Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Chương 39: Tra hỏi




Lần này Ngôn Lạc Quân cảm thấy rất hứng thú mà đọc hết cả bài báo, sau đó nhìn chằm chằm vào hai tấm hình, tâm tình thật tốt.

Phản xạ có điều kiện, tiềm thức. . . . . . Người phụ nữ này, thích hắn thì cứ nói thẳng đi, còn giả bộ như rất ghét hắn, cô cũng chơi lạt mềm buộc chặt sao?

Đúng lúc đó cửa phòng mở ra, Ngôn Lạc Quân để tạp chí xuống, nói: “Vào đi.”

Năm phút sau, Tạ Tiểu Quang trở lại bộ phận lập kế hoạch.

“Sao rồi sao rồi?” Đông đảo đồng nghiệp hỏi.

Tạ Tiểu Quang cúi thấp đầu, không nói lời nào.

“Tiểu Quang, rốt cuộc thế nào anh mau nói đi, Tổng giám đốc có. . . . . .” Nữ đồng nghiệp sắc mặt trầm trọng không đành lòng nói ra kết quả xấu nhất. Hạng mục lần này nhận được sự phản hồi không tốt, đúng lúc tâm tình Tổng giám đốc không tốt lại đụng phải chuyện như vậy, xem ra tình huống quả thật không ổn.

“Tiểu Quang, không sao chứ, đang nói với anh đó.” Một đồng nghiệp nam khác nói.

Tạ Tiểu Quang ngẩng đầu lên, nghi ngờ nói: “Tôi cũng thấy kì lạ là sao tôi vẫn ở đây? Tổng giám đốc sao lại tốt bụng tha cho tôi chứ?”

Lời này vừa nói ra, những đồng nghiệp khác cũng bắt đầu sững sờ, thật lâu sau mới phục hồi lại tinh thần, đấm một quyền vào trên lưng hắn nói: “Anh thật quá đáng? Bị anh dọa chết rồi, còn tưởng anh bị đuổi việc !”

Tạ Tiểu Quang xùy nói: “Đâu có dễ bị mang đi xào như vậy? Chẳng qua tôi nghĩ sẽ phải chịu chút trừng phạt nhưng không ngờ Tổng giám đốc rất tỉnh táo nói lần này thất bại cũng không thể hoàn toàn trách chúng ta. Thời gian vốn không đủ, chúng ta đều phải tăng ca gấp rút hoàn thành, có thành tích như vậy đã rất tốt rồi. Anh ta nói những lời tôi muốn nói, nhưng sao anh ta lại bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ lúc tâm tình không tốt sẽ nghĩ ra được những điều này sao?”

“Nói nhảm, nếu không sao người ta lại là Tổng giám đốc chứ?”

“Không đúng, tâm tình Tổng giám đốc dường như cũng không hẳn không tốt, hình như còn hơi vui vẻ?” Tạ Tiểu Quang vẫn cúi đầu tự nói, sau đó lắc lắc đầu, nghiêm túc nói: “Về sau trong giờ làm việc không cho xem tạp chí, không cho chơi điện thoại di động, không cho tụm năm tụm ba nghị luận thành viên công ty, đặc biệt là cấp boss, biết chưa?”

“Đã biết.” Các đồng nghiệp mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, bắt đầu chăm chỉ làm việc.

Tạ Tiểu Quang đi tới trước mặt cô gái trẻ tuổi, ném tạp chí lên trên bàn của cô.

“Cất đi, về sau đừng lấy ra nữa.”

Cô gái ngẩng đầu lên, vui vẻ nói: “Oa, thì ra tâm tình Tổng giám đốc tốt thật sao, thậm chí còn trả lại cả tạp chí!”

Sau hai ngày về muộn, Ngôn Lạc Quân lại một lần khác thường về sớm, không ngờ lại không thấy Hứa Tĩnh Hàm.

“Phu nhân đâu?” Ngôn Lạc Quân lại hỏi.

“Phu nhân buổi sáng. . . . . .” Bác Thẩm đang định nói, Tiểu Hà đã đánh xe vào vườn hoa, dừng lại, Bạch Ngưng từ trên xe đi xuống.

Nhìn thấy gió xuân trên mặt Bạch Ngưng, Ngôn Lạc Quân hỏi: “Đi đâu vậy?”

Bạch Ngưng cúi đầu đi bộ giờ mới nhìn thấy hắn, giật mình nói: “Anh về rồi à?”

Cô chịu nói chuyện với hắn khiến trong lòng hắn vui mừng lại khó hiểu.

Hắn dịu giọng lại hỏi: “Đi đâu vậy, sao muộn như vậy mới về? Chân bị làm sao thế?”

Bạch Ngưng đắc ý nói: “Hừ, anh quản tôi à!” Nói xong liền hất tóc, đi vào trong nhà.

Ngôn Lạc Quân đưa mắt nhìn cô, quay đầu lại nói: “Tiểu Hà, vào thư phòng tôi.”

“Hôm nay dường tâm tình như phu nhân không tệ, cô ấy đi đâu làm gì ?” Bên trong thư phòng, Ngôn Lạc Quân hỏi Tiểu Hà.

Tiểu Hà đáp: “Hôm nay Phu nhân đến nghĩa trang, hình như đi bái tế bạn.”

“Chỉ là đi bái tế bạn thôi sao?”

Tiểu Hà gật đầu một cái, muốn nói lại thôi.

Ngôn Lạc Quân không bỏ qua vẻ mặt của hắn, nói: “Có gì cứ nói, thấy cái gì nói hết cho tôi biết.”

Tiểu Hà nói: “Lần trước phu nhân cũng đến nghĩa trang, lúc ra đi cùng một người đàn ông. Hôm nay phu nhân vào được hơn hai giờ thì người đàn ông kia cũng vào. Sau đó đến xế chiều phu nhân mới ra ngoài lên xe, không thấy người đàn ông kia. Hơn nữa nghĩa trang cũng có cửa ra vào khác.”

Hai mắt Ngôn Lạc Quân trở nên sắc bén , lạnh lùng nói: “Cậu nói là có thể bọn họ hẹn hò, hơn nữa không ở trong nghĩa trang cả ngày?”

Tiểu Hà cúi đầu nói: “Tôi không dám đoán.”

“Người đàn ông kia trông như thế nào?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

“Rất trẻ, cũng rất non nớt, khoảng 22 – 23 tuổi, giống như vừa mới tốt nghiệp đại học, khuôn mặt. . . . . . rất khá.” Tiểu Hà cúi đầu, lo lắng nói.

Ngôn Lạc Quân biết, Tiểu Hà đặc biệt nhớ được người đàn ông này chứng tỏ người kia nhất định rất khá.

“Được rồi, cậu đi ra ngoài đi.” Ngôn Lạc Quân bình tĩnh kì lạ nói.