biết các ngươi và Hiên Viên có tranh đấu mấy trăm năm, Hiên Viên không có cách nào truy tìm tung tích của các ngươi. Chỉ cần ngươi muốn, Hiên vốn không có khả năng tìm được ta. Nhưng, ngươi đã đoán được thân phận của hắn, lại biết hắn khẳng định sẽ không bỏ qua cho ta, thế nên, ngươi dùng ta để thiết lập một cái bẫy, mục đích chính là giết hắn.”

“Ta dùng ngươi làm cạm bẫy, thì tính sao?”

“Vốn chẳng có gì, dù sao hắn muốn giết ta. Nhưng ta đã biết hắn tên là Chuyên Húc, là Hiên Viên vương tử, trưởng tôn (cháu đích tôn) của Hiên Viên Hoàng Đế! Nếu ta giúp ngươi giết hắn, Hoàng Đế tất sẽ dốc toàn lực báo thù, cuộc đời này của ta thế là vĩnh viễn không được an bình! Cả Đại Hoang không có chỗ cho ta nương thân!”

Tương Liễu mở mắt, nhìn chằm chằm Tiểu Lục, “Ta từng nghĩ ngươi có vài phần can đ

Tiểu Lục nói: “Xin lỗi, ta làm ngươi thất vọng rồi. Ngươi dám chống lại Hoàng Đế, mà ta thì không dám. Cơn giận của đế vương, máu chảy ngàn dặm! Ta không chịu đựng nổi!”

“Ngươi phát hiện thân phận của hắn như thế nào?”

“Lúc ngươi đuổi theo giết hắn, một người hầu của hắn trong lúc hốt hoảng đã lỡ miệng gọi, nói là mau cứu Chuyên vương tử, mặc dù có chút mơ hồ, nhưng người có thể làm ngươi không quản trọng thương mà đuổi giết trong Đại Hoang này không nhiều lắm, ngẫm nghĩ đôi chút hiển nhiên sẽ biết.”

Tương Liễu đứng lên, trực tiếp đi vào trong ao, tay nắm ở cổ Tiểu Lục, đập mạnh đầu hắn vào thành ao, “Ngươi cũng biết ta không quản trọng thương muốn giết hắn!”

Tiểu Lục không có sức phản kháng, dứt khoát lấy lùi làm tiến, “Ta làm hỏng đại sự của ngươi, nếu ngươi muốn giết ta, thì giết đi!” Hắn thuần phục nhắm hai mắt lại, lộ ra chiếc cổ trắng ngần.

Tương Liễu cười lạnh, “Giết ngươi? Quá hời cho ngươi!” Hắn cúi đầu xuống, hung hăng cắn lên cổ Tiểu Lục, dùng sức hút máu tươi, dùng việc này để phát tiết sát ý trong lòng.

Đầu Tiểu Lục ngửa ra sau, tựa lên mép ao, may mắn hắn còn có tác dụng với Tương Liễu. Tương Liễu là yêu quái chín đầu, thể chất đặc thù, rất khó tìm được thuốc chữa thương thích hợp với hắn, nhưng thể chất đặc thù của Tiểu Lục vừa đúng là linh dược tốt nhất cho hắn.

Hiên nằm trên giường dưỡng thương bỗng ngồi dậy, đưa tay vuốt cổ mình.

Hắn còn sống!

Ban đầu là đau đớn kịch liệt, giống như bị răng nhọn đâm vào thịt, nhưng dần dần, cảm giác đau đớn trở nên quái dị, trong đau đớn xen lẫn sự tê dại nhè nhẹ, còn có một chút khoái cảm, tựa như có người đang mút vào, liếm, khẽ hôn.

Hiên cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, đột nhiên tức giận cực độ. Bị thương nặng như vậy, tiểu tử đó nổi điên sao, rốt cuộc đang làm cái gì?

Tương Liễu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Lục, khóe môi nhiễm máu, ánh mắt sâu thẳm, khẽ thở hào hển.

Tiểu Lục vẫn mang dáng vẻ vô lại tùy vua ngắt hái, đột nhiên, hắn co rúm lại, thân mình trượt xuống, hai tay theo bản năng muốn che trước ngực, nhưng lại lập tức khống chế được sự khác thường của mình, tùy tiện ngồi như cũ.

Tay Tương Liễu chậm rãi trượt từ cổ hắn, ngón tay vuốt ve đùa bỡn xương quai xanh của hắn một lát, lại vuốt ve xuống dưới.

Tiểu Lục vội bắt lấy tay hắn, vui cười nói: “Ta là nam, cho dù ngươi thích đàn ông, cũng nên tìm người nào tuấn tú một chút.”

“Ngươi là nam?” Khóe môi còn dính vết máu của Tương Liễu hơi hếch lên, tựa như cười tựa như giễu cợt, “Nếu ngươi thật sự là nam, thì sao có thể dụ dỗ được Phỉ Phỉ?” (Ở chương trước Tiểu Lục hát để dụ Phỉ Phỉ, Phỉ Phỉ mà nghe thấy tiếng hát bi thương của thiếu nữ thì sẽ hiện ra.)

Tiểu Lục hoang mang trong nháy mắt, cười nói: “Ta không tin ngươi không thể biến ảo tiếng nói và hình thể.”

“Ta càng tin trực giác của dã thú.”

“Nếu trực giác của dã thú dùng tốt như vậy, thì Mao Cầu của ngươi sẽ không bị ta hạ độc, thiên hạ mà không có cái gì gọi là cạm bẫy, thì thợ săn đã sớm không cần săn thú rồi.”

“Rốt cuộc ngươi dùng huyễn hình gì? Linh lực của ngươi thấp kém, lại không thể tra rõ, giống như đây là thân thể thật sự của ngươi!” (Huyễn hình: biến ảo, biến hóa hình dạng.)

Tiểu Lục bất mãn nói: “Đây vốn là thân thể thật sự của ta!”

Tương Liễu theo dõi hắn, hai tròng mắt tối đen như mực. Lòng Tiểu Lục kinh hoàng, vùng mạnh tay Tương Liễu ra, nhắm mắt lại, bày ra bộ dáng lợn chết không sợ nước sôi, “Sờ đi, sờ đi, sờ xong rồi thì đừng có hoài nghi v vẩn ta là nữ!”

Tương Liễu liếc hắn một cái, “Ta không có hứng thú với khối thân thể giả này của ngươi!” Hắn buông Tiểu Lục ra, xoay người rời khỏi ao, nằm trên giường nhỏ, bắt đầu chữa thương.

Trái tim treo trên cổ họng của Tiểu Lục rốt cuộc cũng chậm rãi hạ xuống, vốn còn mang trọng thương, lại bị Tương Liễu hút máu, Tiểu Lục cảm thấy đầu óc mờ mịt, nặng hơn ngàn cân, ngửa người nằm trên mặt nước, cũng bắt đầu chữa thương.

Một ngày sau, Cảnh tìm tới gần đó.

Trên người Tương Liễu còn có thương tích, dựa vào tính đa nghi của hắn, hiển nhiên không muốn chạm mặt với người có khả năng uy hiếp đến mình. Trước khi Cảnh phát hiện ra sơn động họ ẩn thân, hắn lặng yên rời đi, để lại Tiểu Lục không thể động đậy.

Lúc Cảnh đi vào, nhìn thấy Tiểu Lục nổi trên mặt nước, sắc mặt trắng bệch, cả người là vết thương, nhắm mắt nặng nề mà ngủ.

Cảnh dò xét mạch của hắn, lập tức ôm lấy hắn, bước nhanh đi ra sơn động, triệu hồi tọa kỵ.

Hơn mười ngày sau, Tiểu Lục tỉnh dậy, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng cực kỳ tao nhã.

Minh châu treo cao, tơ lụa rủ xuống, bên ngoài đang là mùa hè nóng bức mà bên trong lại rất mát mẻ, từ cửa sổ đang mở rộng có thể nhìn thấy hoa tươi nở đầy trong sân, hoa nhài, tố hinh, kiếm lan (lay ơn), xạ hương đằng, chu cẩn, ngọc quế, hồng tiêu, đồ bà, đảm bặc (1)… Dưới mái hiên, treo một hàng chuông gió, dùng bông tuyết đọng lại quanh năm ở cực bắc làm thành, màu đỏ thắm, trúc màu xanh, màu tím màu chàm, sen trắng dưới ánh trăng… Phối hợp với sắc thái của bông tuyết, điêu khắc thành hình dạng các loại hoa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo khí lạnh của bông tuyết, tỏa ra bốn phía, làm cho cả đình viện đều mát mẻ như xuân.

Tiểu Lục khoác áo đứng lên, đi đến hành lang, Cảnh đứng lên từ vườn hoa, yên lặng nhìn hắn.

Ánh mặt trời tươi đẹp, hoa tươi hừng hực sức sống, còn có một vị quân tử, như kim như tíkhuê như bích, tất cả đều là cảnh đẹp ý vui, làm người ta vui mừng. (Như kim như tích, như khuê như bích là hai câu thở tả vẻ đẹp của người quân tử.)

Tiểu Lục đi đến trước mặt Cảnh, mỉm cười than nhẹ: “Chén vàng ta rót rượu vào, uống say cho khỏi nhớ thương dạt dào! Chén sừng tự rót đầy vơi, khỏi đau thương mãi, uống say, say vùi!” Từ chết đến sống, để ta tạm thời phóng túng một chút, bi thương này sẽ không nghĩ nữa.

Nguyên văn câu thơ trên: “Ngã cô chước bỉ kim lôi, duy dĩ bất vĩnh hoài! Ngã cô chước bỉ hủy quang, duy dĩ bất vĩnh thương!” Đây là thơ của Chu Nam, mình dựa theo phần dịch thơ của Tạ Quang Phát. Nguồn: thivien.net.

Cảnh đưa tay, khẽ vuốt qua gương mặt hắn, tựa như xác nhận hắn thật sự như lúc ban đầu. Tiểu Lục hơi nghiêng đầu, cảm thụ được lòng bàn tay ấm áp của hắn, Cảnh ôm lấy Tiểu Lục, dịu dàng mà dùng sức ôm hắn vào trong ngực.

Tiểu Lục nhắm hai mắt lại, đầu nhẹ nhàng tựa lên vai Cảnh. Giờ khắc này, họ là Thập Thất, Tiểu Lục.

Leng keng leng keng —— tiếng chén rơi xuống đất.

Tiểu Lục ngẩng đầu, thấy Tĩnh Dạ dại ra đứng dưới hành lang, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

Hứng thú trong cơ thể Tiểu Lục thiêu đốt hừng hực, hắn duy trì tư thế vừa rồi, nhắm mắt lại, làm bộ không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, chờ xem phản ứng của Cảnh.

Cảnh lại làm cho Tiểu Lục thất vọng, hắn trấn định dị thường, coi như không nghe thấy gì, không biết điều gì, vẫn yên lặng ôm lấy Tiểu Lục. Có ý như mặc cho thiên hạ loạn thành bùn nhão, hắn vẫn mang khí thế sừng sững.

Tĩnh Dạ nhẹ nhàng bước ngắn, đã đi tới, “Là thương thế của Lục công tử nặng thêm sao? Để nô tỳ đỡ cho!”

Tiểu Lục xì một tiếng bật cười, đúng là trấn định giống nhau! Hắn tránh khỏi tay Cảnh, lui ra phía sau vài bước, cười nhìn

Tĩnh Dạ hành lễ với hắn, “Ân cứu giúp của công tử, không thể báo đáp, trước xin hãy nhận lễ này của nô tì.”

Tiểu Lục mỉm cười tránh đi, “Công tử nhà ngươi cũng đã cứu ta, mọi người không ai nợ ai.” Tiểu Lục ôm quyền với Cảnh, “Lão Mộc và bọn họ đang chờ ta, ta trở về đây.”

Tiểu Lục xoay người bước đi, Cảnh vươn tay, lại chậm rãi thu về, chỉ nhìn bóng lưng Tiểu Lục biến mất ở hành lang uốn khúc.

(1) Chị em nhà hoa trình lang một chút nhé:

Hoa nhài:

Hoa nhài

Tố hinh

Tố hinh

Lay ơn (kiếm lan)

Lay ơn

Xạ hương đằng

Xạ hương đằng

Chu cẩn

Ngọc quế

Hồng tiêu (chính là hoa chuối)

Hồng tiêu

Đồ bà (mình không tìm thấy)

Đảm bặc

Đảm bặc

Tiểu Lục nhìn qua rất khỏe, nhưng thân thể vẫn không có sức, làm việc một chút đã mệt. Tuy nhiên đã một thời gian rồi hắn không kiếm tiền, cả nhà đều phải ăn cơm, cho nên hắn không thể nghỉ ngơi, Hồi Xuân Đường vẫn mở cửa làm ăn như trước.

Tang Điềm Nhi đi theo Tiểu Lục, Tiểu Lục nói, nàng động tay, hai người cùng phối hợp, xem bệnh bốc thuốc, vậy mà cũng có khuôn có dạng, đâu vào đấy.

Đôi khi có bệnh nhân bị ngoại thương đến cầu y, Tang Điềm Nhi không sợ máu, cũng không sợ ghê tởm, dưới sự chỉ bảo của Tiểu Lục, nàng xử lý sạch sẽ miệng vết thương, băng bó lại, làm còn cẩn thận hơn Tiểu Lục. Lúc bệnh nhân rời đi, miệng cứ cảm tạ không ngừng.

Tiểu Lục khen: “Ngươi nấu cơm, không thừa muối thì thiếu muối; ngươi giặt quần áo, vốn có thể mặc năm năm, biến thành hai năm; ngươi dọn dẹp phòng, lộn xộn đến mức chẳng có chỗ đặt chân; nhưng ngươi lại biết nhìn mặt lựa lời, rất có thiên phú hầu hạ người khác.”

Tang Điềm Nhi cười khổ, “Lục ca, huynh đang khen ta sao?”

Tiểu Lục nói: “Xem bệnh chẳng phải là cần nhìn mặt lựa lời sao? Chăm sóc bệnh nhân không phải là hầu hạ người khác sao? Ta thấy ngươi có thể học y thuật.”

Tang Điềm Nhi chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Tiểu Lục.

Tiểu Lục chậm rãi nói: “Ma Tử và Xuyến Tử theo ta hai mươi mấy năm, nhưng cuối cùng vẫn không kiếm cơm bằng nghề này được. Ta nhìn ra ngươi không tệ, nếu ngươi bằng lòng, thì hãy học hỏi cho tốt. Không cầu gì nhiều, chỉ cần học chút bản lãnh chữa bệnh vô sinh, thì đời này ngươi và Xuyến Tử không đói được.”

“Lục ca sẵn lòng dạy ta?”

“Vì sao không sẵn lòng? Ngươi có thể làm việc có thể lười nhác.”

Tang Điềm Nhi quỳ xuống, dập đầu lạy ba cái, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn Lục ca đã thành toàn, “

Cuộc đời nàng đã trải qua biết bao chuyện, đi theo nàng như bóng với hình. Cho dù Xuyến Tử dùng mọi cách yêu thương nàng, nhưng nàng đã xem qua bao nhiêu thế sự trên đời, lòng người dễ đổi, nàng không dám đem tất cả đặt lên một người đàn ông. Cuộc sống của nàng và Xuyến Tử, nàng tựa như chỉ là hư tình giả ý, Xuyến Tử thực tình thực lòng, thật giống như nàng ở trên, Xuyến Tử ở dưới. Nhưng thực tế, nàng bò rạp dưới cát sa mạc, đang cầu xin hèn mọn. Xuân Đào có thể đúng lý hợp tình cãi nhau với Ma Tử, có thể đuổi Ma Tử khỏi nhà mẹ đẻ, mà nàng lại luôn cẩn trọng hòa giải trước khi cơn giận bùng nổ, nàng và Xuyến Tử vốn không có cha mẹ. Nàng đã nhìn nhiều tình cảm gió trăng làm sao không biết, trượng phu không phải ân khách, không thể ngày ngày đều thêm mỡ vào mật, loại chống đỡ không ngang hàng đó ngọt ngào ân ái mà hư ảo, nhưng nàng một thân một mình, không có chỗ dựa, tâm tư trăm mối không thể kể cùng ai, chỉ có thể dùng nụ cười để cất giấu tuyệt vọng, làm bộ dũng cảm tiến bước. Thế nhưng, nàng không ngờ có một người có thể biết được, có thể thương tiếc.

Cảm ơn đã thành toàn, làm cho nàng có thể đúng lý hợp tình, ngang hàng sống qua ngày, bảo vệ gia đình họ.

Tiểu Lục ôn hòa nói: “Hãy hiếu thuận với lão Mộc, nếu khi các ngươi chết, ông ấy còn sống, thì các con ngươi cũng phải hiếu thuận với ông ấy.”

Tang Điềm Nhi hoang mang không hiểu nhìn Tiểu Lục. Tiểu Lục mỉm cười.

Trong lòng Tang Điềm Nhi ý thức được điều gì đó, nặng nề gật đầu, “Huynh yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho lão Mộc và Xuyến Tử.”

Hiên đi vào y đường (phòng khách của y quán), ngồi đối diện Tiểu Lục: “Đang dặn dò chuyện hậu sự?”

Tiểu Lục bưng chén nước lên, cúi đầu, giấu đi bốn bề dậy sóng trong mắt, mỉm cười phân phó Tang Điềm Nhi: “Đến ruộng thuốc giúp Xuyến Tử làm việc.”

Tang Điềm Nhi nhìn thoáng qua Hiên, yên lặng lui

Tiểu Lục lại thong thả uống mấy ngụm nước, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hiên, “Đại giá quang lâm, có gì chỉ bảo?”

Hiên trầm mặc một lúc lâu mới hỏi: “Vì sao cứu ta?”

Tiểu Lục cười hì hì nói: “Ngươi mà chết, cổ trong cơ thể ngươi cũng chết, ta nuôi cổ không dễ dàng, không muốn làm cho nó chết.”

Hiên nhìn hắn, vẻ mặt Tiểu Lục thản nhiên. Tiểu Lục rót nước cho hắn, thương lượng nói: “Mặc dù ta bắt A Niệm, nhưng vẫn chưa thực sự tổn hại nàng, chỉ trêu đùa một phen thôi. Thủ hạ của ngươi làm ta bị thương, ta cũng không để cho ngươi dễ chịu. Tuy Tương Liễu lấy ta làm bẫy, nhưng ta cũng đã cứu ngươi. Chúng ta coi như có báo đã báo, có thể huề nhau không?”

Hiên hỏi: “Khi nào thì giải trừ cổ cho ta?”

Tiểu Lục suy tư một lát nói: “Chờ đến khi ngươi rời khỏi trấn Thanh Thủy.”

Ngón tay Hiên gõ nhẹ lên bàn, “Vì sao bây giờ không thể giải trừ?”

“Ngươi là người mang lòng cao xa, sẽ phải rời khỏi trấn Thanh Thủy nhanh thôi, chờ lúc ngươi rời đi, ta tất sẽ giải cổ. Cổ này không có hại gì, tác dụng duy nhất là ta đau ngươi cũng đau, chỉ cần ngươi không làm ta bị thương, ngươi hiển nhiên sẽ không đau, ta chỉ mong một chút an lòng.”

“Được.” Hiên đứng dậy rời đi, lúc tới cửa, đột nhiên quay đầu, “Lúc nào rảnh, có thể đến quán rượu tìm ta uống rượu.”

Tiểu Lục chắp tay nói lời cảm tạ, “Được.”

Hiên nhướng mày mà cười, “Chú ý thân mình, khi có thương tích, cấm dục một chút!” (Cấm dục: chịu đựng ham muốn dục vọng.)

“…” Tiểu Lục mờ mịt không hiểu, hắn khi nào thì cần dục ch

Hiên sờ soạng cổ mình, cười rời đi. Tiểu Lục vẫn không hiểu, chớp chớp mắt, một lát sau, hắn mím môi, lén lút cười rộ lên, thật sự có thể tìm ngươi uống rượu sao? Trong lòng có tiếng nói phản đối, nhưng lại có tiếng nói rằng, hắn sẽ rời đi rất nhanh, bây giờ không uống thì sau này sẽ không có cơ hội.

Mùa đông đến, thương tích của Tiểu Lục đã khỏi hẳn.

Mấy tháng nay, vì thân thể dễ mệt nên cả ngày Tiểu Lục ở trong phòng, vừa vặn có cả đống thời gian dạy Tang Điềm Nhi.

Tang Điềm Nhi hết sức nghiêm túc học y, ngày nào cũng bận rộn, quan hệ của nàng và Xuyến Tử có biến hóa tinh tế. Sau khi Tang Điềm Nhi gả cho Xuyến Tử, rất kiêng kị, tận lực lảng tránh quan hệ trước đó của mình, mà giờ đây thi thoảng nàng lại vô thức vừa nghiền thuốc vừa ngâm nga những khúc hát đã học. Trước đây, chuyện gì Tang Điềm Nhi cũng nghe theo Xuyến Tử, mà bây giờ đôi khi Xuyến Tử làm việc chậm, nàng sẽ lớn tiếng thúc giục, Tang Điềm Nhi càng ngày càng giống như nữ chủ nhân của Hồi Xuân Đường.

Tiểu Lục cười tủm tỉm nhìn Tang Điềm Nhi có gian khổ có nỗ lực giữ lấy hạnh phúc mong manh, giống như cây non ở nơi đất hoang vu lạnh giá cố gắng đâm chồi trổ nhụy, sinh mệnh bền bỉ làm người đứng xem cũng cảm thấy được sức lực của nó.

Chạng vạng, tuyết bắt đầu rơi.

Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm, lão Mộc hâm nóng rượu, gọi to Tiểu Lục và Xuyến Tử uống rượu với lão, Tiểu Lục nhớ tới lời mười uống rượu của một người khác, ngẩn người nhìn bông tuyết.

Tang Điềm Nhi cầm đèn lồng đi từ bên ngoài vào, vừa giậm chân rũ tuyết vừa đưa đèn lồng cho Xuyến Tử.

Xuyến Tử đang muốn thổi tắt đèn lồng, Tiểu Lục đột nhiên cầm lấy, không mang mũ chắn tuyết đã cầm đèn lồng ra khỏi phòng.

Lão Mộc kêu: “Ngươi không uống rượu?”

Tiểu Lục không đầu lại, chỉ phất phất tay.

Bất chấp tuyết đang rơi, đi qua dãy phố dài, Tiểu Lục đến trước quán rượu của Hiên, bỗng hắn lại do dự.

Cầm đèn lồng, lẳng lặng đứng trước cửa một lát, Tiểu Lục xoay người trở về.

“Đã đến, vì sao không đi vào ngồi một chút?” Hiên đứng ở cửa, nhìn bóng lưng Tiểu Lục.

Tiểu Lục chậm rãi quay lại, cười nói: “Ta không thấy ánh đèn, nghĩ rằng các ngươi không có ở nhà.”

Hiên chỉ cười, không tính bắt bẻ lời nói dối của Tiểu Lục.

Tiểu Lục theo sau lưng Hiên, xuyên qua phòng khách, tiến vào sân sau. Không biết Hiên mang tới từ đâu một gốc mai, lúc này đang ra nhụy, hoa mai rực rỡ cả đình viện.

Hiên thấy Tiểu Lục đánh giá cây mai, nói: “A Niệm muốn xem, trồng cho nàng xem chơi.”

Tiểu Lục nói: “Ngươi cũng thật thương muội muội.” Năm đó chẳng qua chỉ là lời đùa nghịch, bây giờ nói ra lại có hàng trăm tư vị.

Hai người ngồi trên giường sưởi ấm, Hiên bày năm, sáu món ăn, để một chiếc bếp lò nhỏ, đặt rượu lên nấu.

Cửa chính và cửa sổ đều mở rộng, bông tuyết, hoa mai thu hết vào đáy mắt, có một sự thú vị đặc biệt.

Hai người không nói chuyện, chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của mình và uống rượu. Một người là cảnh giác chưa hết, lười phải miễn cưỡng; một người lại là chịu đựng xót xa, im lặng không nói.

Đây là quán rượu, thiếu cái gì thì thiếu chứ không thiếu rượu. Rượu rót ra cứ như nước, Tiểu Lục dần dần có mấy phần men say, cười hỏi: “A Niệm sao có thể cho phép ta ngồi ở đây uống rượu?”

Hiên giảo hoạt cười, “Tửu lượng của nàng vô cùng ké một ly liền gục, bây giờ chắc đang làm mộng đẹp rồi.”

Tiểu Lục nói: “Ta thấy các ngươi là Thần tộc, lại đều là con cháu thế gia đại tộc, vì sao phải chạy đến trấn Thanh Thủy này chịu khổ?”

Hiên nói: “Ta cho rằng ngươi biết nguyên nhân.”

“Giết Tương Liễu sao?” Tiểu Lục lắc đầu, “Người như các ngươi căn bản không cần tự động tay giết người.”

Hiên mỉm cười, Tiểu Lục nâng chén rượu, chạm chén với hắn, “Nói một chút xem!”

“Nguyên nhân thật sự nói ra có lẽ ngươi không tin.”

“Ta tin.”

“Vậy… Được rồi! Nói cho ngươi! Tài nghệ chưng cất rượu này ta học từ sư phụ, có một lần sư phụ uống say, ông ấy kể cho ta chuyện hồi trẻ của mình. Ông nói khi đó mình còn không phải là tộc trưởng gia tộc, ông lấy thân phận người bình thường đi ngao du khắp Đại Hoang, làm nghề rèn vũ khí ở một trấn nhỏ mà kiếm sống, sống một cuộc sống bình thường. Có một ngày, một thiếu niên tìm ông rèn vũ khí, dụ dỗ ông làm việc, hứa hẹn rượu ngon nhưng hóa ra lại là rượu kém, từ đó ông có một người bằng hữu duy nhất trong cuộc đời. Ta ghi nhớ kỹ câu chuyện này, hồi nhỏ thường nghĩ tương lai ta cũng muốn có cuộc sống của người bình thường, ta cũng có thể gặp một người bằng hữu tâm đầu ý hợp mà kết giao.”

Hiên nói xong, nhìn Tiểu Lục, “Ngươi tin lời ta nói không?”

“Tin!”

“Vì sao? Không cảm thấy lý do này rất vớ vẩn à?”

“Ta có thể cảm giác được lời ngươi nói là thật.”

Hiên thở dài, “Nhưng ta chẳng phải sư phụ, ta mặc dù bán rượu, nhưng chưa thật sự có cuộc sống của người

Tiểu Lục cười an ủi, “Mỗi người đều có may mắn gặp gỡ riêng, ngươi cũng hiểu biết rất nhiều.”

Hiên tự giễu cười, “Đúng vậy, sư phụ không bị người ta hạ cổ.”

Tiểu Lục chống đầu cười, “Vậy ngươi phải cảm ơn ta.”

Hiên hỏi: “Vì sao cứu ta?”

Tiểu Lục bưng chén rượu, bất mãn nói: “Ta còn chưa say đâu! Tra hỏi quá sớm đó!”

Hiên cười nói: “Ta đây chờ ngươi say, sẽ hỏi lại.”

Tiểu Lục lắc lắc ngón tay, “Không có khả năng.”

“Vì sao không có khả năng?”

Tiểu Lục uống liền ba chén rượu, “Bởi vì… Ta muốn ngủ.” Gục xuống bàn, nặng nề ngủ.

Hiên lay lay hắn, “Không ngờ tửu lượng của ngươi không tệ!” Đi đóng cửa cửa sổ, cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, dứt khoát uống liền mấy chén, rồi nằm lên giường ngủ. Trong đêm khuya, khi tỉnh lại, Tiểu Lục đã đi, chỉ còn đồ ăn và tàn rượu trên giường, Hiên cười yên lặng.

Cách mấy ngày, rượu hoa mai năm trước Hiên cất đã có thể uống.

Ban ngày Hiên ở trong quán bán rượu, buổi tối bỗng hưng trí, cầm theo hai vò rượu đi tìm Tiểu Lục.

Tiểu Lục thấy hắn, sửng sốt một chút rồi mới mời hắn vào.

Trong nhà Tiểu Lục không có đồ uống rượu kiểu cách, đều dùng bát uống. Tiểu Lục cầm hai cái bát, lấy cổ vịt, chân gà hắn hay ăn dùng làm đồ nhắm.

Hai người vẫn trầm mặc uống rượu nh uống hết một vò, cả hai đều thoáng chút men say.

Hiên hỏi: “Tại sao ngươi ở trấn Thanh Thủy?”

“Lưu lạc khắp nơi, đi tới đi lui cuối cùng tới đây, cảm thấy thích nên liền ở.”

“Ngươi và Cửu Mệnh Tương Liễu… Rất thân quen?”

Tiểu Lục nâng đầu, suy tư một lát nói: “Vấn đề này không thích hợp trả lời khi uống rượu.”

“Vậy uống mấy bát thì trả lời.”

Hiên rót một bát to cho Tiểu Lục, Tiểu Lục uống xong, nói: “Ta sợ hắn, nhưng không ghét hắn. Ta và hắn không phải kẻ địch, nhưng khẳng định không phải bằng hữu.”

Hiên nói: “Đáng tiếc hắn quá khôn khéo, bằng không ta thật sự muốn uống rượu bình thường một lần với hắn.”

Tiểu Lục hỏi: “Ngươi và A Niệm… Chỉ là tình cảm huynh muội?”

Hiên nhẹ giọng cười, “Vấn đề này thì thật thích hợp trả lời khi uống rượu.”

Tiểu Lục rót một bát lớn cho hắn, sau khi Hiên uống hết, lại ngây người, một lúc lâu vẫn không nói chuyện. Tiểu Lục lại rót một bát lớn cho hắn, Hiên uống cạn một hơi, lấy ra một chiếc túi thơm mang theo bên người. Mở túi thơm, mang ra một quả lông xù, trắng muốt như quả cầu tuyết, hắn run run, quả cầu lông đó biến lớn, trở thành chiếc đuôi hồ ly trắng, “Đây là bảo bối của muội muội ta, trước khi chúng ta chia tay, nàng tặng cho ta, nói rằng tạm thời cho ta mượn chơi, tạm thời này cũng đã hơn ba trăm năm!”

Hiên khẽ vuốt ve chiếc đuôi hồ ly trắng, “Muội muội là con gái của cô cô và sư phụ ta, ta đồng ý với cô cô rằng sẽ chăm sóc muội muội, nhưng ta không giữ lời. Khi muội muội còn rất nhỏ đã bị mất tích, họ đều nói nàng đã chết, nhưng ta vẫn ôm hy vọng, mong mỏi nàng còn sống, chờ nàng trở về lấy chiếc đuôi hồ ly này. A Niệm cũng là con gái của sư phụ, cưng chiều nàng cũng giống như cưng chiều muội

Tiểu Lục tựa như thản nhiên uống rượu, lấy tay đỡ trán, lúc giơ bát rượu lên uống, lén lút che đi giọt lệ nơi khóe mắt.

Hiên biến chiếc đuôi hồ ly thành quả cầu nhỏ, cất vào túi thơm, để lại trong người. Hắn rót đầy rượu, chạm bát với Tiểu Lục, uống một hơi cạn sạch.

Hai vò rượu uống hết, hai người đều say mà ngủ gục. Trong đêm khuya, khi Tiểu Lục tỉnh lại, Hiên đã đi.

Tiểu Lục không ngủ tiếp, trợn tròn mắt, ngẩn người đến hừng đông.

Cả mùa đông, Tiểu Lục và Hiên cách năm ba bữa lại uống rượu cùng nhau.

Ban đầu, khi uống rượu hai người còn tán hươu tán vượn, nhưng ngày dài, Hiên nửa thật nửa giả coi Tiểu Lục là bằng hữu, thậm chí còn nghiêm túc thỉnh giáo tài sử dụng độc của Tiểu Lục.

Tiểu Lục cực kỳ thẳng thắn với Hiên, chẳng hạn như giảng về thuốc độc, hễ biết là nói, đã nói là nói hết, các loại kỹ xảo hạ độc đều giảng kỹ càng cho hắn, các phương pháp tránh độc đơn giản hữu hiệu cũng cẩn thận nói rõ ràng. Đôi khi, Tiểu Lục còn nghiêm cẩn nhắc nhở hắn: “Tương Liễu muốn giết ngươi, tuy hắn không có khả năng phái binh tiến vào trấn Thanh Thủy, nhưng nghĩa quân Thần Nông dù sao cũng chiếm giữ ở đây mấy trăm năm, ngươi vẫn nên kịp thời rời đi.”

Hiên cảm thấy họ có thể chân thành cởi mở làm bằng hữu, nhưng khi Hiên muốn tiến thêm một bước, Tiểu Lục lại cười giả ngu giả ngốc.

Hai người giống như chỉ là bạn nhậu, lúc say, cười nói; lúc tỉnh, lại thành người lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.