Tái Sinh Chi Từ

Chương 67



Khóe miệng Từ Cửu Chiếu co rút, giả vờ nghe không hiểu, dù sao cậu chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày tình cảm của Tương Hãn lại bị người khác bóc trần trước mặt mình như vậy.

“Anh nói cái gì vậy, cô ấy kêu là Tề Yên, chẳng qua là khách hàng đến định chế một cái tú đôn thôi.” Từ Cửu Chiếu tránh nặng tìm nhẹ nói.

Đường Tiểu Ất thở hổn hển: “Cậu còn bênh vực cô ta. Cậu thực sự có ý với cô ta hả? A Hãn mới vừa rời đi mấy ngày, cậu liền cùng người khác vui vẻ?”

Từ Cửu Chiếu vừa bất đắc dĩ lại mang chút tức giận nói: “Tôi đối với vị tiểu thư kia cũng không có tâm tư gì, anh hiểu lầm rồi! Cũng không phải tôi cố ý bênh vực cô ấy, vị tiểu thư này là khách hàng của tôi, anh nói như vậy, tôi thì không sao, nhưng lại khiến khuê dự của Tề tiểu thư bị tổn hại, chuyện này tôi không đảm đương nổi.”

Từ Cửu Chiếu nói chuyện rất văn nhã, may mà Đường Tiểu Ất là người môi giới tác phẩm nghệ thuật, cổ phong cổ vận cũng có luyện qua, mới không có chướng ngại về việc nghe hiểu.

Đường Tiểu Ất vô tâm suy nghĩ lời nói của Từ Cửu Chiếu có vấn đề gì hay không, chỉ là bắt lấy trọng điểm trong lời của cậu: “Thật không có ý đó?”

Từ Cửu Chiếu bị hắn truy hỏi như thế, không khỏi nhớ tới Đường Tiểu Ất cũng biết chuyện tình cảm của Tương Hãn, lỗ tai cậu bắt đầu nóng lên, ánh mắt né tránh: “Thật!”

Nghe cậu khẳng định như vậy, Đường Tiểu Ất hồ nghi nhìn cậu chằm chằm, miễn cưỡng tin.

“Khoan đã…” Kích động đi qua, Đường Tiểu Ất hậu tri hậu giác phát hiện hắn hình như không cẩn thận để lộ chuyện rồi. Bất quá dù sao tất cả cũng đã lỡ nói ra hết (còn không chỉ nói một lần), Đường Tiểu Ất dứt khoát không đếm xỉa đến : “Cậu có biết việc này không? Việc A Hãn cậu ấy… thích cậu đó?”

Từ Cửu Chiếu không thể nhịn được, trên mặt tức khắc nóng lên.

Đường Tiểu Ất thấy vẻ mặt của cậu cũng hơi xấu hổ: “Khụ ~ anh biết anh có chút xen vào việc của người khác, nhưng mà A Hãn là bạn tốt của anh… Anh không hy vọng thấy cậu ấy đau lòng. Vừa rồi khẩu khí của anh không tốt, xin lỗi.”

Từ Cửu Chiếu hít sâu một cái, cực lực khống chế biểu tình trên mặt: “Không, không có việc gì, đều là hiểu lầm.”

Đường Tiểu Ất thở phào, sau đó nhìn biểu tình của Từ Cửu Chiếu: “Cậu hình như không bất ngờ nhỉ?”

Ban nãy Từ Cửu Chiếu quá mức khiếp sợ, bây giờ muốn che giấu thì đã chậm.

Đường Tiểu Ất cẩn thận nhìn Từ Cửu Chiếu, hỏi : “Vậy cậu định làm như thế nào? Cậu không ghét A Hãn sao? Có từng nghĩ tới chuyện thử ở cùng một chỗ với cậu ấy không?”

Trên mặt Từ Cửu Chiếu đã bớt nóng, cậu cau mày nói rằng: “Tôi chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Huống hồ… mặc dù tôi không nghĩ tới chuyện kết hôn với phụ nữ, nhưng cũng không có ý định tìm một người nam nhân.”

Đường Tiểu Ất thất vọng, nhưng mà ngẫm lại Tương Hãn vốn cũng không có bao nhiêu kỳ vọng vào chuyện này, nên hắn đành ép buộc bản thân không nên tiếp tục xen vào việc của người khác nữa. Vạn nhất hắn nói quá nhiều, khiến Từ Cửu Chiếu cự tuyệt qua lại với Tương Hãn thì thảm.

“… Cậu nếu đã biết tình cảm của A Hãn, thì cố gắng đừng kích thích cậu ấy. Đây xem như anh lấy tư cách là bằng hữu của cậu ấy thỉnh cầu cậu, cậu ấy đã rất nhẫn nại rồi, sống cũng không dễ chịu gì.” Đường Tiểu Ất nói thật: “Nhất là giống như ngày hôm nay, nếu như cậu không thích cô gái kia, nghìn vạn lần đừng ở trước mặt A Hãn thân cận như vậy. A Hãn sẽ rất thương tâm.”

Trong lòng Từ Cửu Chiếu cũng không dễ chịu vì để Tương Hãn thầm kín chịu đựng một mình: “Tôi sẽ giả vờ không biết, ngày thường nên thế nào thì như thế đó. Cũng xin anh không nên đem chuyện tôi đã biết nói cho A Hãn. Còn có, vị Tề tiểu thư kia ở tại chỗ này cũng chỉ bởi vì tú đôn, cũng không có bất kỳ hành vi thân cận gì.” Cậu cường điệu nói.

Đường Tiểu Ất gật đầu nói: “Vậy đành nghe cậu vậy. Lúc nào thì dọn nhà? Tôi đi chuẩn bị xe, đồ đạc của cậu có nhiều không?”

Từ Cửu Chiếu: “Đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có sách, quần áo, đồ dùng hàng ngày và Miêu Gia thôi. Vật dụng trong nhà đều là đồ cũ, không đem theo cũng được. Bởi vì nhận đơn hàng này, cho nên tôi muốn dời lại một đoạn thời gian, đại khái cỡ một tuần.”

Đường Tiểu Ất suy nghĩ một chút, nói: “Vậy được, đến lúc đó cậu gọi điện thoại cho tôi, nơi ở đã tìm xong rồi.”

Lại nói chuyện thêm một lúc, sau khi Đường Tiểu Ất đi, Từ Cửu Chiếu trở lại nơi làm việc, Tề Yên thấy cậu liền mỉm cười một cái.

Từ Cửu Chiếu mở miệng nói rằng: “Tề tiểu thư, nếu như có thể, vẫn nên đem vật thật tới để tôi xem một chút. Chứ nếu điều chỉnh từng chút một như thế này, tốn nhiều thời gian lắm.”

Từ xưa đến nay gốm giả cổ liên tiếp xuất hiện, đến hiện đại thì gốm giả cổ được phân ra làm 3 loại: thấp, trung, cao. Cấp thấp nhất là căn cứ vào đặc thù được kể lại mà chế tác, nếu như vậy thì gốm giả cổ khi làm ra rất thô sơ, vô cùng dễ phân biệt; bậc trung là thông qua ảnh chụp, tuy rằng rất giống nhau, bất quá vẫn có sự chênh lệch rất nhỏ; mà giả cổ cao cấp chính là loại Từ Cửu Chiếu lúc sinh tiền đã làm, đối chiếu với vật thật để mô phỏng, vật phẩm làm ra cơ hồ là giống nhau như đúc.

Trong khoảng thời gian này Tề Yên lưu lại nơi làm việc của cậu cũng đều vì làm mô phỏng tú đôn, ban nãy Đường Tiểu Ất thấy hai người nói chuyện với nhau cũng đều là đang thảo luận số liệu.

Tề Yên chớp mắt mấy cái, suy nghĩ một chút, nói: “Từ tiên sinh, chúng tôi rất là coi trọng kỹ thuật, đối với lần này khả năng chế tác thành công cũng khá lớn. Nếu Từ tiên sinh nói như vậy, tôi sẽ trở về nhà một chuyến, đem tú đôn mang đến.”

Từ Cửu Chiếu gật đầu, nói: “Vẫn là đối chiếu vật thật càng thêm thuận tiện. Tuy rằng Tề tiểu thư đối với số liệu tú đôn Thanh hoa nắm giữ thông thạo làm cho tôi khâm phục, nhưng mà cô cũng không thể luôn luôn đợi ở nơi này, ở đây vừa bẩn lại loạn, thực sự không phải là nơi tiếp khách. Hơn nữa nơi đây dù sao không chỉ có mình tôi sử dụng, ảnh hưởng đến những người khác cũng không tốt.”

Nhất là Phùng Trung Bảo, nếu như hắn bây giờ đang làm việc ở đây, nhất định sẽ cực lực phản đối, mỹ nhân mặc dù sẽ phân tán tinh lực, nhưng lâu lâu ngắm nhìn cũng rất tốt.

Tề Yên bất đắc dĩ, Từ Cửu Chiếu đã nói đến mức này, kỳ thực chính là hạ lệnh trục khách. Cô không rõ chỉ trong thời gian ngắn ngủn tại sao lại phát sinh thay đổi như thế này.

Tề Yên không thể làm gì khác hơn là nói rằng: “Vậy kính nhờ Từ tiên sinh phí tâm nhiều hơn.”

Từ Cửu Chiếu rơi vào trạng thái làm việc sẽ rất chuyên tâm, trước kia cũng không có chú ý lời đồn đại. Nếu Tề Yên ở chỗ này khiến người khác hiểu lầm, thì cậu dứt khoát không cho phép nó xảy ra.

Từ Cửu Chiếu giơ tay lên lướt nhẹ qua ảnh chụp và tờ giấy viết đầy số liệu trên bàn. Bên trên tờ giấy này đều là dựa vào lời kể của Tề Yên mà viết lại, có đủ số liệu về độ dài, độ rộng, chiều cao của tú đôn, còn có hoa văn bên trên tú đôn.

Có mấy thứ này Từ Cửu Chiếu tự tin có thể nung ra không sai biệt lắm, có tú đôn thật hay không cũng không quan trọng, nhưng nếu có vật thật ở trước mắt, tự nhiên sẽ tốt hơn.

Trong lúc đợi vật thật thì Từ Cửu Chiếu sẽ không để phí công, cậu nhìn chằm chằm hoa văn trong hình như có điều suy nghĩ.

Đường Tiểu Ất tìm người có hiệu suất làm việc rất nhanh, một ít tài liệu và động tĩnh của Mã Tú Sơn gần đây đều được gửi tới cậu.

Từ Cửu Chiếu mặt không thay đổi dùng ngón tay gõ một cái trên hoa văn ở trong hình, cậu mơ hồ có một ý niệm trong đầu, hẳn là nên phản kích Mã Tú Sơn bằng ngôn luận, như vậy cũng có thể đính chính lại danh dự của mình nhanh chóng hơn.

Lại cân nhắc đắn đo một phen, Từ Cửu Chiếu nghĩ cái kế hoạch này có khả năng thực hiện được rất cao. Cậu liền đứng lên đi qua bồn đựng bùn gốm chọn một khối lớn, sau khi nhiều lần vỗ ấn nhào nặn, đem bùn đặt ở trên máy kéo phôi.

Qua giờ nghỉ trưa, Phùng Trung Bảo hào hứng chạy về, lại phát hiện mỹ nhân không có ở đây.

“Tề tiểu thư đâu?” Phùng Trung Bảo ngạc nhiên.

“Tôi để cho cô ấy đi về rồi.” Từ Cửu Chiếu cũng không ngẩng đầu lên nói, “Cậu trở về rất đúng lúc, qua đây giúp tôi lau mồ hôi.”

Từ Cửu Chiếu tự mình một người vừa chuyển động máy, lại phải kéo phôi, ra một thân mồ hôi. Tay cậu đầy nước bùn, mồ hôi nhỏ giọt xuống không có biện pháp lau.

Bạn đang

“Cô ấy sao lại đi chứ?” Phùng Trung Bảo nhụt chí, kéo cước bộ đi tới cầm lấy khăn mặt Từ Cửu Chiếu lau mồ hôi cho cậu.

“Làm sao không đi được chứ?” Từ Cửu Chiếu liếc hắn, “Cô ấy ở chỗ này khiến anh luôn bị phân tâm, công việc trong tay một chút cũng không làm xong, còn không bằng anh không làm, nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Hì hì.” Phùng Trung Bảo ngượng ngùng gãi gãi đầu, lấy lòng hướng về phía Từ Cửu Chiếu cười: “Tôi giúp cậu kéo phôi.”

Phương thức giáo dục của Từ Cửu Chiếu cũng không coi là nghiêm khắc, thế nhưng hiện tại Phùng Trung Bảo càng ngày càng không dám không nặng không nhẹ giống như trước đây.

Phùng Trung Bảo vừa định chuyển động máy, lúc này mới chú ý tới Từ Cửu Chiếu đã dừng lại, hắn nhìn phôi thể ——

“Lớn như vậy?!” Phùng Trung Bảo kinh ngạc.

Phôi thể này có thể nói là đại khí hình, cao chừng 50 cm. Hơn nữa cũng không phải tú đôn, ngược lại là một cái bình củ cải miệng rộng, cổ bó cao, vai lớn, thân dài.

“Không phải là tú đôn sao?” Phùng Trung Bảo hồ đồ.

“Ừ, tú đôn còn phải chờ vật thật, tôi thừa dịp trong khoảng thời gian này chuẩn bị một chút, tôi nghĩ tới một phương pháp khiến Mã Tú Sơn mất mặt.” Trong mắt Từ Cửu Chiếu lóe lên hàn quang, giọng nói trầm ngưng.

Phùng Trung Bảo nhìn dáng vẻ diện vô biểu tình của Từ Cửu Chiếu liền rụt cổ một cái, thoạt nhìn tiểu lão sư tính tình trầm ổn này cũng không phải dễ trêu chọc a.

Hai ngày sau, Tề Yên quay lại mang đến tú đôn kia, Từ Cửu Chiếu quan sát một ngày, sau đó để Tề Yên đem tú đôn kia mang đi.

Một tuần lễ sau, Từ Cửu Chiếu vội vàng hoàn thành hai kiện thai gốm, còn dư lại sẽ chờ đốt sau.

Bởi vì Văn Vận bên này gần đây không có kế hoạch mở lò, nên còn phải đợi thêm vài ngày, Từ Cửu Chiếu trước hết xử lí việc dọn nhà, việc đốt lò liền giao cho Phùng Trung Bảo.

“Tôi đi trước qua bên kia thu xếp, chờ sinh hoạt an định lại, anh có thời gian liền đi qua.” Từ Cửu Chiếu nói với Phùng Trung Bảo.

“Tôi cứ như vậy đi sao? Không có sao chứ?” Phùng Trung Bảo bất an nói.

“Anh bình thường lá gan không phải là rất lớn sao? Sao lúc này lại lo lắng sợ sệt chứ.” Từ Cửu Chiếu buồn cười nhìn hắn.

Phùng Trung Bảo toét miệng cười: “Đến trễ về sớm cùng bỏ bê công việc không giống nhau a.” Hắn dù sao đi nữa cũng là cháu của Trương Văn Chiêu, cũng không dám gây ra chuyện vượt giới hạn, bằng không người đầu tiên thu thập hắn chính là cậu hắn đó.

“Anh yên tâm đi, đến lúc đó anh nói Trương xưởng trưởng một tiếng, ông ấy sẽ phê ngày nghỉ cho anh.” Đây là việc cậu đã thương lượng trước đó, chờ tiếp qua một năm, Từ Cửu Chiếu ở bên kia có nơi làm việc ổn định, sẽ để cho Phùng Trung Bảo đi qua “bồi dưỡng bổ túc”.

Hành lý gì gì đó cũng không nhiều, Đường Tiểu Ất chỉ cần một chuyến xe liền chở đi hết. Từ Cửu Chiếu mang theo Miêu Gia ngồi xe lửa, bởi vì phải giải quyết thủ tục gửi vận chuyển thú nuôi, cho nên tốn thêm một ít thời gian.

Đường Tiểu Ất đến trạm đón Từ Cửu Chiếu thì đã đến buổi chiều.

“Đồ đạc tôi đều đặt vào trong nhà thuê của cậu rồi. Vì câụ yêu cầu có phòng làm việc, cho nên điều kiện sống cũng không tốt lắm, chỉ có một điều không tệ, chính là diện tích khá lớn.” Đường Tiểu Ất vừa lái xe vừa nói.

“Cám ơn anh, Tiểu Ất ca.” Từ Cửu Chiếu chân thành nói một tiếng cám ơn, nếu như không có Đường Tiểu Ất hỗ trợ, cậu tuyệt đối sẽ không lưu loát dọn nhà và dễ dàng tìm được nhà ở như vậy.

Đường Tiểu Ất nhìn kính chiếu hậu nở nụ cười: “Không cần khách khí, cái này đều là do A Hãn ngàn dặn vạn dò, muốn anh nhất định phải đem chuyện này làm thật tốt.”

Nghe được tên Tương Hãn, Từ Cửu Chiếu liền giật mình, nhịn không được hỏi: “Anh ấy vẫn đang ở nước ngoài hả? Rất bận sao? “

Trước đây lúc ở trong nước bọn họ gọi điện thoại thường xuyên cho nhau nên không cảm thấy xa cách. Thế nhưng đến lúc Tương Hãn vì mở rộng công ty đầu tư ở nước ngoài nên xuất ngoại, đi vội vàng đến chóng mặt, ngay cả cùng Từ Cửu Chiếu nói điện thoại cũng trở thành chuyện xa xỉ.

Lần đầu tiên Từ Cửu Chiếu cảm nhận được cảm giác nhớ Tương Hãn sâu như vậy.

Đường Tiểu Ất cười: “Nhớ tên đó rồi sao? Để cho A Hãn biết chắc vô cùng vui vẻ.”

Từ Cửu Chiếu thấy hắn cười lỗ tai liền nóng lên: “Tôi không có ý đó.” Chỉ là nhớ bạn bè thôi, khiến Đường Tiểu Ất hiểu lầm thì không tốt.

Đường Tiểu Ất biết Từ Cửu Chiếu da mặt mỏng, cũng không dám trêu chọc quá mức, liền nói: “Cậu ấy cũng rất bận bịu, chắc cũng phải hơn một tháng mới có thể trở về.”

Từ Cửu Chiếu mất mát gật đầu, đưa tay sờ Miêu Gia đã uống thuốc ngủ đang ngủ ở trong lồng, không nói thêm gì nữa.

Căn nhà Đường Tiểu Ất tìm cho Từ Cửu Chiếu nằm ở vùng lân cận thành phố Thượng Hải, nói là lân cận nhưng chỉ cách nội thành nửa giờ lái xe. Đường Tiểu Ất vì tìm chỗ này mà đã bỏ ra không biết bao nhiêu công sức, bởi vì nơi này cách chỗ ở của Tương Hãn chỉ có 45 phút chạy xe!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.