Vì Đó Là Em

Chương 56



Thời gian tựa như chuyến tàu, nghĩ nó nhanh sẽ rất nhanh, nghĩ nó chậm sẽ rất chậm. Một tháng đối với người khác chỉ là 4 tuần nhưng đối với anh là hàng vạn thế kỉ. Cô xa anh một tháng không tin tức, không gì cả, cô tựa bọt biển biến mất khỏi đời anh không một chút dấu vết. Đã nhiều lần anh lựa lời hỏi ba mẹ cô rồi cả Lan Anh và Diệp Vi nữa nhưng cũng bằng không. Một tháng, anh cố bận thật nhiều, hết giờ làm ở công ty liền đi diễn đến tận khuya mới về, ngày chủ nhật anh cũng bảo quản lí xếp lịch kín hết chỉ để không có thời gian trống nghĩ đến cô. Anh gần như phát điên lên được, những lúc như thế anh liền đến gốc cổ thụ trong công viên tình yêu ngồi hàng giờ ở đó hoài niệm về một thời đã qua.

Lọ thuỷ tinh đó, anh đã nhìn hàng trăm hàng ngàn lần rồi, anh thấy, thấy chứ thấy rất rõ chiếc nhẫn đang lấp lánh trong lọ nhưng anh không mang nó về, anh sẽ chờ, chờ đến lúc cô trở về sẽ một lần nữa lòng nó vào ngón áp út của cô dùng nó mà buộc chặt cô bên mình.

Hôm nay, anh vô tình nhận được một phong thư, nó được gửi đến từ một người vô danh. Anh không rõ người đó là ai chỉ tiện tay lấy từ trong phong thư ra một CD nhỏ. Bất ngờ đến nổi đơ người, cái CD đó là toàn bộ hình ảnh Trang Thuỳ thì thầm gì đó vào tai cô rồi tự mình lao xuống cầu thang, thì ra bấy lâu nay anh trách nhầm cô.

-Điều tra người gửi thư đến sáng nay là ai-Anh lạnh lùng khiến người thư kí đối diện không dám ngẩn nhìn

********

Ở bên kia đại dương có một người mang tâm trạng nhớ thương gia giết, qua đây đã được một tháng rồi nhưng cô vẫn thấy không quan. Từ nhỏ cô đã được tiếp xúc với tiếng Anh từ sớm đã thông thạo nhưng cô vẫn có cảm giác xa lạ khi giao tiếp bằng loại ngôn ngữ này. Cô thèm được nói tiếng việt , cô nhớ quê hương, nhớ giàn hoa quỳnh đơn điệu mẹ vẫn trồng nơi vườn nhà, nhớ món phở đặc trưng Việt Nam cô nhớ nhớ nhiều lắm. Hơn hết vẫn là nhớ đến anh, người con trai từng làm cô đau lòng, mỗi tối cô vẫn thường xem thông tin về anh, hôm nay anh đi diễn ở đâu chuẩn bị tham gia phim gì, có dự sự kiện gì không? Mọi thứ về anh cô gần như nắm rõ chỉ là không rõ nổi lòng của anh.

Đang loay hoay với mấy chậu oải hương, Nam trở về nhà giở trò con nít hù cô

-Em có một cái mạng thôi, anh hù kiểu đó chắc đi gặp ông bà sớm-Những lúc chỉ có hai anh em như thế này cô mới có dịp nói tiếng Việt thoải mái.

-Anh đùa.....lại đây anh cho xem cái này nà -Nam kéo tay cô từ ban công vào phòng khách rồi lôi từ trong cặp ra cái máy tính bảng lướt lướt gì đó rồi chìa về phía cô.

Xem xong cô chỉ biết lắc đầu, thiệt hết nói nổi ông anh này, suốt ngày ôm laptop rồi máy tính bảng chờ Lan Anh gọi sang, lâu lâu lại mang ảnh mới của Lan Anh ra khoe với cô. Đôi lúc cô cảm thấy ghanh tỵ với anh trai mình ghê, Lan Anh và cô làm bạn với nhau cũng gần năm năm rồi mà không một lần nó gọi qua quan tâm hỏi han gì cả.

- Đình Phong anh ấy....- Nam ngập ngừng, cậu biết rõ đứa em này vẫn còn nặng tình với anh rất nhiều chỉ có điều bản thân quá cố chấp. Cậu thấy cô thu mình trong góc phòng nhìn vào màn hình điện thoại nước mắt trực trào, rồi đôi lúc lại mon men lên mạng để xem thông tin về anh không phải mọi chuyện cô làm điều là vì anh sao kể cả việc cô quyết định đi du học cũng là vì anh

- Nam muốn em nói bao nhiêu lần nữa đây, em không muốn Nam nhắc đến con người đó- Đang vui vẻ, tự dưng Nam nhắc đến anh làm không khí trở nên căng thẳng cô cũng không còn tâm trạng để nói chuyện phím cùng cậu nữa, cô bước một mạch vào phòng còn có tình đóng mạnh cửa để Nam biết cô là đang rất giận

Nam thật hết cách với cô, nhiều lúc anh thật muốn nói cho Đình Phong biết chỗ ở của cả hai để anh sang đây trị cái tính bướng bỉnh cứng đầu này của cô nhưng rồi lại sợ. Cậu sợ cô sẽ giận cậu không còn xem cậu là người anh trai tốt nữa nên đành thôi để cô muốn làm gì thì làm. Nhưng cậu tin không lâu nữa cô sẽ chịu không được mà quay về cũng có thể anh sẽ sớm tìm ra cô mà đến mang về. Thở dài một tiếng, Nam lặng lẽ ngồi một mình trong phòng khách chờ đến giờ để gọi về cho Lan Anh cũng vì cậu quá thương em gái mà chấp nhận rời bỏ tình yêu của mình đến một đất nước xa xôi như thế này Nam thật nhớ Lan Anh những lúc nhìn thấy Lan Anh khóc nức nở bên màn hình điện thoại cậu chỉ muốn bay ngay về Việt Nam ôm lấy Lan Anh vào lòng mà vỗ về.

**********

Hết xuân, hạ, thu rồi lại đông, nổi nhớ anh dành cho cô dường như ngày một nhiều thêm.Cô rời bỏ anh đến một phương trời mới đã 4 năm liệu rằng ở nơi xa xôi đó có ai vô tình chen chân vào cuộc sống của cô không, liệu rằng bên bờ đại dương kia cô có đang nhớ về anh như anh đang nhớ về cô không?. Có lẽ câu hỏi này quá dư thừa rồi, cô làm sao nhớ đến một người đã từng hiểu lầm cô đã từng không tin tưởng cô chứ. Nở nụ cười tự giểu, anh lạnh lùng bước ra khỏi văn phòng làm việc lái xe đến JK hôm nay anh có buổi gặp gỡ thực tập sinh mới của công ty. Kể từ ngày cô rời đi anh đã không còn là Đình Phong hay cười đùa nữa anh bây giờ đã trở thành con người lạnh lùng, vô tình anh đóng cửa lòng không để bản thân mình rung động trước bất kì cô gái nào cũng bởi trái tim này từ lâu đã đông đầy hình ảnh của cô không còn chỗ trống cho người con gái khác nữa.

***********

Hôm nay là một ngày quan trọng đối với cô từ sớm cô đã đến trường, đi lanh quanh nhìn ngắm lại toàn cảnh sân trường bởi vì sau hôm nay cô sẽ trở về Việt Nam về nơi mà cô vẫn nhớ mong, về lại nơi có anh tuy rằng giờ đây anh và cô đã không còn liên quan đến nhau. Sau 4 năm trốn chạy khỏi anh cô mới nhận ra một điều cô chỉ cảm thấy vui vẻ hạnh phúc khi sống cùng một thành phố với anh. Cô thừa nhận, cô vẫn còn yêu anh, yêu anh như ngày đầu một chút cũng không thay đổi nếu có cũng chỉ là yêu anh nhiều thêm thôi nhưng cô nguyện mang tình này dấu tận sâu trong lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.