Chọc Giận Bảo Bối: Ông Xã, Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 34: Đủ rồi, quá đủ rồi rồi



Editor: May

Thẩm Trung Minh hít sâu một hơi, thở ra lần nữa.

Đợi cho tâm trạng thoáng bình phục, mới tiến lên trước, "Con gái, con có biết Caly  bao nhiêu tiền không?"

Thẩm Chanh nhíu mày, "Không đủ mua cửa sao?"

"Đủ rồi, quá đủ rồi..."

"...."

"Bên trong có năm trăm vạn! Không sai, con gái, là năm, trăm, vạn!"

"Phốc...."

Đây là làm thứ hai Thẩm Chanh phun trong tối nay rồi.

Có thể phun đến không văn nhã nhưng lại đẹp mắt như vậy, chắc hẳn cũng chỉ có cô thôi.

Đợi sau hòa hoãn lại, cô mới hỏi, "Sáu số không?"

Thẩm Trung Minh gật đầu, "Sáu số không."

Thẩm Chanh lại hỏi: "Xác định không là một hai ba hoặc bốn số không?"

Thẩm Trung Minh đáp: "Xác định không là một hai ba bốn, mà là sáu số không!"

"Ừ, biết rồi." Thẩm Chanh lạnh nhạt liếc nhìn ông một cái, sau đó không có sau đó.

"Con gái?" Thẩm Trung Minh hoài nghi cô có phải là kích thích quá độ, ngốc rồi.

"Ừ."

"Một khoản tiền lớn như vậy, đều của con sao...."

"Thích sao, của cha hết đấy."

"Con gái đừng hồ nháo! Cha là đang nói nghiêm chỉnh với con!"

"Con mắt nào của cha nhìn thấy con không nghiêm chỉnh hả."

"Con gái, đây chính là năm trăm vạn đó...."

"Giống như đang sợ người khác không biết cha có năm trăm vạn ấy."

"Đi đi đi.... Đi chết đi, là năm trăm vạn của con, liên quan gì tới cha?"

"Không cần?" Vẻ mặt Thẩm Chanh thản nhiên, đôi mắt nhẹ híp lại.

Thẩm Trung Minh nghiêng mắt liếc nhìn cô, cất thẻ lại, "Được, dù sao tiền này tạm thời cũng không thể dùng, cha giữ trước cho con! Ha?"

Dứt lời, về thẳng phòng ngủ.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, Thẩm Chanh nhíu mày, lâm vào trong trầm tư thật lâu....

Hai giờ sáng, Dạ Vị Ương.

Diệp Mân say như chết đi nhà vệ sinh còn chưa kịp "Nôn", liền té ngã xuống đất ngủ thiếp đi.

Ngủ một giấc, ngủ tròn ba tiếng.

Rửa mặt bằng nước lạnh, cô hiển nhiên tỉnh táo không ít.

Đi ra khỏi nhà vệ sinh, đến chỗ quầy bar dò hỏi, "Này, trai đẹp, người bạn kia của tôi đâu...."

Người pha rượu vừa pha chế rượu vừa trả lời, "Đã sớm đi rồi."

Diệp Mân ồ một tiếng, nắm túi lên muốn đi.

Nhưng quay người lại, đã bị mấy người cách đó không xa hấp dẫn ánh mắt.

Lập tức móc cái gương và mỹ phẩm trong túi ra trang điểm lại, đi về phía bên kia.

"Thi đại thiếu gia, tình nhân cũ của anh đến rồi."

Thấy Diệp Mân đi về phía bên này, Đường Diễm lập tức dùng cùi chỏ thọt Thi Vực, vẻ mặt cười xấu xa.

Thi Vực đang nhìn về phía khác, rất nhanh thu hồi tầm mắt, ném cho Đường Diễm một ánh mắt dao găm, "Cút."

"Nói đi, có phải cô ta không đúng khẩu vị của cậu không?" Đường Diễm cười mờ ám, "Nếu không, ban đầu cũng không trở thành "Chỗ" để cho cậu phá...."

"Đường Diễm, có phải cậu cảm thấy cuộc sống có chút buồn tẻ vô vị, muốn vào quan tài nằm không?" Ánh mắt sắc bén phóng thẳng về phía Đường Diễm, mang theo sát khí mãnh liệt.

"Bậy bậy bậy...." Đường Diễm lườm anh một cái, "Tiểu gia tôi đang mùa nở hoa, còn chưa nỡ chết!"

"Không muốn chết liền ngậm miệng lại."

Thi Vực giống như là một con báo bị chọc giận, quanh thân bị một cổ hơi thở nguy hiểm bao phủ.

Trong lúc nhất thời, đến cả nhiệt độ trong không khí cũng thấp xuống vài phần.

Đường Diễm cắt một tiếng, "Tôi cũng không có nói sai, chính là hẹn hò một phút đồng hồ, chia tay, vậy cũng phải gọi là tình nhân cũ."

Mộ Bạch bên cạnh nghe tiếng, tỏ vẻ đồng ý, "Lời nói này không sai chút nào."

Trong lúc nói chuyện, Diệp Mân đã chậm rãi đi tới.

Sau khi chào hỏi, cô ưu nhã ngồi xuống, rót một ly rượu mời mấy người.

"Kính ba vị thiếu gia một ly."

Cô đứng dậy, ngoại trừ Thi Vực, Mộ Bạch và Đường Diễm đều cụng ly với cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.