Truy Phu

Chương 3: : Gặp mặt... sao ta phải trốn nhỉ?... Hừ làm mất cái túi tiền thêu hình uyên ương



Dạo bước trên chợ ăn đêm, nàng hàng nào cũng ghé vào, trên tay cầm nào thịt nướng bắp nướng, bánh quai vạt, và vài thứ linh tinh khác, trên gương mặt nở nụ cười hạnh phúc đến rạng rỡ. Phố đêm tấp nập người người qua lại, tiếng rao hàng náo nhiệt khiến nàng không thể bỏ qua bất cứ hàng quán nào. Gần đó một thân hình cao lớn đang rảo bước hướng ngược lại với nàng. Sau một chuyến đi dài mệt mỏi hắn thảnh thơi ngắm cảnh buôn bán tấp nập của phố ăn đêm. Rồi hắn trông thấy một cô nương trẻ chừng 16 tuổi khuôn mặt nàng khá bình thường nhưng nàng có đôi mắt tinh ranh to đẹp làm sáng hẳn khuôn mặt. Tay nàng ta bận rộn cầm đầy thức ăn trên khuôn mặt là nụ cười rạng ngời hạnh phúc như trên tay không phải thức ăn này nọ mà là những thứ trân quý. Một kẻ đụng phải nàng ta, tay hắn cầm túi tiền nàng ta treo lủng lẳng bên hông. Hắn nhíu mi rồi thật nhanh không thấy đâu nữa, chỉ một lát hắn đã ở ngay trước mặt nàng, tay hắn bắt lấy kẻ trộm tiền. Nàng đang thường thức xiên thịt nướng thì bỗng dưng ở đâu một người đi ngang quẹt qua đụng phải nàng, đang bối rối muốn xin lỗi người ta thì đột nhiên xuất hiện một kẻ cao lớn kéo tay kẻ kia lại. Kẻ vừa đến võ công thật thâm hậu, hắn đến sát nàng nà nàng không hề hay biết. Ngỡ ngàng vì bất ngờ một phần, một phần khác là vì vẻ đẹp mê hoặc chúng sinh của hắn làm nàng choáng ngợp. Dù Vũ Đình cũng đẹp nhưng kẻ kia mang vẻ đẹp nghiêm nghị mà nam tính.Nàng trợn tròn mắt há mồm và ngơ ngẩn cả người. Nhưng hành động thất lễ ấy cư nhiên được thức tỉnh rất nhanh khi thấy hắn đối phó vời tên đạo tặc. Chiêu thức rất quen mắt, nhíu mi suy nghĩ bỗng hình ảnh xẹt qua não. Nàng cư nhiên bỏ chạy... hắn, hắn... hắn chính là gã hộ vệ cho tên vương gia mà nàng và tiểu thư đang có ý đồ mưu hại.

Nói mưu hại vì Vương gia của hắn ta dù có thù diệt môn với tiểu thư cũng chưa từng đắc tội qua với nàng. Nhưng xét về mặt tình cảm chủ tớ, nàng giúp tiểu thư là việc Thiên kinh điạ nghĩa (việc hiển nhiên). Ai bảo hắn uy hiếp chén cơm của nàng, diệt trừ hắn cũng nằm trong nghĩa vụ phải làm thôi. Nhìn theo kẻ đang cố chấp đuổi theo trả túi tiền. Vì sợ sẽ tiêu hết tiền trong một lúc nên nàng chia nhỏ tiền ra tiêu, đó cũng là lý do nàng bỏ của chạy lấy người. Thấy hắn sắp đuổi tới nàng hít sâu một hơi rối nín thở sử dụng tuyệt chiêu lắc mình biến mất.

Hằng phong bị mất dấu nàng ta, đáy mắt hắn xẹt qua một chút kinh ngạc nhưng rất nhanh biến mất. Khuôn mặt vẫn không có chút biểu hiện gì, nhưng tâm hắn thực sự có chút hiếu kỳ, sao nàng ta vừa thấy hằn lúc đầu thì thất thần nhưng rất nhanh sau đó liền chạy trối chết. Khi thấy nàng ta thất thần hắn còn tưởng rằng nàng ta cũng sẽ giống những nữ nhân khác bổ nhào vào hắn. Đang định dọa nàng ta sợ để khỏi bị đeo dính thì nàng ta bỏ chạy như gặp quỷ.

Và điều khiến hắn thấy thú vị là 16 năm qua hắn chưa từng mất dấu bất cứ kẻ nào khi đuổi theo. Vì là sát thủ số một của Phong Linh Sát nên hắn rất tự tin vào kinh công của bản thân. Nàng cư nhiên thoát khỏi hắn, và theo hắn nhận thấy kinh công nàng dùng cũng khá quái. Đành phải bỏ ý định trả lại túi tiền cho nàng hắn quay đầu bước trở về phủ Chính vương.

Khi bóng dáng hắn vừa khuất, thân ảnh màu hồng nhạt bước ra từ một thân cây cố gắng hít thở như thể nếu hắn đứng lâu thêm chút nữa nàng sẽ chết vì ngạt thở. Thở dài vì còn hai xu chưa kịp tiêu đầy tiếc nuối, nàng chợt bừng tình, mà sao ta phải trốn nhỉ. Lại thở dài, đúng là có tật giật mình mà.

Về đến khách điếm nàng đem hết các túi tiền ra xem xét một hồi. Móc cẩn thận từng tờ giấy trong túi tiền một ra. Này túi tiền hình hoa sen, này túi tiền hình hoa mai, này túi tiền hình con bướm, này túi tiền hình đôi nhạn. Hừ cư nhiên mất ngay túi tiền đôi uyên ương. Sở dĩ trong tất cả các túi tiền của nàng có viết giấy vì nhìn những hình dạng méo mó được thêu trên đó nàng không thể nhớ được mình thêu cái gì.

Tiểu thư dạy nàng thêu, nhưng thề có trời đất nàng đã rất cố gắng, thế mà bọn chúng cư nhiên chẳng nể mặt, không bao giờ giống với hình đang nàng tưởng tượng ra. Nhưng chiếc túi thêu uyên ương ấy nàng thêu giống nhất, đẹp nhất và nó là cái duy nhất được tiểu thư khen, vì thế nàng thích nó nhất.

Ngồi trong căn phòng nhỏ Hằng Phong móc từ trong áo ra túi tiền của vị cô nương ban tối. Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm vào hình thù ky quái được thêu trên túi tiền, một cặp ốc sên. Hắn chỉ thấy người ta thêu chim, thêu hoa chưa từng thấy ai thêu ốc sên lên túi tiền cả. Mở dây buộc bên trong là 2 đồng tiền và một tờ giấy. « Túi tiền thêu hình uyên ương » khóe môi hắn giật giật vài cái. Hằn lại nhìn một lần nữa cái này nhìn thế nào cũng giống ốc sên, sao có thể là uyên ương được. Tuy hắn không một thân nho nhã như Vương gia nhưng cũng không đến nỗi không biết uyên ương, Minh Nguyệt cũng có lần thêu uyên ương tặng hắn, chỉ có điều hắn không nhận. Hắn nghe ngoài cửa có kẻ đến:

- Vào đi. Hắn lạnh lạnh ra lệnh, kẻ đến là Minh Nguyệt, nàng quỳ gối khom lưng hành lễ.

- Gia, việc ngài giao Minh Nguyệt đã hoàn thành. - Thanh Thanh và Ngọc Kiều báo cáo Ngọc Phượng rất lạ.

- Nàng ta không phải Ngọc Phượng. - Hắn nhàn nhạt nói như thể không quan trọng.

- Nhưng gia, ta đã xác định nàng ta không phải dịch dung. Mọi thứ nàng ta đều nhớ, chỉ là lời nói và hành động có chút kỳ quái.

- Từ giờ gọi nàng ta là Thiên Nhạc.

- Nhưng gia...

- Chỉ là tên gọi thôi... hắn kết thúc vấn đề không muốn tiếp tục tranh luận nữa. - Như hiểu được ý nghĩ hắn, nàng ta im bặt, quay người định rời đi.

- Minh Nguyệt, ngươi nhìn thử, cái này là thêu gì? - Hắn giơ lên túi tiền trong tay cho nàng xem.

- Thuộc hạ không chắc lắm nhưng hình như là uyên ương nhưng thếu quá nhiều nét, nhiều nét sai và lộn xộn. - Nàng ta nhìn túi tiền trong tay chủ nhân, là con gái nhà có truyền thống thêu may lớn nhất kinh thành nàng chưa từng thấy một tác phẩm thêu nào tệ như thế. Thế mà sao lại có người dám đem tặng chủ nhân kia chứ, nàng đã thêu rất nhiều uyên ương chỉ mong chủ nhân nhận. Nhưng liếc mắt ngài cũng chưa từng liếc qua, đến tột cùng chủ nhân chiếc túi tiền đó là nữ nhân thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.