Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hoả

Chương 45: Một ngày thấp thỏm




Kiều Ngự Diễm vào nhà Duy Y ngồi nói chuyện với Duy Kiến Quốc một hồi rồi đi.

Cả một đêm Duy y không có tâm đọc sách, lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho Kiều Ngự Diễm.

Mà trong lòng cô còn đánh trống lợi hại hơn.

“Alo!” Đối phương truyền đến âm thanh thâm trầm của phái nam.

“Em là Duy Y!”

“Anh biết ! Có chuyện gì không?”

“Em muốn nói chuyện với anh một chút! Về chuyện anh Trạch Vũ!”

“Ừ! Em nói đi!” Giọng Kiều Ngự Diễm rất thấp, không thể đoán được tâm tình lúc này. Duy Y có chút sợ hãi, có thể tưởng tượng trong hai năm qua hắn không giận mình bao giờ, cùng lắm cũng chỉ nói mấy câu đạo lý cho đến khi cô nhận hắn mới thôi.

Bên kia Kiều Ngự Diễm dập điếu thuốc trong tay đi đến ban công, bình thường hắn rất ít khi hút thuốc, chỉ lúc phiền muộn mới hút. Thế nhưng lúc Duy Y gọi tới làm cho tâm tình hắn không tệ.

“Thật ra em với anh Trạch Vũ không có gì, hôm nay anh ấy mới về nước em mới gặp anh ấy, bình thường thật sự không có liên lạc.......”

“Cho nên?” Hắn nghĩ muốn nghe kết quả.

“Cho nên đừng hiểu lầm bọn em!”

“Em là sợ anh đau lòng hay là sợ anh làm khó Bạch Trạch Vũ?”

Kiều Ngự Diễm hỏi thẳng như vậy khiến Duy Y chỉ á được hai tiếng “Em.......không biết!”

“Thôi em đi ngủ sớm một chút đi! Ngủ ngon!” Lần đầu tiên hắn cúp điện thoại trước cô.

Điều này làm Duy Y cả đêm mất ngủ, cô cảm thấy hắn tức giận. Mà cô chưa bao giờ nghĩ tới khi hắn tức giận thì phải làm gì cho hắn hết giận, luôn luôn là hắn dỗ mình cho dù là mình cố tình gây sự.......

Sáng sớm Duy Y mới xuống lầu đã thấy Bạch Trạch Vũ đi chạy bộ về, Bạch Trạch Vũ nói muốn đưa cô đi học.

Vì vậy hai người cứ như vậy đi đến trường học.

Bạch Trạch Vũ rất biết cách dụ dỗ Duy Y nói chuyện, mặc dù ngày hôm qua xảy ra chuyện như vậy rất lúng túng nhưng hôm nay hắn lại không nói gì, dọc đường đi trò chuyện rất thú vị.

Thì ra là hôm nay Bạch Trạch Vũ muốn đến công ty mới trình diện, ở Anh hắn làm tại một công ty lớn mà ở đó Bạch Trạch Vũ tài cao được tổng giám đốc đánh giá cao, ở đó vừa học vừa làm hai năm, làm ọi người trong công ty đều nể phục. Hắn tốt nghiệp tổng giám đốc đồng ý cho hắn về Trung Quốc làm người phụ trách công ty chi nhánh ở Hoa Nam.

Sau khi tạm biệt Trạch Vũ, Duy Y vào lớp muốn tìm Kiều Y, nói chuyện Bạch Trạch Vũ về nước.

Mà Kiều Y muốn cô đi thổ lộ, đây là điều hai người đã sớm nói.

Chỉ là hiện tại gần tới thời gian thi tốt nghiệp, mọi người đều lo học đến choáng váng đầu óc, mặc dù đã ngừng học trên lớp nhưng Duy Y và bọn họ so với trước kia còn bận rộn hơn nhiều.

“Qua thi tốt nghiệp rồi hãy nói! Mình muốn đặt hết tâm tư vào cuộc thi.”

“Đúng rồi, bạn đã nghĩ ra muốn học ngành gì chưa? Học trường nào?” Hiện tại đây là vấn đề mọi người quan tâm nhất.

“Mình muốn học luật, ba mẹ mình cũng đồng ý, về trường học, chờ kết quả thi tốt nghiệp rồi mình mới quyết định!” Nói là nói như vậy nhưng Duy Y đã tìm hiểu một chút các trường học ở nước ngoài, tranh thủ ra nước ngoài học rời khỏi chỗ này.

Thế nhưng cô không muốn cho Kiều y biết quyết định của mình, dù sao Kiều Y cùng Kiều Ngự Diễm ở chung một nhà, không cẩn thận sẽ lỡ miệng nói ra.......

“Mình muốn thi vào đại học G, mẹ mình không muốn mình đi xa. Mẹ nói không yên tâm. Hơn nữa bọn họ đã lo tốt cho ta vào đại học G rồi, chỉ còn chờ đi học.......” Kiều Y nằm trên bàn, dáng vẻ như không còn sức, có lẽ là học tập quá mệt mỏi, có lẽ cảm thấy không hài lòng khi nói tới trường học.

“Thật ra thì bạn rất hạnh phúc!”

“Mình cảm thấy bạn so với mình còn hạnh phúc hơn!”

“Được, hoc bài đi! Đừng lãng phí thời gian!”

Thật ra thành tích học tập của Duy Y rất tốt, không phải thứ nhất thì cũng thứ hai, nếu muốn hỏi ai là người có năng lực vượt lên đứng nhất phải nói tới năm phân ban lớp mười một.

Ngô Soái sau khi chia lớp không biết bị cái gì kích thích liển lao vào học tập, vừa mới đầu lọt vào top 100, top 50, sau đó là top 30, đến cuối cùng là chạy đua song song với Duy Y.......

Có lúc hai người còn cá cược tranh tài trong thành tích học tập.......

Tan học, cả ngày hôm nay không nhận được điện thoại của Kiều Ngự Diễm, Duy Y cũng học không vào, thu thập sách vở trở về nhà, Bởi vì gần tới cuộc thi, học sinh cấp ba bị yêu cầu phải tham gia lớp tự học buổi tối.

Nhà Duy Y ở gần trường, bình thường cô có thói quen về nhà ăn cơm xong sẽ đến trường đọc sách.

Đi về nhà cùng Kiều Y gặp Ngô Soái thành ba người cùng về, chủ đề nói chuyện là học tập ở trường hoặc là thi tốt nghiệp. Bởi vì chú của Ngô Soái lấy vợ, trong nhà đã có người nấu cơm cho ăn, Ngô Soái không còn chạy đến nhà Duy Y ăn cơm, hắn đều về nhà ăn cơm.

Rốt cuộc học xong buổi tối tự học, vẫn không nhận được điện thoại của Kiều Ngự Diễm, bình thường mỗi ngày hắn sẽ gọi điện thoại cho cô một lần, xem ra hắn giận thật, cô biết người đàn ông kia tức giận hậu quả sẽ rất nghiêm trọng nhưng bản thân mình lại không biết làm cách nào để cho hắn hết giận.

Cô càng sợ Bạch Trạch Vũ bị dính vào chuyện này…….

Rời khỏi trường Duy Y kiếm cớ trốn khỏi Kiều Y gọi điện thoại cho Kiều Ngự Diễm.

“Em muốn gặp anh, có thể đến trường đón em được không?” Duy Y nói trong điện thoại.

“Y Y hiện tại anh đang bận chút, có chuyện gì ngày mai nói!” Bên kia Kiều Ngự Diễm nhẹ nói.

Nhưng bên này Duy Y nghe điện thoại giống như hắn muốn nói cho qua chuyện, có lẽ hắn còn đang tức giận. “Em ở trước cổng trường chờ anh, nếu như anh không đến em liền đứng đây đợi cho đến khi anh đến mới thôi.”

Nói xong Duy Y cúp điện thoại, lần đầu tiên cô dùng giọng nói này nói chuyện với hắn giống như cô gái bình thường. Cô thật sự sợ không thấy hắn, sợ hắn gây bất lợi cho anh Trạch Vũ. Dù sao anh Trạch Vũ mới về, không có gì cả, nếu hắn nói một câu, chẳng phải anh Trạch Vũ…….

Đổi lại bên kia Kiều Ngự Diễm vẫn còn đang ở công ty loay hoay đến đau đầu, thấy Duy Y cúp điện thoại, nghĩ đến cô là con gái buổi tối ở ngoài một mình, trong lòng không nỡ, vốn là muốn tự đi đón cô. Đang lúc đi ra cửa lại bị Denis kéo lại, nói là giá thầu ngày mai công ty đấu thầu bị tiết lộ, bọn họ lại phải họp lại hạch toán ra giá mới……..

Vì vậy gọi điện thoại cho tài xế đến trường học đón cô.

Mà Duy Y đứng ở cổng trường học thấy người đến đón mình là tài xế của Kiều Ngự Diễm, trong lòng càng chắc chắn Kiều Ngự Diễm thật sự tức giận, hơn nữa giận đến nỗi không muốn gặp mình, chuyện như vậy chưa từng xảy ra.

Chứng minh tình thế rất nghiêm trọng……..

Cả đêm Duy Y không thể ngủ, bởi vì cô gọi vài cuộc điện thoại đối phương vẫn không nghe máy.

Cho đến giờ tan học ngày tự học hôm sau Kiều Ngự Diễm mới xuất hiện trước mặt cô.