Truy Phu

Chương 4: Gặp lại – Tiểu yêu nữ cư nhiên không biết xấu hổ



Hắn ngồi trong phòng trưởng quản của Phong Linh sát đang chăm chú vào báo cáo của chúng thuộc hạ. Vân Tuyết Nhược kia có liên lạc với một nữ tử bên ngoài nhưng lần nào bọn họ cũng mất dấu nàng ta. Kể cả kẻ chuyên theo dấu các mục tiêu cũng không thể bám theo khiền hắn phải đích thân theo dõi.

Khi thân ảnh màu hồng phấn xuất hiện, Hằng Phong thật ngạc nhiên vì đó là vị cô nương hắn gặp vài hôm trước. Khóe miệng hắn tự động cong lên một độ cong mà ngay bản thân hắn cũng không nhận ra. Thì ra nàng ta bỏ chạy là do chột dạ, hắn còn tưởng nàng ta bỏ chạy là do sát khí hắn quá nặng chưa cần phóng ra cũng dọa sợ người ta chứ. Trong bất giác hắn thở dài nhẹ nhõm. Nhưng có một điểm kì lạ là xưa nay Hằng phong luôn dùng sát khí cùng vẻ lạnh băng của mình dọa sợ tất cả các cô gái xung quanh hắn, thế nhưng hắn lại thật để ý khi nghĩ mình làm Hồng Linh sợ. Điểm lạ lùng này đến chính hắn cũng không phát hiện ra (có sự khác biệt chút xíu nhưng anh nam chính không để ý ^.^)


Cố giữ một khoảng cách xa để không bị nàng ta phátt hiện, hắn thấy nàng ta bước vào một khách điếm. Nàng ta nói gì đó với tiểu nhị rồi đưa cho hắn hai quan tiền. Nàng ta gọi một bàn đầy thức ăn, nhìn số lượng thức ăn hắn đoán nàng ta chờ người. Nhưng hình như hắn sai rồi,Nàng ta một mình chén sạch bàn thức ăn. Nhàn nhã thưởng thức một ly trà bất giác môi nàng ta nở nụ cười thật tươi. Hắn phát hiện kẻ đến là một nam tử, đối phương đến rất gần mà hắn chỉ mới phát hiện chứng tỏ đối phương là kẻ thâm hậu khó lường.

Hồng Linh muội, ta thật sự là rất vui khi muội chủ động tìm ta giúp đỡ. Tên nam tử có khuôn mặt yêu mị hắn dùng thái độ ngả ngớm mắt long lanh đưa tình nhìn nàng. Hồng Linh rùng mình một cái, nàng ta khằn giọng:

- Thu hồi vẻ mặt yêu mị đó của huynh lại đi, huynh thừa biết nó không có tác dụng với muội mà. Nàng thậm chí chẳng thèm nhìn hắn lấy mộ cái khiến Vũ Đình đáy mắt hiện ra chút không vui nhưng rất nhanh biến mất, hắn cười yêu mị ngả ngớm nói:

- Vẻ yêu mị của ta dù mê hoặc được vạn người cũng không sánh bằng một mình muội, theo đuổi muội đã 3 năm nay ta thề rằng ngoài muội ta chưa từng cười với bất cứ kẻ nào. - Nói rồi sắc mặt hắn biến lạnh khiến những kẻ đứng gần cũng không rét mà run. Làm sát thủ 16 năm Hằng Phong có thể nói khí thế kẻ kia bức người không thua gì hắn. Ngay khi Vũ Đình đến không lâu thì hai tiểu mĩ nhân cũng vôi vàng theo tới. Vừa vào đến hai nàng quỳ rạp xuống đất:

- Giáo chủ đã sắp xếp xong. - Vừa nói 2 tiểu mĩ nhân vừa liếc nhìn nàng với ánh mắt địch ý lộ rất rõ.

- Ngọc Thiền, Đình Đình ta hình như ngày thường quá tốt với các ngươi rồi thì phải. Đừng để ta nhìn thấy thái độ đó một lần nữa nếu không đừng trách sao không có mắt nhìn nữa. - Vũ Đình lạnh như băng nói, giọng nói không có một tia ấm áp. Rồi như một người khác hắn quay sang nhu tình nhìn Hồng Linh:

- Tiểu nương tử chuyện nàng sai ta đã tra xong, Triệu Ngạn không dễ đối phó đâu. Hắn nuôi cả một tổ chức sát thủ gọi là Phong Linh sát. Kẻ cầm đầu cư nhiên là tâm phúc của hắn, võ công cũng rất khá, nhưng không biết ta và hắn ai hơn ai.

- Ngươi mà dùng hết sức có lẽ cũng chỉ ngang ngửa thôi. - Nàng nhàn nhạt nói. Nếu là lúc nhỏ nàng thực sự hơn hắn nhưng giờ nàng biết Vũ Đình quả là mạnh hơn mình rất nhiều nhưng miễn cưỡng hắn có thể so với Hằng Phong kia.

- Ngươi nói bậy, giáo chủ ta rất mạnh sao chỉ ngang ngửa một tên sát thủ chứ. - Đình Đình ở một bên rống giận. Nhưng rất nhanh im bặt vì đầu lưỡi đã ở trên tay Vũ Đình. Ngọc Thiền ở một bên run run điểm vài huyệt đạo giúp nàng ta cầm máu.

- Chẳng phải mới cảnh cáo xong thôi. Còn thái độ đó với nữ chủ tử tương lai là không được. Đây chỉ là cảnh cáo có lần sau sống không bằng chết đâu rõ chứ. - Hắn nhàn nhạt nói như vừa tát tai thuộc hạ chứ chẳng làm gì lớn lao.

Hồng Linh lạnh lùng liếc hắn, nàng không quá ngạc nhiên hành động này của hắn. Đó cũng là lý do chén cơm này nàng không thể nhận được, nàng không muốn vừa ăn cơm vừa lo liệu mai mình có làm hắn mất hứng. Dây dưa một lát nàng cũng đuổi được tên giáo chủ ấy trở về. Nhìn thùng nước nóng bốc khói nhè nhẹ nàng hài lòng cởi bỏ áo thì phát hiện mình không ở đây một mình.

- Có rảnh xuống đây tắm luôn với ta không? Hai người tắm trong đây cũng rất thoải mái. - Nàng buồn cười nhìn vẻ chật vật của Hằng phong. Lúc trước cùng tắm với tiểu thư hai người ngồi cũng rất thoải mái. Hắn thấy nàng vào phòng rồi cứ thế cởi bỏ áo bước vào thùng nước mà không đóng cửa nên mới té ngã vì quá dỗi kinh ngạc. Mặt hắn đỏ chẳng biết là do giận hay xấu hổ, hắn lắc mình rời đi.

Tiểu yêu nữ cư nhiên không biết xấu hổ tắm không đóng cửa còn rủ nam nhân tắm cùng. ‘Hai người tắm trong đây cũng rất thoải mái’. Nghĩ đến đây hắn cư nhiên muốn bóp chết kẻ đã tắm cùng nàng. Nắm tay hắn siết chặt đến bản thân hắn cũng chưa phát hiện hắn nổi giận đến tột cùng là tại sao. (chà tính chiềm hữu cao quá... nhưng ta thích... *.*)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.