Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 113: Có quen hay không?



Editor: May

Một tia tính toán chợt lóe lên ở trong mắt vợ Thái Toàn.

Theo ý bà, người đàn ông này không có địch ý.

Nếu không có địch ý, lại từ thành Đô tới, không phú thì cũng quý, trước mặc kệ anh ta đến đây vì mục đích gì, giữ chân anh ta lại rồi hãy nói.

Nếu nói địch ý, Tôn Nham đương nhiên là không có.

Nói như thế nào, hiện tại người một nhà của Thái Toàn cũng coi như là thân thích của ông chủ anh.

Trước khi chân tướng của sự tình chưa điều tra rõ ràng, anh tuyệt đối sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

"Vị tiên sinh này, anh cứ ngồi thêm một lát đi, hiện tại tôi đi ra ngoài tìm xem, nhìn xem có thể tìm lão Thái trở về hay không."

Hồ Trung Tuệ - vợ Thái Toàn rót cho Tôn Nham một tách trà, cũng không đợi anh đáp lại, liền vội vã chạy ra ngoài.

Không ngờ mới ra sân nhỏ, liền đánh phải Thái Toàn trở về từ bên ngoài.

"Đồ chết tiệt!" Hồ Trung Tuệ nâng quả đấm lên đập lên người ông một cái, "Cả đêm không về nhà, ông chạy đến nơi quỷ quái nào!"

Thấy Thái Toàn cúi đầu không đáp lời, Hồ Trung Tuệ mắng chửi mãnh liệt nói: "Cả ngày vươn thẳng đầu lên, giống như con chó Nhật."

Nói xong, tức giận kéo ông một phát, "Nhanh chóng quay về nhà, trong nhà có khách đến!"

Có thể Hồ Trung Tuệ quá mức nóng ruột, hoàn toàn không để ý đến một mảnh máu ứ đọng trên mặt Thái Toàn.

Vừa mới vào nhà, Hồ Trung Tuệ liền không thể chờ đợi được kéo Thái Toàn đến trước mặt Tôn Nham, "Lão Thái ông mau nhìn xem, có biết vị tiên sinh này hay không, cậu ta chính là đặc biệt từ thành Đô tới tìm ông...."

Tôn Nham đang nhấp một ngụm trà, nghe được tiếng động liền ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy mặt mũi Thái Toàn bầm dập, không nghẹn được liền phun ngụm trà ra.

Thái Toàn đứng cách anh chưa tới một mét, hoàn toàn không kịp trốn đã bị phun đến mặt đầy nước.

"Khụ! Xin lỗi!"

Phun lên mặt người khác như vậy, Tôn Nham cảm thấy có chút băn khoăn.

Hơn nữa, anh phun không phải là ai khác, là cậu ruột của thiếu phu nhân bọn họ.

Nếu như bị thiếu phu nhân biết được, còn không bắt anh cắt yết hầu tạ tội sao.

Anh vội ho một tiếng đứng dậy, mang theo vài phần xin lỗi, đưa một tờ khăn giấy cho Thái Toàn, "Lau một chút đi."

Thái Toàn không có ý định muốn nhận, Hồ Trung Tuệ thấy, lập tức liền cầm lấy khăn giấy từ trong tay Tôn Nham, sau đó săn sóc lau đi nước trên mặt Thái Toàn.

"Aizz! Nhẹ một chút, bà - gái có chồng này!" Bị lăn qua lăn lại như vậy, ngũ quan của Thái Toàn cũng sắp vặn vẹo, đau đến ông trực tiếp chửi má nó.

"Có khách ở đây, ông nói chuyện dễ nghe một chút." Hồ Trung Tuệ nói xong, lúc này mới chú ý tới vết thương trên mặt Thái Toàn.

Ngay lập tức sa sầm mặt, hạch hỏi ông, "Mặt ông bị ai đánh, đắc tội người nào hay là nửa đêm trộm đồ bị người bắt được?"

Mới vừa rồi còn ra vẻ hiền thục săn sóc, trong nháy mắt liền thành người đàn bà chanh chua nông thôn.

Tôn Nham nhìn thấy liền choáng váng.

"Bà - người phụ nữ có chồng này, ở trước mặt người ngoài mà nói hưu nói vượn gì đó? Còn ngại ông đây chưa đủ dọa người." Thái Toàn ngồi xuống ở bên cạnh, có chút tức giận nhìn bà ta chằm chằm, "Ông đây chỉ là vấp ngã, bà lại có thể biên soạn ra một quyển sách sao!"

"Ngã? Ông là ngã lên bãi phân trâu đi? Ngã thành đức hạnh này, ông đã có thể phá kỷ lục thế giới rồi! Ông chỉ có chút tiền đồ này, còn muốn lừa gạt bà đây sao?"

Lời của Thái Toàn, hiển nhiên không thể gạt được Hô Trung Tuệ, bà ta vừa nghe liền biết ngay ông đang nói sạo.

Hơn nữa bà lại không ngốc, ngã và bị đánh mà bà còn không nhìn ra sao?

Nghe đối thoại của hai người, vẻ mặt Tôn Nham hắc tuyến.

Anh nghiêm trọng hoài nghi mình có phải là đi nhầm chỗ, tìm lầm người rồi không.

Kiểu cách, khí chất cao ngạo lại lạnh lùng của thiếu phu nhân, là một đại mỹ nữ hiếm thấy, sao lại có thân thích độc đáo như vậy.

Tôn Nham vội ho một tiếng, lần nữa ngồi xuống, ngay sau đó rút từ trong bóp da ra một tấm hình cho bọn họ xem, "Có quen hay không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.