Truy Nã Vị Hôn Thê

Chương 12: Ngoại truyện 1



Ông nội chợt qua đời, để cho Long gia trên dưới rơi vào trong một mảnh đê mê.

Anh cả tự trách, anh hoàn toàn nhìn ở trong mắt nhưng không có cách nào giúp đỡ, không có kế nào khả thi, thậm chí, lễ tang ông nội đi qua, anh cả thừa kế chức môn chủ Long Môn, dưới bang lại bận rộn một chút.

Mình bất lực, ngay cả chính anh cũng muốn khinh bỉ; thật may là, khi đó có Xuân Nhi luôn luôn bên cạnh làm bạn với anh, khích lệ anh, để cho anh dấy lên một chút lòng tin, sau đó tính toán ở bên cạnh trợ giúp anh cả.

Vốn tưởng rằng, tất cả đều sẽ không có thay đổi, chúa mở cho anh một trò đùa rất lớn.

“Anh cả!” Anh xông lên trước, ôm lấy cánh tay đại ca.

Vừa vặn, một người trong đó phản bội dùng súng chĩa vào anh, ý định giết anh, Long Môn liền có thể thiệt hại nặng, Long Tuyền cầm quyền lay động, nhưng là anh trai bắn một phát súng về phía hắn, để cho tên phản bội kia một phát súng lấy mạng.

Mặc dù huấn luyện từ nhỏ, cũng nên hiểu, mình một ngày nào đó sẽ làm ra chuyện như vậy, nhưng Long Tuyền tuổi gần hơn hai mươi, vẫn là bị đả kích lớn nhất.

Cảm thấy cánh tay truyền đến run rẩy, Long Tĩnh tự trách và đau lòng, muốn thật lớn nhanh hơn mang anh bao phủ.

Tại sao? Tại sao anh luôn là không giúp được gì? Khi ông nội qua đời thì anh giúp được gì không, ngay cả anh cả, anh cũng hại đích thân anh ấy giết người! Không, anh có thể nào tàn nhẫn như vậy, anh trai lớn hơn nhiều mà chịu đựng những thứ này? Không, không thể!

Cho nên, anh dứt khoát làm ra một quyết định quan trọng, một Long Môn cục diện chưa bao giơ khai sáng. Anh, lấy thân phận nhị thiếu Long MÔn, tiếp nhận Long Môn, mà anh cả Long Tuyền, là thừa kế tất cả tập đoàn Long thị, hai bên không va chạm.

Anh hai mươi tuổi, trở thành tay lái Long Môn, nhưng ngày đó, trưởng lão già dặn kinh nghiệm trong môn lại nói cho anh biết, sau này số phận anh sẽ như thế nào; mà vợ của anh, cuộc sống cũng sẽ qua như thế nào.

Mới đầu, anh cho là mình có thể bảo vệ cô, nhưng lúc này, ở trong nháy mắt vỡ nát.

Nhiều lần đảm nhiệm làm người lái, sẽ có một người mình tự chọn bảo vệ; khi anh bảo vệ một người trong đó, lấy mình ngăn cản một viện đạn vốn là bắn về phía Hàn Bích La, thế giới của anh, liền hoàn toàn đảo điên.

Anh không muốn để cô trải qua lúc này, mỗi ngày cuộc sống phải cũng Tử Thần xát bên người, cho nên khi anh biết Trần Hoàng dùng kế hãm hại cô, cho dù biết rất rõ sự vô tội của cô, anh vẫn muốn mình nói ra làm tổn thương người.

NHư vậy, không tiễn, nhị thiếu.

Giọng cô, như vậy mới lạ, căm thù như vậy.

Anh rất rõ ràng, trên mặt của cô, nhất định là đầy nước mắt, song, mặc dù như thếm anh vẫn không cho mình quay đầu lại.

Bởi vì anh biết, một khi anh quay đầu lại, thì không cách nào làm cho cô rời khỏi tính mạng của anh, vì vậy mặc dù trong lòng anh không muốn bao nhiêu, anh không có cách nào buông tay, anh vẫn như cũ chậm rãi đi bộ. Từng bước từng bước, đạp lên nhau trái tim nghiền nát, rời khỏi phòng kia, rời khỏi cô.

Rồi sau đó, không để ý mẹ phản đối, không nhìn cha cô đối với cô lạnh nhạt, anh bất hcaso công bố ra ngoài, bọn họ hủy bỏ hôn ước một chuyện, bọn họ công bố cũng không có liên quan chút nào.

Tiểu tử, cậu sẽ hối hận! Lúc ấy, người vẫn luôn không ủng hộ là trưởng lão trong môn, chậm rãi nói cho anh biết.

Hối hận? CÓ lẽ vậy, nhưng cô có thể sẽ bị thương anh càng thêm không thể chịu đựng được, thậm chí bởi vì anh mà mất cả tính mạng, cho nên,

Tình nguyện để cho cô hận, cho nên, tình nguyện để cho anh đau.

Cũng cầu xin, cô có thể bình an mà sống sót…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.