Thần Khống Thiên Hạ

Chương 18: La Khinh Sương (2)



Lăng Tiếu đi tới tiệm thợ may vì Bạch Vũ Tích đặt lại ba bộ xiêm y, lại vì mẫu thân hắn đặt làm hai bộ, cũng đặt cho phụ thân hắn hai bộ, dùng chất lượng tốt chỉ là xài năm cái kim tệ, hơn nữa chỉ cần chờ thêm hai canh giờ là có thể lấy về rồi, hiệu suất cực cao.

Lăng Tiếu giao tiền cọc, mang theo Bạch Vũ Tích chuẩn bị đi tửu lưu ăn uống một bữa, cả ngày ăn ở nhà cũng không phải là một chuyện thích thú, thỉnh thoảng đi ra bên ngoài ăn một chút phong vị đặc sắc cũng không tồi.

Vị Hương cư là tửu lâu nổi danh nhất Vẫn Thạch thành, nơi này không chỉ là tửu luaau lớn nhất toàn thành, đồng thời cũng là tưu lâu tiêu phí nhiều tiền nhất, có thể ra vào nơi này đều là tượng trưng cho thân phận.

Lăng Tiếu mang theo Bạch Vũ Tích nghênh ngang đi vào.

Sự xuất hiện của hai người nhất thời hấp dẫn không ít ánh mắt của người khác.

- Di, đây không phải là Lăng gia 'phế tài' sao? Hắn lại xuất hiện ở chỗ này.

Mọt gã thiếu gia của tiểu gia tộc hướng về hảo hữu ở bên cạnh nói.

Hảo hữu kia cũng là thiếu gia của một cái tiểu gia tộc, hắn làm một cái động tác đừng lên tiếng nói:

- Nhỏ giọng một chút, đừng để cho hắn nghe được.

- Sợ cái gì, hắn chỉ là một cái phế tài của Lăng gia, cho dù là đắc tội hắn, Lăng gia cũng sẽ không ra mặt.

Thiếu gia lúc đầu nói chuyện nói.

Hảo hữu kia của hắn hạ giọng nói:

- Chẳng lẽ ngươi không biết nửa tháng trước, Lý gia Lý Quang Ngâm thiếu gia bị Lăng Tiếu đánh sao?

- Cái gì, Lý đại thiếu mặc dù là đứng cuối tam đại ác thiếu, nhưng mà thực lực cũng không yếu a, chẳng lẽ tên phế tài này lại có thể trọng tu huyền lực rồi.

- Chỉ sợ là như vậy, ngày đó nhưng là có rất nhiều người nhìn thấy Lăng Tiếu đem đoàn người Lý Quang Ngâm đánh thảm.

Lăng Tiếu không có để ý tới những thực khách mang theo ánh mắt khác thường kia, mang theo Bạch Vũ Tích lên lầu hai, sau đó tìm một cái vị trí một bên ngồi xuống.

Bạch Vũ Tích là lần đầu tiên đến nơi sang trọng như vậy, mang theo ý tứ sợ hãi cầm lấy chéo áo của Lăng Tiếu đi theo lên.

- Buông lỏng một chút, tất cả mọi người đều là người, bọn họ ăn không được ngươi, chỉ bất quá nơi này tiêu phí cao một chút, không có gì đặc biệt hơn người.

Lăng Tiếu hướng về phía Bạch Vũ Tích an ủi.

Bạch Vũ Tích nhìn thấy ánh mắt khích lệ của Lăng Tiếu, nặng nề gật đầu, lúc này mới buông lỏng tâm thái.

Lăng Tiếu phân phó bồi bàn đưa lên ba món ăn, lại gọi một bầu rượu, đơn giản mấy thứ như vậy liền tốn của Lăng Tiếu năm cái kim tệ, đây cũng là tương đương với một năm chi tiêu của bình dân rồi. Bất quá Lăng Tiếu cũng không đau lòng, dù sao hắn rất nhanh có thể kiêm được một đống tiền, mấy kim tệ này quả thật không coi vào đâu.

Lăng Tiếu mới uống hai ngụm rượu, hơi ăn chút thức ăn, lầu dưới liền truyền đến thanh âm xôn xao.

Rất nhanh, một trận tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến.

Chỉ có ba người đi lên, hai nam một nữ.

Hấp dẫn người ta nhất chính là nữ hài tử đi ở chính giữa, tầm khoảng 17 tuổi, dung nhan rực rỡ bức nhân không thua gì Bạch Vũ Tích, chỉ là ít vài phần rung động lòng người chi ý của Bạch Vũ Tích, nhưng nhiều thêm vài phần lãnh ngạo cự người ngoài ngàn dặm, một thân xiêm y hỏa hồng đặc biệt chói mắt, nơi cổ áo có đính viền vàng lộ ra vẻ cực kỳ huyễn lệ cao quý, một đôi tay mềm mại trắng noãn như thông dịu dàng nắm một cái tử sắc trường tiên (roi dài màu tím), bộ bộ sinh liên (từng bước như hoa sen nở), dáng vẻ động lòng người.

Một gã nam tử ở bên phải nữ hài tử này lớn lên cực kỳ cường tráng, khiến cho người ta có một loại cảm giác khôi ngô khó lay chuyển, hai tay hắn để trần lộ ra hai cánh tay tráng kiện, gân xanh kia hiện ra dữ dội giống như từng con mãng xà hẹp dài dữ tợn, cực kỳ dọa người, trong tay còn đang nắm Lang Nha bổng, từng căn gai nhọn khổng lồ khiến người ta phát rét.

Ở bên trái nữ hài tử là một gã nam tử có ba phần tương tự với Lý Quang Ngâm, bộ dáng của hắn không phải là rất xuất chúng, nhưng một thân y phục tinh tế lại đem hắn làm nổi bật lên quý khí bức người hết sức, một đôi ánh mắt như độc xà khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, trong tay hắn nắm một thanh kiếm mảnh lóe lên tinh quang, hiển nhiên là một thanh kiếm khí cực kỳ bất phàm.

Lăng Tiếu mới gặp nữ hài tử kia lại là có một cảm giác đã từng quen biết, bất quá ấn tượng cũng không phải là rất sâu, cho nên chỉ là liếc mắt phiết qua một cái rồi lại uống rượu.

Nữ hài tử kia nhìn bốn phía chung quanh, tựa hồ đang tìm vị trí, bỗng nhiên hướng bên phía Lăng Tiếu nhìn lại, sau đó chỉ vào vị trí ở chỗ Lăng Tiếu, đối với tiểu nhị nói:

- Ta muốn vị trí này, để cho bọn họ rời đi.

Tiểu nhị lập tức khom người nói:

- Vâng, La tiểu thư, ta đây liền để cho bọn họ rời đi.

Tiểu nhị đi tới trước mặt Lăng Tiếu nói:

- Hai vị không có ý tứ, các ngươi có thể hay không di giá sang một bàn khác, vị trí của các ngươi bị La tiểu thư đặt rồi.

Lăng Tiếu khó chịu nói:

- Tại sao chúng ta phải rời đi, chẳng lẽ tửu lâu của các ngươi liền đối với khách nhân như thế này sao?

- Thiếu gia ngươi nhưng có thể thấy rõ rnagf, nàng là tiểu thư của La gia, ngươi trêu chọc nàng cũng không có quả ngon để ăn.

Tiểu nhị giải thích nói.

Ở Vẫn Thạch thành, ai dám không cho ba đại thiếu gia mặt mũi, thiếu nữ ở trước mắt này chính là cháu gái La Khinh Sương của La gia tộc trưởng, nàng vô cùng được lão gia tử sủng ái, tuổi còn trẻ cũng đã là trung cấp Huyền Giả rồi, thiên tư như vậy ở Vẫn Thạch thành cũng là ít có.

- La gia thì như thế nào, ta còn là người của Lăng gia đây, ngươi mau tránh ra cho ta, chớ làm phiền bản thiếu gia ăn cơm.

Lăng Tiếu mới không để ý tới những thứ này, đối với loại yêu cầu vô lý mất mặt này hắn kiên quyết sẽ không đồng ý.

- Ngươi…

Tiểu nhị còn muốn nói cái gì, đã bị người cắt đứt.

- Đây không phải là Lăng gia Lăng Tiếu sao? Không nghĩ tới hôm nay người của ba đại thế gia chúng ta đều ở nơi này, đúng lúc chúng ta cùng nói chuyện một chút.

Lúc này, tên nam tử tương tự Lý Quang Ngâm kia nói. Hắn chính là đại ca Lý Quang Hán của Lý Quang Ngâm.

- Ngươi là người nào a, đừng ở chỗ này mò mẫm kéo quan hệ, ta không nhận ra ngươi, đừng ở chỗ này làm ầm bản thiếu gia uống rượu, nơi này còn nhiều vị trí, muốn dùng bữa thì ngồi vào bàn khác đi.

Lăng Tiếu không nhịn được nói. Ăn một chút đồ lại có những con ruồi này tới làm phiền, thật là đáng ghét.

Lăng Tiếu vừa mới dứt lời, sắc mặt của Lý Quang Hán liền đen lại, một bộ muốn phát tác.

Lúc này thiếu nữ hồng sắc y thường kia hỏi:

- Ngươi chính là Lăng Tiếu?

- Chính là bản thiếu gia, vị mỹ nữ kia xưng hô như thế nào, thoạt nhìn có chút quen mắt a?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.