Tái Sinh Chi Từ

Chương 97



Trong khoảng thời gian này thân thể của Tương Vệ Quốc càng ngày càng tốt, gần đây Bác Cổ Hiên đều do ông quản lý. Tuy rằng không thể ra ngoài chạy khắp nơi, nhưng mặt mũi của Tương Vệ Quốc khá lớn, chỉ cần ngồi ở chỗ kia thì sẽ có người đem nguồn hàng đưa vào trong tay ông.

Chính vì thân thể lẫn tinh thần của Tương Vệ Quốc đều tốt, Tương Hãn mới yên tâm để ông quản Bác Cổ Hiên,còn mình đem tinh lực chủ yếu đặt ở chuyện Văn Vận và Duệ Phong.

Lâu rồi Tương Vệ Quốc không có yêu cầu Tương Hãn đi làm gì, nay lại gọi điện thoại tới, Tương Hãn lập tức không nói hai lời liền đáp ứng.

Đương nhiên, lần này hắn đi Bắc Kinh cũng mang theo Từ Cửu Chiếu.

Lúc theo Tương Hãn chạy ngược chạy xuôi thiên nam địa bắc, Từ Cửu Chiếu đã từng đi ngang qua qua Bắc Kinh, nhưng lần này vẫn là lần đầu tiên cậu hoàn toàn ở trong thành thị hiện đại này.

Ánh mắt Từ Cửu Chiếu hoài niệm mang theo ưu tư, nhìn xe đi ngang qua Tử Cấm Thành.

“Làm sao vậy? Muốn đi cố cung sao?” Tương Hãn phát hiện cậu vẫn nhìn bên kia, “Làm xong chúng ta đi tham quan Tử Cấm Thành nhé?”

“Không cần đâu, lần này thời gian cũng không nhiều, chờ sau này rồi đi.” Từ Cửu Chiếu quay đầu lại nhìn Tương Hãn, đem tâm tình của mình thu thập sạch sẽ.

Tương Hãn nghi ngờ nhìn cậu, nắm tay cậu nói rằng: “Sau này vô luận em muốn đi đâu, anh đều đi cùng em.”

Từ Cửu Chiếu cầm tay hắn, gật đầu: “Dạ.”

Xe chạy đến trong một đường hẻm, bên này tất cả đều là tứ hợp viện, quẹo bảy rẽ tám, cuối cùng hai người xuống xe đứng trước cổng một ngôi nhà.

Tương Hãn nhìn hàng xe ngoài cửa thì nhíu nhíu mày.

“Xem ra không ít người đến.” Từ Cửu Chiếu thấp giọng nói.

“Có lẽ chúng ta tới hơi trễ.”

Đây cũng không có biện pháp, dù sao bọn họ là từ Thượng Hải chạy tới. Mà người ở nơi này hoặc là xung quanh Hà Bắc, so với bọn họ thì nhanh hơn.

Đi vào tứ hợp viện, hoàn cảnh bên trong rất thanh tịnh và đẹp đẽ, được tu sửa rất tinh xảo, nhìn ra được nhà này có tình trạng kinh tế rất tốt.

Tương Hãn và Từ Cửu Chiếu đi tới căn bản cũng không có người quản, hai người đi về phía có tiếng người nói.

Đó là một dãy sương phòng, bên trong không có gia cụ dư thừa, tất cả đều là các vật quý được bày trên cái giá, chắc là phòng chuyên dùng để đặt đồ sưu tầm.

Tương Hãn nói không sai, bọn họ quả thực tới chậm, phần lớn các kệ đều trống không. Cũng không thiếu người đang quan sát đồ sưu tầm còn thừa lại, Từ Cửu Chiếu vừa nhìn như vậy liền quay đầu nói với Tương Hãn: “Hai ta phân công nhau xem đi.”

Tương Hãn do dự một chút liền nói: “Được, em coi trọng cái gì liền trực tiếp quyết định, không cần hỏi anh.”

Vì vậy hai người phân công nhau, tại cái kệ còn đầy tìm kiếm đồ cổ vừa lòng. Từ Cửu Chiếu am hiểu là gốm sứ, mà Tương Hãn còn am hiểu thêm ngọc và hạng mục phụ.

Đồ sứ sưu tầm cũng không nhiều, cũng có thể là do người đến sớm đã lấy đi, còn dư lại không có bao nhiêu .

Đương nhiên Từ Cửu Chiếu không muốn lần này tay không mà về, vòng vo hai vòng chọn một tác phẩm dân diêu đời Thanh. Tác phẩm này liếc mắt nhìn qua coi như không tệ, chỉ bất quá miệng bị trùng.

“Trùng” là ngôn ngữ trong nghề đồ cổ, chỉ trên mặt có vết rạn. Loại vết rạn này có khi xuất hiện lúc xuất lò, có khi là do bảo quản không tốt tạo thành. Mặc kệ nói như thế nào, loại có vết rạn xem như là có vết tích.

Một khi đồ sứ có vết tích, giá cả sẽ giảm xuống 30% so với đồ sứ hoàn hảo.

Từ Cửu Chiếu buông mắt cẩn thận nhìn món đồ sứ này, ngoại trừ vết rạn ở miệng, toàn bộ đồ sứ cũng không tệ lắm, chí ít có thể bán mấy vạn. Chỉ cần người bán chào giá không quá cao, nhất định là có lợi nhuận, A Hãn hẳn là đồng ý.

Lúc Từ Cửu Chiếu vừa tới đây luôn luôn không tự chủ dùng sự khác biệt của hai thời đại để đổi tính tiền bạc, kết quả lúc định giá luôn luôn xuất hiện sai số.

Mãi đến khi đi theo Tương Hãn, cậu mới bỏ được tật xấu này, có thể phán đoán chính xác giá thị trường.

Cầm trong tay món đồ sứ 20 cm, Từ Cửu Chiếu tiếp tục tìm kiếm. Cậu vòng tới vòng lui thấy cũng không quá hy vọng, chờ lúc đi tới trong góc phòng rốt cục thấy một chậu hoa có khí hình duyên dáng màu thiên thanh. Vật này được để ở vị trí tương đối thấp, trong lúc vội vàng mọi người rất dễ bỏ qua.

Từ Cửu Chiếu nhãn tình sáng lên, cậu ngồi xổm xuống cẩn thận đem đồ sứ trên tay bỏ xuống, đem chậu hoa bê qua xem phần dưới đáy. Phía dưới cũng không có lạc khoản, chỉ có dấu kê đốt lưu lại. Nhìn kỹ màu xanh cũng không phải rất tinh thuần, có vẻ có một chút trầm lắng .

Từ Cửu Chiếu có đánh giá liền đem chậu hoa này coi như thu hoạch, cùng nhau mang đi.

Đến khi cậu lại dạo qua một vòng, xác định cũng không còn cái gì để thu hoạch, lúc này mới một trái một phải ôm hai kiện đồ sứ hướng về chủ nhân nhà này đi tới.

Chủ nhân là một nam tử trung niên chừng bốn mươi tuổi, hắn ở ngoài cửa sương phòng bày một cái bàn thật lớn, lúc thanh toán có thể trả bằng tiền mặt hoặc cũng có thể chuyển khoản.

Từ Cửu Chiếu cẩn thận đem hai kiện đồ sứ để lên bàn, một người không biết là thương nhân đồ cổ hay là người yêu thích sưu tầm đang thanh toán quay đầu lại nhìn cậu một cái. Hắn nhìn chòng chọc hai kiện đồ sứ trong tay Từ Cửu Chiếu, lại nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Từ Cửu Chiếu, tựa hồ là cảm thấy không có gì đáng giá liền lắc đầu, nghiễm nhiên là bởi vì Từ Cửu Chiếu còn trẻ mà coi thường phán đoán của cậu.

Từ Cửu Chiếu mới không để ý tới cái người vô lễ này, chỉ chờ người nọ đi liền tiến lên hỏi giá cả hai thứ này.

Gia chủ hiển nhiên cũng đã chuẩn bị trước, mỗi một dạng đều có thể định giá chính xác, coi như là không nhớ được cũng có một cái laptop để tra tìm.

Không ngoài sở liệu, giá đồ sứ có trùng không cao lắm, người bán chào giá hai vạn. Từ Cửu Chiếu âm thầm gật đầu, như vậy đặt ở Bác Cổ Hiên bán chừng năm vạn là không thành vấn đề.

Lúc đàm định giá cả, nam tử trung niên cầm laptop tra lật nửa ngày, cuối cùng mới lật tới trang ghi chép của chậu hoa.

“Chậu hoa này là tác phẩm thời kỳ dân quốc. Mặc dù là dân quốc, thế nhưng sắc men rất trong suốt, phẩm tương hoàn hảo, lại là chậu hoa mô phỏng Nhữ Diêu[1]. Nếu cậu muốn thì liền một vạn năm.” Nam tử trung niên khép laptop lại.

Lông mày Từ Cửu Chiếu cau lại, không phải bởi vì đối phương cho giá cả có vấn đề, mà là người này hiển nhiên đối với thời kì của chậu hoa này nói sai rồi.

Nhữ Diêu chỉ có hai mươi năm lịch sử ngắn ngủi, số lượng đồ sứ đốt tạo tồn tạo cũng không nhiều, đời sau mới phổ biến phỏng chế Nhữ Diêu, vì vậy trên thị trường ít có Nhữ Diêu thật sự.

Cậu nhìn chậu hoa đúng là mô phỏng theo Nhữ Diêu, nhưng cũng không phải thời dân quốc, chắc là thời Minh triều.

Cái chậu hoa này toàn thân cao thấp không có tỳ vết rõ ràng nào, ngoại trừ dưới đáy có vết tích kê lót bằng vòng đệm[2]. Đối với người hiểu rõ đồ sứ, Nhữ Diêu khi đưa vào lò vì phòng ngừa bị dính liền với nhau, bên dưới chỉ dùng đinh[3] để kê lót, cho nên vừa nhìn bên dưới không phải là vết tích vệt đinh mà là vết tích vòng đệm, có thể phán đoán được đây là hàng nhái mà không phải là hàng thật.

Từ Cửu Chiếu không biết người trung niên này căn cứ vào cái gì mà kết luận chậu hoa là hàng nhái thời dân quốc, có lẽ là bởi vì bên dưới không có lạc khoản[4]. Bởi vì thông thường ngự diêu xưởng đốt tạo mô phỏng Nhữ Diêu đều có hiệu khoản niên kỉ của hoàng đế đương đại, mà thời dân quốc đại đa số đều là phảng khoản (lạc khoản nhái) hoặc là không để lạc khoản.

Từ Cửu Chiếu cũng sẽ không vào lúc này hảo tâm nhắc nhở sai lầm của đối phương, đi theo gian thương như Tương Hãn, Từ Cửu Chiếu cũng có chút phúc hắc.

Từ Cửu Chiếu thử cùng đối phương trả giá, cuối cùng đem giá cả chậu hoa hạ xuống một vạn ba.

Đạt thành giao dịch, Từ Cửu Chiếu liền đem hai kiện đồ sứ di chuyển qua một bên chờ Tương Hãn trở về cùng nhau tính tiền. Lúc này người đã không nhiều lắm, không đợi bao lâu, Tương Hãn liền bê một tủ sưởi ấm cao một thước ba.

Cái tủ thoạt nhìn rất nặng, Từ Cửu Chiếu tiến đến giúp hắn: “Em giúp anh.”

“Không cần, anh có thể di chuyển được.” Tương Hãn tránh thoát cậu, loại việc nặng này Tương Hãn không nỡ để Từ Cửu Chiếu chạm vào, đôi tay của cậu rất quý giá a.

Từ Cửu Chiếu không thể làm gì khác hơn là đứng sang một bên, cậu cẩn thận nhìn cái tủ này.

Cái tủ kiểu mẫu không lớn, thường được sử dụng ở phương Bắc. Nó thuộc về vật dụng sưởi ấm, vật dụng sưởi ấm được chia làm 4 loại: bàn ăn sưởi ấm, bàn nhỏ sưởi ấm, bàn dài sưởi ấm, tủ sưởi ấm.

Người phương Bắc có tập quán ngủ giường sưởi, giường sưởi thường thường rất lớn, bên trên có thể để một ít gia cụ, thường ngày hoạt động trực tiếp ngay trên giường sưởi.

Tương Hãn lấy tủ sưởi này rõ ràng là vật cổ, có điều là nó đươc làm bằng gỗ sồi, cũng không phải rất quý giá. Chỉ là trên cửa tủ được trang trí hoa văn chạm trổ tiên hạc rất tinh mỹ, mép tủ, chân tủ cũng có đường vân uốn lượn rất đẹp, duy chỉ có một điểm không tốt chính là nước sơn bị tróc lợi hại.

Nam tử trung niên hiển nhiên cũng biết ưu khuyết điểm của tủ sưởi, hai người cò kè mặc cả tuyệt không thối nhượng. Bất quá bởi vì là tác phẩm thời dân quốc, cuối cùng giá cả định cách ở tám ngàn.

Nói xong rồi, Từ Cửu Chiếu và nam tử trung niên đều cho rằng xong chuyện, không nghĩ tới Tương Hãn mở cánh cửa, từ trong ngăn kéo móc ra một khối đất tròn lớn.

Gia chủ lấy làm kinh hãi, hiển nhiên không nghĩ tới Tương Hãn nhìn trúng cái này.

“Cậu xác định cậu muốn cái này?” Nam nhân trung niên vẻ mặt không hiểu nhìn Tương Hãn.

Những thứ này đều là của cha hắn dốc cả đời tìm kiếm, nam nhân trung niên cũng theo học tập được chút da lông, bất quá đối với rất nhiều thứ xem không hiểu. Khối đất này chính là một trong số đó, hắn cũng không hiểu vì sao khối đất này cũng được để ở trong căn phòng này.

“Đúng, ngài ra giá đi.” Tương Hãn vẻ mặt bình tĩnh.

Nam tử trung niên không có manh mối, lại không dám tùy tiện cho ra cái giá. Rất rõ ràng đối phương biết đây là cái gì, mà hắn một chút cũng không biết, rất dễ bị thiệt.

Nam tử trung niên do do dự dự, thử dò xét cho ra một cái giá cao: “…. Năm nghìn?”

Tương Hãn cau mày: “Ngài cũng đừng công phu sư tử ngoạm như thế, cho một giá mơ hồ như vậy. Ngài cảm thấy cái này có giá trị như thế sao?”

Nam nhân trung niên da mặt không dày như vậy, mặt đỏ một chút: “Không cao thì thấp vậy. Cậu cảm thấy giá bao nhiêu thì thích hợp?”

Tương Hãn do dự một chút: “Tôi ra năm trăm.”

Một khối đất có giá trị năm trăm, khẳng định không đơn giản. Trong lòng nam tử trung niên càng nghi hoặc, vì vậy cắn chết giá cũ không chịu đi xuống.

Tương Hãn không nhịn được, dứt khoát nói rằng: “Tôi đây nói cho ngài biết, vật này là cao lanh. Dùng để đốt đồ sứ, ngài nghĩ một vật thế này có bao nhiêu người cảm thấy hứng thú chứ? Mặc kệ nó có vấn đề gì, nói cho cùng cũng chỉ là đất thôi!”

Nguyên lai là đất cao lanh, đã biết đồ chơi này rốt cuộc là vật gì, nam tử trung niên liền an tâm.

Cuối cùng khối đất này lấy 1500 thành giao.

Mà Từ Cửu Chiếu đã sớm ở một bên khép miệng không nói lời nào, chỉ sợ quấy rầy Tương Hãn, đem chuyện làm cho hỏng bét.

Cậu và Tương Hãn hiểu lòng nhìn nhau một cái, liền yên ổn mang các thứ đi.

Nhưng mà việc tốt thường hay gặp trắc trở, không đợi Tương Hãn chuyển khoản, liền xuất hiện hai người vội vã đi tới.

Hai người này đuôi mắt thấy khối đất để ở trên bàn, một người trong đó hưng phấn hô to: “Không sai, chính là vật này!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.