Thông tin truyện

Truyền Kì Vương Ngọc Dương

Tác giả:

Nguồn:

DĐ Lê Quý Đôn

Trạng thái:

Đang ra

Truyền Kì Vương Ngọc Dương

Đánh giá: 10.0/10 từ 1 lượt
Thể Loại: Xuyện Không ,Tiên Kiếm , Sư Đồ Luyến

Nàng bị bạn bè hại chết , nàng xuyên qua sau đó được một vị tiên nhân cực cực đẹp đẹp trai nhận làm đồ đệ . Hắn nổi tiếng là lạnh lùng , vô tình , không bao giờ có một nụ cười trên mặt .

Lúc đầu nàng còn phản bác ai nói sư phụ nàng vô tình cơ chứ rõ ràng người rất là ấm áp mà  vì hắn đối xử với nàng rất là dịu dàng ân cần , nhưng sau một thời gian khi về sống chung với hắn thì....ày ..... cái gì mà lạnh lùng , ấm áp cơ chứ hắn rõ ràng không phải là người mà , hắn coi nàng là con ở hay sao vậy? hết say làm cái này đến làm cái khác mà toàn là chuyện gì đâu không à , nàng nhớ rõ hắn nhận nàng làm đồ đệ cơ mà

ví dụ như: hắn kêu nàng đấm bốp vắt hơi cho hắn thì nàng lại đem hắn làm thành bao cát mà đánh túi bụi vậy mà hắn còn bảo '' bộ nàng chưa có ăn cơm hay sao mà không có tí sức nào hết vậy''  , còn lúc hắn kêu nàng làm đồ ăn thì nàng làm cháy nguyên cái bếp , còn kêu nàng nhổ cỏ , thì cỏ nàng không nhổ mà nhổ mấy cây thuốc quý nghìn năm của hắn, kêu nàng cho cá ăn thì buổi chiều ngày hôm đó sẽ có món cá bảy món
... ....
Tóm lại là nàng rất rất là khổ , có nhiều lúc nàng rất muốn trốn khỏi hắn nhưng nào đâu có được  ,dù  nàng trốn đi đến đâu thì hắn luôn luôn tìm được nàng mà bắt nàng đem về.

-----Trích Đoạn-----
- A... đau..

  Một vị mỹ nam 1 tay xoa mông mình 1 tay chống xuống đất để đứng lên , ánh mắt nhìn về phía vị tiểu nữ trên giường , giọng như ai oán:

-Tiểu Dương a , sao con lại đá sư phụ , rất đau a..

Ngọc Dương ôm chăn khinh thường nhìn vị mỹ sư phụ dưới đất đang oán trách mình mà không thèm để ý , nằm xuống giường :

- Con nói rồi mà người không nghe , ráng chịu

-Tại sao lại không được , chẳng phải lúc con còn nhỏ vẫn luôn ngủ chung với ta đó sao ? sao bây giờ lại không được ?

Vương Thiên Tuấn đưa đôi mắt đau thương nhìn tiểu đồ đệ của mình trên giường , ai nha không phải lúc nhỏ nó vẫn luôn bám theo mình sau mà mày giờ lại xua đuổi mình ayy 

- Không được lúc nhỏ là lúc nhỏ , bây giờ là bây giờ .

-Người là nam , con là nữ , mẹ của con có nói nam nữ không thể ngủ chung , ngủ chung là sẽ có baby , con còn nhỏ không thích có baby đâu

Vương Thiên Tuấn ngu ngơ trước câu nói của nàng , những câu như vậy không phải là hắn chưa từng nghe qua toàn là do nàng nói ra , nhưng mà baby là cái quái gì zậy 

-BaBy là cái gì?

-'' Ặc , mình lại dùng từ của thời hiện đại nữa rồi''

-Baby là em bé á

-Hả .... à ... thì ra là em bé sau?

Thì ra là em bé , ánh mắt của hắn lé lên , trên môi giươn lên nụ cười hiểm
-Tiểu Dương muốn có em bé sao? sao con không nói sớm, không sao cả nếu Tiểu Dương thích thì vi sư cũng có thể cho Tiểu Dương em bé cũng được zậy.

-Hả.....nàng há hốc mồn nhìn sư phụ của mình đang đi từng bước lại giường của mình mà ngây ngốc đứng nhìn , não nàng không kịp tiêu thụ những gì sư phụ vừa nói . Khi kịp hiểu ra thì sư phụ đã ngồi xuống giường tay giơ ra  xốc chăn của nàng lên , nàng phát hoảng 

- Aaa , sư phụ người muốn làm gì?

nàng vừa la vừa kéo chăn lại y như em bé sợ ai đó giành lấy kẹo cuả mình vậy
-Không phải Tiểu Dương thích có em bé sao?

Hắn nói , mà tay vẫn không dừng lại động tác , trong mắt chứa đầy ý cười gian xảo mà vừa lòng nhìn biểu cảm của tiểu đổ đệ cuả mình 

- Đâu có, con đâu có nói đâu , người hiểu nhầm rồi...hiểu  nhầm rồi.
nàng hoảng sợ vừa túm chặt chăn lại vừa lùi lại , chân đạp loạn xạ hồng để đạp được vị sư phụ kia xuống giường

-'' Trời ạ ..  đây có phải là vị môn chủ lừng lẫy lạnh lùng không màn sự thế ,không có bất kì thứ gì có thể làm người thay đổi cảm xúc, biểu cảm. Người người kính nể không , Trời ạ ...ai có thể nói cho tôi biết là trong đầu của sư phụ đang nghĩ gì không.. ''

Các chương mới nhất

Bình luận truyện